(Đã dịch) Hắc Đạo Đặc Chủng Binh - Chương 95 : Địch lui
Cùng lúc Phi Điểu bị công kích, các địa bàn khác của Hoa Hưng Xã cũng đồng loạt bị tấn công. Tuy nhiên, tình hình ở những nơi khác vẫn còn cầm cự được. Hoa Hưng Xã có hơn tám trăm tiểu đệ phân tán trấn giữ tại hơn mười địa bàn. Ngoại trừ Phi Điểu nhân số ít nhất nhưng toàn là tinh anh, các nơi khác đều có vài tên tinh anh của Chấp Pháp Đường dẫn theo hơn sáu mươi huynh đệ phòng thủ. Tính bình quân thì thực lực đôi bên không chênh lệch nhiều, tuy đối phương đều là hảo thủ nhưng dù sao quân số cũng không đông.
Long Ca cùng Tứ đại hộ pháp và mười một vị thủ lĩnh Cầm Tinh lúc này toàn thân đẫm máu đang đứng trên một con đường.
"Các ngươi là ai?" Long Ca chĩa trường đao trong tay vào kẻ dẫn đầu đối diện, quát hỏi. Bọn họ vốn đang định đi đánh địa bàn của Hoa Hưng Xã thì đột nhiên bị một đám người vây quanh. Những kẻ này chẳng nói chẳng rằng, vung đao liền chém. Sau mấy hiệp chém giết, Long Ca càng đánh càng kinh hãi, thực lực đám người này vậy mà lại mạnh đến thế! Kẻ cầm đầu kia căn bản chưa hề động thủ, chỉ riêng hơn mười tên thủ hạ sau lưng hắn đã ép huynh đệ của y đến mức gần như không còn sức đánh trả.
Người nọ hừ lạnh một tiếng: "Hừ, bọn ta là ai ngươi không cần biết."
Long Ca trừng mắt nhìn hắn, gặng hỏi: "Các ngươi là người của Hoa Hưng Xã?"
Người nọ có chút mất kiên nhẫn: "Ngươi nói nhảm nhiều qu��, hiện tại ngươi chỉ có hai lựa chọn. Một, chết tại đây. Hai, gọi điện thoại bảo người của ngươi rút về hết. Các ngươi và Hoa Hưng Xã là địch, bọn ta không có ý kiến, nhưng trong vòng một tuần này thì không được!"
Người này chính là viện binh do Tôn lão gia tử phái tới trợ giúp Hoa Hưng Xã. Tôn lão gia tử cũng không muốn trực tiếp tiêu diệt Long Chiến Thiên Nhai, Đường Phong chỉ nhờ ông giúp Hoa Hưng Xã vượt qua cửa ải khó khăn này. Còn về phần Long Chiến Thiên Nhai, vẫn là đợi Đường Phong trở về tự tay diệt trừ thì hơn, bản thân ông làm thay quá nhiều cũng không tốt cho sự trưởng thành của hắn.
Long Ca biết rõ đêm nay là cơ hội tốt để tiêu diệt Hoa Hưng Xã, nếu bỏ lỡ thì không biết phải đợi đến bao giờ, nhưng y cũng hiểu nếu mình không đồng ý, chắc chắn sẽ phải bỏ mạng tại đây. Y hoàn toàn tin tưởng đối phương có đủ thực lực để giết chết mình!
Cắn chặt môi, Long Ca nhìn các huynh đệ sau lưng, không cam lòng lấy điện thoại ra gọi cho Lê Hạo. Rừng xanh còn đó lo gì thiếu củi đun, chỉ cần giữ được mạng thì cơ hội nhất định sẽ còn!
Lúc này Lê Hạo đang giao thủ kịch liệt với mấy huynh đệ Hoa Hưng Xã, đánh đến sống đi chết lại. Hắn không ngờ tiểu đệ của Hoa Hưng Xã lại mạnh như vậy. Chỉ là hắn không biết, hơn bốn mươi tên ở Phi Điểu toàn bộ đều là tinh anh của Chấp Pháp Đường, thực lực tự nhiên mạnh hơn đám tiểu đệ bình thường rất nhiều.
Đột nhiên điện thoại reo vang, Lê Hạo lúc này nào có rảnh mà nghe? Hắn mặc kệ, tiếp tục vung đao chém mạnh về phía đối thủ.
