Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 428: Vũ hội (2)

Vũ hội của Theon cuối cùng cũng bắt đầu. Ai sẽ là nhân vật chính của đêm nay?

Đó là tiêu đề trên chuyên mục tin tức được mong chờ nhất của một tạp chí danh tiếng tại Leathervelk.

Những độc giả của tạp chí đã sớm biết đến buổi dạ vũ này. Đối với người bình thường, những buổi tiệc tùng như thế vốn là một câu chuyện xa xôi, một thế giới khác biệt. Lý do là phần lớn các vũ hội đều chỉ dành cho những gia đình thương gia giàu có, bác sĩ, luật sư hay giới quý tộc.

Thế nhưng, sự kiện của Theon lại có đôi chút đặc biệt. Đây là nơi mà cả quý tộc và thường dân đều được tham dự, và gần như không có bất kỳ sự phân biệt giai cấp nào kể từ khi sự kiện này được tổ chức cho đến nay. Tin tức về việc những người dân thường cũng có thể nhận được sự chú ý ở một nơi như vậy đã mang đến cho mọi người cảm giác hài lòng và đầy mong đợi.

Hiện tại, Rene đang ở trong ký túc xá, trên người khoác bộ dạ hội do Violetta chuẩn bị.

Violetta quả thực là một nhà thiết kế tài năng. Chiếc váy được hoàn thiện không chỉ đẹp mà còn cầu kỳ hơn rất nhiều so với bản phác thảo mà cô bé từng xem hôm trước.

Thành thật mà nói, Rene cảm thấy hơi phí phạm khi phải mặc bộ trang phục này.

Violetta còn chu đáo gửi kèm đầy đủ phụ kiện: giày, dây chuyền và cả vòng tay.

Violetta từng nói sẽ biến Rene thành nhân vật chính nổi bật nhất buổi dạ hội. Ban đầu, Rene chỉ nghĩ đó là lời động viên an ủi. Nhưng khi nhìn thấy tất cả những gì Violetta gửi đến hôm nay, cô bé mới nhận ra đối phương không hề nói đùa.

Rene bắt đầu cảm thấy lo sợ.

Liệu cô bé có xứng đáng mặc một bộ trang phục tuyệt vời đến thế này không?

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu nhường nó cho một người phù hợp hơn.

Mặt khác, không hiểu vì lý do gì, có thể do quá căng thẳng, cơ thể Rene bắt đầu phản ứng lại, khiến cô bé dần cảm thấy khó chịu trong người.

Rene vô thức cầm thiết bị liên lạc, truy cập vào Hồ sơ Akashic.

"Bây giờ anh có bận không?"

Tin nhắn phản hồi đến ngay sau đó.

[Có chuyện gì vậy?]

"Buổi vũ hội sắp bắt đầu. Tôi tưởng anh đã ở hội trường rồi."

[Có vẻ cô cũng chưa đến đó.]

"Phải. Tôi vẫn đang suy nghĩ vài chuyện."

Rene ngẫm nghĩ một lúc.

Cô có nên hỏi người khác điều này không?

John Smith tuy là một người không rõ danh tính nhưng người bạn này đã cho cô khá nhiều lời khuyên hữu ích.

"Tôi nên làm gì khi nhận được một món quà không phù hợp với mình?"

[Món quà đó không hợp ý cô sao?]

"Không phải. Ngược lại thì đúng hơn. Nó quá quý giá."

Người kia im lặng một lúc. Có lẽ anh ấy đang cân nhắc một câu trả lời thấu đáo.

John Smith là một người đàn ông tốt, luôn nghiêm túc suy nghĩ về mọi việc ngay cả khi đó không phải chuyện của anh ấy. Rene nhận ra, khoảng lặng đôi khi xuất hiện trong cuộc trò chuyện giữa hai người thường mang lại cho cô bé cảm giác bình tĩnh đến lạ lùng.

[Cô có cảm thấy người tặng quà có ý đồ gì không?]

"Tôi không nghĩ vậy. Cô ấy rất tốt bụng và dễ thương."

Trực giác của Rene không hề cảnh báo bất kỳ điều gì không ổn từ Violetta.

[Nếu vậy thì cô có thể nhận món quà đó.]

"Tại sao?"

[Có lẽ người tặng thực sự nghĩ nó phù hợp với cô.]

Rene đang định hỏi tại sao đối phương lại nghĩ vậy thì John Smith đã tiếp lời.

[Đôi khi, việc nhận quà cũng là một hành động lịch sự đối với người tặng. Nếu cô đã cảm thấy người đó không có ý đồ xấu thì hãy vui vẻ đón nhận. Tôi nghĩ người tặng cũng không muốn cô phải khó xử.]

"Vậy sao?"

Sau một hồi suy nghĩ thông suốt, Rene mới thật sự thả lỏng tâm trạng. Cô bé mỉm cười.

