Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 112: Núi đao biển lửa

Trình Thiên Sư giải thích cho chúng tôi: “Lão phu từng nghe người ta nhắc đến nghi lễ tế trời của người Miêu, đây là nghi lễ cúng tế lớn nhất của tộc Miêu. Mặc dù bọn họ cung phụng Động thần, sơn thần, nhưng thần linh lớn nhất của họ vẫn là thiên thần. Nếu như quay ngược dòng lịch sử tìm hiểu về mấy trăm năm trước, họ đã dùng cách hiến tế người sống để tiến hành nghi lễ tế trời. Sau này vì cách là đó quá tàn nhẫn nên dần bị người đời sau bỏ đi, thay thành dùng trâu để cúng tế. Nghe nói vu sư tộc Miêu có thể liên lạc với thiên thần thông qua trâu, còn có thể dựa vào trâu để tính hung cát. Nhưng lão phu cho rằng cách nói này quá mê tín, xem còn không chuẩn bằng thầy bói!”

Xưa nay nói vạn vật đều có linh tính, mặc dù trâu không hiểu ý người bằng chó, nhưng không có nghĩa là nó không có linh tính. Dê con quỳ sữa, quạ đen trả lại*, đây là những điển cố rõ ràng nhất, huống chi là động vật rất có ân nghĩa như trâu?

(*) Đây là câu thành ngữ được ghi chép trong sách Tăng Quảng Hiền Văn: “Dê còn biết ơn quỳ bú, quạ còn biết nghĩa trở lại mớm nuôi”.

Trâu cần mẫn khổ nhọc, chịu vất vả oán trách cả đời, cuối cùng cũng bị chủ bán cho đồ tể giết. Nhưng trâu có linh tính sẽ quỳ xuống cẩu xin chủ tha thứ, mong chủ tha cho nó một mạng.

Mà ở trong mắt của người tu đạo, nước mắt của trâu chính là bằng chứng tốt nhất. Trâu khoẻ mạnh bình thường sẽ không rơi lệ, chỉ có lúc bị chém giết mới có thể chảy nước mắt. Mà nước mắt trâu này là vật cực thuần khiết, bôi lên mắt người thì sẽ có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ.

Lúc suy nghĩ của tôi đang bay xa, con trâu nước đang quỳ lạy dưới đất bỗng nhiên kêu lên ba tiếng “Nghé ọ… Nghé ọ… Nghé ọooo…”. Tiếng kêu nghe rất bi tráng, còn mang theo cả nỗi buồn thương không nói nên lời.

Mà lúc này Nhan Cửu Muội cũng mở miệng, qua lời phiên dịch của Vô Tâm, chúng tôi biết được ý cô ấy nói là: “Trâu nước tế trời, một tiếng tượng trưng cho tai vạ, hai tiếng tượng trưng cho hung cát, ba tiếng là điềm lành thuận theo ý trời lòng người.”

Quả nhiên, Vô Tâm vừa dứt lời, vu sư kia đã dùng vu thuật khống chế con trâu nước to kia bỗng nhiên quỳ xuống đất, hai tay vươn về phía trời, miệng kêu to đầy kích động. Ngay sau đó, tất cả người Miêu ở sân phơi gạo và cả tế ti trên tế đài cũng đều phủ phục quỳ xuống đất, đồng thanh hô to lên.

Nhan Cửu Muội nói cho chúng tôi biết, thông qua nghi lễ trâu nước tế trời, vu sư dự đoán được chắc chắn lần này trại Thảo Quỷ tham gia đại hội Miêu Vương có thể thắng lớn trở về, bọn họ làm như thế là để cảm tạ thiên thần!

Tôi lại thấy xem thường, cười khổ nói: “Sợ rằng không phải con trâu nước này có thể tính được hung cát, mà có thể là biết mình sắp bị giết cho nên lúc này mới kêu lên tiếng ai oán đau thương! Mê tín thực sự ngu muội, thật đáng buồn cũng thật đáng tiếc!”

Chờ sau khi người Miêu của trại Thảo Quỷ cảm ơn thần linh xong, vu sư kia lại áp đầu lên con trâu, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng con trâu nước to, không biết nói gì trong miệng.

