(Đã dịch) Hàn Ngu Chi Quật Khởi - Chương 3625: Hiện trường lựa chọn
Yoona cảm thấy mình thật thê thảm! Nàng lại bị Kim TaeYeon đánh lén, mà còn bằng cái kiểu quái ác đó. Cái chính là nàng lại cứ tưởng Lee Mong Ryong hôn mình, và đó mới là lý do khiến nàng ngượng chín mặt.
Mặc dù mọi chuyện đã được làm rõ là hiểu lầm, nhưng với đôi mắt tinh ranh của hội chị em này, làm sao có thể không nhìn ra điều gì cơ chứ? "Ối giời, Yoona nhà ta đúng là đã lớn thật rồi!" "Đừng để Lee Mong Ryong lợi dụng hết nhé, có chuyện tốt thế này thì nhớ rủ bọn chị, bọn chị có thể ra tay giúp đỡ cho!" "Trước đó sao lại nhắm tịt mắt lại thế? Lần sau chú ý nhé, không khéo lại hôn nhầm người thì sao?"
Những lời trêu chọc cứ thế mà tới tấp, nếu như không phải vì Lee Mong Ryong còn ở đây, thì những lời các nàng nói còn quá đáng và bạo dạn hơn nhiều. Đừng có coi các nàng là một lũ trẻ con ngây ngô không biết gì, đó chẳng qua là ấn tượng cứng nhắc của đám người hâm mộ thôi. Các nàng thế nhưng từ khi lên trung học, đã phải lăn lộn trong cái giới giải trí phức tạp này rồi.
Mặc dù rất nhiều chuyện các nàng chưa trực tiếp làm, nhưng ít ra cũng đã nghe nói qua rồi. Điều này cũng thể hiện rõ qua trình độ buôn chuyện thường ngày của các nàng, đến nỗi thỉnh thoảng Lee Mong Ryong có mặt cũng phải đỏ mặt mà bỏ đi.
"Mấy người... mấy người đừng có nói linh tinh! Ai mà nhắm mắt chứ? Không phải, là tôi đâu có muốn..." Yoona càng giải thích càng rối, nàng khó lòng tìm được m��t lý do hợp lý nào cho hành động vừa rồi của mình.
Kết quả là nàng chỉ còn cách cầu cứu "viện binh" từ bên ngoài. Lee Mong Ryong thì chịu rồi, nếu để anh ta xen vào nữa, thì nàng có nước giải thích đến hết hơi cũng không xong. Như thế nhìn sang, SeoHyun ngược lại là một lựa chọn không tồi, cô bé chắc chắn không muốn nhìn chị mình bị dồn đến bước đường cùng đâu nhỉ?
Phát giác được ánh mắt cầu cứu của Yoona, SeoHyun bản năng nghiêng đầu, giả vờ như không nhìn thấy gì. "Đừng trách em máu lạnh, em cũng hết cách rồi!" SeoHyun tự nhủ trong lòng để biện minh. Thật ra thì nàng không thể lúc nào cũng ra tay giúp đỡ được, nếu không thì nàng chẳng làm được việc gì khác, cứ phải lẽo đẽo theo sau cái đám con gái này mãi sao.
Chuyện tương tự gần như ngày nào cũng xảy ra, nàng có thể làm sao? Nhưng Yoona giờ phút này lại bất ngờ kiên quyết, SeoHyun xoay người đi hướng khác, nàng ấy cũng lập tức chuyển hướng theo. Mà là trung tâm của cơn bão Yoona, một khi cô nàng bắt đầu di chuyển, đám thiếu nữ kia cũng khó tránh khỏi phải bám theo.
Cứ thế mà động tác của họ cũng ngày càng lớn, sau vài lần "kiểm tra", SeoHyun cũng không còn tiện giả vờ như không có chuyện gì xảy ra nữa. Đầu tiên là dành cho Yoona hai ánh mắt khinh bỉ, SeoHyun sau đó mới đi đến giữa đám con gái kia: "Chúng ta cũng nên lên đường đi? Còn định dành bao nhiêu thời gian cho bữa sáng nữa đây? Chẳng lẽ các nàng dự định bỏ bữa sáng à?"
