Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 415: Món quà bí ẩn (2)

Eileen hơi nhíu mày khi nhìn thấy vẻ mặt ngây ngô của Hans.

Anh chàng này là người mạnh nhất ư?

"Trò đùa này không buồn cười chút nào."

"Tôi đang nghiêm túc."

Thái độ dửng dưng của Rudger khiến Eileen không khỏi hoài nghi.

Hắn ta nói thật sao?

Vậy thì người đàn ông có vẻ ngoài bình thường kia hẳn phải có năng lực đặc biệt gì đó, bởi cô không cảm nhận được chút s��c mạnh nào từ đối phương.

Eileen bỗng có chút ghen tị.

Sao người đàn ông bên cạnh cô lại chiêu mộ được nhiều người tài năng như vậy?

Nghĩ lại thì bản thân Eileen chỉ có được vỏn vẹn vài người cận vệ trung thành đáng tin cậy như Pacius và Mandelina.

Đôi khi, Eileen vô cùng hoài niệm quá khứ. Khi đó, Rudger vẫn còn là thanh kiếm phục vụ mình. Tuy mối quan hệ của họ chỉ là giao dịch công bằng, nhưng Eileen lúc đó thực sự có thể hoàn toàn tin tưởng giao phó mọi chuyện cho đối phương.

Tuy nhiên, Eileen quyết định không quá tham lam. Hiện tại cô vẫn đang duy trì quan hệ tốt đẹp với Rudger.

Những gì cô cần bận tâm lúc này là chuyện khác.

"Ta đã nhận được thông tin mình cần. Chúng ta sẽ rời đi trước."

Trước khi rời đi cùng Pacius, Eileen đã để lại lời cảnh báo cuối cùng cho Rudger.

"Hãy cẩn thận với Giáo hội Lumensis. Bọn chúng đang cố gắng di chuyển căn cứ của mình từ thủ đô đến nơi khác sau khi tiếp xúc với yêu tinh."

"Cô nghĩ chúng sẽ đi đâu?"

"Chúng dường như không định trở lại Thánh quốc. Ta suy đoán chúng sẽ đi kh���p nơi để tìm kiếm manh mối."

Eileen chỉ nói đến đó rồi dừng lại. Nhưng chừng đó thôi cũng đã quá đủ để Rudger đoán được điểm đến tiếp theo của Giáo hội Lumensis.

"Ý cô là bọn chúng có thể sẽ đến đây?"

"Tốt nhất anh nên cẩn thận. Trực giác mách bảo ta có chuyện không lành."

Eileen không nói gì thêm nữa. Cô đã đưa ra đủ manh mối, người đàn ông kia sẽ tự biết phải xoay sở thế nào.

"Bên trong đã hoàn toàn là một mớ hỗn độn."

Eileen mỉm cười thích thú nhìn các mảnh vỡ đấu trường rải rác khắp nơi. Nụ cười rạng rỡ đến nỗi mọi người cảm tưởng như đấu trường tối tăm bỗng trở nên sáng sủa hơn.

Nhưng bất chấp ánh mắt đó, Rudger vẫn nhún vai một cách thờ ơ.

"Tôi đoán là nơi này không đủ sức chịu đựng cho một trận đấu cấp bậc thầy."

Rất may là cả Pacius và Pantos đều không sử dụng đến năng lượng của bản thân mà chỉ hoàn toàn giao đấu bằng sức mạnh thể chất và kỹ thuật. Nếu không, đấu trường này đã sớm bị cắt xẻ làm đôi.

Eileen mỉm cười. Cô không phải là không thu được lợi lộc gì. Ít nhất, nhìn vẻ bình tĩnh của Pacius sau trận đấu này, Eileen đoán thanh kiếm của mình sẽ lại có một bước tiến lớn nữa.

Chuyến đi đến Leathervelk lần này không tệ.

***

Eileen cuối cùng rời đi cùng Pacius.

Rudger đã cố gắng để Belaruna đi theo nhưng Eileen từ chối. Đại Công chúa yêu cầu bọn họ liên lạc lại sau khi đến thủ đô. Belaruna cũng cảm thấy cần phải chuẩn bị thêm.

"Cuối cùng vị đại nhân ấy cũng rời đi rồi."

Hans lẩm bẩm khi nhìn theo bóng lưng Eileen và Pacius rời đi một cách lặng lẽ như khi họ đến.

Đại Công chúa của Đế quốc đồng thời cũng là người có khả năng cao nhất kế vị ngôi Quân chủ.

Một nhân vật như vậy đích thân đến nơi này khiến Hans không khỏi cảm thấy lo lắng.

Sau đó Hans liếc nhìn Rudger, rồi nhìn về hai người vẫn đang ngồi yên một bên từ nãy đến giờ.

Alex và Pantos.

Cả hai đang ngồi lặng lẽ trên ghế, nhắm mắt lại, đắm chìm trong cảm giác do trận đấu ban nãy để lại.

"Không nên làm phiền bọn họ."