"Cảm ơn ngài Smith. Nếu không có lời khuyên của anh, tôi thực sự không biết phải làm sao nữa."

[Tôi vui vì đã giúp được cô.]

"Nhân tiện, anh cũng tham gia vũ hội sao?"

[Tôi không chắc.]

"Vậy bây giờ anh đang làm gì?"

[Tôi đang lắng nghe phiền não của ai đó một cách nghiêm túc.]

Rene bật cười.

"Đ��ợc rồi. Buổi vũ hội sắp bắt đầu rồi nên tôi đi đây."

[Tạm biệt.]

"Chúng ta có thể gặp nhau ở đó không?"

[Có thể lắm, chỉ là tôi không chắc chúng ta sẽ nhận ra nhau.]

"Nếu vậy thì buồn thật."

Sau khi chia sẻ những trăn trở của mình, Rene cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô bé nhấc váy, sải bước ra ngoài.

***

Hội trường khiêu vũ lúc này rất đông đúc và náo nhiệt.

Cũng may là số người tham gia vũ hội chỉ giới hạn trong học sinh và giáo sư của Theon, nếu không thì khu vực xung quanh chắc chắn không đủ chỗ chứa.

Lối vào hội trường khiêu vũ là một cổng mái vòm rộng rãi được trang trí hoa lệ. Con đường dẫn vào cổng trải thảm đỏ, khiến mỗi học sinh khi bước lên đều có cảm giác mình là nhân vật chính của sự kiện.

Erendir ngồi một mình ở một góc hội trường khiêu vũ, tay cầm một chiếc quạt lông che mặt, quan sát mọi người bắt đầu tụ tập thành từng nhóm. Chiếc váy cô đang mặc là một tuyệt tác, với tông màu hài hòa cùng mái tóc vàng óng. Erendir chỉ cần đứng yên thôi cũng đã đủ nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn.

Nhưng có một điều khiến Erendir bất mãn: dù cô ăn mặc lộng lẫy đến thế, vẫn chẳng có ai chủ động đến bắt chuyện.

Rốt cuộc là tại sao?

Erendir liếc nhìn các học sinh xung quanh với ánh mắt đầy ghen tị.

Được rồi. Cô đoán là do bản thân vẫn còn nhút nhát. Erendir quyết định kiên nhẫn chờ đợi.

Đúng lúc này, có người đến gần chỗ Erendir. Cảm nhận được sự hiện diện phía sau, cô lập tức vui vẻ quay đầu lại.

Khoảnh khắc Erendir nhìn thấy khuôn mặt của người kia, tâm trạng vui vẻ vừa mới có của cô ngay lập tức tan biến.

"Phản ứng đó là gì?"

Freuden Ulburg đang diện một bộ vest lịch sự, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng. Cậu ta nhìn chằm chằm vào Erendir bằng đôi mắt lạnh lùng như thường lệ.

"Không có gì."

"Nhìn cái biểu cảm đó, tôi biết cô đang đợi người khác chủ động làm quen. Đúng là hy vọng hão huyền."

"Cậu nói cái gì?"

Freuden liếc Erendir với ánh mắt thương hại.

"Cô nghĩ gì khi muốn người khác chủ động tiếp cận mình trong khi lại ăn mặc sang trọng như vậy? Thân phận của cô chưa đủ rắc rối sao?"

"Cậu nói nhiều quá rồi đấy."

Lời nói của Freuden khiến Erendir không thể phản bác. Mặt cô đỏ bừng vì tức giận nhưng mãi vẫn không thể thốt nên lời. Erendir biết những gì Freuden nói đều đúng. Nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy sẽ chịu thua đối phương.

"Ồ, thế tại sao cậu lại ở đây? Chắc không phải vì cậu cũng không nhận được bất kỳ lời mời nào chứ?"

"Cô nghĩ sao?"

Freuden hất đầu sang một bên ra hiệu. Erendir nhìn theo hướng đối phương chỉ, liền thấy một nhóm nữ sinh đang đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Ánh mắt của họ đều đang nhìn chằm chằm vào Freuden như thể chực chờ vây lấy cậu ta.

"... ...."

Tức chết đi được!

"Thế cậu qua đây làm gì? Tôi sẽ không chấp nhận lời mời của một kẻ như cậu..."

Biểu cảm của Freuden trở nên khó chịu ra mặt trước sự ồn ào của Erendir.

"Đầu óc của cô có vấn đề à? Ai rảnh mời cô khiêu vũ? Tôi đến đây vì chỗ này an toàn nhất."

"......?"

Erendir suy nghĩ một lúc, rất nhanh cô liền nhận ra nguyên nhân.

"... ... !!!"

Freuden đến đây mục đích là dùng Erendir làm lá chắn.

"Cậu cũng không đến mức không biết suy nghĩ đấy."

Erendir và Freuden trừng mắt nhìn nhau. Nhưng hôm nay là một dịp đặc biệt nên cả hai nhất trí không cãi nhau, đồng loạt quay đầu đi.