SeoHyun nhắc nhở khá kịp thời, các thiếu nữ cũng ý thức được điểm này. Các nàng tất nhiên không ngại ăn uống trong lúc làm việc, nhưng vô luận là SeoHyun hay Lee Mong Ryong thì phần lớn đều sẽ không đồng ý.
Cho nên biết làm sao được, làm những người "có khí độ" nhất nhà, các nàng chỉ đành chiều theo ý hai người kia thôi! "Phải ghi nhớ hết những chuyện này nhé, đừng có nói mãi là chúng ta hay bắt nạt người, chúng ta cũng có những giây phút 'ấm áp' thế này mà!" SeoHyun biết làm sao được, chỉ đành miễn cưỡng đồng ý. Còn về phần Lee Mong Ryong và Yoona thì sao, thì chắc các nàng cũng chẳng mong chờ gì đâu.
Một đoàn người lại tất bật chạy lên chạy xuống để sửa soạn, thay quần áo, mà Yoona bên này cũng rốt cục có thể buông lỏng một hơi. Nàng cơ hồ lập tức liền ngồi phịch xuống sàn nhà, đồng thời không khỏi hồi tưởng đến hết thảy những gì vừa xảy ra, xem có chỗ nào còn sơ hở cần bổ sung không. Kết quả, cái bản mặt to tướng của Lee Mong Ryong bỗng dưng xuất hiện ngay trước mắt nàng, mà anh ta còn nhắm hai mắt, chu môi ra, anh ta tính làm cái trò gì đây?
Nếu mô tả một cách khách quan, Lee Mong Ryong cũng đang có ý định hôn, một hành động của kẻ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Nhưng làm một người bình thường có khả năng suy nghĩ độc lập, Yoona rất khó mà có thể giữ được bình tĩnh hoàn toàn.
Nàng gần như ngay lập tức hiểu ra ý đồ của Lee Mong Ryong: "Cái tên khốn này đang bắt chước mình lúc nãy sao, hắn dám ư?" Không chút do dự, Yoona ngay lập tức tung cú đấm giáng xuống.
Nếu có thể, Yoona thậm chí còn muốn biến cái "đầu heo" trước mặt này thành món sốt cà chua! Nhưng chưa kể nàng không có sức lực đó, Lee Mong Ryong đã dám "giở trò" như vậy thì tất nhiên đã có sự chuẩn bị.
Chẳng lẽ đơn thuần là muốn đến để ăn đòn sao? Tại thời điểm Yoona vung nắm đấm, Lee Mong Ryong cũng làm ra động tác né tránh sang một bên.
Động tác này trong quyền anh rất thường thấy, mà thường kèm theo động tác đón đỡ đòn tấn công. Cho nên Lee Mong Ryong cũng vô thức tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng rút ngắn. Yoona thì trơ mắt nhìn khuôn mặt to tướng kia cứ thế tiến lại gần, và gần như sắp chạm vào mặt mình.
"Cái tên đàn ông này là điên thật rồi sao? Hắn thì không có cố kỵ gì sao?" Yoona hét lên trong lòng. Có lẽ Lee Mong Ryong đã nghe được tiếng lòng ấy, nhưng đương nhiên phần lớn vẫn là nhờ vào lý trí của chính anh ta. Hết thảy đều chỉ là vô ý thức động tác thôi, bản thân anh ta cũng không có ý định chiếm tiện nghi.
Đã thế thì vẫn còn khả năng cứu vãn. Trong thời gian ngắn tránh khỏi quán tính là điều không thể, trong tình huống buộc phải tiếp xúc thân mật, thì vị trí cụ thể lại rất quan trọng.
Nếu như là miệng đối miệng tiếp xúc, anh ta đoán chừng chắc chắn bị Lee Soon Kyu chém c·hết tươi! Mà một khi biến thành miệng chạm má, thì đó là cách anh ta tự cứu mình, còn chuyện sau đó có bị liệt nửa người hay gãy xương chỗ nào không, thì lại là một chuyện khác rồi. Nhưng còn có lựa chọn khác, nói thí dụ như trán chạm trán, thì cái này định nghĩa thế nào đây? Lee Soon Kyu sẽ phản ứng ra sao?
Lee Mong Ryong không có thời gian đi cẩn thận suy nghĩ, thôi thì cứ để sự thật lên tiếng vậy. Kết quả là theo một tiếng "phanh" trầm đục, Yoona gần như không thể kiểm soát mà hét thảm lên.
