Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1145: Dịch dung* đổi mặt
(*) Dịch dung: Phép thay đổi khuôn mặt để che dấu danh tính, đánh lừa kẻ thù.
ôn ba qua lại giữa làng và hồ Hoa Mai, nói không mệt thì đó là giả. Có thể nói rằng tôi đã quá quen với con đường phía sau núi này rồi. Ba người chúng tôi mệt mỏi trở về làng, vừa tới cổng làng, tôi đã chỉ vào mặt trăng nói nhỏ: “Trình Thiên Sư, tiền bối Tả, hai người xem thử sao trời có hiện tượng lạ gì không?”
Trình Thiên Sư ngẩng đầu nhìn một chút rồi nhướn mày, bắt đầu bấm đốt ngón tay. Tả Khâu Sơn dùng cặp mắt gà chọi của ông ta quan sát tinh tú, im lặng không nói gì. Không biết vì sao mà tôi cứ thấy ánh trăng mấy ngày nay rất lạ, là cái loại trăng lông không rõ kia. Ánh trăng lành lạnh, quầng trăng mông lung, sợ là dấu hiệu của điềm xấu.
Tôi không vội vào làng mà đứng tại cửa làng để đánh giá tình huống của làng. Nhà nào nhà nấy đóng kín cửa, thấp thoáng một bầu không khí căng thẳng. Có thể là ngửi thấy mùi nguy hiểm, lòng tôi bất an không hiểu.
Lúc này Trình Thiên Sư đã bấm đốt ngón tay xong, hình như đã nhìn ra được điều gì nhưng lại không xác định, ông ta đành phải nhìn về phía Tả Khâu Sơn: “Anh Tả, hình như ngôi sao và trăng lông này có gì đó khác thường!”
Tả Khâu Sơn nghe vậy híp mắt, cặp mắt gà chọi trông càng thêm sắc lẹm, dù đang nhìn tôi nhưng thật ra là đang nói chuyện với Trình Thiên Sư: “Anh Trình, bởi cái gọi là quầng mặt trời canh ba thì mưa, quầng mặt trăng giờ ngọ thì gió. Mặt trăng không thấy ánh sáng, quần sao ló dạng, đây là dấu hiệu của hạn úng. Dù Tả mỗ hiểu sơ một chút thuật kỳ môn độn giáp, nhưng chỉ có thể dùng thiên can địa chi để suy tính một vài chuyện ít ỏi, không biết anh Trình có cao kiến gì?”
Trình Thiên Sư híp mắt nói: “Vừa hay vị trí của chúng ta đối ứng với hồ Hoa Mai, ứng với Ly vị, đối ứng với phương Bắc, ngũ hành thuộc hỏa, mà hồ Hoa Mai lại xuất hiện nước, đúng là xung khắc như nước với lửa, sợ là điềm đại hung!”
Lúc này đối thoại giữa hai người như là cuộc trò chuyện giữa hai tên bịp Thiên Kiều, người không biết chuyện nhất định sẽ bị bọn họ lừa gạt. Nhưng bọn họ sống tới tuổi này rồi, ắt có kinh nghiệm của người từng trải, không chừng đã từng thấy tinh tú và mặt trăng lông thật.
Tôi ghét họ cố ra vẻ bí ẩn lắm, đành cười bất lực nhắc: “Cẩn thận một chút, tôi cứ thấy làng không ổn lắm. Cũng không biết là do tôi quá nhạy cảm hay là trông gà hóa cuốc nữa, tóm lại, nhất định không thể khinh thường.”
Nói xong là tôi dẫn đầu vào làng trước, làng xóm quạnh quẽ đến hãi hùng, không nhìn thấy chút ánh đèn nào. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào phiến đá dưới đất, phản xạ ánh sáng yếu ớt khiến người ta bất giác ngột ngạt.
Vất vả lắm mới về nhà trưởng làng, cảm giác đè nén kỳ lạ kia của tôi mới biến mất. Trưởng làng còn chưa ngủ, ngồi ở nhà chính uống trà hút thuốc như đang đợi chúng tôi về.
Thấy chúng tôi về rồi, ông ta lập tức hỏi thăm tình huống. Sau khi tôi kể tóm gọn lại, trưởng làng cũng bảo tôi đừng vội, cứ nghỉ ngơi một đêm cho tốt rồi tính sau. Nói thật thì tôi cũng buồn ngủ, cũng không có ý định chung phòng với hai người Trình Thiên Sư, nếu không là sẽ còn bị bọn họ “hành” xữa.
Nhưng lúc chúng tôi đến sân sau, Trình Thiên Sư bỗng nhỏ giọng nói: “Hai người có phát hiện không, trưởng làng có hơi khác với bình thường?”
“Có gì bất ổn à?” Tả Khâu Sơn hỏi theo.
