(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 486: Ra mắt (1)
Một câu hỏi bất ngờ đến không tưởng.
Phụt.
Khụ. Khụ. Khụ.
Ngay lúc đó, Casey Selmore đang uống trà bỗng sặc sụa, khiến trà trong tách bắn tung tóe lên bàn.
Marias Selmore khẽ trách móc.
"Tính hậu đậu của em vẫn y nguyên, chẳng thay đổi chút nào."
"Khụ khụ… Không phải do chị đột ngột hỏi một câu bất ngờ đó sao?"
"Ta không thấy câu hỏi đó có gì bất thường cả. Hay là em có tật giật mình?"
Marias Selmore hỏi một cách thờ ơ, như thể không hiểu sao đối phương lại phản ứng mãnh liệt đến vậy.
Rudger ngồi cạnh đó, suy nghĩ một lát rồi rút khăn tay từ túi ra.
"Để tôi."
"Hả?"
Casey Selmore chưa kịp nói gì thì Rudger đã dùng khăn tay nhẹ nhàng lau vết trà vương trên miệng cô.
Cử chỉ ấy thật tinh tế và mềm mại, giống như đang đối xử với người thương.
Casey Selmore không kịp phản ứng, cô ngây người nhìn chằm chằm vào người bên cạnh. Phải mất một lúc sau, Casey Selmore mới muộn màng nhận ra tên ngốc kia đang làm gì. Hai má cô nóng ran, cả khuôn mặt ửng đỏ như một đóa hoa đang hé nở.
"Anh đang làm gì vậy?"
Casey Selmore ghé đầu sát vào mặt Rudger hỏi nhỏ, âm lượng đủ để chỉ hai người có thể nghe thấy.
"Cô có ý gì?"
"Anh làm vậy có vẻ hơi thân mật quá rồi đấy."
"Dù sao chúng ta cũng đang là người yêu, làm vậy để tránh chị cô nghi ngờ thôi."
"Tôi thấy kể cả người yêu thật sự cũng chẳng cần làm tới mức ấy."
"Cẩn thận vẫn hơn."
"Vậy à?… Được rồi."
Casey Selmore hắng giọng, tự nhủ mình đã nghĩ quá nhiều và chấp nhận hành động thân mật của Rudger.
Marias Selmore đưa tay lên che miệng, bật cười thành tiếng khi nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Ôi chao! Tình tứ thật đấy chứ. Ta có nên tránh mặt để hai người có không gian riêng không?"
"Nói gì vậy!"
Casey trừng mắt nhìn Marias Selmore với khuôn mặt đỏ bừng. Với một cử chỉ nhẹ nhàng, cô lập tức làm bốc hơi toàn bộ vệt trà đen trên sàn.
Marias Selmore vẫn giữ nụ cười trên môi, tay phải nhẹ nhàng khuấy tách trà bằng chiếc thìa nhỏ.
"Vậy hai người đã hẹn hò được bao lâu rồi?"
Marias Selmore nhẹ nhàng cho thêm đường vào trà. Nhưng thay vì một viên, cô ấy cho nhiều đến mức trà suýt tràn ra khỏi tách, một lượng đường khiến Rudger phải rùng mình.
Làm sao cô ta có thể thản nhiên uống thẳng cốc trà đó?
Người này không sợ bị bệnh tiểu đường à?
Rudger không khỏi sởn gai ốc trước tính cách kỳ quặc của Marias Selmore.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Rudger, Marias Selmore chậm rãi lên tiếng giải thích.
"Vì tính chất công vi��c nên ta thường phải bổ sung nhiều đường. Mong anh thông cảm."
"… À, vâng."
Rudger ngập ngừng gật đầu. Hắn lại càng hiểu thêm vì sao Casey Selmore lại gọi chị gái mình là đồ ngốc.
"Vậy hai người gặp mặt lần đầu khi nào?"
"Đầu năm nay, tôi đến Leathervelk và tình cờ gặp anh ấy ở đó."
Rudger ở bên cạnh gật đầu đồng tình.
