Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 911: Bách quỷ dạ hành
Màn sương trắng xung quanh thật sự quá dày, tôi căn bản không thể nhìn rõ chân của bà lão! Cũng may tôi có để tâm, cố ý làm rơi chiếc đèn xuống dưới đất, thừa dịp lúc nhặt đèn lên, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ chân của bà ta.
Là một đôi chân rất nhỏ như chân của trẻ em vậy, chân còn đi một đôi giày thêu hoa màu đỏ tươi, thoạt nhìn là biết đôi chân nhỏ điển hình của phụ nữ thời xưa.
Lúc đầu tôi không phát hiện có gì lạ thường, đợi đến khi nhìn kỹ, mới phát hiện có một chỗ không bình thường. Chỉ thấy đôi chân của bà lão không phải bước trên mặt đất mà là nhón chân đi lơ lửng!
Nhưng mà người sống sao lại có thể lơ lửng đi trên mặt đất như vậy?
Tôi đột nhiên phản ứng, đầu như nổ vang lên một tiếng, chỉ cảm thấy toàn thân tê dại. Người tôi chợt rùng mình một cái, tôi bất thình lình nhớ đến chuyện còn kinh hãi hơn.
Tôi nhớ đến vợ của ông Lưu chính là bị bó chân*, hồi nhỏ tôi còn đi trộm đôi giày thêu hoa nhỏ của bà ta với đám bạn, thảo nào lúc nãy khi lần đầu gặp bà lão tôi lại thấy quen mặt như vậy!
(*) Bó chân: Người Trung Hoa thời kỳ xưa cho rằng phụ nữ có đôi bàn chân càng nhỏ thì càng đẹp, tục bó chân được thực hiện như một tiêu chuẩn bắt buộc để phụ nữ có thể kết hôn. Ngoài ra, việc bó chân được xem là một giải pháp để kiểm soát và củng cố đức hạnh của nữ giới.
Nhưng vợ ông Lưu… đã chết từ rất lâu rồi!
Trong phút chốc, tôi chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh, da thịt căng cứng, mồ hôi lạnh to như hạt đậu chảy ròng ròng trên trán.
“Tiểu Ngư Nhi, mày đừng sợ, chú Lý nói trên đời này không có quỷ, đều là ảo giác. Đúng, là ảo giác!” Tôi không dám đứng dậy, không ngừng hít thở sâu để giúp bản thân thêm can đảm.
Đúng lúc này, bà lão đột nhiên hỏi tôi một câu ghê rợn: “Cậu bé, giày thêu hoa của bà có đẹp không?”
Vừa nghe thấy tiếng của bà ấy, tim tôi như thắt lại, toàn thân run cầm cập, hai chân thì mềm nhũn đứng dậy không nổi. Tôi cắn răng từ từ ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt u ám của bà Lưu đang cười quỷ quyệt với tôi, làm tôi sởn tóc gáy.
Trước khi tôi kịp định thần lại, đầu của bà Lưu đột nhiên rơi từ cổ xuống, vừa đúng rơi vào lòng tôi. Đôi mắt sâu hoắm đó cứ nhìn chằm chằm vào tôi, mặt cười quái dị nói: “Cháu bé, đi theo bà, bà dẫn cháu đến một nơi tốt đẹp!”
“Á!” Tôi sợ hãi hét lên, muốn đứng dậy chạy, nhưng vùng vẫy vài lần cũng không đứng lên nổi, cơ thể đã hoàn toàn bị dọa đến độ nhũn cả ra.
“Anh ơi! Đừng sợ, em bảo vệ anh!” Đột nhiên, giọng nói non nớt của cô bé đó lại xuất hiện.
Ngay sau đó tôi liền cảm thấy có một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Bàn tay nhỏ ấy dường như có một sức mạnh đặc biệt, vậy mà lại giúp tôi bình tĩnh lại một cách nhanh chóng.
Còn chưa nhìn rõ người này là ai, làn sương mù dày đặc xung quanh tôi đã đột nhiên biến mất, trong nháy mắt đã biến mất sạch!
Nhìn lại trước mắt tôi thì làm gì có bà Lưu nào nữa? Chỉ có một cô bé xinh đẹp trạc tuổi tôi đang ngồi trước mặt tôi. Một tay cầm miếng ngọc bội, một tay nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt to tròn ấy đang chớp mắt nhìn tôi.
Tôi đã thất thần ngay khi nhìn thấy cô ấy, tôi chưa từng nhìn thấy cô bé nào xinh đẹp như vậy. Mang trên người bộ trang phục rất tinh xảo của người Miêu, để tóc mái bằng ngang lông mày, hai bên mặt còn có hai bím tóc nhỏ xinh. Khuôn mặt nhỏ nhắn trông mũm mĩm hồng hào với một đôi mắt to tròn trong veo, hệt như một con búp bê trên TV. Ở giữa lông mày của cô bé còn có một nốt ruồi son nổi bật.
