Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1130: Tự ăn quả ác

Cảnh tượng quỷ dị trước mắt khiến bất cứ ai cũng phải sợ hãi. Nó không phải là nỗi sợ trực quan đánh thẳng vào mắt mà là sự kinh dị khiến người ta thấy lạnh toát.

Một con quỷ đòi nợ và một người sống, nửa đêm ngồi dưới di ảnh, trước mặt còn thắp một cây nến đỏ, khi thì im lặng, khi thì phát ra tiếng cười “khặc khặc” kinh khủng.

Điều khiến người ta sợ hãi nhất là sau khi quỷ đòi nợ lột lớp da người bị phỏng kia xong, nó vậy mà lại biến thành bé trai trắng trẻo đó, khí đen trên trán nó cũng đã biến mất, chẳng khác nào lột xác sống lại. Xem ra nó cũng không muốn biến mất như thế trong tam giới, muốn nghịch thiên để sống!

Tôi lặng lẽ, chậm rãi bước xuống cầu thang, vừa mới xuất hiện sau lưng họ là quỷ đòi nợ lập tức phát hiện tôi, nó quay đầu cười một tiếng với tôi, lại phát ra tiếng cười kinh dị kia.

Chính trong nháy mắt đó, con quỷ đòi nợ này đã đứng dậy chạy về phía phòng nghỉ. Tôi đã sớm chuẩn bị, không nói không rằng, tiền Ngũ Đế trong tay đánh thẳng về phía nó, đập hết vào trên lưng nó.

Quỷ đòi nợ kêu thảm một tiếng, ngã sấp xuống đất ngay. Nó còn chưa đứng dậy, tôi đã bắn một tấm Bùa Giết Quỷ ra. Bùa Giết Quỷ vụt một tiếng dán lên trên gáy nó, nổ ầm một cái bắn quỷ đòi nợ đập vào vách.

Quỷ đòi nợ kia nằm rạp dưới đất, phần da ở trán bị nổ thành một vết thương đầy máu, máu tươi chảy liên tục, nó nhìn tôi với khuôn mặt dữ tợn, nhe răng nhếch miệng với tôi, lộ ra hàng răng nanh sắc bén.

Tôi trừng nó, nghiêm nghị nói: “Mi vốn không nên xuất hiện ở dương gian, đi ngược với trời, phạm vào cấm kỵ. Lúc sống, dù bọn họ có ngược đãi mi thì cũng không tới phiên mi đòi nợ lấy mạng người sống. Chờ trăm năm sau bọn họ quy thiên, diêm vương gia sẽ tự thẩm phán họ, nhất định sẽ đánh họ xuống mười tám tầng địa ngục. Hổ dữ không ăn thịt con, ngay cả con trai ruột của mình mà mi cũng không tha, chẳng khác gì bọn họ. Hôm nay mi gặp bản đạo gia, thế thì hãy để bản đạo gia tiễn người về Tây Thiên đi!”

Vừa nói xong, tôi đã cắn chóp lưỡi, lấy máu đầu ngón giữa bôi lên trên Thước Trấn Hồn, Thước Trấn Hồn lập tức tỏa kim quang. Tôi vung thước đâm một cái vào tim quỷ đòi nợ, ngay lúc tôi sắp đâm phải nó, bà chủ chợt xông tới trước mặt nó, dùng người cản quỷ đòi nợ lại.

Tôi sợ làm bà ấy bị thương, vội rút thế công về. Nào ngờ tay bà chủ còn cầm một cái kéo, bà ấy xông về phía tôi, khuôn mặt trắng bệch toàn huyết văn, ánh mắt u oán kinh dị trông vô cùng u ám.

Tôi nghiêng người trốn, thuận thế bắt lấy cổ tay bà ấy, đồng thời trở tay đập vào gáy bà ấy. Bà ấy kêu lên một tiếng rồi hôn mê.

Quỷ đòi nợ thừa dịp này chạy vào phòng. Tôi vội kết đạo chỉ, quát to: “Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp! Trảm yêu trừ ma, vô sở độn hình, lập tức tuân lệnh, phá!”

