Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 939: Kỳ môn độn giáp

riệu Thập Nhất ra tay khiến tất cả mọi người đều choáng váng! Bao gồm cả tôi, người này giấu tài quá kỹ! Tu vi có thể còn mạnh hơn tôi tưởng tượng!

Tôi có thể thấy những gì anh ta học đều không phải là đạo thuật, mà là một loại khác của đạo thuật, thuật kỳ môn độn giáp! Đạo thuật bao gồm tất cả, cho dù là thầy phong thủy, thầy tướng số, thầy âm dương, họ đều thuộc về phạm trù của đạo giáo, tất nhiên cũng có cả những người tu đạo truyền thống như chúng tôi.

So với thuật kỳ môn độn giáp, những pháp thuật nói trên tương đối nông cạn, yêu cầu về thiên phú cũng không cao lắm. Chỉ cần kiên trì cố gắng là chắc chắn có thể đạt được thành tựu nhất định. Nhưng thuật kỳ môn độn giáp thì khác, đây là nghề khó vào nhất trong đạo thuật. Không chỉ yêu cầu thiên phú cực cao mà còn yêu cầu ngày sinh tháng đẻ đủ cứng!

Chỉ vì thuật kỳ môn độn giáp không chỉ bao gồm kỳ môn độn giáp mà còn có cả trận pháp. Mà muốn học thuật kỳ môn độn giáp thì phải hiểu biết càn khôn âm dương, thiên can địa chi, thuộc tính ngũ hành.

Sư phụ tôi tố chất bình thường, lúc đầu cũng đã có nghiên cứu qua trận pháp kỳ môn nhưng không có duyên nhập môn, buộc lòng phải từ bỏ. Sức mạnh của thuật kỳ môn độn giáp là vô hạn, không thua gì pháp lực của đạo sĩ. Người có tu vi thượng thừa có thể rải đậu thành quân, mời thiên binh thiên tướng tương trợ, cũng có thể bày trận giết người, lấy đầu người ở xa ngàn dặm. Người đạt đến đỉnh cao sẽ có thể mượn sức mạnh âm dương, đi ngược lại số trời!

Tôi chưa từng nghiên cứu thuật kỳ môn độn giáp, nhưng chiêu thức ấy của Triệu Thập Nhất thực sự kinh khủng! Một chiêu đã tiêu diệt quái thụ, quái thụ bị tiêu diệt, cái tên xác sống nhận lấy phản phệ đau đớn. Chẳng qua ông ta là một cái xác sống nên không cảm nhận được đau đớn.

Còn tộc nhân của tộc Thụ Yêu lại coi quái thụ là thần linh, thấy thần linh bị tiêu diệt thì đau lòng quỳ xuống đất khóc lóc thảm thiết. Xác sống kia lảo đảo đi về phía Triệu Thập Nhất, trên mặt tràn đầy kinh ngạc, lắp bắp hỏi: “Anh, anh rốt cuộc là, là thần thánh phương nào?”

Triệu Thập Nhất nghiêm túc nói: “Thấy ông sắp chết rồi nên tôi sẽ nói cho ông biết. Hãy nhớ kỹ, người lấy mạng ông chính là Thiên Kiều Ngô Ngạn Tổ!”

“Ngô Ngạn Tổ là ai? Chẳng lẽ là cao nhân vừa mới xuất hiện ở Đạo Môn?” Xác sống không tin tự lẩm bẩm một mình, nói xong cơ thể đột nhiên co giật, hai chân mềm nhũn quỳ xuống mặt đất.

Còn chưa đứng lên, cơ thể ông ta bắt đầu khô héo nhanh chóng. Trong nháy mắt là ông ta đã giống như một cái cây chết khô, khả năng sống hoàn toàn bị cắt đứt!

Trong lúc chúng tôi còn chưa nói nên lời, Triệu Thập Nhất đã vội vàng hét lên với chúng tôi: “Con mẹ nó, mau chạy đi! Người của tộc Thụ Yêu sắp báo thù!”

Khi anh ta hét lên như vậy, tôi mới hoàn hồn lại. Nhìn lại thì thấy các thành viên của tộc Thụ Yêu đang dùng vẻ mặt căm phẫn nhìn chúng tôi. Chúng tôi đã tiêu diệt các thần linh của họ, chắc chắn họ sẽ không buông tha cho chúng tôi.

