(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 91: Tiệc chào mừng (1)
Kể từ đầu kỳ học, Rene đã trải qua khá nhiều chuyện. Giờ đây, kỳ thi đầu tiên đã kết thúc, các học sinh của Theon đang trong thời gian nghỉ ngơi, và Rene cũng không ngoại lệ.
Nghĩ lại thì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy nhỉ?
Cô ngẩng đầu nhìn người đối diện. Freuden Ullburg. Hai người họ đang dùng bữa trưa cùng nhau.
Làm sao tình huống này lại có thể xảy ra chứ?
Rene cảm thấy ngây ngất bởi hương vị tuyệt vời của món ăn còn đọng lại trên đầu lưỡi. Họ đã từng ăn cùng nhau một lần trước đây. Nhưng Rene khi đó chỉ nghĩ đó là sự tử tế, động lòng trắc ẩn của một đàn anh khi bữa trưa của cô bị hỏng.
Rene nghĩ điều này sẽ không bao giờ lặp lại. Ấy vậy mà không hiểu sao, vài ngày sau chuyện ấy, bọn họ lại tình cờ gặp nhau trên phố. Rene đang tìm một nơi kín đáo để dùng bữa, nghĩ rằng lần này mình phải thật cẩn thận, tránh xa mọi ánh mắt. Cô không muốn đến nhà ăn của học sinh, bởi không có bất kỳ người bạn nào để ăn cùng, mà đến một nơi đông người sẽ thu hút quá nhiều sự chú ý.
Ai mà ngờ được cô lại tình cờ gặp Freuden lần nữa.
Chắc anh ấy cũng đang trên đường đi ăn, bởi anh chỉ đi một mình, tay cầm hộp cơm.
"Cô cũng đang định đi ăn trưa sao?"
"À vâng."
"Ăn một mình thì buồn lắm. Chúng ta có thể dùng bữa cùng nhau."
".........."
Rene không biết tìm lý do gì để từ chối. Và cứ thế, cảnh tượng hiện tại đã diễn ra.
'Nghĩ lại thì đây đúng là một bữa ăn sang tr��ng.'
Nhìn hộp cơm trưa của Freuden, Rene chợt nhận ra bữa trưa của mình thật đạm bạc. Do kinh tế eo hẹp, tất cả những gì Rene có thể ăn chỉ là khoai tây hấp và một ít rau củ. Thịt là một thứ xa xỉ mà cô bé chỉ dám mơ ước.
Bỗng nhiên, rất nhiều thịt được gắp sang hộp cơm của Rene.
"Học trưởng?"
"Ăn nhiều vào."
"Hả?"
"Tôi làm hơi nhiều thịt nên ăn không hết, cô ăn giúp tôi đi."
Freuden nói xong liền tập trung vào bữa trưa của mình. Rene đang phân vân không biết có nên từ chối không, nhưng rồi cô quyết định ăn, nghĩ rằng sẽ thật lãng phí nếu vứt đi phần thức ăn đã nhận được.
'Ngon quá.'
'Học trưởng có vẻ luôn làm nhiều đồ ăn nhỉ.'
Rene quyết định không suy nghĩ quá sâu về chuyện đó. Lâu lắm rồi cô mới được ăn thịt. Cô nên tập trung ăn thì hơn.
* * *
Bữa trưa kết thúc.
"Tôi đi trước đây."
Freuden đứng dậy nói rằng mình cần phải chăm sóc khu vườn. Có vẻ như lúc này anh không muốn bị ai làm phiền. Rene cúi đầu cảm ơn rồi tìm một bãi đất trống rời đi.
'Học trưởng Freuden có vẻ là một người tốt.'
Rene không nghĩ sâu về lý do tại sao Freuden đối tốt với mình. Cô bé nghĩ anh đơn giản là một người tử tế, đối xử tốt với tất cả mọi người.
'Anh ấy dường như không có bất kỳ ác ý nào.'
Freuden không kỳ thị Rene là thường dân, thậm chí chính anh còn cứu cô lúc cô gặp nguy hiểm. Đối với một số người, Freuden có vẻ là một nhân vật đáng sợ, nhưng ít nhất Rene không nghĩ vậy.
Đối với Rene lúc này, đó là một chàng trai tốt. Cô khá chắc chắn về điều đó.
Rene từ bé đã có một giác quan đặc biệt trong việc cảm nhận sự thù địch hoặc ác ý của người khác đối với bản thân. Thứ cảm giác này không phải ma pháp, nó chỉ là một loại trực giác, nhưng cô ấy khá tin tưởng vào nó.
Và thực tế, trực giác này hầu như lúc nào cũng đúng. Ngay cả khi mới đến Theon cũng vậy. Ghen tị, khinh thường, đố kỵ... đủ loại cảm xúc khác nhau đều nhắm vào cô, và Rene cố gắng tránh né chúng hết mức có thể. Nhiều học sinh, dù là thường dân hay quý tộc với nụ cười thân thiện, đều tiếp cận cô, nhưng Rene vẫn nhìn thấy được bóng tối ���n chứa phía sau nụ cười đó.
