Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1146: Hiểu ra

Vừa nói xong là tôi ra tay ngay. Người tôi hóa thành tàn ảnh, bay thẳng đến tên trưởng làng giả trước mặt. Còn chưa đến gần người, tôi đã đưa tay đánh một chưởng. Trưởng làng không dám đón đỡ, nhanh chóng lui về sau mấy bước, hóa giải thế công của tôi.

Tôi lấn người tiến lên, biến chưởng thành trảo chụp ngay cổ họng hắn ta. Trưởng làng phất tay chặn lại, trở tay nắm chặt cổ tay tôi, dùng sức bẻ đi. Tôi phát lực theo bản năng, chân khí đồng thời vận hành hóa bị động thành chủ động.

Trưởng làng không phải là đối thủ của tôi ở phần sức mạnh, người bay lên không xoay tròn, thuận thế hóa giải sức mạnh của tôi. Mũi chân hắn ta chạm đất như chuồn chuồn lướt nước, hắn ta khẽ đẩy mũi chân rồi phóng lên trên đất bằng, chợt một ánh sáng lạnh lóe lên, một thanh phi đao sắc bén đâm thẳng vào mặt tôi.

Tôi thấy mà kinh hãi, nhanh chóng rút Thước Trấn Hồn ra, vung thước hất một cái, lập tức đánh bay phi đao. Trưởng làng như một người lò xo vậy, chỉ cần mũi chân đáp đất là sẽ bắn lên thật cao, đồng thời bắn ra một thanh phi đao.

Phi đao kia vừa nhanh vừa chính xác lại vừa hung ác, tôi không thể tới gần người, chỉ đành vừa cản vừa nghĩ đối sách. Giao thủ ngắn tầm mười hiệp, cuối cùng tôi cũng đã dò la được chiêu trò của hắn ta, thân thể tinh nhanh, giỏi dùng phi đao.

Tôi một thước đánh bay phi đao mà hắn ta phóng tới, cười lạnh nói: “Nếu bằng vào chút thủ đoạn này của anh thì anh không giết tôi được đâu. Tôi không muốn giết anh, gọi Du Nhân Phượng ra đây.”

“Ha ha.” Trưởng làng cười lạnh một tiếng, nói: “Muốn gặp môn chủ, cậu cần phải bước qua xác tôi trước đã. Nhưng tôi cũng thấy cậu thú vị, tiếc là cậu quá ngu ngốc, bị người ta lợi dụng mà chẳng biết. Nói thật cho cậu biết, cậu chính là con chốt thí giữa Ngoại Bát Môn và Long Tổ mà thôi!”

Trưởng làng nói xong thì tay chợt có thêm bốn thanh phi đao. Không chút chần chừ, hắn ta trực tiếp bắn phi đao ra, lần lượt bắn về vị trí trán, lồng ngực, tay phải và đùi phải của tôi.

Tôi nhanh chóng lui về sau, giễu cười: “Dù phi đao của anh lợi hại, nhưng anh không có chân khí. Muốn giết tôi, đạo hạnh anh còn chưa đủ!”

Khi nói chuyện, tôi đột nhiên đưa tay ra lăng không trảo một cái, chân khí trong cơ thể lập tức phun ra ngoài. Những thanh phi đao bắn nhanh về phía tôi như bị một nguồn sức mạnh vô hình giam cầm, tức tắp rơi hết xuống đất.

“Tới lượt tôi!” Trưởng làng còn chưa kịp phản ứng, tôi đã lật tay kết ấn, chân khí ngưng tụ ra vô số mũi nhọn có tạo hình như dao găm trong tay. Tôi hướng đạo chỉ đi, dao găm trong suốt ồ nhau bắn về phía trưởng làng, tốc độ còn nhanh hơn phi đao trưởng làng bắn ra.

Đây dù là dao găm tôi dùng chân khí ngưng tụ ra, nhưng uy lực của nó cũng khó thể xem thường. Chỉ cần hắn ta không có chân khí và giáp trụ để bảo vệ cơ thể thì vẫn có thể giết chết hắn ta.

Trưởng làng kia sắc mặt đại biến, trốn ngay về phía cửa, dao găm trong suốt do chân khí hóa thành cua tôi đánh vào trên cửa chính, chỉ nghe “”đùng”” một tiếng, chỗ bị đánh trúng lập tức lõm thành mảng to.