“Tôi cũng không nói ra được.” Trình Thiên Sư lắc đầu, nói: “Dù ông ta đang hút thuốc nhưng thuốc bên trong tẩu thuốc vẫn không được châm lên, hơn nữa hình như thuốc trong tẩu đã cháy hết rồi mà nhà vẫn không có chút mùi khói nào. Còn cả tư thế uống trà của ông ta nữa, lão phu cứ cảm thấy tao nhã hơn không ít, trước đó tác phong của trưởng làng vẫn luôn là uống trà cả ngụm.”
Hai điều mà Trình Thiên Sư nói ra, tôi không hề nhận thấy được, nhưng người nói vô ý, người nghe có ý, tôi vẫn dằn bụng điều đó, định chờ đến sáng rồi quan sát hành động của trưởng làng.
“Anh Trình, có thể là anh đã mệt quá nên hơi trông gà hóa cuốc. Trưởng làng thế nào, Tả mỗ có hóa thành tro cũng nhận ra, trừ khi ông ta đổi mặt. Đừng nghĩ nhiều như vậy, nghỉ ngơi cho tốt đi!” Tả Khâu Sơn vừa nói vừa đẩy cửa vào phòng.
Trình Thiên Sư cũng không còn nói gì thêm, vào phòng theo. Tôi không dám ở chung phòng với họ, chạy tới phòng cách vách. Còn chưa nằm xuồng bao lâu, tôi lại nghe thấy cuộc thi tiếng ngáy của hai người họ.
Khi lòng đang buồn bực vô cùng, tôi chợt nhớ đến một chuyện, Tả Hữu đi đâu rồi?
Tôi nhớ hình như lúc chúng tôi đưa cậu ấy về, cậu ấy nằm nghỉ ở căn phòng bây giờ của tôi. Trong phòng chỉ có hai cái giường gỗ, tôi tranh thủ cầm đèn pin lên cẩn thận kiểm tra, đúng là không phát hiện bóng dáng của Tả Hữu.
Chết tiệt! Cậu ấy đi đâu rồi?
Khi nãy tôi mệt quá nên quên bẵng chuyện này. Tôi nóng bụng, đến phòng Trình Thiên Sư tìm vẫn không phát hiện Tả Hữu. Người sư phụ Tả Khâu Sơn này đúng là vô trách nhiệm, ngay cả đồ đệ mất tích cũng chẳng biết.
Tôi kêu hai tiếng vẫn không đánh thức được ông ta, bất lực, tôi chỉ đành một mình ra cửa tìm Tả Hữu. Tôi đến phòng tên ngốc trước, gõ cửa một cái, bên trong không có bất cứ động tĩnh gì.
Tôi lại thử đẩy cửa một cái, không đẩy ra được, hình như bên trong đã khóa trái. Chắc là do tôi đã giả quỷ dọa tên ngốc quá mức, thế là tôi đành bỏ qua tên ngốc, sau đó đi tìm trưởng làng.
Cửa phòng trưởng làng cũng đang đóng, bên trong không sáng đèn, tôi gõ nhẹ cửa một cái, nào ngờ cửa phòng đang mở. Tay tôi vừa chạm vào là cửa phòng mở “két” một tiếng.
“Trưởng làng?” Tôi nhỏ giọng hô, nhưng vẫn không có bất cứ sự đáp lại nào. Tôi chiếu đèn pin vào, ngoại trừ hai cái giường gỗ thờ quan tài ra, trong phòng vậy mà không có người.
“Trưởng làng đi đâu rồi? Rõ ràng tôi vừa thấy ông ta về phòng ngủ, chẳng lẽ là đi tiểu đêm?” Tôi còn đang lẩm bẩm thì chợt thấy da đầu mát mát, hình như có nước nhỏ xuống đầu.
Bất giác, tôi lấy tay sờ một cái, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn. Ánh sáng đèn pin vừa chiếu vào, tôi trợn tròn mắt tại chỗ.
Chỉ thấy ở xà nhà trên đỉnh đầu tôi vậy mà có treo ba bộ thi thể. Mũi chân bọn họ hướng xuống, đầu buông thõng, lưỡi nhè ra. Điều khiến người ta sợ hãi là bọn họ không có mặt.
Không đúng, không thể nói họ không có mặt mà là da trên mặt họ đã bị người ta lột hết, chỉ có thể nhìn thấy một khuôn mặt máu thịt be bét. Giọt nước nhỏ xuống đầu tôi chính là máu thấm ra từ thịt của họ.
Tôi lại soi xuống mặt đất, phát hiện dưới đất cũng toàn là giọt máu đã khô, cho thấy những người này vừa mới chết không lâu. Nguyên nhân chết chủ yếu không phải là vì mặt bị lột da mà là bị treo cổ.
Bởi vì da mặt họ đã bị lột ra nên không thể nhận ra họ là ai, chỉ có thể phân biệt từ quần áo của họ. Tôi vừa nhìn thì lập tức kinh hồn bạt vía, toàn thân lạnh toát.
