Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1012: Người Miêu tế trời

Theo lời giải thích của Nhan Cửu Muội, chỉ cần ra khỏi hang động này là có thể đi thẳng đến chỗ đóng quân của đám trại Thảo Quỷ. Vì để chiến thắng trong đại hội Miêu Vương, tế ti trại Thảo Quỷ đã chuẩn bị riêng nghi thức tuyển chọn Lạc Hoa Động Nữ!

Hơn nữa nghi thức lần này vô cùng long trọng, cách ba ngày lại phải chọn ra một Lạc Hoa Động Nữ hiến tế cho Động thần, làm như vậy là để lấy lòng Động thần, khiến Động thần ban sức mạnh cho bọn họ, để bọn họ đánh bại chín động chín trại còn lại, từ đó thống lĩnh Miêu Cương.

Lần này tôi đi về phía tây đến Miêu Cương là để giải quyết tình cổ mẫu tử trên người Triệu Ngọc Nhi. Nhưng đây là cấm thuật của Ngũ Độc Giáo, chỉ có Ngũ Độc Giáo mới có được cách phá giải.

Miêu Cương và Thập Vạn Đại Sơn rộng mênh mông, mà Cửu Động Thập Trại lại sinh sống rải rác, muốn tìm được chỗ đóng quân của Ngũ Độc Giáo, nói nghe thì dễ.

Có lẽ cũng là do ông trời đã định sẵn, không ngờ chúng tôi lại gặp được đại hội Miêu Vương của Cửu Động Thập Trại. Tôi nhớ Miêu Tam Cô từng nói, cứ cách mười năm, Cửu Động Thập Trại sẽ tổ chức đại hội Miêu Vương một lần.

Đến lúc đó toàn bộ người của Cửu Động Thập Trại sẽ tham gia, sau đó so tài pháp thuật và đấu cổ, nếu ai có được tài nghệ vượt xa người khác thì sẽ trở thành Miêu Vương đời kế tiếp. Mà bộ tộc có Miêu Vương sẽ có thể thống lĩnh chín động chín trại khác.

Mấy chục năm trở lại đây, Ngũ Độc Giáo vẫn luôn thống lĩnh chín động chín trại, chủ yếu bởi vì trong cơ thể của thánh nữ Ngũ Độc Giáo có cổ vương. Cổ vương có thể áp chế tất cả cổ vật, chỉ cần cổ vật mà chín động chín trại còn lại luyện chế không thể đánh bại được cổ vương, vậy Cửu Động Thập Trại sẽ luôn nghe lệnh Ngũ Độc Giáo như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó.

Nhưng tôi nhớ hình như thời gian diễn ra đại hội Miêu Vương không khớp lắm, lúc Du Nhân Phượng giết chết thánh nữ của Ngũ Độc Giáo cũng là năm tổ chức đại hội Miêu Vương. Sau khi Ngũ Độc Giáo chiến thắng, Du Nhân Phượng cũng thừa cơ rời khỏi Ngũ Độc Giáo.

Tính ra, dường như thời gian vẫn chưa đến mười năm, có lẽ còn thiếu hai ba năm nữa. Nhưng tại sao Cửu Động Thập Trại lại cử hành đại hội Miêu Vương vào lúc này? Chẳng lẽ là bởi vì Du Nhân Phượng?

Hắn ta lừa cổ vương từ trên tay thánh nữ, cuối cùng bị con gái A Man của hắn ta chiếm đoạt. Mà sau khi không có cổ vương, làm sao Ngũ Độc Giáo có thể thống lĩnh Cửu Động Thập Trại đây? Nghĩ kỹ lại thì khả năng này là đáng tin nhất!

Hơn nữa, Du Nhân Phượng sục sôi dã tâm, muốn dẫn đầu tà đạo Hoa Hạ, từ đó lật đổ Đạo Môn. Trùng hợp thay, Cửu Động Thập Trại là lực lượng tiếp viện mạnh mẽ nhất! Nếu để cho hắn ta thống lĩnh Cửu Động Thập Trại, hậu quả đó thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Cửu Động Thập Trại am hiểu luyện cổ và tà thuật, thủ đoạn tàn nhẫn, lại khó lòng phòng bị, đến lúc đó không biết sẽ hại chết bao nhiêu người.

