Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1148: Cột đá khắc Phật
Cái làng Hoa Mai to như thế này, dân làng lại bốc hơi khỏi nhân gian trong một đêm, không có bất cứ dấu hiệu nào. Chỉ có mỗi ba người trưởng làng mà cao thủ Vu Cổ Môn dịch dung giết, mọi chuyện thật sự quá khác thường.
Lúc chúng tôi ra sau núi, đường xá rất là khó đi, nước hồ xả ra gần như bao phủ hết tất cả ruộng bậc thang, còn ùa ra hỏng không ít ruộng lúa. Mặt đất toàn nước là nước, có nông có sâu, rất là khó đi.
Chúng tôi phải tốn thời gian gấp đôi bình thường, cuối cùng mới có thể leo lên đỉnh núi. Lúc này tôi mới chú ý tới chỗ bên phải hồ Hoa Mai bị người ta đào ra một cái lỗ rất to, nước hồ hung hãn chảy xuống, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy tôm cá lao ra, mùi tanh phà vào mũi.
Nhưng diện tích của hồ Hoa Mai quá lớn, dù cái lỗ này rất lớn, theo tôi thì ít nhất cũng phải đến tối mới có thể xả hết nước. Điều khiến tôi hoang mang là chung quanh vậy mà lại không có một ai cả.
Cảm giác này khiến lòng tôi rất khó chịu, tôi biết rõ họ ở quanh đây, nhưng bọn họ lại không xuất hiện. Nếu là người nóng tính gặp phải chuyện này, nhất định sẽ phát điên.
Tôi đi quanh hồ Hoa Mai một vòng, nhưng vẫn không tìm thấy dù là một cái bóng. Mai Lão Tứ cau mày nói: “Xem ra Du Nhân Phượng này còn thông minh hơn tưởng tượng của chúng ta, hẳn là ông ta cũng đoán được quỷ kế của Kỷ Ngọc rồi. Ông ta đang cố ý để lại vấn đề khó này cho anh, đừng nhìn cái làng Hoa Mai này bây giờ chẳng có ai. Nhưng thật ra không biết đang ẩn chứa bao nhiêu thế lực, bọn họ đều đang chờ đợi thời cơ tốt nhất, vô hình đẩy anh ra ngoài. Bởi vì chỉ có anh là ở chỗ sáng, bọn họ cần mượn tay anh tìm tới mảnh vỡ cổ ngọc mà Lâm Tiêu để lại.”
“Phù.” Tôi thở một hơi dài, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi: “Anh Mai Tứ, chẳng lẽ không có cách nào hóa bị động thành chủ động sao?”
“Cái này tôi cũng không biết nên nói thế nào.” Mai Lão Tứ cười bất lực: “Nếu là người khác, tình cảnh chắc chắn sẽ không khó khăn như anh. Cùng lắm là họ phủi mông một cái rồi đi, an toàn thoát khỏi. Nhưng anh thì khác, anh muốn giúp dân làng của làng Hoa Mai giải trừ lời nguyền, cho nên đây là nhược điểm lớn nhất của anh. Anh khác với họ, anh sẽ chỉ bảo vệ họ. Nhưng chúng thì xem mạng người như rác như cỏ, không hề lo sợ, chính cái gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng.”
Mai Lão Tứ hiểu cách làm người của tôi, dù có nguy hiểm thế nào, nhưng nếu bảo tôi buông tay mặc kệ, tôi không làm được. Không phải là tôi không sợ chết, mà là từ nhỏ sư phụ đã giáo dục tôi, người tu đạo, trừ trảm yêu trừ ma, lập nghiêm đạo tà ra, thì thứ quan trọng hơn cả chính là tu tâm, tấm lòng thiện lương, hành hiệp trượng nghĩa, hi sinh vì nghĩa mới là chính đạo.
Nhưng theo quá trình tôi không ngừng lớn lên, những điều này đã hằn sâu trong lòng tôi. Nếu tôi đã tu đạo, sao có thể tham sống sợ chết, vứt bỏ bách tính bình thường không màng được chứ?