"Đừng tưởng tôi không biết. Cậu đến đây đợi Rene chứ gì?"

Freuden không muốn để ý đến những lời lảm nhảm của cô Công chúa này. Nhưng những lời tiếp theo của Erendir đã khiến cậu ta khựng lại.

"Nhìn thái độ của cậu với Rene, hai người đã từng gặp nhau trước khi con bé đến Theon đúng không?"

"... ...Không liên quan đến cô."

"Thật kỳ lạ. Rene không nhớ bất cứ điều gì trong quá khứ. Nhưng cậu thì lại hành động như thể cậu biết điều gì đó. Có phải chuyện đấy có liên quan đến mẹ của em ấy không?"

Đôi mắt Freuden lập tức chuyển hướng sang Erendir. Erendir khẽ thở dài trước ánh mắt chất vấn của đối phương.

"Tôi đã nhìn thấy một phần ký ức của em ấy thông qua [Bão ký ức]."

"... ... Cô đã thấy gì?"

"Không nhiều lắm. Chỉ là một vài mảnh ký ức vụn vặt của mẹ em ấy khi em ấy mới tám, chín tuổi."

Đối với Erendir, Rene là một cô gái rất bí ẩn. Ký ức bị can thiệp nhưng chủ thể của chúng thậm chí còn chẳng nhận ra sự kỳ lạ này. Nhìn vào thái độ của Freuden, mọi chuyện dường như không hề đơn giản.

"Con bé là một đứa trẻ ngoan nên tôi không muốn hỏi nhiều."

"... ... Vậy là tốt nhất."

Freuden nhìn thẳng về phía trước và lặng lẽ lẩm bẩm.

"Đào sâu vào chuyện đó chỉ khiến mọi việc tồi tệ hơn thôi."

"Cậu... ... ."

Erendir đang định hỏi điều gì đó thì chợt khựng lại khi thấy ánh mắt mãnh liệt của Freuden hướng về một phía hội trường.

Rốt cuộc là ai mà có thể khiến người này nhìn bằng ánh mắt căm hận như vậy?

Nhìn theo ánh mắt của Freuden, Erendir bắt gặp một người không ngờ tới.

Giáo sư Rudger Chelici?

Hội trường khiêu vũ có hai tầng. Trong sảnh mở trung tâm, có thể nhìn thẳng lên lan can tầng hai, Rudger đang đứng ở một bên lan can tầng trên.

Erendir không ngờ một người như Rudger Chelici lại có hứng thú với một sự kiện như vũ hội.

Rudger hôm nay mặc một bộ vest dự tiệc chứ không phải chiếc áo khoác dài thường ngày. Bộ đồ đen rất hợp, như thể được may riêng cho anh ta vậy. Màu sắc và phong cách may đo càng làm tôn lên khí chất cổ điển của vị giáo sư kia.

Nhưng đó không phải là điều quan trọng.

Vấn đề Erendir thắc mắc là tại sao Freuden lại tỏ ra thù địch với giáo sư Rudger?

Có chuyện gì đã xảy ra giữa hai người đó trước đây sao?

Sự xuất hiện của Rudger cũng đã thu hút chú ý của nhiều học sinh. Không thể phủ nhận ngoại hình và khí chất của Rudger rất hấp dẫn. Tuy nhiên, một khi tìm hiểu sâu hơn, mọi người sẽ nhanh chóng nhận ra vị giáo sư này là một người khó gần.

Khí chất toát ra từ Rudger không phải là sự lạnh lùng, thờ ơ, mà là một vẻ lãnh đạm, phảng phất như một con quạ đang đứng lặng lẽ và đơn độc trên đỉnh núi tuyết trắng xóa. Chính cái khí chất độc đáo đó khiến ai nấy xung quanh đều không dám lại gần bắt chuyện.

Đột nhiên, Erendir nhận thấy một tiếng động nhỏ phát ra từ bên ngoài hội trường khiêu vũ. Khi cô đang suy nghĩ xem người nào đang đến thì một bóng người từ từ xuất hiện ở lối v��o.

"Rene?"

Erendir mở to mắt.

***

Rene bước từng bước chậm rãi. Đôi giày và chiếc váy cô đang diện khiến cô cảm thấy khó chịu.

Chiếc váy và phụ kiện đi kèm Violetta gửi đến đều được lấy theo số đo của Rene nên không có chuyện chúng không vừa. Rene chỉ là không quen mặc những thứ như vậy.

Rene bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã đến vũ hội. Tuy nhiên, đã đến tận đây rồi, nếu bỏ về thì cũng quá lãng phí. Cuối cùng, Rene quyết định sẽ ghé qua tham quan một chút rồi trở về.

Khoảnh khắc Rene bước vào hội trường khiêu vũ, không khí náo nhiệt đang ồn ào chợt lắng xuống. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người vừa xuất hiện.

Nội dung này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free