Trước khi lên đường, tôi đã cố ý dẫn Trình Thiên Sư đi cùng chính là vì muốn thông qua ông ta, dụ dỗ Du Nhân Phượng tới Miêu Cương, sau đó để Triệu Thập Nhất đối phó với hắn ta. Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ hắn ta đã bước chân đến Miêu Cương từ lâu, còn bày ra chuyện đại hội Miêu Vương.

Nếu như chín động chín trại biết được Ngũ Độc Giáo không còn cổ vương, chắc chắn sẽ nhân cơ hội này đánh bại Ngũ Độc Giáo.

Lúc tôi đang suy nghĩ, Vô Tâm tiếp tục nói: “Tiểu Ngư Nhi, nữ thí chủ nói chúng ta nhanh chóng rời đi. Nếu như bị người của trại phát hiện, chúng ta sẽ không thể sống sót rời khỏi đây.”

Tôi bảo Vô Tâm nói với Nhan Cửu Muội, không phải tế ti của bọn họ dùng cô ấy để hiến tế Động thần, mà là muốn dùng tấm thân xử nữ của bọn họ để tu luyện tà thuật. Vô Tâm gật đầu, đang định phiên dịch cho Nhan Cửu Muội. Ai ngờ vừa nói được một nửa, bỗng nhiên phía bên ngoài hang động vang lên tiếng vang của của tù và. Âm thanh này rất nặng nề và ngột ngạt, kéo dài trong suốt thời gian rất lâu. Suy đoán từ phương hướng mà âm thanh vang lên, trại Thảo Quỷ cách hang động này cũng không xa.

Mà sau khi Nhan Cửu Muội nghe thấy tiếng kêu thì đột nhiên trở nên rất sợ hãi, ánh mắt hoảng hốt, đứng lên muốn kéo chúng ta đi. Nhưng chân của cô ấy còn chưa hoàn toàn khôi phục cảm giác, vừa đứng lên đã ngã ngồi xuống đất, Vô Tâm chỉ có thể đỡ lấy cô ấy, còn không ngừng lẩm nhẩm: “A Di Đà Phật, tội lỗi, tội lỗi!”

Sau đó Vô Tâm lại phiên dịch: “Tiểu Ngư Nhi, nữ thí chủ nói trại bọn họ sắp cử hành đợt nghi lễ Lạc Hoa Động Nữ thứ hai! Trước khi trời hửng đông, bọn họ sẽ đưa Lạc Hoa Động Nữ được chọn đến động Lạc Hoa, kêu chúng ta mau rời đi nhân lúc trời tối!”

“Đi cái con khỉ! Tiểu gia lại muốn xem xem rốt cuộc đám bánh mì nướng này muốn giở trò quỷ gì? Thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp như vậy, đám bánh mì nướng thật sự phung phí của trời. Tiểu gia được gọi là cứu tinh của thiếu nữ xinh đẹp, bất kể thế nào cũng không để bánh mì nướng giết hại mấy cô gái xinh tươi như hoa này được!” Triệu Thập Nhất nói mà lòng đầy căm phẫn.

Trình Thiên Sư vội vàng sửa lời: “Chủ tiệm Triệu, không phải bánh mì nướng, là tế ti!”

“Tiểu gia không quan tâm con mẹ nó là bánh mì nướng hay là tế ti, chỉ cần giết hại thiếu nữ xinh đẹp thì chính là kẻ địch của tôi! Đi, trước tiên cứ xem xem!” Cái tên này dứt lời đã chủ động đi ra khỏi hang.

Trong lòng tôi cũng không nén nổi tò mò, chủ động đi theo. Vô Tâm thấy chúng tôi sắp đi ra cửa động, nhanh chóng kêu lên: “Tiểu Ngư Nhi, anh xử lý nữ thí chủ này như thế nào?”

Tôi quay đầu lại nói: “Bây giờ cô ấy không thể bước đi, cậu cõng cô ấy đi đi.

