Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 602: Món quà (2)

Trở lại Tòa Tháp, Loteron nhanh chóng đi kiểm tra tình hình. Không khí bên trong Tòa Tháp lúc này rất hỗn loạn, phần lớn là do cuộc tấn công bất ngờ từ bên ngoài. Tất cả các pháp sư đều sửng sốt vì một lỗ hổng lớn xuất hiện trong lớp rào chắn của pháo đài vốn được coi là bất khả chiến bại trên Isla Machia.

May mắn là các cột chính của tòa tháp không hề hấn gì. Nếu không, toàn bộ công trình kiến trúc này đã sớm gãy làm đôi.

Loteron bình tĩnh quan sát tình hình. Dù sao thì, anh chàng giáo sư kia quả thực chỉ muốn lấy đi nguyên liệu chữa bệnh cho đứa trẻ. Đó là lý do đối phương tránh gây ra nhiều thiệt hại nhất có thể cho Tòa Tháp. Loteron tin rằng nếu muốn, đối phương hoàn toàn có thể đánh sập tòa tháp của họ.

Có lẽ phe cánh tả đã liên minh với Nikolai. Đó là lý do tại sao quân đội của Tòa Tháp lại có mặt ở hiện trường sớm đến vậy. Hành động muốn trừ khử Loteron và Cravat cũng nhằm mục đích loại bỏ chướng ngại vật cho phe cánh tả.

Vấn đề là Loteron không xác định được liệu toàn bộ phe cánh tả có phản bội Tòa Tháp hay không. Nhưng trong tình hình hiện tại, dù bản thân không hề muốn dính dáng đến đấu tranh chính trị, anh ta cũng không thể bỏ mặc, không quan tâm đến cuộc xung đột phe phái trước mắt.

Khi Loteron trở về văn phòng riêng, người trợ lý phụ trách nghiên cứu ngay lập tức ra chào hỏi.

"Thưa Ngài Loteron, ngài đã trở lại."

"Chắc hẳn cậu đã gặp nhiều khó khăn khi phải lo liệu mọi chuyện trong lúc ta không ở đây."

"Không có gì đâu, thưa ngài."

"Hãy triệu tập mọi người đến văn phòng của ta."

Vị trợ lý ngay lập tức hiểu rõ ý nghĩa những lời này. Những người Loteron đang nhắc đến chính là phe cánh hữu. Nếu là bình thường, Loteron sẽ chẳng bao giờ tham gia vào những cuộc họp phe phái của mình. Anh ta giống như một người ngoài, không thích giao du hay lập bè phái mà chỉ hứng thú với các nghiên cứu của bản thân.

Tình huống hiện tại rốt cuộc nghiêm trọng như thế nào mà khiến Loteron phải trực tiếp mở miệng như vậy?

Biết thời gian rất quan trọng, vị trợ lý cúi đầu nhận lệnh và nhanh chóng rời đi.

Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại một mình Loteron. Anh chàng thú nhân yên lặng quan sát khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ rộng lớn.

Mặc dù chỉ nhìn thấy một phần, Loteron vẫn có thể dễ dàng hình dung ra hình dáng của Isla Machia. Mọi tòa nhà đều được làm bằng kim loại, và hơi nước trắng thoát ra từ ống khói khắp mọi nơi. Đối với thú nhân, những người sống cả đời trên những đồng cỏ rộng lớn, Isla Machia là một nơi cực kỳ khác biệt. Dù đã quan sát cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần, Loteron vẫn cảm thấy không thể quen thuộc được với cuộc sống nơi đây.

"Vốn tưởng đã thích nghi đủ tốt nhưng có vẻ như mình đã nhầm."

Cảnh vật nhìn từ góc độ này vẫn như thường lệ, nhưng có rất nhiều sự kiện đang âm thầm diễn ra bên trong. Loteron cảm thấy xa lạ với điều đó. Thế giới mà anh ta biết thực ra lại hoàn toàn khác biệt.

Loteron dùng tay nghịch chiếc mặt nạ sắt của mình. Anh ta mỉm cười cay đắng trước cảm giác cứng và lạnh truyền đến từ trên tay.

Cùng lúc, cánh cửa phòng bật mở với một tiếng động lớn. Loteron quay lại, không hề bất ngờ khi nhìn thấy những khuôn mặt hoàn toàn không có trong dự đoán.

"Loteron."

Đám pháp sư xuất hiện bên ngoài là những người phụ trách kỷ luật của Tòa Tháp. Bọn họ lạnh lùng nhìn vị Lexorer trong văn phòng.

"Ngươi bị bắt vì tội âm mưu với kẻ thù bên ngoài tấn công Tòa Tháp."

***

[Ngươi thực sự nghĩ tên thú nhân kia sẽ thay đổi được gì bên trong Tòa Tháp sao? Haha. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.]

Nikolai đã ngăn chặn mọi phương án mà Rudger có thể sử dụng.

[Ta muốn xem thử ngươi còn có thể làm gì khi mọi người xung quanh đều đã chết hết.]

