(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 427: Vũ hội (1)
Rene còn đang nghĩ rằng bản phác thảo sẽ mất không ít thời gian để hoàn thiện, vậy mà nó đã xuất hiện quá nhanh, khiến cô bé còn chưa kịp thích ứng.
"Nhanh vậy sao?"
Violetta đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.
"Bình thường không nhanh như vậy đâu. Nhưng có lẽ vì quá ưng ý với ý tưởng lần này, nên cảm hứng đã tuôn trào ngay khi tôi vừa gặp em. Cảm ơn em nhé."
"..., à, em có một điều không biết có nên hỏi không?"
"Sao vậy?"
"Chúng ta chỉ đang nói đến thiết kế của một bộ trang phục. Vậy tại sao lại có tới ba chiếc váy được phác thảo thế ạ?"
Quả thực, Violetta đã phác thảo tổng cộng ba chiếc váy vào sổ tay, với kiểu dáng và màu sắc đều khác biệt. Violetta thoáng băn khoăn không biết phải đáp lại thế nào, nhưng rồi khóe môi cô chợt cong lên một nụ cười bí ẩn. Đó là nụ cười của một người phụ nữ từng trải và chứa đựng nhiều điều thầm kín.
"Đến lúc thử nó em sẽ biết."
"Em không chắc..."
"Đây là lần đầu tiên tôi thử nghiệm may kiểu váy này. Vì vậy, mọi thứ vẫn còn là ẩn số. Em không cần phải lo lắng nhiều đâu. Ồ, chúng ta đi đo số đo của em nhé?"
"Vâng."
"Ông chủ, tôi mượn cô gái dễ thương này một lát được chứ?"
Rudger lặng lẽ gật đầu, sau đó thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa trong cửa hàng. Hành động đó tự nhiên đến mức cứ như thể hắn là chủ nhân của nơi này vậy – ít nhất, đó là điều Rene cảm nhận được.
"Rene phải không? Đi theo tôi nào."
Theo lời Violetta, Rene đi lên căn phòng ở tầng hai. Tại đó, Violetta bắt đầu đo các số đo cần thiết cho cô bé.
"Em có một thân hình hoàn hảo đấy. Em có chắc là bản thân không ăn kiêng không?"
Violetta vừa nói vừa đo chiều dài cánh tay của Rene bằng thước dây.
"Em là học sinh Theon phải không? Sau khi tốt nghiệp, em có dự định gì chưa? Nếu không chê, chị rất muốn mời em làm người mẫu cho mình."
"Cảm ơn chị. Nhưng em vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó, hiện tại em muốn tập trung vào học hơn."
"Thật là một cô gái trẻ đáng yêu."
"Em nghĩ điều này là bình thường."
"Cô bé, em là một người rất ngay thẳng. Thông thường, khi các học sinh Theon đến đây, bọn họ đều rất kiêu ngạo."
Rene vô cùng ngạc nhiên khi nghe được những lời này.
"Thật sao?"
"Chà, khi sống ở con phố này, em sẽ nghe và thấy đủ mọi chuyện. Chị cũng nghe không ít tin đồn không hay về các học sinh Theon, chẳng hạn như coi thường nhân viên phục vụ, hay bừa bãi gây tổn hại cho thường dân..."
Violetta cúi xuống đo vòng eo của Rene. Rene vô thức nín thở.
"Nhưng em có biết điều gì đáng ngạc nhiên hơn không? Hầu hết học sinh gây ra những chuyện như vậy đ��u là học sinh thuộc tầng lớp bình dân."
"Cái gì?"
"Ừ. Bất ngờ lắm đúng không? Chuyện các học sinh quý tộc phân biệt đối xử với học sinh bình dân bên trong Theon không lạ lẫm gì. Nhưng mấy ai có thể nghĩ đến, các học sinh bình dân của Theon lại có thể đối xử với người dân bên ngoài như thế?"
"Thực sự..."
Rene định thốt lên điều gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng. Cô bé cũng từng trải qua cảm giác bị phân biệt đối xử trong Theon, nhưng không phải quý tộc nào cũng hành xử như vậy.
Không thể phủ nhận rằng đa số quý tộc trong học viện đều không thích việc phải chia sẻ quyền lợi học tập ngang hàng với học sinh tầng lớp dưới. Tuy nhiên, nhờ được giáo dục chu đáo từ sớm, phần lớn học sinh quý tộc vẫn giữ được hình ảnh của mình. Bọn họ chưa đến mức hèn hạ đi coi thường những người dân không có sức phản kháng.
Điều đáng buồn là chính những học sinh bình dân bị phân biệt đối xử trong Theon lại chọn cách khôi phục "sự ưu việt" của mình bằng cách gây sự với thường dân. Hành động này vô hình trung càng khiến chúng phải chịu sự khinh thường từ cả hai tầng lớp còn lại.
"Tại sao chị lại nói với em những lời này?"
"Ít nhất, tôi rất vui vì người mặc chiếc váy do tôi dồn hết tâm huyết sáng tạo lại có một nhân cách đẹp."
Violetta thu lại thước dây, không giấu nụ cười trên khuôn mặt.