Nhận ra điều này, chúng tôi xoay người lại bắt đầu bỏ chạy. Một mạch chạy đến một ngọn núi khác, cho đến khi không thể chạy nổi nữa, tôi mới kêu mọi người dừng lại nghỉ ngơi!

Tôi mệt quá nên thở hổn hển nói: “Mọi người, trước tiên nghỉ ngơi chút đã, đã chạy xa như vậy, chắc chắn những người trong tộc Thụ Yêu sẽ không đuổi kịp được!”

Lúc này trời đã xế chiều, mọi người đều chưa ăn hạt cơm nào, vừa đói vừa mệt. Bác Triệu đã sắp xếp người đun một ít nước sôi, cho chúng tôi ăn thịt bò khô.

Ăn xong chút gì đó, Trình Thiên Sư mở đầu câu chuyện: “Không ngờ lần này lại gặp phải tộc Thụ Yêu trong truyền thuyết, hơn nữa còn gặp quái thụ đã thành tinh. Chuyến đi này của lão phu quả thật không hề vô ích. Trời cao biển rộng bao la, quả thật là không thiếu cái lạ! Chẳng qua là còn chưa đến núi quan tài, chúng ta đã gặp phải một con quái thụ khó đối phó như vậy, Nếu có thể thành công tìm thấy núi quan tài, e rằng sẽ có thêm nhiều thứ xấu xa nguy hiểm đáng sợ đang chờ đợi chúng ta!”

Trình Thiên Sư nói xong còn không quên nịnh nọt Triệu Thập Nhất: “Thật may là lần này chủ tiệm Triệu đích thân dẫn đường, nếu không thì chúng tôi có lẽ đã mất mạng trong tay tộc Thụ Yêu rồi! Chủ tiệm Triệu thần thuật thông thiên, lại thông thạo kỳ môn độn giáp, có thể nói là thiên tài của Đạo Môn. Có chưởng môn Triệu ở đây, mọi chuyện đều bình yên vô sự!”

Triệu Thập Nhất rất hưởng thụ sự nịnh nọt của Trình Thiên Sư, gật đầu nói: “Tuy lời nói của Trình Thiên Sư có hơi khiêm tốn, nhưng cũng rất hợp với phong cách sống khiêm nhường của tôi. Nhưng mà lần sau ông nói chuyện có thể không cần bảo thủ, tất cả mọi người đều biết tính cách của tôi, nói như thế nào cũng không thể ẩn ý như thế!”

Trình Thiên Sư giác ngộ đáp lại: “Chủ tiệm Triệu nói đúng, chỉ trách lão phu nói chuyện không khéo, thật sự không tìm được từ ngữ nào để miêu tả bản lĩnh cao siêu của chủ tiệm Triệu!”

“Haiz!” Triệu Thập Nhất thở dài một hơi, nói: “Trình Thiên Sư, khiêm nhường, nhớ kỹ phải khiêm nhường!”

Bản lĩnh mồm mép của hai người này trong lòng mọi người ai cũng biết, nếu ai trả lời, họ chắc chắn sẽ bị họ dẫn đi lệch hướng. Lúc này, bác Triệu ngồi bên cạnh hỏi tôi: “Cậu Tiểu Ngư, bây giờ chúng ta phải gấp rút lên đường hay ở lại qua đêm? Tôi thì không sao, tôi chỉ sợ cơ thể của tiểu thư không chịu nổi!”

Lần trước Triệu Ngọc Nhi bị Tiện Thập Nhất đe dọa, cô ta đã im lặng suốt dọc đường đi. Đặc biệt là sau khi nhìn thấy bản lĩnh của Tiện Thập Nhất thì càng thêm chẳng nói câu nào. Hai anh em ngồi chung một chỗ, từ trước tới nay chưa từng chịu loại khó chịu thế này, hoàn toàn không có vẻ kiêu ngạo trước đây.

Thấy tôi đang nhìn bọn họ, Triệu Ngọc Nhi ngay lập tức oán giận liếc tôi, quay đầu không thèm nhìn tôi. Mặc dù Triệu Ngọc Nhi này đã làm nhục tôi bằng mọi cách có thể, nhưng dù sao thì cô ta vẫn là một cô gái nhỏ mà thôi. Hơn nữa, bọn họ vẫn luôn gấp rút lên đường, tôi lo thân thể cô ta không chịu nổi, với lại trời sắp ngả đen nên tôi nhờ bác Triệu thông báo cho người của mình dựng trại, chuẩn bị tiếp tục lên đường khi trời sáng.