Vì vậy Rene không tùy tiện kết bạn.
Nhưng Freuden thì khác.
Đó là lý do tại sao Rene đồng ý ngồi ăn cùng anh. Nếu không, cô chắc chắn đã từ chối lời mời của Freuden ngay lập tức.
'Có rất ít người như học trưởng Freuden.'
Chỉ có một số ít người ở Theon hoàn toàn không có ác ý với Rene.
Trong số họ, nếu phải kể đến một người tiêu biểu, thì đó là Freuden Ullburg.
'Còn có học tỷ Erendir. Và có lẽ... ... .'
Người cuối cùng Rene nghĩ đến là giáo sư Rudger, người đã đưa cho cô cuốn sách về ma pháp phi thuộc tính. Ánh mắt sắc bén của giáo sư Rudger dường như luôn nghiêm khắc và khó gần, nhưng Rene biết giáo sư không có ác ý với mình. Chính xác thì giáo sư Rudger không có ác ý, cũng chẳng có thiện ý với Rene. Thay vào đó, Rene cảm giác được giáo sư có chút đau buồn và tội lỗi khi nhìn cô.
Nhưng tại sao chứ?
Cô bé không chắc lắm, nhưng có vẻ như vậy.
"Ôi."
Rene dụi mắt. Cô không biết đó có phải là ảo giác hay không nhưng mấy ngày nay mí mắt cô cứ ngứa ran.
Một người lặng lẽ đứng sừng sững trước mặt Rene.
"... ... !!!"
Rene giật mình đến nỗi thậm chí không hét lên được.
Nam sinh trước mặt mỉm cười và chào Rene.
"Xin chào, em có phải học sinh năm nhất Rene không?"
"Vâng. Nhưng anh là ai?"
Một đàn anh năm hai. Người này trông rất điển trai, luôn thường trực nụ cười trên môi. Nam sinh này khá phong cách với nước tóc phảng phất sắc đỏ son buộc đuôi ngựa sau gáy. Đôi mắt anh ta hơi nheo lại khiến Rene liên tưởng đến một con rắn.
Trực giác mách bảo Rene rằng nam sinh trước mặt rất nguy hiểm. Nhưng Rene không bỏ chạy, bởi cô không cảm nhận được bất kỳ ác ý nào từ anh ta. Thay vào đó, ánh mắt người đó nhìn cô tràn đầy sự tò mò tột độ.
"Em có thấy Freuden không? Anh thắc mắc sao dạo này anh ấy lại hay đi một mình vậy nhỉ?"
"Anh là bạn của học trưởng Freuden?"
Gọi thân thiết vậy sao?
Nam sinh đôi mắt híp khẽ mở to hơn, đoạn cười khúc khích.
"Ừ. Đúng vậy. Tên anh là Henry Presto, bạn của Freuden. Rất vui được gặp em."
"Tên em là Rene."
"À, anh có biết tên em rồi."
"Hả?"
"Đừng nhìn anh cảnh giác như vậy. Anh chỉ thấy lạ là Freuden, người vốn hay đi một mình, dạo này lại tự làm cơm trưa và dùng bữa cùng ai đó. Em vừa ở cùng cậu ta đúng không?"
"Làm sao... ... ."
"Anh có cách riêng mà."
Rene nhận ra rằng tiền bối Henry này là một người không bình thường. Một người không hề có chút thù địch nào với cô, nhưng lại toát ra một khí thế vô cùng nguy hiểm.
"Haha. Không cần phải cảnh giác như vậy đâu."
"... ...."
Ngay cả khi anh ta nói vậy, Rene vẫn nhìn Henry với vẻ đề phòng. Henry mỉm cười gãi má, nghĩ rằng mình đã nói sai điều gì đó ngay từ đầu.
"Được rồi cô bé, anh sẽ cho em một thông tin tốt xem như quà gặp mặt nhé."
"Thông tin gì ạ?"
"Ừ. Tin tốt. Dạo này em có vẻ gặp khó khăn về tiền bạc đúng không?"
"Cái gì?!"
Rene giật mình phản ứng lại và sau đó liền hối hận.
"Haha. Không sao đâu. Mọi học sinh đều giống nhau."
"... ... ."
"Anh biết rất nhiều về những công việc thuận tiện và kiếm được nhiều tiền, những thông tin mà không phải học sinh nào cũng biết. Anh có thể chỉ cho em. Em thấy sao?"
Rene rất nghi ngờ ý định của Henry khi anh ta đột nhiên đưa ra một lời đề nghị bất ngờ như vậy. Thông thường, cô sẽ không bận tâm, nhưng bây giờ mọi thứ đã khác.
Hiện tại cô ấy rất eo hẹp về tiền bạc. Lời đề nghị của Henry đến rất đúng lúc, hơn nữa anh ta không hề có ác ý với cô.
"Tại sao anh lại nói điều này? Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."
"Đúng vậy. Thành thật mà nói, anh chỉ đang tò mò thôi."
