Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1149: Thập bát Phật thủ
Tôi sẽ không nhớ nhầm, trưởng làng đã chính miệng nói rằng người phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu thật sự là đạo sĩ, chứ không phải người thuộc Phật môn. Những đạo sĩ kia có thể phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu ở hồ Hoa Mai, cho thấy đạo hạnh không thấp.
Nhưng dù đạo hạnh có cao bao nhiêu, bọn họ cũng không thể nào đồng thời tu luyện Phật pháp và Đạo pháp được. Một là phạm kỵ, hai là giữa Đạo và Phật khác biệt quá lớn, muốn đồng thời tu luyện hai loại pháp thuật khác nhau, khả năng này thật sự còn khó hơn lên trời.
Nhưng điều lạ là đáy hồ Hoa Mai này quả thật xuất hiện văn hóa của Phật giáo. Không chỉ như thế, dưới nước còn có một pho tượng Phật nằm.
Lúc tôi đang thắc mắc, đèn pin của Trình Thiên Sư chợt chiếu vào một cột đá trong đó: “Sư phụ, cậu mau xem đi, hình như bên trên có chữ và thời gian!”
Tôi nhìn sang theo hướng Trình Thiên Sư chiếu, quả thật nhìn thấy dưới pho tượng Bồ Tát có chữ viết và thời gian. Tiếc là chúng bị mục nát quá nghiêm trọng, không thể nhìn thấy rõ, chỉ có thể loáng thoáng thấy được một – hai chữ, hơn nữa còn không thể nối ghép với nhau.
Lúc này Mai Lão Tứ cũng cất lời: “Lúc ấy Lâm Tiêu nhảy vào hồ Hoa Mai này, không còn thấy nữa. Bằng đạo hạnh của ông ấy, hẳn là đã gặp phải chuyện cực kì khó đối phó. Nhưng nước hồ Hoa Mai này gần như cạn sạch mà vẫn không phát hiện bất cứ kết giới hay trận pháp nào, thế thì hơi lạ thật.”
“Sai rồi, những cột đá này chính là trận pháp!” Tả Khâu Sơn tiếp lời: “Suy nghĩ của các cậu sai rồi, nên cẩn thận nhớ lại xem. Những đạo sĩ phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu năm đó, nếu họ thật sự là cao thủ thì tại sao không giết Cửu Mệnh Huyền Miêu? Cho thấy bọn họ không có đạo hạnh này. Nếu đã vậy, bọn họ lại có bản lĩnh gì để mở không gian riêng ở trong nước để phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu chứ?”
Tả Khâu Sơn vừa thốt ra câu đó, chúng tôi đã bắt đầu suy tư. Lời ông ta quả không sai, nếu quả thật những người đó có khả năng, lúc ấy chắc chắn sẽ giết Cửu Mệnh Huyền Miêu, làm thế sẽ không để làng Hoa Mai bị hạ lời nguyền tử vong.
Điều này cho thấy một điều rằng đạo hạnh của họ không đủ. Ngay cả Cửu Mệnh Huyền Miêu cũng không đối phó được, thì sao biết được thuật mở không gian cơ chứ. Dù bây giờ tôi đã đến cảnh giới Tông Sư trung kỳ, nhưng tôi cũng không có chút cảm ngộ gì với thuật không gian này.
Tôi nhớ rằng sư phụ đã từng nói, chỉ có người tiến vào Đại Tông Sư trung – hậu kỳ, thì mới có thể vận dụng sức mạnh âm dương, mở ra một không gian khác, cũng chính là kết giới. Hiển nhiên những đạo sĩ phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu kia còn chưa tiến vào cảnh giới này.
Lúc trước tôi đã từng lặn vào hồ thăm dò, không hề phát hiện điều bất thường, thế mới cho rằng có lẽ bọn họ bày kết giới phong ấn ở trong nước. Nhưng một câu nói của Tả Khâu Sơn lại lật đổ quan điểm trước đó của tôi.