Sau khi mọi người dựng lều xong thì trời đã tối hẳn.

Chúng tôi đốt lửa trại vì sợ ban đêm có thú dữ tấn công. Tôi chủ động ở lại gác đêm, mọi người đều đã mệt mỏi rã rời, tự đi về lều ngủ.

Tận dụng thời gian này, tôi ngồi xếp bằng bắt đầu điều tức chân khí. Ban ngày khi đối phó với quái thụ, tôi đã sử dụng chân khí hai lần liên tiếp, chân khí hao tổn hơn phân nửa, cần phải nghĩ cách điều tức khôi phục càng sớm càng tốt.

Trước khi ba khu đan điền trong cơ thể được đả thông, chân khí không thể sử dụng tuần hoàn được, có thể nói là dùng một chút sẽ ít đi một chút, sau đó chỉ có thể điều tức khôi phục lại! Sư phụ của tôi cũng đã nói với tôi, giống như người tu đạo bước vào cảnh giới Thiên Sư, họ luôn mang theo đan dược bên mình để đề phòng trường hợp khẩn cấp.

Đan dược có thể nhanh chóng bổ sung chân khí đã hao tổn, đan dược càng quý thì hiệu quả càng rõ rệt, thậm chí trong khoảng thời gian ngắn có thể tăng cường sức mạnh cho người tu hành. Mà thuật luyện đan có thể so sánh với thuật kỳ môn độn giáp, cũng chỉ có nhân tài của Bách Hoa Môn mới có thể luyện đan!

Nếu lần này có thể lấy được máu cương thi trở về, tôi có thể nhờ nhà họ Triệu đến Bách Hoa Môn xin cho tôi một ít đan dược.

Chân khí của tôi mới lưu chuyển trong cơ thể được một chu thiên thì không ngờ Triệu Thập Nhất đột nhiên bước ra khỏi lều, đê tiện cười hề hề nói: “Tiểu Ngư Nhi, đêm dài đằng đẵng, không thấy cô đơn sao? Đúng lúc anh đây không ngủ được, vậy để anh đây thưởng trăng trước hoa với cậu, uống rượu làm thơ, nghĩ thôi mà đã phong lưu vui vẻ rồi! “

Tôi vừa nghe anh ta dùng từ linh ta linh tinh thì nhất thời dở khóc dở cười, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đại ca à, anh chỉ là một tên thô lỗ, mấy chữ đơn giản cũng không biết, còn học người ta uống rượu làm thơ? Em hỏi anh, hai con sâu dưới chữ Xuân đọc là gì?”

Thấy tôi kiểm tra anh ta, Triệu Thập Nhất lập tức có hứng thú ngồi xuống bên cạnh tôi, ôm gáy đau khổ suy nghĩ. Tôi thấy dáng vẻ anh ta đang suy nghĩ nghiêm túc như thế, nhịn không được mắng một câu: “Haiz, anh mẹ nó thật là ngu ngốc!”*

(*) Hai chữ 虫 dưới chữ 春 là chữ 蠢 : có nghĩa là ngu ngốc

Ai ngờ anh ta không để lời tôi vào đầu, như là đột nhiên nghĩ ra đáp án, phấn khích nói: “Tiểu Ngư Nhi, anh mày biết rồi. Đáp án của hai con sâu dưới chữ Xuân có phải là hai con sâu đang trong thời kỳ động dục yêu nhau không?”

“Vãi đạn!” Khi tôi nghe câu trả lời của anh ta, chỉ kém tức giận nôn ra máu. Tôi nhìn anh ta giống như người ngoài hành tinh, hỏi: “Tiện Thập Nhất, làm thế nào mà người có đầu óc như hai con sâu dưới chữ Xuân như anh lại học được thuật kỳ môn độn giáp vậy?”

“Người thành công tự có diệu kế, thiên cơ không thể tiết lộ!” Triệu Thập Nhất giả vờ thần bí trả lời tôi, tên này rất giỏi ăn nói bậy bạ, tôi sợ bị anh ta dắt mũi nên nhanh chóng đổi chủ đề hỏi: “Tiện Thập Nhất, lúc trước tôi nghe anh nói ở núi quan tài có người gõ điểm canh, sao anh lại biết? Tôi nhớ anh nói lúc nhỏ được sư phụ nhặt về, anh không có khả năng nhớ rõ như vậy!”