Tôi suy nghĩ hồi lâu, cong môi cười nói: “Anh Mai Tứ, phân công xã hội khác nhau, có một số chuyện cần có tên ngốc như tôi làm. Bọn họ không chịu ra, vậy thì tôi sẽ giúp.”
Mai Lão Tứ biết ý tôi, giơ ngón cái với tôi rồi cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, đây mới là điều tôi thưởng thức nhất ở anh. Sống chết có số, giàu có do trời, để anh đây theo em! Cùng lắm thì binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn. Nếu thật sự không cản được thì cũng chỉ là vết sẹo to bằng miệng chén. Mười tám năm sau, ta lại là một hảo hán hào sảng!”
“Được!” Tôi cười gật đầu, sau đó nhìn sang Tả Khâu Sơn: “Tiền bối Tả, nếu tôi đoán không sai, Tả Hữu không phải là đồ đệ của ông đúng không?”
Tôi vừa nói ra, Tả Khâu Sơn đã sững người, híp cặp mắt gà chọi nhìn tôi, tôi thật sự không thể tập trung đối diện với ông ta. Mấy giây sau, Tả Khâu Sơn bỗng cười: “Tiểu Ngư Nhi, cậu nói đúng, nó không phải đồ đệ của tôi. Nó là người của Bách Hoa Môn, đây cũng là hợp tác bí mật của tôi với Bách Hoa Môn, đồng thời cũng là vì giám thị cậu. Chỉ là cậu còn xảo quyệt hơn cả cá trong nước, như thế mà cậu cũng có thể nhìn ra được.”
Biết sự thật này, người kinh ngạc nhất không ai qua được Trình Thiên Sư, ông ta kinh ngạc nhìn Tả Khâu Sơn: “Anh Tả, rốt cuộc đây là chuyện thế nào?”
Tả Khâu Sơn khó xử chẳng biết mở miệng thế nào, tôi giải thích giúp ông ta: “Trình Thiên Sư, uổng cho ông là cáo già, chuyện đơn giản như vậy mà cũng không nhìn ra. Sau khi Tả Hữu xảy ra chuyện, Tả Khâu Sơn không hề có chút lo lắng nào. Dù có đến bây giờ thì vẫn chẳng quan tâm, ông cảm thấy có người làm sư phụ như vậy sao? Hơn nữa, thực lực của tiền bối Tả tương đương với ông, sao có thể thông qua thử thách của Bách Hoa Môn được chứ?”
Trình Thiên Sư còn không thể hiểu được ý nghĩa đằng sau câu nói, tôi nói thực lực của hai người họ ngang nhau, thực ra là để mỉa mai bọn họ. Hai lão già đều hiểu hết, cười xấu hổ một tiếng rồi không nói nữa.
Tôi vẫn luôn hoài nghi về thân phận thật của Tả Khâu Sơn, nhưng lão già này giấu quá sâu, vẫn luôn không thể bắt được cái đuôi lòi, không biết là địch hay bạn.
Bây giờ tôi đã quyết ý trong lòng, không định giằng co nữa, chờ khi nước hồ Hoa Mai cạn đi, tôi sẽ tự xuống dưới tìm kết giới phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu.
Chẳng biết tại sao mà hôm nay rất oi bức, tôi gọi những người khác vào nhà gỗ, chuẩn bị chờ nước hồ khô ở nhà gỗ. Lúc này tôi phát hiện phía sau hồ Hoa Mai có một ngôi mộ mới, hình như là vừa mới chôn không lâu.
Ban đầu tôi còn không biết rõ, nhưng đến khi tôi phát hiện của Tiếp Âm Bà không còn, tôi mới hiểu ra là có người âm thầm hạ táng ông ta.
Nhà gỗ bị lật tung rất lộn xộn, tôi thật sự không tìm được thứ gì có ích.