“Anh ơi, anh không sao chứ?” Thấy tôi thất thần, cô gái liền vẫy vẫy cái tay nhỏ trước mặt tôi vài lần.
Khi tôi định thần lại, chưa kịp nói gì thì lại chợt phát hiện tay mình đang ôm một cái đầu lâu. Tôi lập tức kinh hãi hét lên, ném đầu lâu ra ngoài.
“Anh à, anh đừng sợ! Em có ngọc bội đã được khai quang* ở đây, bà lão ấy không dám đến tìm anh nữa đâu!”
(*) Khai quang (开过光): Trong Phật giáo hoặc Đạo giáo, tiến hành thêm linh lực hoặc thần lực vào trong gọi là khai quang.
Tôi sợ cô ấy chê cười, lập tức đứng dậy, sỹ diện nói: “Anh không sợ, vừa rồi là anh định đưa bà lão về nhà thôi!”
“Hi hi!” Cô bé nhìn tôi cười hi hi, biết tôi đang nói dối nhưng không vạch trần tôi, càng làm tôi thấy hổ thẹn, không dám nhìn vào mắt cô bé.
Để che đi sự ngượng ngùng đó, tôi nhanh chóng dịch chuyển sự chú ý của mình bằng cách quan sát tình hình xung quanh. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng không biết từ khi nào tôi đã đến bãi tha ma này, bấy giờ tôi đang quỳ trước một ngôi mộ. Ngôi mộ này không có bia mộ, cũng không biết là mộ của ai, nhưng trên mộ có một chiếc giày thêu hoa mới tinh.
Ngoài mộ của bà Lưu ra, còn có thể của ai nữa?
Nghĩ lại những gì vừa xảy ra, lưng tôi lạnh toát. Trong lòng tôi thực sự rất sợ, nhưng thấy cô gái không có vẻ gì là sợ hãi, tôi chỉ có thể kiên trì giả vờ như không sợ gì cả.
Thấy cô bé nhìn tôi không nói gì, có chút gượng gạo, tôi chủ động nói: “Em gái, anh tên Lạc Tiểu Ngư, cảm ơn em vừa rồi đã giúp anh. Phải rồi, em tên gì? Sao lại chạy đến bãi tha ma này?”
“Em tên A Man! Em đến cùng với cô, nhưng…” Cô bé nói đến cuối thì phụng phịu, mặt không vui than thở: “Cô bảo em đợi cô trên núi nhưng đến giờ vẫn chưa quay về, bỏ em một mình trên cái núi này! Hứ, cũng không lo đến chuyện có người bắt em đi mất!”
“A Man, cho em kẹo này!” Tôi nhìn thấy vẻ tức giận của cô bé thì vội lấy kẹo sô-cô-la Lý Trường Sinh cho tôi ra, viên kẹo này tôi luôn cất đi không nỡ ăn, vậy mà cho A Man tôi không thấy có chút tiếc nuối nào hết.
A Man hình như cũng chưa ăn qua loại kẹo sô-cô-la này bao giờ, sau khi bóc vỏ cho vào miệng, lập tức cười vui vẻ: “Anh Ngư Nhi, em chưa bao giờ ăn kẹo ngọt như này, anh còn không?”
“Hết rồi!” Tôi lắc đầu, A Man lộ vẻ thất vọng ngay lập tức, khiến tôi không nhịn được cười, an ủi: “A Man, sau này anh mua cho em được không?”
“Được ạ. Anh Ngư Nhi nói lời phải giữ lời nhé, sau này mua kẹo cho em ăn, A Man sẽ lấy anh.”
Vừa nghe thấy câu nói sau cùng của A Man là lập tức mặt tôi đỏ phừng phừng, ngại đến mức không dám nhìn cô bé cũng không dám nói chuyện, nghĩ không biết con gái nhà ai mà mạnh bạo như vậy?
Đúng lúc này, sâu nơi bãi tha ma vọng lại tiếng chuông leng keng.
Tiếng chuông đột nhiên xuất hiện này đã phá vỡ sự yên tĩnh của bãi tha ma, tôi tìm theo tiếng chuông, chỉ nhìn thấy sâu trong bãi tha ma kia xuất hiện một màn sương mù trắng dày đặc.
Màn sương mù trắng đó thật kỳ dị, sau khi xuất hiện cũng không hề bị gió đêm thổi bay mà dần dần đọng lại trên mặt đất, rất nhanh tạo thành một con đường cái dày sương mù trắng rộng chừng ba mét, cao chừng hai mét.
Quanh con đường cái dày sương trắng gió thổi lạnh thấu xương, khiến chỗ vàng mã nằm rải rác trong bãi bị cuốn lên giữa trời. Nhưng chút tiền giấy và lá khô này cũng không bị thổi bay đi mà như có linh tính, vẫn luôn không ngừng kéo dài quanh con đường cái ngập sương trắng, không lâu sau đã bao trùm cả bãi tha ma.