.........

Rudger nghĩ tới Rene. Hình ảnh cô bé con sáu bảy tuổi nắm lấy tay và nài nỉ hắn ra ngoài chơi cùng. Sau sự kiện ngày hôm đó, hắn đã biến mất khỏi cuộc sống của đứa trẻ đó cả chục năm trời. Sau đó, vận mệnh lại tình cờ khiến hai người gặp lại. Ánh mắt đầy thất vọng và hận thù ở khu rừng Câm Lặng vẫn khiến trái tim Rudger đau nhói. Cuối cùng, thứ duy nhất hiện ra trong tâm trí Rudger là ánh mắt cầu xin và vẻ mặt mãn nguyện khi được ra đi thanh thản của người phụ nữ.

Rudger nghiến răng, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ngươi... ..."

Giọng nói của Rudger lần đầu tiên chứa đầy sát ý đến vậy. Cravat ở bên cạnh, quan sát tình hình từ đầu đến cuối, không khỏi giật mình. Từ trước đến giờ, Rudger thường không để lộ cảm xúc, nên sự thay đổi này của hắn càng khiến người ngoài dễ dàng nhận ra tâm trạng hắn đang không ổn định.

[Hahaha. Hóa ra một k��� máu lạnh như ngươi cũng biết quan tâm đến người khác cơ đấy.]

Nikolai không khách khí chế nhạo John Doe. Dù sao thì đối phương đang ở rất xa hai mục tiêu Nikolai truy sát. Dù cho John Doe có muốn đuổi theo, đám vật thí nghiệm của hắn ta cũng sẽ không cho phép đối phương dễ dàng thực hiện được ý đồ.

Bóng dáng Rudger đột nhiên biến mất tại chỗ. Khi xuất hiện trở lại, hắn đã ở ngay trước mặt vật thí nghiệm đang truyền đạt lời của Nikolai.

Vật thí nghiệm không kịp phản ứng với sự xuất hiện của Rudger...

Rắc!

Rudger không cầm kiếm mà dùng tay bóp nát cổ vật trước mặt.

Răng rắc!

Năng lượng xanh dày đặc tràn ra từ Rudger, biến đầu vật thí nghiệm thành cát bụi. Cơ thể không đầu cố gắng giãy giụa, nhưng Rudger không do dự giơ kiếm lên.

Xoẹt. Xoẹt.

Tứ chi của vật thí nghiệm ngay lập tức đứt lìa. Thứ này cố gắng kích hoạt quả bom tự hủy vào giây phút cuối cùng, nhưng kíp nổ đã bị Rudger dễ dàng vô hiệu hóa.

[Ấn tượng đấy! Nhưng ngươi có thể làm thế đến bao giờ?]

Giọng nói của Nikolai phát ra từ một vật thí nghiệm khác.

Rudger ném vật thí nghiệm sang một bên như một con búp bê bị cắt dây, rồi hắn đưa tay về phía vật thí nghiệm màu xanh vừa phát ra tiếng nói.

Răng rắc.

Kết cục của thứ này chẳng mấy chốc cũng không khác gì vật vừa nãy.

"Ta sẽ giết ngươi."

Nikolai có vẻ không bị ảnh hưởng bởi những lời nói này.

[Ta tự hỏi bao giờ thì ngươi có thể thôi nói những lời sáo rỗng và cũ rích này đây?]

Cứ mỗi khi Rudger tiêu diệt vật thí nghiệm truyền đạt lời nói, Nikolai lại tiếp tục chuyển định vị sang một vật thí nghiệm khác. Cuộc đối thoại giữa hai người vẫn tiếp diễn, kèm theo đó là hàng loạt vật thí nghiệm bị Rudger điên cuồng hủy diệt. Nhưng Nikolai cũng không ra lệnh cho đám quân này tấn công, mà chỉ bao vây vờn quanh Rudger, để chúng tiếp tục duy trì liên lạc.

Tất nhiên Nikolai biết những lời đe dọa của John Doe không phải nói suông. Hắn ta đã có một cái nhìn nhất định về trình độ của đối thủ. Nikolai thậm chí đã nghĩ đến viễn cảnh tất cả cạm bẫy hắn ta giăng ra đều sẽ vô ích. Đó là lý do hắn ta vẫn đang không ngừng bày thêm bẫy rập vây khốn đối phương.

Nếu có một khả năng nhỏ nhoi nào có thể dẫn đến thất bại, Nikolai sẽ làm mọi cách để loại bỏ nó. Ngay cả sư tử bắt thỏ cũng sẽ dùng toàn lực. Nikolai hiểu rõ đạo lý ấy. Đó cũng là phong cách hành động từ trước đến nay của hắn.

Cầm chân John Doe tại chỗ này, ngoài mục đích giết chết hai kẻ yếu kia, c��n nhằm mục đích chọc giận đối phương. Một đối thủ bị chọc tức, giận quá mất khôn sẽ dễ dàng đối phó hơn một kẻ tâm tính bình tĩnh.