Tiếp Âm Bà vẫn luôn canh giữ bí mật của nhà gỗ, có thể là không muốn để cho người ta biết thân phận ông ta là Tiếp Âm Bà. Bí mật lớn nhất của ông ta ở ngay trong đầu ông ta.
Chờ mãi đến giữa trưa, nước hồ đã chảy được một phần ba. Tôi nghĩ thời gian còn sớm, bèn bảo Trình Thiên Sư đi làm hai con cá chuẩn bị cơm trưa. Dù căn nhà gỗ của Tiếp Âm Bà hoang sơ, nhưng đồ để nấu ăn cũng không ít, hơn nữa còn có đồ uống trà.
Ăn cơm trưa đơn giản xong, tôi cho họ nghỉ trưa, tôi không buồn ngủ, chủ động ở lại đề phòng. Tôi cũng chẳng nhàn rỗi, lấy một con dao đốn cửa từ nhà gỗ ra chặt không ít nhánh cây mai ven đường, sau đó tôi dựng thành đống củi. Dọc theo con đường mòn quanh hồ, cứ mỗi năm mét là tôi lại xếp một chồng củi.
Làm xong hết rồi, tôi lại đổ dầu hạt cải lên đống củi. Buổi tối nhất định sẽ không yên, đám người kia thích núp trong tối, chỉ có chiếu sáng bóng tối chung quanh thì có lẽ mới nhìn thấy được họ.
Ngay khi tôi làm đống củi chuẩn bị trở về nhà gỗ, tôi chợt cảm thấy đằng sau có một nguồn lực đánh tới, tôi vô thức quay đầu nhanh, chỉ thấy một con dao sáng loáng đâm thẳng vào tim tôi.
Nhưng lực của dao không mạnh, khi nó đến trước mặt tôi thì gần như sắp rơi xuống đất. Tôi thừa cơ bắt lấy con dao ấy, chỉ thấy trên chuôi đao quấn lấy một tờ giấy rất kín kẽ.
Tôi không vội mở nó ra mà lặng lẽ nấp đi, thăm dò xung quanh, nhưng không hề phát hiện một nhân vật khả nghi nào. Tôi cẩn thận quan sát một chốc, vẫn không hề có chút động tĩnh nào, bấy giờ tôi mới mở tờ giấy ra, chỉ thấy trên đó có một câu.
“Tiểu Ngư Nhi, mau rời khỏi làng Hoa Mai, nếu không ắt thập tử vô sinh.” Câu nói rất đơn giản, mặt sau có kí một chữ “Lâm”. Tôi hơi suy tư, phát hiện tôi quen rất ít người họ Lâm, trừ Lâm Trung Nghĩa ra thì là Lâm Thiên Ngữ.
Tôi đã từng thấy chữ của Lâm Trung Nghĩa rồi, rồng bay phượng múa, ghi chữ Thảo là chính. Chữ trước mặt thanh tú ngay ngắn, nhìn đã biết là từ tay nữ giới. Trừ Lâm Thiên Ngữ ra, tôi chẳng nghĩ ra là ai nữa.
Xem ra lần này, người của nhà họ Lâm bọn họ cũng tới. Tôi vẫn luôn không hiểu, nhà họ Lâm bọn họ lấy thương nghiệp làm chủ, sao lại cứ thích xen vào chuyện của người tu đạo. Đương nhiên rằng chuyện này nhất định không thoát khỏi liên quan với Vu Cổ Môn, dù sao thì nhà họ Lâm cũng dựa vào Vu Cổ Môn ủng hộ, không thì không thể nào đánh bại nhà họ Triệu được.
Sự hiểu biết của tôi với Lâm Thiên Ngữ cũng càng ngày càng mơ hồ, cô ta nhiều lần cứu tôi, nhưng lại cứu Du Nhân Phượng lúc mấu chốt. Tôi cũng không biết nên cảm ơn cô ta hay là nên hận cô ta nữa, bây giờ cô ta lại xuất hiện, còn nhắc tôi rời đi. Tôi khỏi nghĩ cũng biết, Du Nhân Phượng chắc chắn sẽ không tha cho tôi.