Nghe điện thoại trong túi áo cứ reo mãi không dứt, Lê Hạo vung đao chém ngã một tên tiểu đệ Hoa Hưng Xã, bực bội móc điện thoại ra, chẳng thèm nhìn mà bắt máy quát: "Ai đấy? Lão tử đang bận chém người!" Điện thoại cứ reo liên tục khiến Lê Hạo hiển nhiên rất không hài lòng.
"Chuột, các cậu rút về đi, hành động đêm nay hủy bỏ!" Giọng Long Ca từ đầu dây bên kia truyền đến.
Lê Hạo ngẩn người, sau đó thốt lên: "Mẹ kiếp, cái gì? Hủy bỏ? Long Ca, anh không nhầm đấy chứ?" Lê Hạo rất khó hiểu, trước mắt thực lực hai bên không chênh lệch mấy, đánh tiếp cũng không phải không có khả năng thắng, sao lão đại lại đột nhiên bỏ cuộc?
"Nói nhảm làm gì? Tao bảo mày về thì về ngay!" Trong lòng Long Ca cũng vô cùng phiền muộn, hét lớn một tiếng rồi cúp máy.
Lê Hạo hung hăng ném mạnh điện thoại xuống đất, xông lên một đao chém lật một tên tiểu đệ Hoa Hưng Xã, sau đó nói với Trần Lượng: "Long Ca bảo dẫn người rút lui, có thể sự tình đã có biến."
Trần Lượng nhíu mày không nói gì, chỉ ra hiệu cho đám đàn em bên cạnh. Cả nhóm vừa đánh vừa lui, mãi cho đến cửa, Trần Lượng mới dẫn theo tiểu đệ quay người bỏ chạy ra ngoài.
Huynh đệ Hoa Hưng Xã còn định truy kích, Mặt Quỷ lên tiếng ngăn lại: "Dừng tay, đừng đuổi theo."
Ra khỏi Phi Điểu, bọn Trần Lượng một đường chạy thẳng về phía trước. Thấy người của Hoa Hưng Xã không đuổi theo, Trần Lượng dừng lại quay đầu kiểm điểm quân số. Lúc đi cộng thêm hắn và Lê Hạo là hai mươi hai người, nhưng giờ chỉ còn lại mười bảy người. Chỉ mới mười mấy phút mà đã có năm huynh đệ bỏ mạng tại Phi Điểu, xem ra bọn hắn vẫn đánh giá thấp chiến lực của Hoa Hưng Xã rồi.
"Các người đang làm cái gì vậy? Tại sao lại rút lui?" Trần Lượng cau mày có chút khó chịu hỏi.
Lê Hạo bực dọc đáp: "Mẹ kiếp, lão tử làm sao biết được? Mẹ nó!" Nói xong Lê Hạo quay người bỏ đi, còn Trần Lượng thì sai đám tiểu đệ còn lại đi thông báo cho những nhóm khác rút lui, sau đó một mình rời đi tìm lão đại báo cáo.
Không bao lâu sau, nam tử đứng trước m���t Long Ca nghe xong điện thoại liền cười cười với y: "Các ngươi có thể đi rồi." Dứt lời, hắn dẫn người quay lưng rời đi.
Hai giờ sau, bên trong thành phố giải trí Phi Điểu.
"Thống kê thương vong đã có rồi." Bá Vương cau mày bước tới nói. Trước đó hắn cùng Phong Tử và Hữu Thủ chia nhau đi tiếp viện các địa bàn khác, đợi đám kia rút đi bọn hắn mới trở về Phi Điểu.
"Nói nghe xem." Mặt Quỷ cởi áo ra, vết thương vốn đã sắp khép miệng trải qua trận chiến vừa rồi lại toác ra, Phong Tử xé áo giúp hắn băng bó.
"Tổng cộng tử vong năm mươi tám người, trong đó huynh đệ Hoa Hưng Xã tử vong ba mươi bốn người, trọng thương bảy mươi lăm người, số còn lại hoặc nhiều hoặc ít đều bị chút vết thương nhẹ. Trong số bị trọng thương có mười chín người tàn phế. Tóm lại lần này chúng ta tổn thất khá lớn, đây là trong tình huống chúng ta đã biết trước, thật không biết nếu không có chuẩn bị thì hậu quả sẽ còn thê thảm đến mức nào!" Bá Vương thở dài.