Đám con gái nguyên bản còn trên lầu thay quần áo, lập tức liền xôn xao cả lên, các nàng muốn lập tức chạy xuống xem chuyện gì. "Này, mấy đứa nhìn lại quần áo của mình xem, mặc mỗi đồ lót mà đòi chạy xuống à, mấy đứa nghĩ cái gì vậy?"
SeoHyun kịp thời ra mặt ngăn chặn, rốt cuộc không để sự cố nghiêm trọng hơn xảy ra, nhưng đoán chừng Lee Mong Ryong chắc sẽ chẳng cảm ơn nàng đâu. Vội vàng mặc áo khoác vào, các thiếu nữ cũng chẳng thèm bận tâm sửa sang thêm, vội vã chạy xuống. Bao gồm cả SeoHyun cũng thế, rốt cuộc Yoona gọi quá thảm thiết. Khi các nàng xuống đến nơi, đập vào mắt là cảnh Yoona ôm đầu không ngừng lăn lộn trên sàn, kêu rên thảm thiết.
Mà Lee Mong Ryong thì đỡ hơn một chút, chỉ là ngồi thẫn thờ dựa vào tường, trên trán thì gần như đỏ ửng cả mảng, thậm chí còn có dấu hiệu sưng tấy. Theo những đầu mối này mà suy luận, phần lớn là hai người trán đụng vào nhau, mà lực va chạm hẳn là không hề nhẹ.
Nhưng cái tiếp xúc này thì không tầm thường chút nào đâu nhé? Người bình thường muốn làm được như thế này đâu có dễ chút nào? Hai người kia với ý định ban đầu là gì mà lại làm ra hành động như vậy, chẳng lẽ không phải là muốn hôn nhau sao? Các thiếu nữ có nghĩ thế nào cũng không ra được lời giải thích hợp lý, nhưng các nàng biết không thể đứng ở đây xem náo nhiệt, chả phải Yoona đã sắp khóc đến nơi rồi ư. Nếu như lúc này vẫn chưa thấy các nàng, Yoona có lẽ còn gắng gượng thêm được một lát.
Nhưng người nhà đã đến cả rồi, cớ gì nàng phải chịu đựng ấm ức một mình nữa chứ? "Lee Mong Ryong, tôi muốn anh chết!"
Một đám con gái xúm lại vây quanh Yoona, nhất thời đủ mọi lời hỏi han, lo lắng vang lên. Bất quá Lee Mong Ryong thì cũng không phải là không có ai quan tâm, SeoHyun cùng Lee Soon Kyu đều xích lại gần. Sự thật chứng minh Lee Mong Ryong thành công. Cứ việc Lee Soon Kyu vẫn còn hoài nghi về những gì vừa xảy ra, nhưng nàng xác thực cũng không có nói thêm cái gì, ít nhất thì nàng không còn muốn lấy mạng Lee Mong Ryong nữa. Rốt cuộc vô luận Lee Mong Ryong muốn làm những gì, chỉ từ kết quả mà xem, anh ta phần lớn là không thành công.
"Đứng dậy đi chứ, nhìn tôi làm gì? Hay là định để chị mày 'vù vù' cho mày à?" Lee Soon Kyu nói xong chính nàng cũng cảm thấy ghét bỏ, nàng và Lee Mong Ryong cũng chẳng có những hành động ngây thơ như thế.
Lại nói, những cử chỉ thân mật thông thường giữa các cặp đôi, đặt vào hoàn cảnh của bọn họ thì sẽ trở nên vô cùng không ăn nhập. Cùng ở bên nhau nhiều năm như vậy, đến cả một tiếng gọi thân mật cũng chẳng có. Thế nhưng nàng cũng không hề thấy tiếc nuối, rốt cuộc Lee Mong Ryong nếu thật là mở miệng, người đầu tiên ra tay có khi lại chính là nàng ấy chứ.
Nhìn ra được Lee Soon Kyu ghét bỏ ra mặt, nên SeoHyun đành chủ động tiến lên đỡ anh ta dậy. "'Vù vù' là có ý gì? Là lời chửi rủa tục tĩu mới sao?" Lee Mong Ryong hiếu kỳ hỏi thăm. Thế này thì SeoHyun biết trả lời sao đây, mấy cái trò tình cảm của cặp đôi trẻ mấy người thì đừng có lôi người ngoài vào lung tung chứ, nàng cũng ghê tởm lắm ch�� bộ?! Để tránh phải giải thích cho Lee Mong Ryong, SeoHyun lựa chọn ấn vào trán Lee Mong Ryong.