Xem ra Lâm Thiên Ngữ không hiểu tôi, nếu tôi muốn đi thì cần gì phải chờ đến giờ?
Tôi cười nhạt một tiếng, siết lấy tờ giấy, chân khí điên cuồng rót vào lòng bàn tay, nháy mắt đã bóp nó thành vụn. Tôi mở tay ra, vụn giấy đón gió bay về giữa không trung rồi bay thẳng vào giữa hồ.
Tôi biết Lâm Thiên Ngữ có thể nhìn thấy, cũng tin rằng cô ta có thể thấy được quyết tâm của tôi.
Sau khi về nhà gỗ, mọi người lần lượt tỉnh lại, chúng tôi chờ thêm bốn tiếng nữa, sắc trời dần tối đi. Nước hồ Hoa Mai đã cạn, để lộ đáy hồ mọc đầy rêu xanh.
Gió núi thổi qua, mùi tanh xông vào mũi. Nhìn kĩ thì trong số rêu xanh và cây rong cũng chứa không ít xương người và Huyền Miêu. Càng vào sâu, xương trắng càng nhiều, khiến người nhìn tim đập nhanh và sợ hãi.
Đáy hồ Hoa Mai có hơi đặc biệt, chính giữa hoàn toàn hướng xuống dưới, diện tích gần bằng nửa cái sân bóng rổ, cũng là chỗ sâu nhất. Lúc này mực nước đã hạ xuống chỗ sâu nhất, chiếu đèn pin vào thì có thể loáng thoáng thấy hàng cột đá hình tròn trong nước.
Tôi nhớ cột đá đó vừa hay quay quanh một bức tượng Phật nằm, chỉ là nước còn chưa cạn hết, không thể nào xem tình huống bên trong hết được. Nhưng bởi vì sự cấu tạo đặc biệt của đáy hồ Hoa Mai, nước không thể nào cạn hoàn toàn được, nói cách khác, khu vực sâu nhất của đáy hồ còn sẽ có nước.
Lượng lớn tôm cá đều trốn ở khu vực sâu nhất, đèn pin chiếu vào thì vảy cá trắng bệch, có hơi chói mắt. Đợi thêm một giờ nữa, trời đã tối hẳn.
Khu vực sâu nhất của hồ Hoa Mai, hàng cột đá sắp xếp kia gần như đã lộ ra độ cao hai phần ba. Lúc này mọi người đã đợi không kịp nữa, bật đèn pin bắt đầu xuống hồ.
Đáy hồ rất trơn, chúng tôi chỉ có thể dìu nhau đi xuống khu vực sâu nhất. Bước đến cột đá rồi, tôi mới cẩn thận quan sát tình huống của cột, tổng cộng có mười tám cây cột, cao chừng mười mét, mỗi cột đá đều có đường kính gần bằng đứa trẻ con. Nhưng cây cột đá ở trung tâm thì đường kính khoảng chừng 70 – 80 cm. Cách xếp cột đá có hơi kì lạ, vừa như là hình tròn mà lại như là hình thoi.
Trên mỗi một cây cột đều khắc dấu ấn Phật pháp, nhiều nhất là chữ “Vạn”. Điều lạ hơn là trên tất cả cột đá đều điêu khắc tượng Bồ Tát. Có thể là do quá lâu, hơn nữa lại được ngâm dưới nước trong thời gian dài, ngũ quan của bức tượng trông rất mơ hồ, ngay cả kinh văn nhà Phật khắc vào cột đá cũng bị ăn mòn rất nghiêm trọng, gần như không nhìn ra được một câu kinh văn hoàn chỉnh nào.
Lòng tôi lại thêm phần buồn bực, tôi nhớ rằng trưởng làng đã từng nói, đây là vị trí năm đó những đạo sĩ đã phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu. Nhưng sao đạo sĩ có thể sử dụng Phật pháp Đại Thừa, còn những tượng gỗ khắc Phật bên bờ kia nữa, rốt cuộc nó là chuyện thế nào?