Con trâu nước to lớn kia như bị khống chế cứng, giữ nguyên tư thế quỳ lạy, yên tĩnh đến mức khó tin.

Nhưng không ai ngờ được rằng, vu sư kia vừa dứt lời thì đột nhiên rút một thanh đao dài sáng loáng ra, chúng tôi vốn chưa kịp phản ứng, ông ta đã đâm một nhát vào cổ trâu, dao trắng đâm vào, lúc rút ra đã thành dao đỏ, máu tươi đỏ tươi phụt ra.

Điều kì dị là con trâu nước kia lại không hề cảm nhận được sự đau đớn, không phát ra bất cứ tiếng kêu thảm thiết nào. Vài giây trôi qua, cuối cùng nó cũng không chống cự được nữa, ngã rầm xuống đất.

Mãi cho đến trước khi chết, nó mới bắt đầu giãy giụa kịch liệt, miệng kêu ba tiếng “Nghé ọ…” một lần nữa! Người Miêu ở trại Thảo Quỷ nghe thấy tiếng kêu của con trâu nước to lớn, lại lần nữa phấn khởi kích động la to, mửng rỡ như trúng số năm trăm vạn.

“Xem ra sư phụ nói không sai, trâu nước đáng thương này cũng không thể tính ra hung cát. Nhưng nó biết mình phải chết, lúc này mới phát ra tiếng kêu thảm thiết! Đúng là thật đáng buồn đáng tiếc!” Trình Thiên Sư thấy thế, không kiềm được mà cảm khái.

Tâm trạng của chúng tôi lúc này đều muôn vàn cảm xúc, nhưng trong lòng có một suy nghĩ chung, mê tín phong kiến thực sự đáng sợ!

Chúng tôi vẫn luôn núp trong bóng tối, phục sẵn ở lối ra của trại Thảo Quỷ, cho dù bị phát hiện thì cũng có thể chạy trốn kịp thời. Nhưng lúc tôi kiểm tra tình hình xung quanh, tôi mới phát hiện tên Tiện Thập Nhất kia lại không thấy đâu nữa.

Cái tên này luôn thích chơi trò mất tích bí ẩn, tôi cũng không lo anh ta sẽ xảy ra chuyện, chỉ sợ anh ta rước lấy phiền phức.

Tôi nhỏ giọng hỏi bọn họ: “Vô Tâm, Trình Thiên Sư, mọi người có thấy Tiện Thập Nhất đâu không?”

Nghe tôi nói như thế, bọn họ mới phát hiện không thấy Triệu Thập Nhất.

Trình Thiên Sư nói: “Vừa nãy lão phu chỉ để ý đến nghi lễ tế trời của người Miêu, không chú ý đến chủ tiệm Triệu. Anh ta thay quần áo của người Miêu, có lẽ đã lẫn vào hàng ngũ của trại Thảo Quỷ. Chủ tiệm Triệu này không khi nào chịu ngồi yên một chỗ mà! Nhưng sư phụ không cần lo cho anh ta, chủ tiệm Triệu thâm sâu khó lường, chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!”

“Ừm!” Tôi gật đầu, tiếp tục quan sát tình hình ở sân phơi gạo, đồng thời cũng muốn nhìn xem có thể tìm thấy Triệu Thập Nhất hay không. Nhưng người Miêu ở sân phơi gạo rất đông, ai nấy đều mặc quần áo người Miêu không quá khác nhau, muốn tìm thấy anh ta còn khó hơn cả lên trời.

Rơi vào đường cùng, chúng tôi chỉ có thể bỏ cuộc.

Đợi sau khi sân phơi gạo yên tĩnh trở lại, người Miêu của trại Thảo Quỷ lại khiêng con trâu nước to mọng đã chết đi, chắc hẳn là muốn dùng trâu nước lớn để chuẩn bị tiệc tối. Ngay sau đó, người Miêu của trại Thảo Quỷ lại bắt đầu cử hành lần nghi lễ tế trời thứ hai!

Chỉ thấy bọn họ bày một hàng than lửa dưới pho tượng thần thụ, lửa than kia bùng cháy lên, nối tiếp nhau vừa hay đến ngay bậc thang đao dưới thần thụ.