Tiếng “phá” cuối cùng vừa dứt, Thước Trấn Hồn trong tay tôi bay ra, tốc độ nhanh vô cùng, chỉ thấy một tàn ảnh màu vàng kim bay đến đâm thẳng vào lưng quỷ đòi nợ dễ như bỡn. Thước Trấn Hồn nhẹ nhàng xuyên qua cơ thể quỷ đòi nợ, pháp lực mạnh mẽ đột nhiên định thân nó lên vách tường.

Nhưng dù như thế, quỷ đòi nợ vẫn không phát ra bất cứ tiếng khóc rống nào, người nó run rẩy không kiểm soát, nó dần nghiêng đầu lại, liên tục cười “khặc khặc” với tôi.

Nụ cười kinh dị kia khiến tóc tôi dựng đứng cả lên. Tôi cắn răng, lại lấy một tấm Bùa Giết Quỷ ra niệm chú ngữ, Bùa Giết Quỷ lại dán lên trán quỷ đòi nợ lần nữa, “ầm” một tiếng, lập tức phóng ra ngọn lửa hừng hực.

Ngọn lửa kia không đốt cháy vách tường cũng như những thứ khác trong phòng, chỉ đốt con quỷ đòi nợ kia thôi. Mãi đến khi bị đốt thành tro bụi rồi, con quỷ đòi nợ kia vẫn không phát ra tiếng khóc hay tiếng cười thảm nào, chỉ có mỗi tiếng cười.

Sau khi giải quyết quỷ đòi nợ, tôi mới quay đầu quan sát tình huống của bà chủ. Huyết văn trên mặt bà ấy đã biến mất hết, dần dần xuất hiện nét hồng hào, nhưng vẫn đang trong cơn hôn mê..

Tôi ôm bà ấy lên giường, đắp chăn xong thì lấy bút lông để lại lên tường một đoạn văn: “Ông trời chăm sóc bà, lần này mạng bà chưa đến hết, đại nạn không chết, ngày sau nên làm nhiều việc thiện, tích âm đức nhiều thêm. Chuyện bà làm, tuy bà có thể lừa dối, nhưng trời xanh có mắt, sau khi chết sẽ không quấn bà. Mỗi độ Tết đến hết năm, thắp hương viếng mồ mả tế bái. Dù không vì mình thì cũng phải tích thiện đức cho con cái mình. Vô lượng thiên tôn, công đức tự tại lòng người.”

Sau khi để lại đoạn văn này, tôi mới yên tâm rời khỏi nông trường. Tôi cũng thầm cảm khái trong lòng, ông trời để lại cho bà ấy một mạng, có lẽ là muốn cho bà ấy cơ hội hối cải làm người mới. Ngược đãi người già, ai cũng không thoát khỏi ác quả cả.

Tôi nhảy khỏi nông trường xong, Trình Thiên Sư đã vội tới hỏi: “Sư phụ, chuyện thế nào rồi?”

“Không sao, chúng ta tiếp tục lên đường đi.” Tôi thản nhiên đáp, sau đó thì lên xe.

Tả Hữu lại nổ máy lần nữa, dọc đường đã đuổi theo Lâm Trung Nghĩa bọn họ. Xe chạy được một hồi, Tả Khâu Sơn đột nhiên hỏi: “Anh Trình, sao anh lại gọi thiếu niên này là sư phụ? Tả mỗ thật sự chẳng nghĩ ra được, anh và tôi là người chung bối phận, anh còn lớn hơn tôi mấy tuổi, hay là thiếu niên này có chỗ nào hơn người chăng?”

“Khà khà!” Trình Thiên Sư cười nói: “Không dám giấu gì anh, đây chính là tiểu sư phụ mà lão phu đường đường chính chính làm đại lễ bái sư! Anh đừng nhìn cậu ấy nhỏ tuổi, hơi xấu một tí, nhưng thần thuật thông thiên, tiền đồ không thể đo lường được. Anh nhìn cậu ấy đi, trán đầy đặn, cốt cách kinh kỳ, sau này nhất định sẽ là rồng trong người, là cao thủ tuyệt thế.