Nhưng sau khi suy đoán bị lật đổ, đoàn người lại rơi vào im lặng. Duy chỉ Trình Thiên Sư là tỉ mỉ quan sát Tả Khâu Sơn từ đầu xuống chân bằng biểu cảm “ba ngày không gặp, phải lau mắt mà nhìn”: “Anh Tả, sao lão phu cứ thấy sau giấc ngủ này, anh tài giỏi sáng suốt hơn không ít nhỉ. Chẳng lẽ là thần tiên nhập mộng, chỉ dẫn sai lầm cho anh sao?”
Cặp mắt gà chọi của Tả Khâu Sơn hơi xoay, trông buồn cười không tả được, sau đó mắt ông ta nhìn sang Trình Thiên Sư, thực tế là đang nhìn cột đá, ông ta nói: “Tả mỗ từng nghe Tiểu Ngư Nhi nói là cột đá còn xoay quanh một pho tượng Phật nằm. Rất hiển nhiên, Phật nằm cộng thêm những cột đá này mới thật sự là trận pháp phong ấn. Nhưng Tả mỗ thật sự không nhìn ra được huyền cơ trong trận pháp này, có lẽ chờ Tả mỗ ngủ thêm một giấc nữa, thần tiên nhập mộng chỉ điểm là có thể nhìn ra trò được. Khà khà…”
Tả Khâu Sơn nhận ra trò đùa cảm lạnh của mình không hài hước, ông ta cười khà khà lúng túng rồi nghiêm nghị: “Phần lớn trận pháp đều kị thủy, đất có thể sinh vạn vật, mà vừa hay nước có thể đắm chìm mọi thứ. Tả mỗ có một suy nghĩ to gan, có lẽ con Cửu Mệnh Huyền Miêu này bị phong ấn dưới pho tượng Phật nằm này. Nói cách khác, dưới đây hẳn là có cung điện dưới lòng đất hoặc là chốn nào khác, những cột đá mà chúng ta thấy được chỉ là hình ảnh giả dối mà thôi.”
Tôi nghe lời này của Tả Khâu Sơn, lập tức kích động không thôi, chỉ thiếu điều nhảy xuống dưới. Mai Lão Tứ cũng nhìn tôi xúc động, nói: “Tả Khâu Sơn nói đúng, có thể Cửu Mệnh Huyền Miêu bị phong ấn dưới đất. Như vậy đi, Tiểu Ngư Nhi, tôi xuống dưới với anh một chuyến!”
“Anh Mai Tứ, không được! Phía dưới nguy hiểm lắm, ngay cả Lâm chưởng giáo cũng không thể sống sót ra ngoài, đương nhiên là tôi không thể liên lụy tới anh được!” Tôi hiểu tính Mai Lão Tứ, lòng biết anh ta nhất định sẽ khăng khăng theo tôi xuống, thế là vội đổi chủ đề: “Nhưng mà anh Mai Tứ này, tôi muốn nhờ anh một chuyện.”
“Tiểu Ngư Nhi cứ nói thẳng, anh em với nhau đừng khách sáo.” Mai Lão Tứ không chút do dự nào.
“Vâng.” Tôi gật đầu, lập tức nhìn sang Tả Khâu Sơn và Trình Thiên Sư rồi cười nói: “Thực lực của tiền bối Tả và Trình Thiên Sư khó phân cao thấp, nhưng kẻ địch quá nhiều, tôi sợ họ không chống nổi. Cho nên muốn mời anh Mai Tứ canh giúp, tôi một mình xuống dưới. Cho dù có nguy hiểm gì, anh Mai Tứ cũng có thể cản giúp tôi.
Tôi vừa nói thế, Mai Lão Tứ bắt đầu suy tư, nhìn biểu cảm của anh ta, hiển nhiên anh muốn theo xuống dưới giúp tôi, nhưng lời tôi nói lại không phải là không có lí, bên trên phải có người trông coi. Không do dự quá nhiều, Mai Lão Tứ vẫn đồng ý.
Tôi thấy Mai Lão Tứ đồng ý rồi, thì nhìn sang Trình Thiên Sư: “Tôi đã chồng củi khô trên đường mòn quanh hồ, ông nhóm lửa chúng lên hết đi.