Gật đầu, Mãnh Tử nói: "Cũng may bọn chúng đã rút, nếu không tổn thất e rằng còn thảm trọng hơn."
"Đám người kia rút lui nhất định là công lao của Tôn lão gia tử, những thương binh kia xử lý thế nào?" Vương Thắng hỏi.
Bá Vương đáp: "Tôi đã cho những huynh đệ bị thương nhẹ đưa họ về sân huấn luyện riêng, Liễu bá của Tôn gia vừa gọi điện tới, nói là sẽ cử bác sĩ đến chữa trị."
"Vậy là tốt rồi, lần này coi như đã qua. Nếu đám lão đại có ở nhà thì tổn thất có lẽ sẽ không nghiêm trọng như vậy! Bất quá qua chuyện này càng chứng minh sau lưng Long Chiến Thiên Nhai có một thế lực thần bí đang ủng hộ. Đám người hôm nay thân thủ cũng không tệ, thậm chí còn lợi hại hơn tinh anh Chấp Pháp Đường, xem ra thế lực chống lưng bọn chúng thật không đơn giản! Nếu không có Tôn lão gia tử hỗ trợ, Hoa Hưng Xã hôm nay khẳng định chạy trời không khỏi nắng. Đối phương nhân số chưa bằng một nửa chúng ta mà thương vong bên ta lại nhiều hơn bọn họ, nếu cứ tiếp tục đánh thì hậu quả thật không dám tưởng tượng." Mặt Quỷ rít một hơi thuốc, trầm ngâm nói.
"Đúng vậy, gọi điện cho lão đại trước đi, miễn để hắn lo lắng." Vương Thắng day day huyệt Thái Dương nói.
Trong thư phòng của Tôn lão gia tử tại Tôn phủ.
"Lão gia tử, mọi việc đều xong rồi, Hoa Hưng Xã không còn nguy hiểm gì nữa, tôi đã gọi đội y tế trong trang viên đi giúp bọn họ chữa trị." Liễu bá đứng bên cạnh lão gia tử bẩm báo.
"Ừ, thằng nhãi Hướng Vĩ này gan cũng không nhỏ đâu, lại còn muốn mượn dao giết người." Tôn lão gia tử thản nhiên nói.
Liễu bá cau mày, Hướng Vĩ đối với Hoa Hưng Xã quả thật là một mối đe dọa lớn. Tuy Tôn thị đã dần tẩy trắng nhưng bản chất xã hội đen vẫn còn, thủ hạ của Hướng gia cũng vẫn nuôi một đám tiểu đệ thực lực không tồi. Trước đó lão gia tử bảo ông đi tra xét, kết quả mới biết hơn ba trăm tên tiểu đệ của Hướng gia chập tối đã đi đến một khu dân cư gần Giao Đại, ông liền biết việc này nhất định do Hướng Vĩ đứng sau ủng hộ. Nếu Hướng Vĩ một lòng muốn tiêu diệt Hoa Hưng Xã, thì với thế lực tích lũy bao năm của Hướng gia, Hoa Hưng Xã tuyệt đối không chống đỡ nổi.
"Lão gia tử, ngài xem chúng ta có cần cảnh cáo th���ng nhãi Hướng gia kia một chút không?" Liễu bá có chút lo lắng hỏi.
Xua xua tay, Tôn lão gia tử nói: "Không cần, con người phải trải qua tôi luyện mới trưởng thành được, ta tin Tiểu Trạch sẽ xử lý tốt."
Liễu bá gật đầu không nói thêm gì nữa.
"Đúng rồi, Nhụy Nhi và Tiểu Tiệp đâu? Sao hôm nay cả ngày cũng không thấy bóng dáng chúng nó?" Lão gia tử đột nhiên nhớ ra dường như cả ngày nay chưa gặp mấy đứa cháu bảo bối.
Liễu bá cười đáp: "Nhụy Nhi và Tiểu Tiệp đang ở nhà Tiểu Trạch, dường như quan hệ giữa các cô cậu ấy khá tốt, gần đây ba người qua lại tương đối gần gũi."
Lão gia tử gật đầu: "Ừ, ngươi bảo Tiểu Ngũ phái mấy người đi âm thầm bảo vệ Nhụy Nhi và các bạn, ta lo lắng thằng nhãi Hướng gia kia sẽ ra tay với chúng nó."
Bản dịch tâm huyết này được thực hiện và đăng tải duy nhất tại truyen.free.