Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1129: Bà ấy đang nói dối

Trước khi làm linh đường xong, tôi đã lén vào phòng bà chủ, cắt một miếng vải mà quỷ đòi nợ thường mặc. Sau khi rời khỏi nông trường, tôi tìm một nơi vắng vẻ, dùng linh phù gấp một con hạc giấy, sau đó treo miếng vải vụn kia lên trên nó.

Tôi mặc niệm chú ngữ, thổi một hơi vào con hạc giấy, sau đó, con hạc giấy giơ cánh bay lên. Tôi đi theo sau hạc giấy, đuổi theo mãi đến sâu trong rừng. Khu rừng này không lớn, hẳn là thường xuyên có người hoạt động trong núi, đâu đâu cũng thấy đường nhỏ.

Lúc đến giữa sườn núi, phía trước chợt xuất hiện một cái trại nuôi gà. Đèn sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy trong trại có bóng người. Còn chưa tới gần trại gà, tôi đã chợt nghe thấy một đợt tiếng chó sủa hung dữ.

Ngay sau đó, tôi chỉ thấy mấy con chó dữ vây tôi lại. Tiếng chó sủa phá pháp thuật của tôi, con hạc giấy trực tiếp rơi xuống mặt đất hóa thành tro tàn. Tôi không dám tiếp tục đi lên phía trước, đành phải nhảy tọt lên cây.

Mấy con chó dữ kia cứ xúm lại dưới cây, không ngừng sủa tôi. Tôi nhìn mà chột dạ, dọa chúng mấy tiếng, chẳng những không thể dọa chúng đi mà càng khiến chúng hung hăng hơn.

Đâm lao phải theo lao, bất chợt có hai người trẻ tuổi cầm đèn pin chạy tới, tay cầm côn, nhất định đã xem tôi thành trộm gà.

Một người trong đó chiếu đèn pin vào tôi, tức giận nói: “Cái tên chó mày gan thật, lại tới trộm gà của ông, lần này bị ông bắt quả tang rồi, xem xem lần này mày chạy đi đâu?”

Bây giờ tôi là người câm ăn hoàng liên, có khổ khó nói, bèn vội giải thích: “Người anh em, đừng hiểu lầm, tôi không phải trộm gà. Tôi là du khách đi ngang qua, ở ngay nông trường chỗ giao lộ, không tin anh có thể đi hỏi bà chủ của nông trường đó!”

Hai người này rất cảnh giác, một người khác lại nói: “Thế hơn nửa đêm, anh lén lén lút lút làm cái gì? Anh đừng có nói với tôi là anh thích đi dạo núi xem nước ban đêm! Ai cũng nói người thành phố các anh nhiều đầu óc, nhưng tôi cũng chẳng phải đồ ngu. Nói nhanh, anh muốn làm gì?”

Tôi cười bất lực, bịa chuyện: “Người anh em, là thế này, hành lí của chúng tôi bị trộm. Tôi cũng không thấy rõ là gì, hình như là một con khỉ, đồ quan trọng của tôi đều ở đó, tôi sốt sắng trong lòng nên mới đuổi theo.”

Điều ngoài ý muốn làm, hai người này nghe tôi nói thế cũng không sinh nghi, ngược lại là nhỏ giọng thì thầm. Tôi chửi thầm, chẳng lẽ nói thế cũng nói đúng à?

Tôi thấy hai người không nói chuyện, lại mở lời: “Người anh em, có phải hai người nhìn thấy con khỉ trộm hành lí của tôi không?”

Một người trong đó lắc đầu nói: “Vùng chúng tôi không có khỉ, nhưng trước khi anh tới đúng là đã xảy ra chuyện lạ. Không biết là thứ gì đã cắn chết mấy con gà của tôi, nó cắn ngay trên cổ, hút khô cả máu gà. Nhắc tới cũng lạ, mấy con chó tôi nuôi lại chẳng hề phát hiện. Ban đầu chúng tôi còn nghĩ rằng có phải là chồn tới trộm gà hay không.”

Người này nói xong, người khác tiếp lời: “Nhưng chồn sợ chó dữ, hẳn không phải là chồn. Chúng tôi cẩn thận kiểm tra chuồng gà xong, sau đó phát hiện ít da lột trong chuồng. Chỗ da ấy như là bị cháy rụi ấy, nhìn cứ như da người. Hai anh em chúng tôi sợ thứ này lại tới cửa nữa nên cả đêm đều trông chuồng gà.”

Tôi nghe anh ấy nói thế, trong lòng hơi hồi hộp một chút, da người cháy khét bị lột ra kia chắc chắn là quỷ đòi nợ. Nó bị nước sôi làm bỏng, làn da ắt sẽ bong ra. Không ngờ nó lại trốn đến trại nuôi gà này.

Xác định là quỷ đòi nợ xong, tôi nói: “Hẳn là thứ đó đã trộm hành lí của tôi, không biết bây giờ nó đang trốn ở đâu. Hành lí của tôi rất quan trọng, nếu mất rồi thì tôi không thể trở về bàn giao được.”