“Nhưng tiểu tăng là người xuất gia, không thể gần nữ sắc! Ài, mấy người chờ tiểu tăng với…”

Đám người chúng tôi đi thuận theo hướng âm thanh của tù và kia khoảng độ bốn năm phút, bỗng nhiên phát hiện một trại Miêu cổ xưa ở trong sơn cốc phía trước, có lẽ là trại Thảo Quỷ trong lời Nhan Cửu Muội. Trại Thảo Quỷ này xây theo kiểu hình tròn, thoạt nhìn hơi giống cách xây nhà ngang của Phúc Kiến.

Nhưng trại Thảo Quỷ thấp bé hơn nhiều, nhìn cùng lắm cũng chỉ cao hai tầng lầu. Hơn nữa đều là phòng cũ kiểu nhà sàn, trại không được xem là lớn. Nhưng phòng ốc dày đặc, xem ra bên trong có không ít người ở.

Trại Thảo Quỷ vừa hay lại tọa lạc ở vị trí bằng phẳng nhất sơn cốc, tứ phía đều là dốc núi thấp bé, khai khẩn không ít ruộng bậc thang ở trên sườn núi. Mà khe nước chảy tràn dưới chân núi, rong rêu um tùm, chính là nông trường chăn thả tự nhiên.

Sinh sống và phát triển ở chỗ này hoàn toàn có thể tự cung tự cấp đầy đủ, vốn không cần phải tiếp xúc với người ngoài.

Trại Thảo Quỷ chỉ có một cửa vào, bên trong trại đèn đuốc sáng trưng, dường như có thể nhìn thấy đống lửa trại bập bùng. Cửa vào của trại có người canh giữ, chỉ thấy Triệu Thập Nhất lén lút vây quanh bọn họ, trong tay còn cầm cây chùy bằng đồng của anh ta.

Người canh giữ cửa vào kia vốn dĩ không nhận ra sự xuất hiên của anh ta, Triệu Thập Nhất vỗ nhẹ bờ vai của người đó, người Miêu kia vừa kịp phản ứng đã bị Triệu Thập Nhất đánh một chùy bất tỉnh, còn lột sạch quần áo người Miêu của anh ta rồi mặc vào.

Đợi sau khi chúng tôi đến gần, Triệu Thập Nhất hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, có đẹp trai không? Có câu người đẹp vì lụa, nhưng đáng ghét là tiểu gia tôi không thể để yên nhan sắc này được, có thể làm chủ mọi loại quần áo nào, đúng là giá treo áo biết đi mà!”

Tôi không ư hử gì với anh ta, dẫn đầu đi vào trại. Sau khi vào trại, cuối cùng lúc này mới thấy rõ ràng tình hình bên trong đó.

Tất cả phòng ở cũ đều nối liền nhau, tầng một dùng gỗ đỡ lan can tầng hai, lan can thông nhau, sắp xếp theo hình tròn, có thể ôm trọn quanh lan can tầng hai một vòng.

Mà ở giữa trại là một sân phơi gạo rất lớn, diện tích ngang khoảng một sân bóng rổ. Ở vị trí trung tâm sân phơi gạo có một bức tượng đá to lớn đứng vững vàng.

Bức tượng đá kia trông rất kỳ lạ, không phải là tượng nhân vật, cũng không phải tượng thần linh, mà là một bức tượng nhìn không ra ngô ra khoai gì. Thân của bức tượng trông giống như hình người, nhưng trên mặt lại không điêu khắc ngũ quan, chỉ chạm khắc nổi hình thần thụ.

Nhìn thoáng qua, hình dáng này hơi giống tượng Bồ Tát Thạch Cảm Đương.

Trên lan can tầng hai của trại Thảo Quỷ có rất nhiều người Miêu đang đứng, toàn là người già và trẻ em. Mà sân phơi gạo đốt một đống lửa trại to lớn, phía dưới pho tượng còn có một bệ đá, trên bệ đá có mấy người Miêu ngồi.