Nhóm lửa phải đi theo sau anh Mai Tứ, nhất định đừng đi lung tung. Nếu tôi đoán không sai, bọn họ đều sẽ xuất hiện hết. Đến lúc đó phải làm việc theo tình huống.”
Tôi vốn muốn căn dặn Trình Thiên Sư, nhưng nghĩ đến chuyện ông ta chạy còn nhanh hơn người khác, thế là vẫn ngừng lại không khuyên tiếp. Tả Khâu Sơn thì nói ông ta đi giúp Trình Thiên Sư, sau đó muốn cẩn thận nghĩ lại rốt cuộc đây là trận pháp gì.
Bây giờ Tả Hữu đã chết, Bách Hoa Môn không còn gián điệp, chẳng còn lo kế hoạch sẽ tiết lộ nữa. Nói tới cũng phải cảm ơn dân làng của làng Hoa Mai, đầu tiên là chuốc mê Tả Hữu, sau đó tên cao thủ dịch dung của Vu Cổ Môn kia xuất hiện, chắc còn tưởng rằng Tả Hữu là người của chúng tôi, không ngờ lại giết nhầm người.
Nhưng tôi cũng chưa từng buông bỏ sự hoài nghi đối với Tả Khâu Sơn. Mai Lão Tứ dặn dò vài câu xong thì nhắc tôi nhất định phải cẩn thận. Tôi gật đầu, cầm đèn pin chống nước, chuẩn bị thêm một con dao, sau đó nhảy luôn xuống vùng nước sâu nhất của hồ Hoa Mai.
Lúc này bên dưới sâu khoảng 2 – 3 mét, tôi nhảy một cái vào trong nước thì thấy ngay một bức tượng Phật nằm. Mặt Phật gần như đã nổi lên mặt nước, khuôn mặt phúc hậu tròn đầy, thần vận ngời ngời, trông như tượng Phật tây thiên.
Bề dày tượng Phật ít nhất chừng 2 mét, chiều cao không đến 10 mét. Bệ là tòa hoa sen, mọc đều rêu xanh, chung quanh toàn là xương trắng, không biết bao nhiêu người đã chết đuối, gần như che lấp mất tòa sen.
Trưởng làng nói cho tôi biết rằng hồ Hoa Mai này quả thật đã khiến vài dân làng chết đuối, có người tắm hồ chết, có người bị quỷ kéo xuống nước. Nhưng theo lí thuyết thì không thể nào xuất hiện nhiều xương trắng chồng chất như vậy, tôi đang suy nghĩ rằng có phải hồ Hoa Mai này còn từng xảy ra chuyện gì hay không đây.
Lúc đó lẽ ra tôi nên cẩn thận dò la trưởng làng, nhưng bây giờ nói gì cũng vô ích.
Tôi thu dòng suy nghĩ, cẩn thận cầm đèn pin kiểm tra tình hình dưới nước. Quan sát một lúc, tôi phát hiện ra điều bất thường mà lúc trước không thấy được. Hóa ra bức tượng Phật nằm này không phải là tượng Phật nằm thật, mà là bị đổ thành Phật nằm.
Cẩn thận kiểm tra, tôi phát hiện ra chỗ thú vị hơn cả. Trên lưng bức tượng Phật này vậy mà có 18 tám cánh tay, mỗi động tác của cánh tay lại không giống nhau, có kiểu hình tay Phật, có kiểu bấm niệm pháp quyết và cả kiểu chỉ tay.
Điều khiến người ta thấy kì diệu là trên mỗi cánh tay đều có một dây xích bị chém đứt. Xích sắt kia to chừng cánh tay người trưởng thành, vừa hay quấn ngay trên cổ tay.
Tôi nhìn cột đá chung quanh, trên mỗi cột đá đều quấn lấy xích sắt bị chém đứt một nửa. Hơn nữa, cột đá không nhiều, không ít, vừa đúng 18 cột, đối ứng với 18 cánh tay của tượng Phật.