Bậc thang đao kia là một cây gỗ hình trụ to bằng bắp đùi, độ cao vừa đúng thấp hơn một nửa so với pho tượng thần thụ. Trên gỗ cắm rất nhiều đoản đao, lưỡi đao hướng lên trên tạo thành hình bậc thang, nhìn cực kỳ sắc bén.

Tôi nhìn thấy bọn họ bày chiến trận, đột nhiên trong lòng nhảy ra một câu hỏi, chẳng lẽ người Miêu trại Thảo Quỷ này muốn bắt đầu biểu diễn xiếc lên núi đao xuống biển lửa hay sao?

Mà lúc này Nhan Cửu Muội tỏ ra rất kích động, không ngừng giải thích với Vô Tâm. Nhan Cửu Muội nói xong, Vô Tâm lại giải thích với chúng tôi.

“Nữ thí chủ nói, lên núi đao, xuống biển lửa là một phần biểu diễn trong nghi lễ tế trời của trại Thảo Quỷ bọn họ, bắt nguồn từ nỗi sợ của người Miêu đối với thần lửa, họ tin rằng sau khi trải qua lễ rửa tội của lửa thì có thể tiêu tai giải nạn, mùa màng bội thu, an cư lạc nghiệp, bảo đảm một phương bình an. Nữ thí chủ nói đây là phần mà đám trẻ con của trại Thảo Quỷ bọn họ thích nhất, còn nói vu sư của trại rất giỏi, đao thương bất nhập, có thể bình an lên núi đao xuống biển lửa!”

Sau khi Vô Tâm giải thích cho chúng tôi xong, Trình Thiên Sư bật cười, nói: “Cô gái, cái trò này là chiêu trò lừa người thôi, còn không đáng tin bằng lão phu đoán mệnh đoán chữ! Bây giờ để lão phu vạch trần cho mọi người xem, chiêu trò lên núi đao xuống biển lửa lừa người này!”

“Phía dưới hố lửa kia đã được đặt sẵn đá lạnh, đợi lát nữa vu sư sẽ dẫn đầu đồ đệ của mình vây xung quanh hố lửa, đồng thời sẽ phun ra một ít bột phấn màu trắng và màu đỏ. Bột màu trắng là hàn the, bột màu đỏ là chua sa, tác dụng của chúng không quá khác so với đá lạnh, đều có thể giảm nhiệt độ của hố lửa! Còn nữa, đám vu sư sẽ dùng chất lỏng đặc chế để ngâm chân từ trước, như thế có thể tránh bị nhiệt độ làm bỏng!”

Lúc Trình Thiên Sư vạch trần trò xiếc lên núi đao xuống biển lửa cho mọi người, tôi cũng liên tưởng đến những đoàn xiếc đến nông thôn biểu diễn kia. Đúng là bọn họ làm trò xiếc trá hình, cũng không phải thật sự có thể lên núi đao xuống biển lửa. Dù sao cũng là cơ thể bằng máu bằng thịt, lại là người bình thường, làm sao có thể không sợ lửa nóng và lưỡi đao?

Trình Thiên Sư lại tiếp tục vạch trần trò lên núi đao ấy cho chúng tôi, ông ta nói: “Về phần lên núi đao, mưu mẹo đằng sau nó tà dị hơn khá nhiều. Nghe nói người biểu diễn sẽ dán một tấm bùa cầm máu ở cột gỗ hoặc trên lưỡi đao, đồng thời sẽ niệm một loại thần chú kỳ lạ, hình như là “mặt trời mọc phương đông phiến đỏ, tướng quân cưỡi ngựa ta cưỡi rồng. Một đao chặt đứt nước Trường Giang, chặn đứng Hồng môn máu ngừng chảy”. Sau khi niệm thần chú xong, người biểu diễn sẽ dán một lớp bảo vệ trong suốt ở gan bàn chân. Lớp bảo vệ này cực kỳ chắc chắn, chỉ cần đi lướt nhanh qua lưỡi đao thì sẽ không cắt vào lòng bàn chân của bọn họ. Hơn nữa, người biểu diễn phải đi chân trần trên mặt đường cứng ngắc mặt đường từ lúc nhỏ, một thời gian sau bàn chân sẽ có một lớp vết chai rất dày. Cộng thêm bọn họ kết hợp huấn luyện trong thời gian dài, đương nhiên có thể che mắt được, người không biết sẽ thật sự cho rằng bọn họ có cơ thể mình đồng da sắt, đao thương bất nhập!”

