Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 487: Ra mắt (2)

Bang!

Casey Selmore giật mình, theo bản năng sập cửa lại. Tiếng nói của Marias Selmore vọng đến từ bên ngoài.

“Hành động này có phải hơi bất lịch sự không?”

Casey Selmore thở dài và mở cửa lần nữa.

“...Chị đang cố làm gì vậy?”

“Ý em là gì?”

“Đừng giả bộ không hiểu. Tại sao chị lại xếp cho chúng tôi chung phòng?”

“Ta rất tiếc nhưng hiện tại trong dinh thự ch�� còn mỗi căn phòng này thôi.”

“Cái gì?”

Casey cau mày.

“Phòng riêng của tôi đâu?”

“Phòng đó ư? Tất nhiên là ta đã cho dọn dẹp sạch sẽ rồi.”

“Sao chị lại tự ý động vào phòng tôi mà không hỏi một tiếng nào hả?”

“Dù sao thì chủ nhân căn phòng này cũng chẳng có ý định về nhà suốt mấy năm qua. Vậy tại sao ta phải mất công bắt người hầu định kỳ quét dọn một nơi bỏ trống như thế?”

“Chỉ vì mỗi lý do đó ư?”

“Đó là một lý do rất chính đáng.”

“Tôi vẫn là huyết mạch trực hệ của gia tộc này. Hành động của chị, dù là vì lý do gì, cũng đã vượt quá giới hạn rồi đấy.”

“Em gái à, đâu cần nghiêm trọng đến vậy.”

Marias Selmore hỏi, vẫn mỉm cười rạng rỡ như thường.

“Sao em lại tỏ vẻ không thích thú gì thế?”

Thay vì trả lời, Casey bước sang một bên và chỉ vào Rudger.

“Tại sao tôi lại phải ở chung phòng với anh ta?”

“Dù sao hai đứa cũng sắp thành vợ chồng rồi, ở chung hay ở riêng thì có gì khác biệt đâu?”

“Dù thân phận của anh ta là hôn phu đi nữa, vẫn phải có giới hạn chứ. Chị không biết thật, hay đang cố tình giả ngây giả ngô vậy hả?”

“Mối quan hệ của hai đứa có vẻ đặc biệt lắm mà, ta nghĩ vậy thì ổn thôi. Với lại, căn phòng cũng rộng rãi thế này, đâu cần phải quá câu nệ làm gì.”

“Không phải vấn đề là ở đó.”

“Vậy thì... lý do gì khiến em không thể ở chung phòng với vị hôn phu của mình cơ chứ?”

Dù khóe mắt hơi cong nhưng nụ cười tưởng chừng nhân hậu của Marias Selmore lại càng trở nên nghiêm nghị, gây áp lực nặng nề lên Casey.

“Theo những gì ta đã thấy, hai đứa nói chuyện rất hợp cạ. Vậy thì ở chung phòng cũng có sao đâu.”

“Nói chuyện hợp ý không có nghĩa là có thể ở chung. Chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng sống cùng một mái nhà.”

“Như vậy thì càng hay. Em nên cảm ơn ta mới phải.”

“Cái gì?”

Marias hạ giọng xuống để chỉ mình Casey có thể nghe thấy.

“Chẳng phải đây là người mà em thích ư? Ta đang tạo cơ hội tốt cho em đấy thôi.”

“Tôi có thể tự lo liệu được. Chị không cần nhúng tay vào.”

“Với cái tính chần chừ của em thì biết đến bao giờ mới xong?”

“Đủ rồi! Chị để anh ấy yên đi. Chị không thấy nếu cứ cố ép buộc thì mọi chuyện sẽ trở nên khó xử hơn sao? Đừng có can thiệp vào chuyện của hai chúng tôi.”

Marias Selmore không đáp. Thay vào đó, cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Casey, dò xét xem người đối diện có đang nói thật hay không.

Lại cái chiêu này.