Qua phỏng đoán tình trạng ban đầu của tôi, đầu tôi đã dần dần có manh mối. Tượng Phật vốn là ngồi dưới đáy hồ, 18 cánh tay trên lưng nó vừa hay nối liền với 18 cột đá chung quanh tượng. Nhưng không biết là ai đã chém đứt xích, bấy giờ mới dẫn đến việc tượng Phật đổ xuống đáy hồ, tạo thành tư thế Phật nằm. Nếu không xuống dưới kiểm tra kĩ, chỉ sợ cả đời tôi cũng sẽ không phát hiện chi tiết này.
Nhưng điều này thật sự quá thú vị. Đến giờ tôi cũng chưa từng thấy tượng Phật nào có 18 tay, rốt cuộc nó liên quan gì tới trận pháp phong ấn?
Lúc này tôi đã nín thở hết cỡ rồi, tôi nhảy chồm nhẹ lên trên, đầu nổi lên nước nhanh chóng lấy hơi. Mai Lão Tứ thấy tôi lên rồi, vội hỏi tình hình dưới nước với tôi.
Tôi kể tóm gọn một lần, sau đó lại tiếp tục lặn vào nước. Để tránh cho cơ thể trồi lên, tôi lặn thẳng xuống đáy hồ, bắt lấy xích sắt trên cánh tay tượng Phật.
Tôi quan sát chỗ đứt nhiều lần, phát hiện 18 sợi xích này không phải bị đứt mà là có người dùng chân khí làm gãy đôi. Đây là sợi xích to như cánh tay, có lẽ chỉ có Lâm Tiêu mới có thực lực này.
Nhưng tại sao ông ấy lại muốn phá xích? Lại còn cố ý để tượng Phật đổ xuống?
Tiếc là dưới nước có quá nhiều xương, hơn nữa rất là hỗn loạn, tôi thật sự không thể đoán được đâu là hài cốt của Lâm Tiêu. Tôi vốn muốn mang hài cốt của vị tiền bối Đạo Môn này ra ngoài, nhưng xem ra hiện tại tôi không làm được.
Hết cách, tôi chỉ có thể dời sự chú ý sang việc tìm lối vào trận pháp. Nhưng đáy hồ không có con đường bí ẩn nào, hơn nữa chẳng cần nghĩ cũng biết, dưới đáy hồ làm sao xuất hiện lối đi bí ẩn được chứ?
Nếu thật sự có con đường bí ẩn đó, có lẽ nó đã sớm bị ngập nước rồi. Có một điều tôi thấy khó hiểu, đó là rốt cuộc Cửu Mệnh Huyền Miêu bị phong ấn ở đâu?
Bây giờ Tiếp Âm Bà đã chết, không ai biết lối vào trận pháp, làm sao có thể giải trừ lời nguyền tử vong của làng Hoa Mai đây?
Nhất thời, tôi cảm thấy mê mang. Tôi liên tục nổi lên mặt nước lấy hơi mấy lần, lại không ngừng lặn xuống dưới quan sát tình huống dưới đáy nước, nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Cuối cùng, tôi đành phải bỏ cuộc, chỉ có thể nghĩ cách khác.
Ngay khi tôi sắp trồi lên mặt nước lại, tôi lại lặn xuống, tôi nhớ rằng có một nửa sợi xích bị gãy đôi vừa hay bị kẹt trong miệng tượng Phật. Dù tôi không phải người thuộc cửa Phật, nhưng tôi cũng cung phụng thần linh, gặp phải chuyện thế cũng không thể mặc kệ được.
Dù tượng Phật đã đổ, nhưng chung quy cũng là Phật, sao có thể hủy hoại hình tượng Bồ Tát được. Dây xích không quá nặng, tôi kéo nhẹ là ra ngay. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không ngờ là trong miệng tượng Phật còn giấu một mai rùa. Nếu không kéo xích ra, có lẽ sẽ không biết bên trong còn có bí mật.
Tôi lấy đèn pin chiếu vào, bấy giờ vui mừng quá đỗi, chỉ thấy trên mai rùa viết đầy hàng chữ nhỏ.