“Ha ha!” Triệu Thập Nhất cười nói: “Anh đây không chỉ biết thuật kỳ môn độn giáp, cậu còn chưa xem qua thuật đoán mệnh mạnh nhất của anh rồi. Sư phụ dạy anh đây thuật đoán mệnh, hi vọng anh đây có thể đột phá ràng buộc âm dương, học được thuật cải mệnh! Thuật đoán mệnh có nhiều kiêng kị lắm, không được đoán mệnh cho bản thân, nói ra sẽ bị trời phạt! Nhưng anh đây không tin vào chuyện tà ma, anh đây muốn xem hình phạt là gì, lén lút bói cho mình một quẻ! Tiểu Ngư Nhi, cậu đoán xem anh đây bói được cái gì?”

Tôi nghe thấy anh ta nói chuyện huyễn hoặc khó nắm bắt, nhanh chóng hỏi anh ta: “Tiện Thập Nhất, anh bói ra cái gì?”

“Ừ!” Triệu Thập Nhất thần bí gật đầu nói: “Lúc đó tôi bấm ngón tay tính toán, tính được hôm nay có kẻ ngốc hỏi tôi bói ra cái gì. Không ngờ tài bói toán của tôi linh nghiệm như vậy, ngay cả tôi cũng sợ bản thân luôn!”

Ngay sau khi tôi nghe những lời của anh ta, tôi mới phát hiện bản thân bị thằng cha này lừa! Vừa rồi tôi chế giễu anh ta là đồ ngốc, bây giờ anh ta đổi cách khác gài bẫy tôi. Nhưng mà, tôi lại nắm được một chi tiết trong đó.

Cái người Triệu Thập Nhất này trông như ngớ ngẩn lại còn không đứng đắn, nhưng thực ra rất thông minh xảo quyệt. Tôi liên tục bẫy anh ta, nhưng tôi luôn có thể bị trò đùa của anh ta lừa.

Trong lòng tôi buồn bực, thấy tôi không nói chuyện, Triệu Thập Nhất khó có khi nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cửa ải nguy hiểm nhất ở núi quan tài không phải quái thụ này, mà là miếu Địa Tạng Vương Bồ Tát trấn giữ núi quan tài. Bên trong đều là Tẩu Âm Nhân có thực lực, nhất thiết phải cẩn thận! Tính mạng của những người khác tôi không quan tâm, nhưng tính mạng của Lạc Tiểu Ngư cậu, không có sự đồng ý của tôi thì không ai có thể lấy đi! Cho dù lão già diêm vương có tới đây cũng đánh chó phải ngó mặt chủ!”

“Tiện Thập Nhất, anh có tin tôi xé nát miệng anh không ? Đúng là miệng chó không nói được lời hay!” Thấy anh ta so sánh tôi với chó, tôi tức giận mắng anh ta một câu. Nhưng khi tôi quay lại thì tên này đã tựa vào vai tôi ngủ rồi, tiếng ngáy càng lúc càng lớn, nước dãi chảy cả xuống bả vai tôi.

Tôi ghét bỏ tránh qua một bên, muốn chọc ghẹo anh ta một chút, nhưng tên này vậy mà không có té xuống đất, nghiêng đầu ngủ gật trông giống như một vị La Hán đang ngủ.

Tôi lo lắng anh ta sẽ trật cổ, muốn bảo anh ta trở về lều ngủ. Nhưng anh ta ngủ giống như con lợn chết, có gọi bao nhiêu lần cũng không phản ứng lại. Rơi vào đường cùng, tôi đành phải đặt anh ta xuống đất, để anh ta lấy trời làm chăn lấy đất làm giường!

Sau khi bình tĩnh lại, tôi âm thầm suy nghĩ về những gì anh ta vừa nói: “Xem ra anh ta thực sự biết về núi quan tài, nhưng tại sao lần này anh ta lại chủ động đưa mình đến đó? Mình tuyệt đối không tin anh ta không có mục đích, hay chỉ đơn giản muốn tốt cho mình. Mình không nhìn thấu thằng cha này, không biết trong đầu anh ta mưu tính gì!”

Trong lòng tôi đang ngổn ngang trăm mối, trong lúc vô tình đột nhiên thấy trong lều của Triệu Ngọc Nhi có tiếng động, cứ như có người lén lút chui ra khỏi lều của cô ta vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free