Cái chiêu trò này của đối phương, Casey đã “lĩnh giáo” qua không biết bao nhiêu lần rồi.

Từ bé đến lớn, mỗi lần đối mặt với ánh mắt ấy của Marias, Casey đều sợ hãi tột độ, cuối cùng đều sẽ tự động khai thật.

Nhưng hiện tại đã khác.

Casey đón nhận ánh mắt ấy một cách kiên định.

Thấy vậy, Marias Selmore nhướn mày, khóe miệng khẽ cong.

Casey không muốn tranh cãi nhiều lời, cô lặp lại.

“...Dù sao thì hãy đổi phòng cho tôi.”

“Ta hiểu tâm trạng của em. Tuy nhiên, lúc này thì không thể đổi phòng được.”

“Chị có nghe rõ tôi nói gì không đấy?”

“Đừng có ồn ào. Ta nghe rõ mồn một đây.”

“Cho tôi một lý do hợp lý.”

“Hiện tại không có phòng trống. Gần đây, một phần cũ của dinh thự đang được cải tạo nên chỗ ở không còn đủ. Đặc biệt, khu nhà ở của người hầu cũng cần xây mới.”

“Sao tôi không nhận được tin tức gì?”

“Em nói cứ như thể bản thân em quan tâm chuyện trong nhà lắm vậy. Đừng quên, em còn chưa từng đặt chân về đây suốt ba năm qua.”

Casey không biết phải phản bác thế nào trước những lời chỉ trích gay gắt từ chị gái mình.

“Vậy cứ thế mà quyết định nhé. Chúc hai đứa ở chung vui vẻ.”

Casey Selmore cáu kỉnh sập cửa lại.

“Chị ấy khiến tôi phát điên mất thôi.”

“Có vẻ như chị của cô vẫn còn nghi ngờ chúng ta.”

Rudger đã có dự cảm từ khi Marias Selmore xuất hiện, hắn liếc nhìn cửa sổ rồi nói.

Bầu trời ngoài cửa sổ vẫn âm u, dường như sắp đổ mưa bất cứ lúc nào.

Casey Selmore thở dài và ngồi xuống giường.

Chiếc giường to lớn và mềm mại cũng không thể khiến cô thoải mái, bởi tâm trí cô đang quay cuồng với suy nghĩ phải ở chung phòng với Rudger.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Cứ đến đâu thì hay đến đó thôi.”

“Anh nói thế mà nghe lọt tai được à?”

Casey Selmore lườm nguýt Rudger, người đang thoải mái tựa lưng vào chiếc ghế sofa.

“Lo lắng cũng đâu giải quyết được gì, phải không?”

“À, tôi hiểu rồi. Với anh thì việc ở chung phòng với phụ nữ là chuyện thường tình chứ gì?”

Rudger quay lại nhìn Casey Selmore với ánh mắt khó hiểu.

“Sao tự nhiên cô lại nói những lời như vậy?”

“Không thể nào có một người đàn ông lại không hề có chút cảm giác nào khi ở cùng phòng với tôi.”

“À, tôi không phủ nhận cô rất xinh đẹp... ...”

Rudger nở một nụ cười đầy hàm ý.

“Nhưng tiếc là phải nói rằng tính cách cô chẳng hấp dẫn chút nào.”

“Cái gì? Đồ đáng ghét! Anh thì biết gì về tôi mà nói?”

“Cũng như nhau cả thôi. Cô cũng đâu hiểu hết về tôi. Thú thật thì đây là lần đầu tiên tôi rơi vào tình huống này.”

“Hả? Thật á?”

Casey Selmore nhìn Rudger với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Anh chưa từng ở chung phòng với phụ nữ bao giờ ư? Khó tin thật đấy!”

“Có vấn đề gì với chuyện đó?”

“Chà, với cái khuôn mặt này, tôi còn tưởng anh là một tay sát gái chuyên nghiệp cơ đấy.”

Rudger cau mày tỏ vẻ không hài lòng.