“Ừmmm, có ai khen người như vậy à?” Tôi nghe mà dở khóc dở cười, không xen lời nữa mà nhắm mắt nghỉ ngơi. Trên đường đi cũng nghe thấy ông ta và Tả Khâu Sơn xì xào bàn tán, nói chuyện quên cả trời đất, chuyện lớn từ Nữ Oa tạo người đến chuyện nhỏ là kiến dọn nhà, thật sự là một cặp dở hơi.

Thu Cúc và Đông Mai nghe mà cười không ngừng, bầu không khí cũng không ngột ngạt mấy. Chạy khoảng hai tiếng trong đêm, xe rời khỏi đường nhỏ, rẽ vào con đường tiến đến nông thôn.

Như thể đã tiến vào khu vực biển trúc, nơi mắt thấy được đều là biển trúc liên miên bất tận, càng đi vào sâu thì càng yên tĩnh, chung quanh gần như đã không nhìn thấy nhà.

Chạy thêm chừng một giờ, cuối cùng cũng xuyên qua biển trúc mênh mông, thứ xuất hiện trước mắt biến thành núi lớn liên miên bất tận. Lúc này đã không còn đường để đi nữa, không thể tiếp tục lái xe đi, chúng tôi chỉ có thể xuống xe đi bộ.

Theo manh mối mà Lâm Trung Nghĩa để lại, chúng tôi tiến lên theo con sông. Địa thế nguy hiểm khó khăn, nhiều vách núi cheo leo, cũng may là có một con đường nhỏ, lúc đi đường cũng không tốn thời gian mấy.

Đi chừng hơn bốn mươi phút, chân trời xuất hiện màu trăng trắng, cuối cùng chúng tôi đã gặp Lâm Trung Nghĩa ở cuối sông. Ba người họ dựng trại ở bờ sông, Lâm Trung Nghĩa đang ngồi cạnh đống lửa để gác đêm.

Tính cảnh giác của anh ấy rất cao, chúng tôi vừa xuất hiện là anh ấy phát hiện ngay. Đầu tiên anh ấy sững sờ, sau đó lập tức đến đón chúng tôi, đồng thời hỏi thăm chuyện liên quan đến quỷ đòi nợ với tôi.

Tôi kể tóm gọn lại một lượt, Lâm Trung Nghĩa nghe xong thì cảm khái: “Ác giả ác báo, bà chủ kia còn sống tiếp được có thể là vì ông trời chăm sóc, nhưng cũng là nhờ có sự kiên trì của anh! Nếu không cũng chẳng ai cứu được bà ấy.”

“Aiz!” Tôi thở dài, không muốn nhắc lại chuyện này nữa, lòng người hiểm ác, có thể cứu bà ấy một lần, nhưng chẳng thể bảo đảm cho bà ấy cả đời được. Sau này vẫn phải xem bản thân bà ấy, nếu bà ấy làm nhiều việc thiện, có lẽ sẽ còn cơ hội thay đổi.

Lúc này Xuân Lan bọn họ cũng rời khỏi lều, rừng khá lạnh ẩm, cả nhóm người đều ngồi vây quần bên đống lửa. Tôi hỏi tiến triển bọn họ thế nào, Lâm Trung Nghĩa nói: “Hai ngày nay, chúng tôi tìm hiểu nhiều nơi, cuối cùng đã tìm được núi Hoa Mai. Bây giờ chúng ta đang ở lối vào của núi Hoa Mai, vào trong rồi xuyên qua khe núi trước mắt mới được xem là tiến vào khu vực núi Hoa Mai.”

Lâm Trung Nghĩa chỉ vào hướng tây bắc, tôi nhìn theo, vừa hay nhìn thấy một khe núi sâu không lường được. Mây mù quanh quẩn, tiên khí vô cùng, hai ngọn núi lớn hai bên cao vút trong mây. Khiến người ta không nhịn được cảm khái rằng đặc sắc của Điền Thục Kiềm vẫn chỉ có núi lớn!