"Vậy sao? Nhưng ta nhớ dạo này em làm gì có thời gian rảnh để gặp gỡ ai chứ?"
"Chị cũng biết là số người hâm mộ của tôi đâu phải ít ỏi gì..."
"Không cần nói mấy lời vô nghĩa."
Marias Selmore cắt ngang. Vai Casey Selmore khẽ run lên trước giọng điệu kiên quyết của chị mình. Cô không khỏi cảm thấy lo lắng khi nhất cử nhất động của bản thân đều bị chị gái theo dõi.
"Là như vậy."
Đúng lúc đó, Rudger lên tiếng nói đỡ.
"Chúng tôi gặp nhau ở nhà đấu giá Kunst. Lúc đó tôi vô tình vướng vào vụ tấn công, và Casey đã giúp đỡ tôi. Sau đó, hai chúng tôi mới chính thức tìm hiểu nhau."
Sự cố ở nhà đấu giá Kunst.
Rudger cố tình tiết lộ thông tin này một cách úp mở.
"… ."
Marias Selmore chăm chú nhìn Rudger như thể đang cố xác định xem đó có phải là lời nói dối hay không. Rất tiếc là cô ta không thể đọc được bất cứ điều gì trên gương mặt người đối diện.
Tất nhiên Marias Selmore biết có một vụ tấn công ở nhà đấu giá Kunst và trùng hợp là Casey cũng có mặt ở đó. Cô ta hiện tại không có thời gian kiểm chứng xem chính xác chuyện gì đã phát sinh giữa hai người này. Bởi vì khi đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào con quái vật Jevaudan.
Marias Selmore đương nhiên không thể phán đoán liệu Rudger nói có đúng hay không, bởi vì thực sự hắn không hề nói dối, chỉ là không tiết lộ những điểm mấu chốt.
Marias Selmore không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gạt bỏ nghi ngờ, vì lời Rudger nói hoàn toàn khớp với những thông tin cô đã nắm được.
"Anh rất thành thật."
Những lời này có hàm ý khá nặng nề, nhưng Rudger quyết định coi đó là một lời khen.
"Tôi là một giáo sư. Đây là phẩm chất tối thiểu cần có khi giảng dạy học sinh."
"Chà, ta nghĩ học sinh Theon đều rất hứng thú với các lớp học của giáo sư Rudger."
"Tôi không chắc lắm về điều đó."
"Không cần lo lắng đâu. Giáo sư Rudger chắc chắn sẽ nhận được điểm đánh giá cao nhất thôi."
"Làm sao cô chắc chắn về chuyện đó được? Kết quả đánh giá hiện tại vẫn chưa được công bố."
"Ta nghe được một số tin đồn."
"Vậy sao?"
Điều đó thật buồn cười.
Tin đồn nội bộ Theon lan truyền kiểu gì mà đến tận Vương quốc Seville được chứ?
Marias Selmore chỉ đang cố tình nói bóng gió về việc đã điều tra mọi thứ về Rudger mà thôi. Đó vừa là một màn phô trương thanh thế, đồng thời vừa là một lời đe dọa.
Rudger nhấp một ngụm trà đen trong tách.
Đã bao lâu rồi hắn mới trò chuyện với một người giỏi che đậy như vậy?
Thức ăn đã nguội dần nhưng Rudger vẫn không có khẩu vị. Thay vì hoàn toàn nghi ngờ hắn, đối phương dường như cảnh giác hơn với việc có một kẻ khốn nạn nào đó đang theo đuổi em gái mình.
Từ cách cô ta theo dõi nhất cử nhất động của em gái mình, Rudger đoán Marias Selmore là người có tính cách bảo bọc người thân hơi quá mức. Ngay cả Eileen dù rất quan tâm Erendir cũng không làm đến mức này. Rudger quả thực không biết nên đánh giá hành động này là tốt hay xấu nữa.
Bất chợt, Marias Selmore tươi cười và hỏi.