Casey Selmore thấy vậy liền lên tiếng.

“Thật xin lỗi. Tôi không có ý đó đâu.”

Casey thành thật xin lỗi. Thế nhưng, trong lòng cô vẫn không khỏi kinh ngạc.

Thật khó tin khi tên ngốc kia vẫn còn độc thân đến tận bây giờ, thậm chí còn chưa từng hẹn hò với ai nữa chứ.

Casey tặc lư���i, thầm nghĩ đó là một sự lãng phí. Nhưng đồng thời, cô không hiểu sao lại thấy có chút vui vẻ.

“Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?”

Casey Selmore lắc đầu, rũ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ của mình. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải loại bỏ nghi ngờ của chị gái mình.

“Làm sao bây giờ? Chị gái tôi có vẻ đang cố tình khiến chúng ta để lộ sơ hở.”

“Chắc chắn là vậy rồi. Ban đầu tôi chỉ nghĩ cần gặp mặt và nói chuyện qua loa một chút. Nhưng nếu mọi việc cứ tiếp diễn thế này, có khả năng chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây dài dài đấy.”

“Tôi cũng nghĩ thế. Chị ấy sẽ không chịu thả chúng ta đi cho đến khi xác nhận được mọi chuyện.”

“Nếu chúng ta cứ nhất quyết rời đi thì sao?”

“Anh cũng đã tiếp xúc với chị ấy rồi mà. Chị gái tôi không phải loại người dễ bỏ cuộc đâu. Nếu làm vậy thì chỉ khiến mọi chuyện về sau rắc rối hơn thôi.”

“Thật đau đầu quá đi mất.”

Rudger xoa xoa thái dương.

“Nhìn quan hệ của hai người có vẻ khá đặc biệt thật. Nhưng sao tôi lại cảm thấy cô không hề thích chị gái mình chút nào vậy?”

“Quan hệ đặc biệt ư? Mắt nào của anh thấy quan hệ của bọn tôi đặc biệt vậy? Chị ấy chỉ hận không thể trói chân tôi ở nhà mãi mãi thôi.”

“Chà, tôi biết tính cách của chị gái cô có chút... nói thế nào nhỉ, méo mó? Nhưng có lẽ đó chỉ là do cô ấy không biết cách thể hiện cảm xúc mà thôi.”

“Anh nghĩ hội chứng sợ chuột của tôi là do ai ban tặng?”

Casey Selmore có thể là một người không sợ trời, không sợ đất nhưng lại cực kỳ sợ chuột. Đó là yếu điểm mà ngay cả bản thân cô ấy cũng cảm thấy xấu hổ.

“Chị gái cô đã làm gì vậy?”

“Anh nghĩ một đứa trẻ sẽ cảm thấy thế nào khi bị nhốt cùng một lũ chuột trong một căn hầm tối om?”

Casey Selmore vẫn còn rùng mình mỗi khi nghĩ về ký ức ác mộng đó.

“Tôi đã sợ đến mức khóc không thành tiếng. Lũ chuột cắn xé chiếc váy yêu thích của tôi tan nát. Nhưng anh biết phản ứng của chị gái tôi sau đó là gì không? Chị ấy làm như vậy chỉ để trừng phạt việc tôi đã thất hứa khi trốn trong nhà kho.”

“...Làm như vậy đúng là có hơi khắc nghiệt.”

“Nực cười hơn là tối hôm đó, chị ấy lại lén mua món đồ chơi nhồi bông mà tôi thích rồi giả bộ bỏ quên.”

“Hẳn là cô ấy muốn truyền đạt lời xin lỗi nhưng không đủ mặt mũi nói ra.”

“Mặt mũi với một đứa trẻ mà quan trọng đến thế ư? Thôi bỏ đi. Tôi cũng chẳng còn muốn thân thiết gì với chị ấy từ bấy đến giờ.”

“...”

Cảm xúc của Casey Selmore rất bình thường, Rudger hoàn toàn có thể hiểu được và thông cảm cho cô ấy.