Nàng thề chính mình không hề dùng sức gì, chỉ khẽ chạm nhẹ một cái. Kết quả Lee Mong Ryong lại cứ như bị ai đó dùng búa đập trúng vậy, cả người ngửa ra sau.
SeoHyun vì đang trong tư thế ngồi xổm, nên cũng theo đà ngã ra sau, hai người nhất thời cả hai lăn lộn vào nhau. Lee Soon Kyu ở một bên nhìn thấy thì gọi là một mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Bảo Lee Mong Ryong cố ý, thì chính nàng cũng không tin.
Nhưng theo kết quả mà xem, anh ta xác thực cũng là đang chiếm tiện nghi, mà còn là ngay trước mặt mình mà chiếm tiện nghi của SeoHyun. Cái này nếu là không cho chút phản ứng, thì chẳng phải sẽ bị cho là mình không có chút uy phong nào sao? Kết quả là Lee Soon Kyu bước tới, bề ngoài thì tỏ vẻ hết sức quan tâm, nhưng lại "vô tình" đạp trúng trán Lee Mong Ryong.
Liên tiếp đả kích khiến Lee Mong Ryong triệt để buông xuôi mọi thứ. Cùng với tiếng kêu rên của Lee Mong Ryong, Yoona cũng vô thức ngừng lại.
"Các nàng hôm nay ra tay nhanh đến thế sao? Mà ra tay dường như cũng chẳng hề nhẹ nhàng, mình từ khi nào lại trở nên quan trọng đến thế này? Tại sao không có ai thông báo tôi?" Yoona thầm thì trong lòng. Nhưng nàng rất nhanh liền kịp phản ứng, nàng cũng là nạn nhân cơ mà, cớ gì lại để Lee Mong Ryong "chiếm hết spotlight" chứ?
Kết quả là ngoài tiếng kêu thảm của Lee Mong Ryong, Yoona chủ động "hát bè" theo. Nhất thời các thiếu nữ chỉ hận không thể bịt tai lại, rốt cuộc là các nàng đã làm sai chuyện gì mà phải chịu tra tấn đến mức này? Cuối cùng vẫn là Lee Soon Kyu ra tay làm gương, nàng liền trực tiếp lấy tay bịt miệng Lee Mong Ryong lại.
Một bên Kim TaeYeon cũng học theo, khiến Yoona hoàn toàn im bặt. Thế giới cuối cùng cũng khôi phục an tĩnh, các thiếu nữ có thể thoát khỏi sự tra tấn của tạp âm.
Để tránh cho hai người kia lại nổi cơn điên, các thiếu nữ làm ra một quyết định điên rồ, phá vỡ mọi quy tắc đoàn kết: Các nàng muốn cùng hai người kia tách ra hành động. Bình thường mà nói biện pháp này cũng không phải là không được, các nàng hoàn toàn có thể chia nhau kèm cặp hai người này. Nhưng các nàng lần này rõ ràng là mất hết kiên nhẫn, các nàng quyết định làm một cách triệt để hơn nữa.
Kết quả là các nàng dẫn đầu bỏ đi, để Lee Mong Ryong và Yoona tự xử với nhau. Đây chẳng khác nào đang khuyến khích hai người họ lao vào sống c·hết với nhau còn gì, chắc chắn là muốn làm vậy thật chứ?
"Thế này thì mắt tròn mắt dẹt ra rồi nhé? Đám chị gái kia của cô đều không giúp cô kìa, chẳng phải các nàng ghét bỏ cô rồi sao?" Lee Mong Ryong lập tức công kích. Yoona đương nhiên sẽ không trầm mặc: "Nói bậy! Sao anh không nói chính anh cũng bị bỏ lại, rõ ràng các nàng ghét anh mới đúng!" "Anh có thể tiếp nhận mà, nhưng cô có thể không?" "Vì sao không thể? Rất nhiều người đều tìm tôi đi riêng đó, tôi nổi tiếng lắm mà!" "À ừ, nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến việc cô bị đám con gái kia ghét bỏ chứ?"