Chờ tới lúc tôi đuổi theo, trưởng làng đã không còn bóng dáng. Dù thủ đoạn người này tầm thường, nhưng hắn ta biết thuật dịch dung, đây mới là chỗ kinh khủng nhất của hắn ta. Hơn nữa tôi không biết hắn ta trông thế nào, vậy nên hắn ta có thể công kích tôi từ một nơi bí mật gần đây bất cứ lúc nào.

Tôi không ngờ Du Nhân Phượng lại ra tay nhanh đến thế, chỉ là tôi không nghĩ ra, mục đích của hắn ta rốt cuộc là gì?

Lúc này đã quá nửa đêm, tôi không đuổi theo trưởng làng. Nếu hắn ta trốn mất, tôi không thể nào tìm tới hắn ta được. Hơn nữa tôi lo sẽ trúng kế điệu hổ ly sơn, nếu tôi rời đi thì không còn ai có thể bảo vệ Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn.

Nhưng vào lúc này, tôi chợt thấy một người ăn mặc kỳ lạ hấp tấp chạy vào làng. Nhìn cách ăn diện của anh ta không giống với cách mặc đồ của Đạo Môn, cũng không giống như là Ngoại Bát Môn, hình như là những kỳ nhân dị sĩ hành tẩu âm dương kia.

Anh ta mang mũ rộng vành trên đầu, tôi không thấy rõ mặt anh ta, chỉ thấy anh ta vào làng rồi thì lén lút nhìn quanh. Nhà của trưởng làng nằm ở vị trí chính giữa, vừa hay có thể nhìn thấy cửa làng.

Người kia không phát hiện ra tôi, tôi nhanh chóng nấp vào chỗ tối, quan sát tỉ mỉ từng hành động của anh ta. Tốc độ của người này rất chậm, hình như cũng đã nhận ra bầu không khí của làng Hoa Mai khác thường.

Đi một hồi lâu, tôi phát hiện người này bắt đầu do dự. Anh ta nhìn quanh làng, hình như muốn đi gõ cửa, nhưng lại cố nhịn quay người trở về. Ngay lúc anh ta quay người, cuối cùng tôi cũng thấy được mặt anh ta, đó vậy mà lại là âm dương Tẩu Cước Nhân – Mai Lão Tứ!

Lúc đó hai anh em họ từng nói, nếu tìm hiểu được tin tức khác thì sẽ đến nói cho tôi biết. Tôi không ngờ hai anh em này nhất ngôn cửu đỉnh như vậy, đặt một lời nói mà tôi cho rằng đó là khách sáo vào lòng.

Bọn họ là Tẩu Cước Nhân đi đêm, còn được gọi là Âm Dương Bách Hiểu Sinh. Bình thường họ sẽ không liên lạc với người ngoài, nhưng lại biết được vài chuyện của âm dương.

Tôi thấy là Mai Lão Tứ, bèn vội gọi to với anh ta: “Anh Mai Tứ, tôi ở đây này!”

Tôi vừa hô lên, Mai Lão Tứ lập tức nhìn về chỗ tôi. Vừa thấy là tôi, anh ta đã toét miệng cười, nhanh chóng chạy tới chỗ tôi. Tôi thấy anh ta phong trần mệt mỏi, mặt đầy gió sương, bèn vội đưa anh ta vào nhà.

Bây giờ cả nhà trưởng làng đã chết, chỉ có mình tên ngốc là không biết còn sống hay không, nhà đã trống, chỉ còn mấy người ngoài chúng tôi ở đây. Không có trà nóng, tôi chỉ có thể rót cho Mai Lão Tứ một chén nước.

Mai Lão Tứ ngửa đầu uống ực một hớp, nấc một hơi, dường như người ngợm cũng thư thái hơn. Tôi còn chưa nghĩ đến việc hỏi thăm tình hình là Mai Lão Tử đã cất lời: “Tiểu Ngư Nhi, tôi còn chưa tới trễ đúng chứ? Nhưng làng lạ quá, từ lúc tôi vào đây là bụng dạ cứ ngột ngạt.”

“Không muộn đâu, anh Mai Tứ tới vừa lúc.

” Tôi cười đáp lại một câu, sau đó nghiêm mặt: “Anh Mai Tứ, anh ngàn dặm xa xôi tới tìm tôi, có phải là có tin gì quan trọng hay không?”