Marias Selmore có lẽ cũng không nghĩ tình hình sẽ nghiêm trọng đến mức ấy khi làm vậy. Thế nhưng, lý do duy nhất được đưa ra là vì em gái đã không giữ lời hứa. Dù quan tâm đến Casey, Marias lại vô cùng nghiêm khắc. Nếu Marias Selmore đã như vậy từ bé, thì hẳn cô ta bị ám ảnh bởi những thứ như lời hứa hay quy tắc.

Bây giờ Rudger đã hiểu tại sao Casey Selmore lại đưa ra đề nghị với hắn ngay khi nhận được lá thư của chị gái mình. Với tính cách của Marias Selmore, nếu Casey không chịu về nhà, chắc chắn cô ta sẽ tự mình đến bắt em gái về.

Nhờ những câu chuyện trong quá khứ của Casey, Rudger đã hiểu rõ hơn về Marias Selmore.

“Phiền phức lớn rồi!”

“Phiền phức lớn rồi!”

Những suy nghĩ trong lòng Rudger theo bản năng đã thoát ra khỏi miệng mà hắn không ý thức được.

Casey Selmore phía đối diện cũng giống vậy.

Hai người vô thức lẩm bẩm rồi liếc nhìn nhau.

“Không còn cách nào khác sao?”

“Đó chính là điều tôi muốn hỏi.”

“Tôi hỏi trước mà. Đừng có đá vấn đề sang cho tôi.”

“Dù sao thì hai người cũng là người một nhà, cô phải hiểu tính cách đối phương rõ hơn tôi chứ.”

“Đừng có mơ giữa ban ngày nữa.”

Hai người tiếp tục cãi nhau nhưng vẫn không quên nghĩ cách.

“Cô nghĩ sao về việc đánh bại chị gái mình rồi bỏ chạy?”

“Anh bị điên à?”

“Chẳng phải cô từng nói những trưởng bối trong nhà chẳng ai dám cằn nhằn cô vì đánh không lại đấy thôi sao?”

“Chị gái tôi là công chức cấp cao của đất nước này đấy. Tôi không muốn phải mang cái danh tội phạm đâu.”

“Được rồi. Đó là một ý tưởng tồi. Đừng lườm tôi nữa.”

“Dù sao thì anh chỉ cần thuyết phục được chị gái tôi một cách triệt để là được.”

“Vấn đề chính là làm sao để chị gái cô tin rằng chúng ta thực sự là một đôi.”

Rudger chậm chạp nói ra những ý tưởng trong đầu.

“Giờ hai đứa mình tỏ ra tình cảm trước mặt mọi người thì sao?”

“Rồi chúng ta nên làm gì đây? Hành động lau nước trà ban nãy có vẻ cũng không ăn thua lắm. Đừng nói là anh định hôn tôi đấy nhé?”

“Cô bị điên rồi à? Tôi thà hôn một con lợn còn hơn đấy.”

“Cái tên khốn này! Dù anh có muốn thì tôi còn lâu mới đồng ý nhé.”

Casey Selmore rũ vai xuống.

“Rốt cuộc phải làm cách nào mới thoát khỏi cái vụ này đây?”

“...”

“...”

Hai người chợt im bặt, biểu cảm đồng thời trở nên nghiêm túc.

Rudger đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi và lao về phía Casey. Casey Selmore chưa kịp phản ứng thì Rudger đã đẩy cô ngã phịch xuống giường. Casey ngước mắt nhìn Rudger với vẻ ngỡ ngàng. Ma pháp phòng hộ vẫn còn đang lấp lóe trên tay cô.

Choang!

Ngay sau đó, cửa sổ vỡ tan tành, một viên đạn bay xuyên qua vị trí lúc nãy đầu Casey Selmore vừa đặt.

Từng câu chữ trong bản dịch này đều được truyen.free chau chuốt, xin hãy tôn trọng công sức biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free