Hai người này cũng không nghi ngờ tôi, im lặng một lúc, một người trong đó lẩm bẩm một câu: “Núi này cũng không lớn, nếu thật sự là nó trộm hành lí của anh thì cũng chỉ có thể trốn lên núi. Nhưng ban đêm nguy hiểm, tôi khuyên anh vẫn nên để trời sáng rồi đi tìm.”

“Người anh em, không sao đâu, tôi không sợ! Tôi nhất định phải lấy hành lí của tôi về, phiền hai người gọi mấy con chó này giúp!”

Hai người thấy tôi khăng khăng thì cũng không khuyên tôi nữa, một người trong đó đuổi chó về, một người thì đưa cho tôi cây côn, dặn tôi: “Người anh em, nếu gặp phải chuyện phiền toái gì thì cứ gọi to, chúng tôi nghe thấy sẽ lập tức tìm người đến giúp.”

“Thật sự rất cảm ơn anh!” Tôi cảm ơn, sau đó nhận côn tiếp tục đuổi theo lên núi. Lúc sắp tới đỉnh núi, tôi phát hiện dưới đất có không ít da người lột ra.

Trên chỗ da kia toàn là sẹo, tôi nhìn đã biết là da lột ra từ người con quỷ đòi nợ. Tôi lên núi theo da người dưới đất, mãi đến khi da người dưới đất biến mất hết rồi vẫn không phát hiện dấu vết của quỷ đòi nợ.

Tôi lại gấp một con hạc giấy, muốn dùng cách cũ tìm đến tung tích của quỷ đòi nợ. Nhưng hạc giấy bay thẳng vào sâu trong rừng một hơi thì lại rơi xuống đất hóa thành tro. Thế nhưng xung quanh chẳng có gì cả, tôi buồn bực, không lẽ con quỷ đòi nợ kia đi rồi?

Lúc trước bà chủ từng nói rằng là chồng bà ấy đối xử tệ với bố chồng. Rất có thể là quỷ đòi nợ trở về tìm chồng bà ấy đòi nợ, mà bà chủ thì không có lỗi với bố chồng bà ấy, không chừng quỷ đòi nợ đã tha cho bà ấy.

Trừ điều đó ra thì tôi thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác nữa.

Quỷ đòi nợ không sống được lâu, cho dù tôi không giải quyết nó, sớm muộn gì nó cũng sẽ hình thần đều diệt. Nó vốn không phải thứ nên tồn tại, địa phủ không thu mà tam giới cũng không giữ. Một khi oán niệm trong lòng tiêu tan thì sẽ hoàn toàn tiêu tán trong trời đất.

Tôi ở trên núi một lát nữa thì mới trở về nông trường. Trình Thiên Sư đang trông coi linh đường, bà chủ cũng ở đó, mấy người đang trò chuyện giải buồn. Tôi vừa mệt vừa buồn ngủ, tự về phòng nghỉ ngơi.

Tôi ngủ đến giữa trưa hôm sau, ăn lót dạ xong, tôi lại bắt đầu dạo quanh vùng gần đây, nhưng vẫn không phát hiện được gì. Đến ngày thứ ba khi hạ táng thi thể, vẫn không có chuyện gì kì lạ xảy ra, chúng tôi không tiện tiếp tục ở lại nữa.

Ăn cơm tôi xong, thừa dịp trời còn chưa tối, chúng tôi rời khỏi nông trường. Trước khi đi, tôi nói cho bà chủ, bảo bà ấy đến chỗ khác ở lại hai – ba tháng rồi trở về, đi càng xa càng tốt. Chờ đến lúc thì con quỷ đòi nợ kia cũng sẽ biến mất.

Bà chủ đồng ý rằng hôm sau sẽ đến nhà con gái mình ở một đoạn thời gian, còn đích thân đưa chúng tôi lên xe.

Dựa theo tuyến đường Xuân Lan cung cấp, chúng tôi vẫn luôn đi theo hướng bắc quốc lộ. Ngay lúc sắp rẽ, tôi lại gặp phải ông chú lão nông lúc trước. Ông ấy vừa vào thành bán đồ ăn về, đứng ở ven đường chờ xe.

Tôi xuống xe chào hỏi với ông ấy một câu, lão nông hỏi tôi: “Người trẻ tuổi, các cậu muốn về à?”

“Vâng.” Tôi gật đầu nói: “Chú à, chúng tôi còn có chuyện phải làm nên phải trở về. Thời gian gấp rút, không thì tôi đã bảo họ lái xe chở chú về rồi.”