"Ta hơi tò mò về quá trình phát triển tình cảm của hai người. Dĩ nhiên, nhìn từ bên ngoài, hai người trông rất hợp nhau. Nhưng điều quan trọng hơn vẫn là sự tương đồng về tính cách, phải không?"
"Tôi đã giải thích rồi còn gì? Chúng tôi đã phát triển mối quan hệ sau sự cố ở nhà đấu giá."
"Ai là người tỏ tình trước?"
Rudger và Casey đồng thời trả lời câu h��i, như thể đó là chuyện chẳng có gì to tát.
"Tất nhiên là anh ấy rồi."
"Là cô ấy."
Hai người ngay lập tức quay sang nhìn nhau.
"Không phải là anh sao?"
"Tôi tưởng là em ngỏ lời trước?"
"Cái gì?"
Mắt Casey lóe lên vẻ thách thức.
Rudger cũng không chịu thua, yên lặng đấu mắt với cô.
Đúng là hắn đã đồng ý đóng giả vị hôn phu của cô nàng bên cạnh, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ thỏa hiệp cả chuyện này.
Marias Selmore ở phía đối diện rất ngạc nhiên.
"Ừm, vậy rốt cuộc ai là người ngỏ lời trước?"
Hai người kia vẫn tiếp tục trừng mắt nhìn nhau, rồi theo phản xạ đồng thanh đáp.
"Là anh ấy."
"Là cô ấy."
"… Hừ, thế hả?"
"Tôi không biết sao em lại không chịu thừa nhận. Không phải em là người đầu tiên đến tìm tôi sao?"
"… Cái này…."
Casey cứng họng, vì Rudger nói không sai. Đúng là lần đầu gặp nhau, cô ấy đã chủ động. Nhưng Casey sao có thể chịu thua, cô lập tức đáp trả.
"Vậy thì ai là người đã có mưu đồ bất chính khi cố tình chọc tức tôi?"
Casey Selmore đang nhắc đến chuyện đã xảy ra ở Vương quốc Delica.
"Có giỏi thì anh thử phủ nhận xem nào?"
"Tôi không phủ nhận. Nhưng đó chỉ là một dịp tình cờ mà thôi."
"Cái cớ vụng về như thế mà anh cũng nói ra được sao? Chẳng có chút thuyết phục nào cả."
Rudger nhìn sang Marias Selmore, nhún vai tỏ vẻ bất lực.
"Có vẻ cô ấy khá xấu hổ khi phải thừa nhận chuyện đó. Tôi có thể hiểu được."
"Nói cái gì thế hả?"
Thái độ hiện tại của Rudger và Casey rất có thể sẽ khiến mối quan hệ giả tạo của họ bị lộ tẩy. Nhưng không biết là may mắn hay xui xẻo, từ cách đấu khẩu giữa Rudger và Casey, Marias Selmore tinh tế nhận ra vài điều mà chỉ những cặp đôi thực sự mới thường làm.
"Hai người thực sự rất hợp nhau đấy."
Lúc đầu, Marias Selmore khá giễu cợt khi nghe tin em gái mình sẽ dẫn hôn phu về nhà.
Hôn phu ư? Con bé sao?
Việc yêu tinh kết hôn với người lùn còn nghe có vẻ đáng tin hơn.
Marias Selmore biết rõ Casey là người như thế nào. Em gái cô ta là một đứa trẻ kiêu ngạo. Tài năng của con bé khiến nó luôn thuận lợi từ nhỏ, chưa bao giờ phải nếm trải vị đắng cuộc đời.
Dù đã trưởng thành hơn sau sự cố ở Vương quốc Delica vài năm trước, nhưng trong mắt Marias Selmore, Casey vẫn chỉ là một đứa trẻ. Một đứa trẻ ngây thơ, không biết gì về thế giới, tự hào tuyên bố rằng thà độc thân đến già chứ nhất quyết không chịu hẹn hò với đàn ông.
Một người như vậy mà đột nhiên dẫn hôn phu về nhà ư?
Chẳng lẽ lá thư của cô ta đã khiến con bé sợ hãi đến mức phải kiếm bừa một người đàn ông sao?