Nhưng chính trong cụm núi trùng điệp nơi đây, lại ẩn chứa vô số chuyện linh dị kì lạ mà người ngoài chưa từng nghe đến. Sơn tinh thủy quái, yêu tà sát vật, chắc chắn rằng nơi đây chính là nơi ẩn thân tốt nhất của chúng. Chỉ cần là nơi chúng xuất hiện, đa phần sẽ xuất hiện thảm kịch nhân gian, cũng sẽ làm hại đến vô số sinh mệnh.

Hơi lạc đề rồi, trở về chuyện chính vậy.

Lâm Trung Nghĩa nói xong, Xuân Lan tiếp lời: “Chúng tôi gần như đã tìm hiểu hết các thôn làng gần đây, phát hiện một điểm giống nhau là khi họ nhắc đến núi Hoa Mai, ai nấy đều biến sắc. Người thế hệ trẻ phần lớn không biết chuyện tà dị của núi Hoa Mai, chỉ nghe người đời trước truyền miệng, nói là nơi này rất kì lạ, dễ gặp phải thứ dơ bẩn, dần dần nó trở thành cấm địa chết chóc trong lòng họ.”

“Có một số người đời trước biết về truyền thuyết của núi Hoa Mai, nói bên trong có một cái làng quái lạ tên là làng Hoa Mai, dân làng bên trong hình như đều là người chết sống lại. Mấy năm trước bọn họ thường xuyên ra ngoài hoạt động, còn mang không ít người ngoài vào trong, nhưng không một ai có thể trở ra. Cho dù có người sống vào đấy thì không lâu sau cũng sẽ chết đột ngột. Lâu dần, dân làng chung quanh đều dọn đi, không dám giữ liên hệ với người của làng Hoa Mai nữa.”

Tôi nghe mà hiếu kì, lập tức liên tưởng đến sự kiện nguyền rủa mà họ nói đến. Đồn rằng người của làng Hoa Mai bị nguyền rủa, mà còn là một lời nguyền kinh khủng, điều này dẫn đến việc làng Hoa Mai trở thành cấm địa chết chóc trong miệng người ngoài.

Về lời đồn có liên quan đến nguyền rủa thì Đạo Môn cũng có ghi chép về nó. Thường là một loại hắc vu thuật khá tà ác, người bị nguyền rủa sẽ có kết cục thê thảm. Nhưng người làm phép cũng sẽ gặp phải phản phệ, tương đương với đánh đối thủ một ngàn, tự bị thương tám trăm, cho nên thuật nguyền thế này sớm đã thất truyền.

Lúc trước ở đại hội Miêu Vương, tôi cũng đã gặp phải người Miêu sử dụng thuật nguyền rủa, nhưng thuật nguyền của họ khá đơn giản, chỉ là để mê hoặc tâm trí của kẻ địch mà thôi. Nhưng nghĩ lại, chưởng giáo Lâm Tiêu của Miêu Vương Quan cũng đã tới nơi này, đồng thời vẫn luôn chưa về. Không cần nghĩ cũng biết chuyện của làng Hoa Mai chắc chắn rất khó giải quyết.

Nhưng điều tôi vẫn không thể hiểu là tại sao Du Nhân Phượng lại xuất hiện ở đây? Điều quan trọng nhất là, người đưa tin giấu tên cho Long Tổ và Bách Hoa Môn rốt cuộc là ai? Sao anh ta lại biết được chuyện của làng Hoa Mai?

Tôi vẫn luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, nhưng tôi không phải kẻ ngốc. Nếu tôi đoán không sai, người của Bách Hoa Môn có thể đã sớm biết được thân phận của tôi, chỉ là vẫn luôn không nói ra mà thôi.

Tất cả mọi người đều biết rõ nhưng giả hồ đồ, thật ra ai nấy đều có suy nghĩ riêng cả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free