"Hơn nữa, những gì tôi đang làm cũng không khác nhiều so với những gì đã nói lúc trước."
Rene ngơ ngác.
"Cảm giác ưu việt."
Violetta lấy ra một chiếc váy từ móc treo trên tường và nhẹ nhàng đặt nó trước mặt Rene.
"Suy cho cùng, thợ may và nhà thiết kế cũng là những người bán đi niềm đam mê. Họ đáp ứng mong muốn giúp người khác trở nên xinh đẹp hơn, hào nhoáng hơn, bắt mắt hơn. Tất nhiên, đa số những người có nhu cầu đó đều là các quý cô giàu có."
Ánh mắt Violetta vô cùng nghiêm túc khi so sánh những chiếc váy trên tay. Rene cố gắng đứng yên, nhưng vẫn không kìm được lòng mà hỏi.
"Chị cũng nghĩ như vậy sao?"
"Quan điểm của tôi có hơi khác một chút. Con người không phải thứ tôn lên sự sang trọng của trang phục, mà ngược lại, chính bộ trang phục mới là thứ cần làm nền cho vẻ đẹp nguyên bản của mỗi chúng ta."
Rene vẫn chưa hiểu.
"Thử tưởng tượng xem, một bộ trang phục có thể thay đổi hoàn toàn khí chất của một người. Nó khiến người khác không thể coi thường một người mà bình thường họ vốn chẳng để mắt tới. Không phải rất thú vị sao?"
Biểu cảm của Rene vẫn còn ngơ ngác, Violetta thấy vậy không khỏi phì cười.
"Tôi thực sự yêu công việc này. Ngay cả khi không thể tự mình khoác lên những bộ váy đó, tôi vẫn có thể giúp người khác, như bây giờ vậy. Chỉ thế thôi là đủ."
Violetta gật đầu hài lòng rồi treo chiếc váy lại lên móc áo.
"Chúng ta sẽ khiến cho em trở thành nhân vật chính trong buổi vũ hội."
Rene một lần nữa hiểu thêm về Violetta. Đó là một người phụ nữ yêu công việc và mang trong mình niềm tự hào mãnh liệt.
"Em còn một câu hỏi khác."
"Ừ, hỏi đi."
"Chị và giáo sư Rudger đã quen nhau như thế nào vậy?"
Nghe được câu hỏi của Rene, mắt Violetta nheo lại.
"Ồ! Em thông minh hơn tôi nghĩ đấy."
"À, em không có ý..."
"Không sao đâu. Chà, giáo sư Rudger chính là người đã đề nghị tài trợ cho tôi đấy."
"Nhà tài trợ?"
"Anh ấy là người đã giúp tôi mở cửa tiệm Verdi. Không chỉ vậy, người dân trên con phố này cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ anh ấy. Em có biết hồi trước Khu phố Hoàng Gia này chỉ là một khu ổ chuột chẳng ai thèm ghé thăm không?"
"Em có nghe qua. An ninh nơi này rất tệ, ngay cả chính quyền thành phố cũng gần như đã bỏ mặc."
"Phải. Diện mạo của khu phố bây giờ và hồi đó đã khác xa nhau một trời một vực. Nếu không có giáo sư Rudger, tôi không thể tưởng tượng được nơi này rồi sẽ ra sao nữa."
Sau khi đo đạc xong, hai người đi xuống sảnh tầng một. Rudger vẫn ngồi đó, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi. Khi nghe tiếng bước chân, hắn mới chậm rãi mở mắt.
"Mọi chuyện xong rồi sao?"
"Vâng."
Khi Rudger mở mắt, Rene có ảo giác như thấy sương sớm đang tan dần dưới ánh nắng trong đôi mắt xanh thẳm đối diện.
"Cảm ơn trò. Đi thôi. Ta sẽ đưa trò về ký túc xá."
Rudger nói xong liền đứng dậy. Rene quay lại chào tạm biệt Violetta rồi lặng lẽ bước theo hắn.
Violetta mỉm cười vẫy tay.
Lạch cạch.
Khi cả hai bước ra khỏi cửa tiệm, bên ngoài có rất nhiều người đi lại. Phố Hoàng Gia về đêm rất đẹp nhưng ngay cả trong buổi sáng sớm cũng đã có không ít người ghé thăm. Trong đám đông đó cũng có một số học sinh của Theon.
Gì vậy?
Cheryl Wagner đang tìm kiếm một chiếc váy cho buổi vũ hội sắp tới. Tất nhiên, với hoàn cảnh gia đình, cô bé đã có sẵn trang phục cho mình. Cheryl đến đây hôm nay là vì Flora.
Người bạn thân nhất của cô bé, Flora, dù là con gái của Công tước Lumos, nhưng lại không được các nhà thiết kế để mắt tới. Những lời đề nghị từ các nhà thiết kế gửi đến gia tộc Lumos đều bị từ chối.
Bản thân Flora cũng không quan tâm lắm đến trang phục dạ hội nhưng Cheryl sao có thể để bạn mình bị mất mặt trong một sự kiện lớn như vậy được?