“Đúng.” Mai Lão Tứ gật đầu nói: “Lần này tôi đến là để nói cho anh biết âm mưu của Bách Hoa Môn, anh vừa cất bước đi là bí mật của làng Hoa Mai đã truyền ra giữa hai giới âm dương.”

“Ồ? Anh Mai Tứ, mau nói cho tôi nghe với, bây giờ đúng là lúc đứa em này mê mang nhất, đã đến độ không có nơi xuống tay.” Tôi nghe xong cũng có hứng, đây cũng là chỗ mà tôi hoang mang nhất. Đến giờ tôi vẫn chưa biết mục đích thật sự của Bách Hoa Môn, họ nói lần này đến đây là vì tìm kiếm hài cốt. Từ lúc bốn chị em Bách Hoa Môn biến mất, tôi đã biết đây chỉ là sự ngụy trang của họ mà thôi.

Bách Hoa Môn rất có thể giống với Du Nhân Phượng, đều có bí mật chung.

Mai Lão Tứ ngây ra một lúc, hạ giọng nói: “Thật ra Bách Hoa Môn đến làng Hoa Mai không phải là vì tìm hài cốt về, mà là đến để lấy đồ trong tay Lâm chưởng giáo. Nghe nói để trợ giúp dân làng của làng Hoa Mai, Lâm Tiêu đã lấy cơ thể mình để duy trì mắt trận. Điều trùng hợp là trên người ông ấy vừa hay mang theo miếng cổ ngọc mà Lý Sơ Cửu cho. Cổ ngọc trong tay Lâm Tiêu chỉ là một phần sáu, nói cách khác, thực ra Bách Hoa Môn đến đây là vì mảnh vụn của cổ ngọc. Tin tức này đã sớm truyền ra bên ngoài, người của môn phái khác và Ngoại Bát Môn họ đã sớm lẫn vào núi Hoa Mai.

Nghe xong manh mối mà Mai Lão Tứ mang đến, tôi lập tức hiểu ra. Bất kể là Du Nhân Phượng hay là Bách Hoa Môn, thì ra họ đều đến đây vì mảnh cổ ngọc trên người Lâm Tiêu hết. Chỉ cần thu thập đủ sáu mảnh cổ ngọc thì mới có thể tìm được mệnh luân, đạt được sức mạnh truyền thừa của ma vương.

Theo sự thật mà trưởng làng nói cho tôi biết thì cuối cùng Lâm Tiêu đã nhảy vào hồ Hoa Mai, không còn ra ngoài. Hồ Hoa Mai ẩn giấu kết giới phong ấn Cửu Mệnh Huyền Miêu, chỉ có Tiếp Âm Bà mới biết được vị trí chính xác.

Bây giờ Tiếp Âm Bà chết trên tay Du Nhân Phượng, lúc này tôi còn không thể nào xác định được rằng có phải Du Nhân Phượng đã có được đáp án từ miệng Tiếp Âm Bà hay không. Nhưng có một điều mà tôi có thể xác định, đó là dù thế nào thì bọn họ đều sẽ xả nước của hồ Hoa Mai.

Tôi phải báo cho người trong làng khi trời sáng, để họ trốn lên núi trước. Nếu không, nước từ hồ Hoa Mai chảy xuống nhất định sẽ nhấn chìm cái làng này.

Thấy tôi trầm ngâm không nói gì, Mai Lão Tứ lại nói: “Tiểu Ngư Nhi, anh hai tôi bảo tôi nói cho anh biết, chuyện này không đơn giản như vẻ ngoài của nó đâu. Anh thử nghĩ xem, chuyện của Lâm Tiêu trôi qua lâu như thế, vì sao đến bây giờ mới bị người của Ngoại Bát Môn khơi gợi lại. Hơn nữa, lúc ấy cũng không phải chỉ có mình Lâm Tiêu tới làng Hoa Mai, mà còn có người của Ngoại Bát Môn và Tẩu Âm Nhân. Nghe nói, năm đó không còn ai sống sót rời khỏi núi Hoa Mai cả, vậy thì mảnh cổ ngọc trên người Lâm Tiêu, là ai đã truyền ra?”