“Người trẻ tuổi, cậu có lòng rồi, cảm ơn lòng tốt của cậu. Không sao đâu, ở lại một chút còn có chuyến xe.” Lão nông nói xong thì đột nhiên nhìn quanh vẻ rất thần bí, thấy xung quanh không có ai, lão nông mới nhỏ giọng nói: “Người trẻ tuổi, lúc trước tôi không gạt cậu đúng không? Cái nông trường kia kì lạ lắm, đây là báo ứng của họ đó. Không phải tôi nói xấu họ đâu, mà cặp vợ chồng kia tệ lắm, nhất là bà vợ kia, đừng xem bề ngoài cổ hay cười, nhưng bụng dạ ác độc hơn bất cứ ai. Cổ chê bố chồng cổ vừa bẩn vừa hôi, đuổi ông ấy về quê một mình, không cho ăn cơm, cũng không cho đồ dày để mặc, không phải đánh thì cũng mắng. Người khác không biết chứ lòng tôi rất rõ, bố chồng của cổ là bị chết cóng ở nhà cũ! Đó là giữa mùa đông, bố chồng cổ chỉ mặc mỗi bộ đồ ngắn tay, không chết mới là lạ ấy!”

Tôi nghe thấy câu này của lão nông thì đầu trống rỗng, người sững lại. Trong đầu tôi không ngừng hiện lên sự thật mà trước đó bà chủ nói cho chúng tôi biết, tôi nhớ rất rõ, bà ấy luôn miệng nói rằng chồng bà ấy không phải đứa con có hiếu.

Nhưng bây giờ, phiên bản mà lão nông nói với tôi hoàn toàn là một phiên bản khác.

Tôi lấy lại tinh thần, nhìn lão nông hỏi: “Chú à, không phải vì cướp mối nên chú mới cố ý nói xấu bọn họ đấy chứ?”

“Người trẻ tuổi à, cậu nhìn tôi giống hạng người vậy sao?” Lão nông nghe xong thì sốt sắng, thề độc: “Nếu tôi nói dối, vậy thì cứ để tôi bị sét đánh xuống đầu, chết không yên lành! Tôi không cố ý nói xấu bọn họ, mà là thấy cặp đôi này quá thiếu đạo đức. Nhưng đây cũng là báo ứng của họ.”

Tôi thấy bộ dạng lão nông không giống như nói dối thì lập tức thầm kêu không ổn: “Hỏng rồi, chết tiệt… Bà chủ kia lừa chúng ta, xảy ra chuyện rồi!”

Nóng lòng, tôi vội hô to với Tả Hữu trên xe: “Tả Hữu, quay đầu lại mau, chúng ta về nông trường! Nhanh!”

Tả Hữu nghe thấy lời tôi nói thì chững người, nhưng vẫn không hỏi nhiều, vội quay đầu lại. Sau khi lên xe, tôi đi thẳng tới nông trường. Lúc chúng tôi đến nông trường thì trời đã tối hẳn.

Cửa nông trường đóng kín, bên trong tối như mực, hình như họ đã ngủ hết rồi. Lòng tôi càng thêm bất an, bảo họ canh ở vị trí cửa chính, nếu thấy quỷ đòi nợ thì trực tiếp giết chết.

Dặn dò xong, tôi mới lẻn từ cổng chính vào. Nhưng cửa đại sảnh khóa cứng, tôi lại lo sẽ kinh động họ nên chỉ có thể lẻn vào từ lầu hai. Mới đến đầu cầu thang, tôi lại nghe thấy tiếng cười “khặc khặc” kinh khủng kia.

Xung quanh im lặng đến hãi hùng, chỉ có tiếng cười kinh dị này thôi, tôi nghe mà toàn thân nổi da gà. Tôi thầm hít sâu một hơi, cẩn thận phân rõ đâu là hướng âm thanh truyền tới.

Tôi nghe ngóng thì tiếng cười kinh khủng này vừa hay phát ra từ dưới cầu thang lên. Tôi rút Thước Trấn Hồn ra, chậm rãi bước xuống dưới theo cầu thang, tiếng bước chân rất nhẹ. Lúc đến chỗ rẽ cầu thang, tôi lặng lẽ thò đầu ra quan sát tình huống dưới cầu thang.

Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy vẫn là bức di ảnh đen trắng treo trên tường kia, nụ cười trên di ảnh vẫn quỷ dị như cũ, không biết là do tâm lí hay là ảo giác, tôi cứ cảm thấy nụ cười của ông lão còn âm u kì lạ hơn trước.

Nhìn xuống, tôi thấy dưới di ảnh là một ngọn nến đỏ đang cháy. Mượn ánh nến mờ mờ đỏ kia, tôi vừa hay nhìn thấy một bé trai trắng trẻo mũm mĩm đang ngồi dưới đất.

Bà chủ ngồi bên cạnh nó, bà ấy mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc tai bù xù, ánh nến chiếu vào khuôn mặt bà ấy, sắc mặt còn nhợt nhạt hơn cả người chết, trán toàn là huyết văn màu xanh, mắt trống rỗng vô hồn, bộ dạng âm u khiến người ta thấy sợ.

Điều khiến người ta rùng mình hơn cả là hai người bọn họ đều giữ cùng một tư thế, ngửa đầu nhìn di ảnh trắng đen trên vách tường, không ngừng nhếch miệng cười u ám…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free