Vì vậy, cô bé đã đích thân tới khu phố chính để tìm một chiếc váy cho Flora.
Cheryl chỉ không ngờ bản thân lại tình cờ chứng kiến cảnh tượng vừa rồi: giáo sư Rudger rời khỏi cửa tiệm quần áo với một nữ sinh. Đáng nói hơn, đó lại là cửa hàng quần áo nổi tiếng nhất của Khu phố Hoàng Gia.
Tại sao hai người kia lại đi cùng nhau?
Cheryl không khó để nhận ra Rene. Dù sao thì Rene cũng khá nổi tiếng trong giới học sinh, từ việc thường xuyên vướng vào mâu thuẫn với các quý tộc cho đến việc kết bạn với Công chúa Erendir và Freuden Ulburg.
Theo Cheryl, học sinh tên Rene đó dường như luôn dính líu vào đủ mọi rắc rối. Dù vẻ ngoài của nữ sinh này rất thu hút, đến mức có nhiều lời bàn tán về việc liệu thân phận của cô bé có thực sự chỉ là một thường dân hay không, nhưng tài năng của Rene cho đến hiện tại vẫn không quá nổi trội.
Điều kỳ lạ hơn cả là mỗi lần gặp rắc rối, nữ sinh Rene đó cuối cùng đều có thể bình an vô sự vượt qua tất cả. Khi thì Công chúa Erendir can thiệp, khi thì Freuden Ulburg hay Henry Presto ngầm ra tay, nếu không thì cũng là giáo sư Rudger ra mặt. Trừ Tam Công chúa ra, Cheryl lờ mờ suy đoán rằng Freuden Ulburg và giáo sư Rudger có lẽ có quen biết gì đó với nữ sinh Rene kia.
Cheryl có chút phân vân về việc liệu có nên kể cho Flora chuyện phát sinh ngày hôm nay không?
Đối với Cheryl, cô bé thực sự không muốn Flora và bản thân mình có bất kỳ dính líu gì đến nữ sinh Rene kia. Một người thân phận không rõ ràng, lại có quan hệ nhập nhằng với nhiều nhân vật có địa vị, không phải là một đối tượng an toàn để kết giao. Tốt hơn hết vẫn nên tránh xa người này.
***
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
Mọi người vẫn tất bật chuẩn bị mọi thứ cho buổi vũ hội sắp tới.
"Ừm. Điều này có ổn không?"
Aidan lẩm bẩm khi nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong gương. Cậu ta chưa từng mặc vest bao giờ. Giờ đây, đối diện với hình ảnh lạ lẫm của bản thân, Aidan không thể không tự hỏi.
Chẳng lẽ các quý tộc lúc nào cũng ăn mặc những bộ đồ như thế này đến phòng tiệc sao?
Trong lúc Aidan đang suy nghĩ vẩn vơ, ngoài cửa chợt vang lên một giọng nói cộc cằn.
"Này! Xong rồi thì ra ngoài đi chứ."
"À, mình xong rồi đây."
Khi ra khỏi phòng thay đồ, Leo khoanh tay và liếc nhìn Aidan.
"Sao cậu lâu thế?"
"Mình không quen mặc loại quần áo như thế này."
"Được rồi. Mau đi thôi. Mọi người đang đợi."
"Ừ. Ô đúng rồi. Leo."
"Cái gì?"
"Bộ đồ của cậu tuyệt lắm đấy."
"Nói vớ vẩn gì thế?"
Aidan và Leo bước ra khỏi ký túc xá.
Thông thường, học sinh nữ bị cấm đến gần ký túc xá nam và ngược lại. Nhưng hôm nay là ngày vũ hội, đây là một dịp đặc biệt, cũng là ngày duy nhất được phép có ngoại lệ.
Ở lối vào ký túc xá đã có nhiều nữ sinh đang đợi bạn nhảy của mình. Trong số đó, Aidan và Leo đặc biệt chú ý đến một bộ đôi diện những bộ trang phục vô cùng hợp với họ. Một người mặc chiếc váy đỏ rực như ngọn lửa, còn người kia mặc một bộ trang phục độc đáo được cải tiến từ trang phục truyền thống của thú nhân.
"Sao cậu tới muộn thế? Cậu không biết là thật bất lịch sự khi bắt một quý cô phải đợi như thế này hả?"
"Ahaha. Mình rất xin lỗi, Tracy."
"Chào cậu, Leo."
"Hai người đến lâu chưa?"
Leo khẽ hỏi khi nhìn Iona đang chào mình.
"Bộ đồ của cậu đẹp lắm."
"Cậu cũng vậy."
Bùm. Bùm. Bùm.
Dù đang là ban ngày nhưng pháo hoa vẫn nổ rộn ràng ở phía xa. Những màu sắc lộng lẫy rải rác như phấn hoa nở rộ trên khắp bầu trời.
Bất cứ ai nhìn thấy đều có thể biết nơi đó là trung tâm của sự kiện.
Bốn người chậm rãi tiến đến hội trường tổ chức vũ hội.
Nội dung này được đăng tải duy nhất tại truyen.free. Xin đừng sao chép đi nơi khác.