Sau một lúc, cảm thấy có vẻ như đã đủ, Nikolai không quan tâm đến phản ứng của kẻ đối diện nữa, hắn ta phất tay ngắt liên lạc.

[Ngoài việc đe dọa một cách vô ích như vậy thì ngươi còn có thể làm gì nữa, John Doe?]

Bùm. Bùm. Bùm.

Khoảnh khắc Nikolai ngắt tín hiệu, toàn bộ vật thí nghiệm còn lại xung quanh đồng loạt kích hoạt chốt quả bom và phát nổ.

Vụ nổ đồng thời từ hơn chục vật thí nghiệm trực tiếp san bằng toàn bộ khu vực xung quanh. Dư chấn của vụ nổ nhấn chìm Rudger bên trong, sóng xung kích lan truyền khiến Cravat dù ở cách xa cũng cảm thấy rào chắn mình dựng lên bị rung chuyển.

"Điên thật đấy!"

Cravat lắc đầu khi nhìn cảnh tượng từ xa. Ông ta cũng không lo lắng cho Rudger ở trong tâm chấn của vụ nổ. Với khả năng của anh chàng đó, anh ta dư sức sống sót.

Chỉ là...

Khi vụ nổ qua đi, bụi đất lắng xuống, Cravat thở dài khi nhìn thấy bóng người sau màn cát bụi.

Cùng lúc này, trận chiến bên phía Garon cũng kết thúc.

"Mọi người sao rồi?"

"Xong rồi. Anh chàng kia đã dọn dẹp mọi thứ."

"Tôi thấy rồi. Nhưng hình như tâm trạng anh ta có vẻ không tốt."

Chỉ cần nhìn vào vẻ mặt Rudger, Garon có thể dễ dàng đoán ra đối phương đang rất tức giận. Cravat chậm rãi giải thích lý do.

"Cái gì? Vậy thì chẳng phải đứa trẻ và anh chàng yếu đuối kia đang gặp nguy hiểm sao?"

Phản ứng của Garon rất nghiêm trọng. Đối với anh ta, kể cả khi Gariel có thể sử dụng [Ma pháp thời gian] thì trong mắt Garon, Gariel vẫn quá yếu. Ngay cả một chất độc cỏn con cũng có thể suýt lấy mạng anh chàng đó. Tất cả những gì đối phương làm chỉ là dừng thời gian lại và chạy trốn. Có thể nói, sức chiến đấu của Gariel trong mắt Garon còn chẳng bằng học sinh anh ta dạy dỗ.

"Chúng ta cần phải đi cứu viện ngay ... ... Hả?"

Trong lúc nói chuyện, Garon nhận thấy Rudger đã biến mất.

"Anh ta đi đâu thế?"

"Đi thôi. Anh chàng đó mất bình tĩnh rồi."

Cravat lắc đầu, cầm lấy cây trượng lần theo dấu vết Rudger để lại.

Rudger đã đến địa ��iểm trước hai người. Đó là một nơi ẩn náu bí mật khác được Gariel tạo ra để chuẩn bị cho những sự cố bất ngờ. Nơi đó đáng lẽ là một chỗ không người giờ đã trở nên hoàn toàn hỗn loạn. Xung quanh đầy những vết xước và dấu hiệu phá hủy. Xác pháp sư và vật thí nghiệm nằm la liệt trên đường đi.

Rudger không do dự băng qua đám xác chết tiến vào bên trong. Ánh mắt hắn hướng về người đàn ông đang ngồi.

Rene vẫn đang ngủ say. Đứa trẻ dường như không bị chút thương tổn nào. Tuy nhiên, Gariel thì không được may mắn như vậy. Toàn thân anh ta phủ đầy bụi bẩn, trên người chi chít vết thương. Gariel thở từng hơi khó nhọc, phải mất một lúc mới nhận ra có người xuất hiện. Gariel ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Rudger, vẻ mặt anh chàng mới dần trở nên nhẹ nhõm.

"Đến rồi à?"

Rudger ngồi xuống kiểm tra tình trạng của Gariel. Không có thương tích trí mạng nào, nhưng điều khiến Rudger để ý là dấu vết thời gian trôi qua đọng lại trên gương mặt Gariel quá mức rõ rệt.

"Anh đã dùng bao nhiêu thời gian?"

"Khoảng sáu tháng. May mắn là có người máy kia, tôi mới có thể xử lý quân địch."

Theo hướng Gariel chỉ, Rudger nhìn thấy người máy hầu gái đã sớm trở nên hỏng hóc trong một góc.

"Nhìn tình hình thì chắc vẫn có thể sửa được."

"Có lẽ vậy."

Gariel cười tự giễu.

Rudger ngay lập tức nhận ra có gì đó không đúng.

"Sao thế?"

Gariel nhìn Rudger với đôi mắt vô hồn.

"Những nguyên liệu còn lại có thể chữa khỏi bệnh cho Rene đã bị phá hủy."

Toàn bộ bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi mang đến những câu chuyện hấp dẫn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free