Cái xác treo ngoài cùng bên trái mặc quần áo phụ nữ, tóc còn thắt hai bím, tôi nhận ra ngay cô ta là con dâu của trưởng làng, Tiểu Liên. Cái xác ở giữa rõ ràng đang mặc chung kiểu với Tả Khâu Sơn, khỏi nghĩ cũng biết cậu ấy chính là Tả Hữu đã mất tích. Còn cái xác bên phải kia thì tóc trắng phơ, mang giày vải kiểu cũ. Trừ trưởng làng ra thì còn có thể là ai?
Nếu trưởng làng đã chết, vậy người vừa tiếp đãi chúng tôi là ai? Tôi nghĩ lại mà sợ cực, nổi da gà khắp người, chẳng lẽ thật sự bị tên Tả Khâu Sơn miệng quạ đen kia nói trúng, người đó là cao thủ dịch dung đổi mặt sao?
Thuật dịch dung chính là tà thuật, thuộc về phạm trù của Vu Cổ Môn. Xem ra Du Nhân Phượng đã muốn ra tay.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là, lần đến của tôi vậy mà đã hại chết trưởng làng và Tiểu Liên, có lẽ Tiếp Âm Bà đã nói đúng, rất có thể tôi sẽ mang đến tai nạn cho làng Hoa Mai.
“Chờ chút! Trình Thiên Sư, Tả Khâu Sơn!” Tôi chợt nhớ đến còn hai người này, vội chạy khỏi phòng trưởng làng.
Lòng tôi vừa sợ vừa căng thẳng, sợ bọn họ cũng bị rơi vào bàn tay tàn độc đó. Lúc tôi vừa đến cửa phòng, tiếng ngáy bên trong vậy mà lại biến mất, an tĩnh đến khác thường.
Vài phút trước tôi còn có thể nghe thấy tiếng ngáy như sấm đánh của bọn họ, nhưng bây giờ lại chẳng thể nghe được chút tiếng động nào, dự cảm không tốt lập tức ập lên đầu tôi.
“Phù!” Tôi thở một hơi dài, dường như vì đã quá hồi hộp nên không cảm giác được hô hấp nữa. Nói thật, trong giây lát ấy, não tôi rơi vào trạng thái trống không, tôi sợ đẩy cửa vào sẽ chỉ nhìn thấy hai bộ thi thể lạnh như băng.
Lúc tôi đưa tay đẩy cửa, tôi có thể thấy rõ cánh tay tôi đang run mạnh. Cuối cùng, tôi cũng cắn răng chợt đẩy cửa ra, đồng thời tôi chiếu đèn pin vào, chỉ thấy Tả Khâu Sơn và Trình Thiên Sư nằm lì trên giường bất động.
“Đừng, nhất định đừng có chuyện gì!” Tôi cắn răng thầm nói, lảo đảo đi vào phòng.
Tôi vừa bước vào vài bước, Trình Thiên Sư bỗng xoay người lại, vẫn không quên gãi mặt, sau đó há miệng tiếp tục ngáy. Ông ta hơi nhúc nhích thì Tả Khâu Sơn đã động, cuộc thi ngáy ngủ lại bắt đầu.
“Mẹ nó! Ngáy ngủ mà cũng nghỉ giữa hiệp!” Tôi nhịn không được chửi thề, thật ra vừa rồi tôi đã vô cùng khủng hoảng, thiếu điều đặt mông ngồi xuống đất luôn. Tôi vỗ lồng ngực còn chưa tỉnh hồn, thấy thả lỏng hơn không ít.
Tôi vừa thở dài một hơi thì chợt thấy gió trong sân nổi lên, lá khô kêu xào xạc.
“Hắn đến rồi!” Lúc này tôi nhíu mày, vội khép cửa phòng lại, bấy giờ mới chậm rãi quay người nhìn tình huống sau lưng.
Chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào, trưởng làng đã xuất hiện ở phía sau tôi, cười mỉm nhìn tôi: “Đạo trưởng, sao còn chưa ngủ vậy?”
“Đêm dài đằng đẵng, bụng dạ nào để ngủ.” Tôi cười đáp, sau đó bước chậm về phía hắn ta: “Trưởng làng, không biết ông có nhìn thấy một người bạn của tôi không?”
“Ồ? Bạn của cậu thế nào?”
“Tôi cũng không biết anh ta ra sao, hình như không có mặt, nhưng lại như thể có ngàn vạn khuôn mặt. Không biết trưởng làng có nhận ra người này không?”
“Ha ha.” Trưởng làng nghe xong thì cười ồ ồ, cười rất khoa trương, trông như bệnh tâm thần. Chợt hắn ta ngừng cười, nhìn tôi bằng cặp mắt lạnh: “Cậu đúng là thông minh hơn tôi tưởng tượng, ngay cả môn chủ cũng trúng chiêu của cậu, xem ra đúng là khó chơi thật.”
“Bớt nói nhảm đi! Đừng có giả thần giả quỷ!” Tôi lạnh lùng quát: “Nếu anh dám đến tìm tôi, cho thấy anh cũng là người không sợ chết. Anh giết ba người trưởng làng, tối nay tôi sẽ lấy mạng anh đền lại.”