Không thể không nói, suy nghĩ của hai anh em nhà họ Mai rất là kín kẽ. Nếu không phải anh ta nhắc tôi, có lẽ tôi cũng không nghĩ sâu đến thế. Tôi thầm suy tư, dường như Bách Hoa Môn không biết chuyện Lâm Tiêu mang mảnh cổ ngọc vỡ kia nhảy xuống hồ Hoa Mai. Nếu không thì họ không cần phải chờ nhiều năm như vậy, họ đã sớm ra tay lâu rồi.

Trùng hợp là ngay cả Vu Cổ Môn cũng biết chuyện này. Lùi thời gian về trước, lúc ấy Du Nhân Phượng chắc vẫn còn là một đứa trẻ, càng thêm không thể nào biết được bí mật về cổ ngọc. Rõ ràng là có người nói cho Du Nhân Phượng.

Sự cám dỗ của nó với Du Nhân Phượng là quá lớn, thế mới khiến hắn ta mạo hiểm đến làng Hoa Mai. Nghĩ kĩ lại thì chuyện Du Nhân Phượng biết bí mật này, có lẽ cũng giống với tình huống khi Bách Hoa Môn biết bí mật này vậy.

Vậy ắt đã có người âm thầm nói cho họ bí mật đó, tôi nghĩ tới nghĩ lui, thật sự chẳng thể nghĩ ra ai khác. Người tôi nghi trong bụng chính là tên xác sống duy nhất trốn thoát khỏi làng Hoa Mai năm đó.

Nhưng tại sao ông ta lại làm như vậy? Là muốn tạo nên nội loạn của Ngoại Bát Môn ư?

Tôi vừa mới nghĩ đến đây, Mai Lão Tứ lại nói: “Tiểu Ngư Nhi, môn chủ Kỷ Ngọc của Bách Hoa Môn là một nhân vật không đơn giản, tuổi còn trẻ là đã có thể ngồi lên bảo tọa môn chủ, chắc chắn là có tài năng. Để anh nói cho một câu mà chú không thích nghe, nếu cô ta thật sự muốn tới lấy mảnh cổ ngọc vỡ của Lâm Tiêu thì không cần phải cố ý mời kỳ nhân dị sĩ đâu. Dù Bách Hoa Môn không giỏi pháp thuật, cũng không am hiểu võ kỹ. Nhưng đó lại là môn phái duy nhất biết luyện chế đan dược, anh cũng biết tầm quan trọng của đan dược với người tu đạo rồi đó, nó còn quan trọng hơn cả tiền tài. Ý của tôi là, chỉ cần Kỷ Ngọc mở miệng thì sẽ có một đám cao thủ tới giúp, cô ta hoàn toàn không cần phải mời những kỳ nhân dị sĩ hạng hai như chúng ta. Tôi nghi cô ta cố ý làm như thế, càng che càng lộ, mục đích thật là muốn cuốn người của Long Tổ – hoặc có thể nói là cậu – vào trong.”

Lời của Mai Lão Tứ không ngừng kích thích suy nghĩ của tôi, khiến tôi lập tức hiểu ra một chuyện. Chắc chắn bốn chị em Bách Hoa Môn biết rõ thân phận của tôi, dù sao chúng tôi đã từng đối mặt nhau ở núi quan tài. Bọn họ lại vờ như không quen tôi, chuyện này cũng rất khả nghi.

Hơn nữa, địa vị của Bách Hoa Môn ở tam giới có thể nói là hết sức quan trọng, chỉ có bọn họ biết luyện đan, mà đây cũng là thứ mà người trong Đạo Môn cần nhất. Bằng nội tình của họ, họ hoàn toàn có thể đi tìm mấy cao nhân cõi ngoài tới làng Hoa Mai, vốn chẳng cần vẽ vời thêm chuyện, mời một vài kỳ nhân dị sĩ không đủ tư cách tới, lại còn phải cố ý loại trừ Ngoại Bát Môn và Long Tổ.

Nghĩ lại, bọn họ làm như vậy không thể nghi ngờ là giấu đầu lòi đuôi. Vừa lúc Long Tổ muốn kiềm hãm quan hệ cân bằng với Ngoại Bát Môn, một khi phát hiện Bách Hoa Môn có động tĩnh, nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để trà trộn vào tìm hiểu.

Nghĩ kĩ mới thấy sợ cực, thế thì vừa khéo đã trúng phải quỷ kế của Bách Hoa Môn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free