"Anh nói bậy, anh đồ khốn, anh. . ." Mắt thấy hai người kia vừa nói ba câu đã sắp cãi nhau ầm ĩ, SeoHyun thì gọi là hối hận không thôi.
Biết vậy thì đã cùng đám con gái kia bỏ đi rồi còn gì? Cứ nhất định phải ở lại ��ây làm gì, tự chuốc lấy bực tức vào người sao? Nhưng hiện tại nói gì cũng đã muộn rồi. Làm "người giám hộ" duy nhất tại hiện trường, nàng muốn bảo đảm cục diện không bị đẩy theo chiều hướng nghiêm trọng hơn.
Cho nên nàng sau khi thoa thuốc tiêu sưng khắp tay, liền vỗ thẳng vào trán Lee Mong Ryong. Nhìn vẻ mặt đau đớn của Lee Mong Ryong, Yoona rất là vui vẻ, còn tưởng SeoHyun đang trả thù cho mình chứ. Nhưng rất nhanh phần đau đớn này lại đến lượt nàng.
Rốt cuộc so với một người qua đường không có mấy ai quan tâm như Lee Mong Ryong, khả năng Yoona bị chú ý sẽ cao hơn rất nhiều. Một khi hình ảnh trán sưng tím của nàng bị phóng lên Internet, thì không chừng sẽ bị thêu dệt đủ điều. Nói thí dụ như bịa chuyện Yoona và các thành viên khác đánh nhau, chắc chắn sẽ có rất nhiều người sẵn lòng hóng hớt.
"Nhẹ tay thôi chứ, maknae, có phải em đang nhân cơ hội trả thù riêng không đấy? Em biết ngay em không thích tôi mà, em chỉ biết giúp Lee Mong Ryong thôi, anh ta thì có gì hay ho chứ?" Yoona vừa chỉ trích SeoHyun vừa không quên mỉa mai Lee Mong Ryong. Nhưng trò cãi vã vặt vãnh thế này, đừng nói đến một SeoHyun "lão làng", ngay cả Lee Mong Ryong cũng chẳng buồn bận tâm.
"Anh có gì hay ho ư? Anh có thể đầu tư đóng phim cho SeoHyun, cô làm được không?" Lee Mong Ryong lôi ưu thế của bản thân ra: "Muốn học người khác cưa cẩm nữ ngôi sao, cũng phải xem trong túi mình có tiền hay không đã, không có tiền thì tránh xa ra một chút đi!" Mặc dù ngày bình thường không có kinh nghiệm khoe khoang của cải, nhưng chuyện này thì chỉ cần mở miệng là nói được thôi mà?
Mặt Yoona đã muốn xanh mét vì tức rồi, nàng lại bị Lee Mong Ryong xem thường đến vậy sao? "Đúng là ghét nhất mấy kẻ có tiền!" Yoona có lẽ không nhận ra, một câu nói kia đã tự mắng luôn cả mình, dù sao Yoona cũng là một tiểu phú bà có tiếng mà.
"Xì, tiền thì làm được cái gì chứ? Mỗi ngày nhìn cái gương mặt này của anh, chỉ muốn ch·ết quách cho xong, kiếm nhiều tiền đến mấy thì cũng đâu thể mang xuống mồ mà xài được?" Yoona để chứng tỏ sức hấp dẫn của mình, chủ động rúc vào lòng SeoHyun, còn không yên phận mà vặn vẹo đủ kiểu. Động tác này khiến SeoHyun rất khó tiếp tục ra sức, thế là không nhịn được mà vỗ một cái vào mông Yoona.
Yoona chẳng những không hề bất mãn, ngược lại còn đắc ý liếc nhìn Lee Mong Ryong, thậm chí còn mang theo chút ý vị khiêu khích. Đây chính là đang thử thách sự gan dạ của Lee Mong Ryong, anh ta có dám làm hành động tương tự không? Đáp án cơ hồ là khẳng định, Lee Mong Ryong không thể nào vì cãi nhau với Yoona mà lại đi chủ động vỗ mông Yoona hay SeoHyun được. Mà nói đi cũng phải nói lại, anh ta vẫn có chút ít ghen tị!
Bản văn này, đã được trau chuốt tỉ mỉ, là tài sản của truyen.free.