"Hai người đó đang làm gì thế?"

"Đúc kết lại kinh nghiệm chiến đấu."

"Hả? Pantos thì tôi hiểu nhưng còn Alex? Không phải anh ta chỉ đứng xem thôi à?"

"Đối với cậu ấy thế là đủ rồi."

Hans thốt lên một tiếng hoài nghi.

Đây không phải lần đầu tiên cậu ta nghe đến khả năng của Alex. Cậu ta đã sớm biết Alex có khả năng sao chép kỹ năng của người khác chỉ bằng việc quan sát. Nhưng bản thân Hans không phải người thường xuyên trực tiếp chiến đấu nên không thực sự ý thức được khả năng đó của Alex đáng sợ đến mức nào.

Thứ Hans bất ngờ lần này là việc một người thường hay cợt nhả và lười biếng như Alex lại có lúc tập trung vào một thứ gì đó đến thế. Một thứ có thể khiến Alex để tâm đến thế, hẳn phải rất quan trọng.

"Tôi đoán cả hai bọn họ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn sau lần này."

Alex mạnh lên thì có thể hiểu. Nhưng Pantos mạnh hơn ư?

Hiện tại trông Pantos đã chẳng khác gì một con quái vật rồi, Hans chưa thể tưởng tượng nổi anh chàng thú nhân này khi mạnh lên sẽ nh�� thế nào nữa.

Rudger cười ha hả khi nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Hans.

"Thế nào? Cậu sợ mất vị trí chiến đấu đầu bảng à?"

"Ai mà để ý đến chuyện đó cơ chứ."

"Nếu cậu sử dụng 'nó', cậu sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Tuy nhiên, nhìn vào tốc độ tăng trưởng của Pantos, có lẽ trong tương lai thứ hạng của hai người sẽ phải thay đổi."

"Tôi không quan tâm."

Hans run rẩy như thể đang kìm nén sự ghê tởm của bản thân. Một người như cậu ta không thích hợp chiến đấu.

"Anh cũng biết đấy, tôi không kiểm soát được con quái vật ấy. Nếu nói về khả năng chiến đấu của tôi khi sử dụng con vật ấy thì cũng không đúng hẳn."

"Chẳng phải sức mạnh của cậu dạo gần đây cũng đang mạnh lên sao?"

"Cái đó... ..."

Hans nuốt lời nói của mình xuống.

Trước đây, tất cả những gì cậu ta có thể làm là lắng nghe giọng nói của những động vật nhỏ, nhưng giờ đây Hans đã có thể vượt xa khả năng giao tiếp thông thường và thậm chí ra lệnh cho bọn chúng.

Từ việc có thể điều khiển được chuột, Hans dần dần đã có thể điều khiển được chó, mèo và thậm chí cả quạ. Cậu ta cũng không cần phải để chúng cắn mình để gia tăng khả năng kiểm soát nữa.

Nếu nghĩ lại, khả năng điều khiển của Hans đúng là đã phát triển rất nhanh chóng.

Nếu Hans tập trung và sử dụng thiên phú của mình đúng cách, cậu ta sẽ có thể điều khiển được bao nhiêu loài động vật?

"... ... Thành thật mà nói, tôi cảm thấy không được ổn lắm. Quá trình đó giống như đang từ bỏ nhân tính của mình vậy."

"Việc cậu vẫn còn nghĩ được như thế là bằng chứng cho thấy cậu vẫn là con người."

"Nói thật là tôi khá sợ hãi mỗi khi biến hình. Dù mỗi lần đều ổn nhưng tôi vẫn có cảm giác như bị một thứ gì đó b·óp c·ổ mình vậy."

Hừm.

Rudger có chút lo lắng về câu trả lời của Hans. Có vẻ như Hans đã trở nên như thế này sau khi sử dụng răng của Jevaudan. Nhìn phản ứng của Hans, rõ ràng những suy nghĩ của con quái vật vẫn còn trong cơ thể cậu ta và đã tác động phần nào đó đến nhận thức của cậu ta.

Nhưng không có cách nào có thể chữa khỏi nỗi sợ hãi này.

Chỉ có bản thân Hans mới có thể tự mình vượt qua.

Cả hai người đã dày công suy nghĩ về chứng bệnh của Hans. Bọn họ không rõ thể chất của Hans có phải do lời nguyền, hay thuần túy là do gen di truyền.

Nếu là lời nguyền thì tạm thời chưa biết phép thuật nào có thể chữa khỏi.

Nếu là do gen di truyền thì đúng là không thể nào thay đổi gen của Hans. Chất trung hòa có thể giải phóng Hans khỏi hình dạng quái vật nhưng nó không thể tác động đến việc gen quái thú tăng cường sức mạnh trong cơ thể Hans.

Tuy nhiên, dường như không có bất kỳ ảnh hưởng nào từ những con vật khác sau khi Hans trở lại hình dạng ban đầu.

Chẳng lẽ vấn đề là ở Jevaudan?

Từ từ... có lẽ...