Ngồi ở chính giữa là một người đàn ông mặc áo đen, người đàn ông áo đen này ăn mặc theo cách của người Miêu, nhìn khoảng năm mươi tuổi. Trên đầu đội nón đen, vành nón ép rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy nửa gương mặt vẽ nhiều màu sắc kia.

Nhìn cách ăn mặc của ông ta, có lẽ ông ta là tế ti đương nhiệm của trại Thảo Quỷ.

Mà ở bên cạnh tế ti, có hai lão Miêu nữ già mặc quần áo người Miêu ngồi hai bên. Tuổi của bọn họ khoảng chừng sáu mươi tuổi, nhìn rất già nua, làn da trông rất nhợt nhạt, khuôn mặt trắng bệch, mặt mày hơi xấu xí.

Nhìn kỹ sẽ phát hiện hai lão Miêu nữ này không có ngón áp út. Tôi vừa nhìn đã nhận ra thân phận của bọn họ, là thảo quỷ bà. Thảo quỷ bà am hiểu nuôi cổ và hạ cổ, mà bọn họ muốn khống chế cổ vật, chỉ có thể dùng máu đầu ngón tay của ngón áp út nuôi dưỡng cổ vật.

Vì để tránh cho cổ vật phản phệ, bình thường bọn họ sẽ tự chặt đứt ngón áp út của mình, đây là đặc trưng rõ rệt nhất của thảo quỷ bà. Cộng thêm vẻ mặt bọn họ tái nhợt, vừa nhìn đã biết là do tiếp xúc với chất độc trong thời gian dài, lúc này tôi mới có thể xác định hai lão Miêu nữ kia là thảo quỷ bà!

Mà ngồi bên cạnh thảo quỷ bà còn có mấy lão Miêu tử. Tuổi tác của những lão Miêu tử này trông cũng không nhỏ, thân phận cũng không thấp.

Nhìn lại tình hình ở sân phơi gạo, chỉ thấy mười mấy người đàn ông đứng tuổi cởi trần, trên mặt và trên cơ thể đều vẽ màu sắc kỳ lạ. Bên hông bọn họ đeo đao Miêu và tù và, đang đứng nghiêm chỉnh ở phía dưới pho tượng thần thụ, nhìn rất đông vui.

Ngay sau đó, tôi lập tức nhìn thấy người Miêu trên tế đài thổi tù và. Âm thanh của tù và vang lên, toàn bộ người Miêu ở sân phơi gạo bắt đầu tản ra, giống đội hình đứng tập thể dục nhịp điệu.

Tiếp theo, bọn họ bắt đầu xoay người, hai tay chậm rãi vươn ra, cơ thể không ngừng run rẩy. Bên hông bọn họ đeo không ít vũ khí bằng bạc, theo nhịp lắc lư của bọn họ, vũ khí bằng bạc kia lập tức phát ra tiếng kêu linh đinh êm tai.

Tôi nhìn thấy bọn họ lắc mình khoảng nửa phút thì bỗng nhiên bắt đầu đồng loạt kêu lên: “Ồ… Ồ…”

Tiếng hô oai nghiêm vang dội, khiến người nghe cảm thấy sôi trào nhiệt huyết. Mà chốc lát sau, những người này bắt đầu giẫm chân, lắc người mạnh hơn, động tác giống hệt nhau như đang nhảy đồng vậy, nhìn rất thú vị.

Chờ sau khi bọn họ biểu diễn xong, tôi lại nhìn thấy có người Miêu dắt một con trâu nước lớn ra sân. Thấy ông ta dắt trâu nước lớn đến trước mặt pho tượng thần thụ, sau đó dùng một mảnh vải đen phủ lên đầu trâu che hai mắt của nó lại.

Ngay sau đó, người này ấn một tay lên trên đầu trâu, miệng lẩm bẩm. Kể cũng kì lạ, sau khi ông ta đọc xong, con trâu nước lớn kia lại quỳ gối trước pho tượng thần thụ, không ngừng gật đầu trâu giống như đang lễ bái pho tượng thần thụ.

Tôi thấy ngạc nhiên, bỗng nhiên Trình Thiên Sư kinh sợ nói: “Giết trâu hiến tế, cái này giống nghi lễ tế trời của người Miêu!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free