Tôi nghe Trình Thiên Sư giải thích xong, không nhịn được mà bật cười. Tôi là người kế thừa chính phái của Đạo Môn, chưa bao giờ nghe nói đến loại linh phù cầm máu này. Nếu như thật sự có phù cầm máu, vậy thì chúng tôi cũng sẽ không đổ máu trong lúc chiến đấu nữa.

Không cần nghĩ cũng biết, đây đều là người biểu diễn cố làm ra vẻ bí ẩn, mục đích để tăng thêm phần thần bí cho màn biểu diễn của bọn họ. Nhưng tôi rất tò mò, rốt cuộc vu sư này là đang giả trò hay có bản lĩnh thật?

Trước đây tôi từng nghe nói, Tương Tây có một loại nội công thần bí, người tu luyện có thể thật sự lên núi đao xuống biển lửa cầu phúc, hơi giống với Kim Cương La Hán của Thiếu Lâm Tự, có thể đao thương bất nhập.

Mà trong lúc tôi vẫn còn đang trầm tư, người trên tế đài lại thổi tù và, ngay sau đó, chỉ thấy vu sư kia dẫn theo đồ đệ của mình ra trận. Bọn họ mới vừa vào trận, xung quanh lập tức ồn ào lên, những người Miêu còn lại hoan hô nhảy cẫng lên, giống như rất chờ mong màn biểu diễn lên núi đao xuống biển lửa này.

Vu sư và các đồ đệ của ông ta đều cởi trần, đều đi chân trần ra trận, chỉ thấy bọn họ ngẩng đầu, hai tay vươn về phía bầu trời, trong miệng lẩm bẩm, không biết là đang đọc thần chú gì.

Chờ sau khi bọn họ chuẩn bị xong, vu sư kia mới cầm đầu họ, bắt đầu bước xuống biển lửa đầu tiên. Tốc độ bước đi của bọn họ rất chậm, đi qua hố lửa từng bước một. Tôi cho rằng bọn họ sẽ nhanh chóng đi qua hố lửa, nhưng điều khiến người ta bất ngờ là tất cả bọn họ đều đứng trên hố lửa.

Nhiệt độ của hố lửa cực cao khiến bọn họ rơi mồ hôi như mưa. Mồ hôi rơi xuống hố lửa thì xèo một tiếng, bốc hơi thành hư vô. Nhưng nhìn nét mặt của bọn họ như thể không hề cảm thấy đau đớn gì, ngược lại còn bình tĩnh đến lạ!

Tôi nhìn mà kinh hồn bạt vía, không dám thở mạnh. Mà dường như cảnh tượng này không giống với Trình Thiên Sư nói, cũng không thấy bọn họ vẩy chu sa và hàn the để hạ nhiệt độ.

Vu sư và các đồ đệ của ông ta đứng nguyên trên hố lửa khoảng một hai phút, sau đó vu sư kia dẫn đầu lên núi đao. Điều khiến người ta khiếp sợ hơn là, bọn họ không chỉ đạp chân lên trên lưỡi đao, mà ngay cả hai tay cũng úp xuống lưỡi đao mà leo lên trên!

Lưỡi đao kia sắc biết bao, nhưng bọn họ lại không hề hấn gì. Tôi nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng thầm sợ hãi thán phục, xem ra những vu sư này cũng không phải giả trò xiếc, mà thật sự có phần tài năng.

Không thể khinh thường thực lực của trại Thảo Quỷ này, đây chắc hẳn là một trong những thế lực chủ yếu của Cửu Động Thập Trại. Nhưng đối với tôi thì đây lại là chuyện tốt, vừa hay tôi có thể lẫn vào trong đội ngũ của bọn họ để tham gia đại hội Miêu Vương, còn có thể tìm ra chỗ đóng quân của Ngũ Độc Giáo mà không tốn chút sức nào!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free