"Tò mò?"
"À, anh khá bất ngờ khi Freuden lại dành thời gian cho một học sinh bình dân. Anh chỉ muốn xem người đó là ai."
"Việc đó rất lạ sao? Chắc là do học trưởng Freuden là người tốt bụng thôi."
"Người tốt? Freuden á? Ha ha ha ha ha!"
Henry phản ứng như thể đã nghe được điều gì đó thật buồn cười.
"Có gì buồn cười sao?"
"Ừ. Đúng vậy. Freuden là người tốt. Đó là suy nghĩ của anh sau ngần ấy năm làm bạn với cậu ta đấy."
"... ... ."
"À, dù sao thì công việc anh muốn nói là một công việc bán thời gian trả lương khá cao và an toàn."
"....."
"Sao nào? Có hứng thú không?"
"... ... Em muốn nghe xem nó là gì đã."
"Hì hì, em sẽ không hối hận đâu."
* * *
Một đại sảnh tiệc lớn.
Các vị khách lần lượt bước vào sảnh tiệc tràn ngập ánh sáng. Tất cả họ đều là những người có địa vị cao, mặc quần áo sang trọng.
"Haha. Đây có phải là Thượng nghị sĩ Thomas không?"
"Ồ! Bá tước Gerold. Lâu rồi không gặp. Dạo này ngài thế nào?"
Âm nhạc cổ điển vang lên từ một góc sảnh tiệc và chiếc đèn chùm lấp lánh dưới ánh sáng rực rỡ. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng cùng các món ăn tối được bày biện xung quanh. Bên trong sảnh tiệc lộng lẫy là những người ăn mặc chỉnh tề đang tụ tập trò chuyện.
'Ồ!'
Đứng gần cửa sổ nhìn cảnh tượng đó, Rene không khỏi ngạc nhiên thầm trong lòng. Đây là lần đầu tiên trong đời cô đến một nơi như thế này.
"Đó là một công việc bán thời gian mà tất cả những gì phải làm chỉ là phục vụ đồ ăn cho bữa tiệc thôi!"
Henry đã nói như vậy.
Lý do Rene đến đây rất đơn giản. Tất cả là nhờ lời giới thiệu của Henry.
Nhưng nơi này đang tổ chức tiệc nhân dịp gì vậy?
'Loại công việc này thật khó chịu.'
Rene kìm nén sự bất mãn của bản thân. Cô bé cảm thấy như bị Henry lừa.
'Nếu không phải tiền thù lao lớn thì...'
Dù sao đi nữa thì thực tế là Rene không có nhiều lựa chọn công việc, và đây là một công việc bán thời gian đơn giản là chỉ cần đứng tại chỗ. Ngoài cô ấy còn có một số học sinh khác của Theon.
Không biết sự kiện gì đang diễn ra ở đây?
Không phải ai thuộc tầng lớp thượng lưu cũng có thể tùy tiện tổ chức những bữa tiệc thế này. Rene đoán rằng bữa tiệc này không phải là một bữa tiệc thông thường.
Cánh cửa phòng tiệc mở ra và những vị khách mới bước vào.
"Ồ! Các nhân vật chính của hôm nay cuối cùng đã đến."
"Họ có phải là giáo sư mới được bổ nhiệm không?"
Theo ánh mắt của mọi người, Rene quay đầu lại và nhìn về phía lối vào. Cô có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc qua cánh cửa rộng mở.
'A! Đó là cô Selina.'
Giáo sư Tinh Linh Selina. Cô ấy mặc một chiếc váy cầu kỳ bước vào phòng tiệc với vẻ mặt đầy lo lắng. Bên cạnh là giáo sư Merylda trong bộ váy tím khoét lưng sâu.
Các giáo sư khác cũng lần lượt xuất hiện. Có giáo sư Chris Bennimore, giáo sư Bruno. Tất cả đều là giáo sư mới nhận chức.
'Từ từ, nếu vậy... ... .'
Ánh mắt của Rene tự nhiên hướng về lối vào rộng mở của sảnh tiệc.
Còn một người chưa đến.
Cộp cộp.
Tiếng giày nện xuống sàn đá hoa vang khắp sảnh tiệc.
Không gian như lắng đọng.
Một thoáng im lặng bao trùm sảnh tiệc.
Ngay cả âm thanh mềm mại của nhạc cụ cũng ngừng bặt trong giây phút này. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa ra vào.
"Hô."
"Ái chà... ... ."
Một người đàn ông đang bước vào sảnh tiệc.
Mặc một chiếc áo đuôi tôm đen dài đúng chuẩn mực trang phục, khoác thêm áo choàng đen trên vai, tay cầm một cây quyền trượng. Không giống như thường lệ, phần tóc mái của anh được vén ra sau gọn gàng.
"Rudger Chelici."
Người đàn ông nhận được sự chú ý của mọi người, quét một lượt khắp sảnh tiệc với vẻ mặt vô cảm.
Truyen.free giữ bản quyền nội dung này, mong quý bạn đọc tôn trọng công sức biên tập.