Khoảng hai, ba phút sau, trong con đường sương mù trắng ấy còn vang lên tiếng kèn Xô-na. Phong tục ở vùng của chúng tôi khác với những vùng khác, và chỉ khi phát tang người chết mới thổi kèn Xô-na.
Chẳng nhẽ đêm hôm khuya khoắt thế này rồi mà còn gặp đội tang lễ? Nhưng nghe âm điệu đàn Xô-na này, tôi lại thấy không đúng lắm, điệu nhạc này không chút đau thương, ngược lại rất vui tươi, giống như điệu ăn mừng thổi khi người ta kết hôn vậy.
Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, A Man đột nhiên kéo tôi nấp sau tảng đá, nói nhỏ bên tai tôi: “Anh Ngư Nhi, bọn họ đến rồi, nhất định không được để họ nhìn thấy, không là họ sẽ bắt anh đi. Còn nữa, tẹo nữa bất kể là ai gọi anh, anh cũng không được lên tiếng.”
Khuôn mặt A Man đầy sự nghiêm túc, tôi ừ nhẹ rồi gật đầu, trong đầu tò mò không biết rốt cuộc là thứ gì? Đợi đến khi tiếng Xô-na càng lúc càng gần, tôi mới chầm chậm thò đầu ra.
Còn chưa nhìn thấy rõ những gì đang xảy ra, trên bầu trời đêm đen thui bỗng xuất hiện một vầng trăng tròn đỏ thẫm. Màu của nó quỷ dị khiến người ta sợ hãi, không phải đỏ tươi mà là màu đỏ thẫm, chẳng mấy chốc đã biến một nửa bầu trời đêm thành một màu đỏ.
Càng kỳ dị hơn là, trên bề mặt vầng trăng kỳ dị này nhìn giống như có một lớp lông tơ mỏng, giống y như lời các cụ trong làng nói về trăng quầng.
Nghe các cụ nói, trăng quầng, cửa quỷ mở, dọa trẻ em sợ khóc hu hu.
“Có lẽ nào đây chính là mặt trăng máu mà Lý Trường Sinh đã nói đến?” Ngay khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu tôi, một chùm ánh trăng đỏ thẫm đột nhiên chiếu xuống con đường cái dày sương chỗ bãi tha ma ấy.
Sương mù trắng trên đường lập tức bị biến thành màu đỏ thẫm, sương đỏ lượn lờ, nương theo tiếng chuông và tiếng kèn Xô-na đồng thời vang lên, trông thật sự vô cùng kinh dị!
Tiếp theo đó, tôi thấy một người mặc áo đen xuất hiện trong đám sương mù đỏ. Người này dáng cao gầy, toàn thân mặc đồ đen, một tay rung chuông, một tay cầm cờ chiêu hồn, dần dần đi về phía trước theo con đường sương mù. Hắn ta đi rất chậm rất có tiết tấu, gần như là đi một bước nghỉ một bước, dáng đi nhìn rất dị thường!
Người này tôi dù có hóa thành tro cũng nhận ra, chính là tên gây ra thảm kịch của làng Cửu Long, kẻ thù không đội trời chung của tôi… Du Nhân Phượng!
Nhìn thấy Du Nhân Phượng xuất hiện, tôi nghiến răng nghiến lợi, chỉ hòng chạy ra giết hắn ta để báo thù cho bố mẹ và người thân! Nhưng trong lòng tôi cũng hiểu rõ, tôi không phải đối thủ của hắn ta, ra đó khác gì tự tìm cái chết.
Cũng chính trong lúc tôi nhìn chằm chằm Du Nhân Phượng, Du Nhân Phượng đột nhiên bóp giọng hô lên một cách kỳ quái, vừa hô vừa ném tiền vàng lên trời: “Đêm trăng máu, cửa quỷ mở! Chuông âm dương vang, oan hồn thức tỉnh! Bách quỷ dạ hành, âm dương hỗn loạn! Cờ hồn lay động, nghe lệnh của ta! Bách quỷ nghe lệnh, các người đang chịu nỗi khổ âm dương, địa phủ không nhận, âm dương cách biệt, không thể đoàn tụ cùng người nhà, đêm nay chính là thời cơ tốt nhất, hãy gọi người nhà các người đi…”
Chất giọng kỳ quái của Du Nhân Phượng khiến tôi nghe thấy mà nổi hết cả da gà, tiếng nói vừa dứt, tôi liền nhìn thấy sau con đường sương đỏ kia xuất hiện một người, chính là bà Lưu.
Lúc này bà Lưu biến thành một người hoàn toàn khác, mặt trắng bệch đến đáng sợ, không còn chút máu, khuôn mặt vô cùng u ám. Hai bên má đánh hai má hồng nổi bật, nhìn giống y như người giấy vậy.
Chỉ thấy bà ta quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, u uất gọi: “Ông bạn già, ông ở đâu? Ông mau ra đây, tôi đưa ông về nhà…”