Thế là Marias Selmore quyết tâm vạch trần kế hoạch ngớ ngẩn của đứa em gái mình. Tuy nhiên, trái với suy nghĩ ban đầu, người đi cùng con bé cũng không phải hạng đầu đường xó chợ. Anh chàng này xử sự rất khéo léo, tác phong chuẩn mực của một quý ông. Một người điềm tĩnh, khác hẳn đứa em gái thích nổi loạn của cô.
Ban đầu, Marias Selmore còn cho rằng đối phương hẳn là một tay lão luyện, giàu kinh nghiệm, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng khi đến đây. Cô ta đã nghĩ như vậy, cho đến khi chứng kiến cảnh tượng Rudger và Casey đấu khẩu.
Marias Selmore biết rõ tính cách của em gái mình.
Nếu là người ngoài, khi chứng kiến thái độ hiện tại của Casey đối với Rudger, họ có thể sẽ nghĩ Casey rất ghét người đàn ông này. Nhưng Marias biết, chỉ khi coi người đàn ông kia là cực kỳ thân thiết, Casey mới nói chuyện như vậy.
Đến lúc này, Marias Selmore có chút không chắc liệu hai người trước mặt có thực sự là một đôi hay không. Nhưng có một điều cô có thể khẳng định, cả hai người kia đều ít nhiều có tình cảm đặc biệt dành cho đối phương.
Cô ta có nên chúc mừng em gái mình cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ đời mình không nhỉ?
Nhưng Marias Selmore vẫn có chút bận tâm về người đàn ông tên Rudger Chelici kia. Cô ta không thể đọc được bất kỳ cảm xúc gì từ đối phương. Nếu tình cảm của em gái cô là đơn phương, thì đó không phải là điều Marias Selmore muốn chứng kiến. Với tư cách là chị gái, Marias Selmore cần xác nhận suy nghĩ của Rudger về Casey.
Marias Selmore nhìn chằm chằm vào Rudger với thái độ nghiêm túc hơn.
Rudger bất giác run rẩy, sống lưng lạnh toát.
Chuyện gì thế này?
Hắn nhìn quanh xem cái lạnh đến từ đâu thì chợt phát hiện ra nó đến từ Marias Selmore.
Cô ta vẫn còn nghi ngờ ư?
Có lẽ hắn và Casey Selmore đã cãi vã hơi quá đà.
Thế là Rudger nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Casey Selmore dưới gầm bàn, ra hiệu. Casey lúc này mới chú ý tới ánh mắt của Marias Selmore, cô lập tức dừng lời đang định nói và chỉnh lại tư thế.
"… ."
"… ."
"… ."
Một bầu không khí im lặng kỳ lạ bao trùm căn phòng.
Một lúc sau, Casey Selmore mới mỉm cười ngượng nghịu.
"Hai người dùng bữa nhé?"
* * *
Sau bữa ăn, Marias Selmore bảo Rudger và Casey đi nghỉ ngơi vì chắc hẳn họ đã mệt. Rudger và Casey gật đầu, lần lượt đi theo người hầu chỉ đường.
Tuy nhiên, một vấn đề mới đã phát sinh.
"Tại sao cô lại ở đây?"
"Anh đang nói gì vậy? Đây là phòng của tôi mà."
"Đây là phòng người hầu dẫn tôi vào mà."
"Cái gì?"
Casey Selmore nhíu mày. Rudger lúc này mới nhận ra tình huống xấu hổ hiện tại. Có vẻ như Marias Selmore đã cố tình sắp xếp một phòng cho hai người bọn họ.
"… Chị gái chết tiệt!"
Casey cũng nhận ra đây là do Marias Selmore sắp đặt.
"Làm sao bây giờ? Dù sao đây cũng là nhà cô, sao cô không về phòng cũ của mình?"
"Tôi cũng nghĩ thế."
Nói xong, Casey Selmore mở cửa bước ra ngoài. Đập vào mắt cô là Marias Selmore đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào, mỉm cười.
"Hai người có thích căn phòng này không?"
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, giữ nguyên mọi quyền.