Rudger chợt nảy ra một ý tưởng.

***

Nhóm người không quay trở lại trụ sở mà đến một nhà kho bỏ hoang gần đó.

Hans đang thắc mắc tại sao Rudger lại đến đây, nhưng rồi chợt thấy một bàn tay đưa ra trước mặt mình.

"Hans, cầm lấy nó đi."

"Cái gì đây?"

Hans bình tĩnh nhận những thứ Rudger đưa. Khi Hans mở miếng vải ra, đập vào mắt cậu là ba mảnh nhỏ màu trắng tinh.

Hans theo bản năng cảm thấy không ổn.

"Đây không phải là răng sao?"

"Tôi đã mang nó theo trên ��ường từ Lưu vực Kasar trở về. Cậu cứ coi như chúng là quà lưu niệm đi."

Hans chết lặng trước những lời của Rudger.

Quà lưu niệm gì mà lại là răng động vật thế này?

"Hai chiếc răng này thuộc về những loài săn mồi khổng lồ sống ở Lưu vực Kasar còn chiếc răng lớn nhất bên cạnh thuộc về một linh thú."

"Linh thú? Đừng bảo là..."

"Ừ, đúng nó đấy."

Linh thú.

Ngay cả Hans cũng biết cái tên này có ý nghĩa gì.

Đó là sinh vật mang phép thuật chỉ có thể được tìm thấy ở những vùng đất xa xôi của lục địa.

Hans biết loại linh thú này vĩ đại thế nào.

Trên tay cậu hiện tại là răng của một con vật như thế?

"Đừng bảo với tôi là anh đến Lưu vực Kasar để săn thú đấy nhé! Anh à, anh vẫn chưa bỏ được thói quen từ thời còn là thợ săn sao?"

Rudger cau mày khi nghe được những lời này.

"Ý cậu là gì?"

"Chà, tôi đang nói đến cái thói quen cố giết bất kỳ con vật nào mà anh thấy khả nghi."

"Tôi khi nào... ..."

Rudger đang định hỏi bản thân đã làm chuyện đó khi nào nhưng rồi hắn chợt nhận ra rằng lần đầu tiên hai người gặp nhau là khi Rudger đang đi săn.

"... ... Dù sao thì không phải. Tôi không săn linh thú, nó đã tự nguyện cho tôi."

"Chắc không đấy?"

Lờ đi ánh mắt nghi ngờ của Hans, Rudger bình tĩnh nói.

"Thử nó đi."

"Cái gì?"

"Thử nó đi. Nó có thể hữu ích cho cậu."

"... ... Cái này?"

Hans dù không tin nhưng cũng không nỡ từ chối khi Rudger nói một cách tự tin như vậy.

"Anh nghĩ rằng sức mạnh của con linh thú có thể trấn áp được bản chất của Jevaudan sao?"

Hans dễ dàng nhận ra ý định của Rudger. Nếu Hans khó khăn trong việc kiểm soát sức mạnh của Jevaudan thì Rudger muốn mượn sức mạnh của một con vật khác để giúp cậu ta.

"Không thử thì sao mà biết được."

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Hans không thể không công nhận đây là giải pháp tốt nhất hiện tại. Ít nhất thì nếu con linh thú này tự nguyện đưa răng thì cậu ta sử dụng hẳn sẽ an toàn hơn.

"Nhưng trước đó, hãy thử cái này trước đã."

Rudger không chỉ vào răng của linh thú trước, mà chỉ vào thứ gì đó nhỏ hơn bên cạnh. Chiếc răng tuy nhỏ nhưng chỉ tương đối so với răng của con linh thú mà thôi.

Hans không biết chiếc răng này đến từ loài động vật nào nhưng trông nó khá lớn.

"Răng của thứ gì đây?"

"Một con gấu sống ở Lưu vực Kasar. Nhờ môi trường đặc biệt xung quanh nên nó có thể sử dụng ma thuật."

"Nó khác gì so với gấu thường?"

"Tôi đoán nếu dùng thứ này, cậu có thể sử dụng ma thuật."

Ma thuật?

Hans bị mê hoặc bởi những lời đó.

Người bình thường ai mà không có mong ước một ngày nào đó có thể sử dụng phép thuật chứ?

Tất nhiên mọi thứ chỉ là khả năng. Tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp xấu nhất, cậu ta cũng sẽ chỉ biến thành một con gấu bình thường. Không có tổn thất gì cả.

Hans nhẹ nhàng cắm chiếc răng vào lòng bàn tay. Một nguồn năng lượng kỳ lạ lơ lửng bao quanh cơ thể Hans, giống như lúc thông thường cậu ta biến hình.

Nhưng không giống như trước, Hans cảm thấy một cảm giác rần rần hơn. Cơ thể của Hans dần dần lớn lên và cuối cùng biến thành một con gấu lớn. Hình dạng của con gấu này có chút khác biệt, có một chiếc sừng bằng đá hình chữ U trên đầu.

"Cái này... ..."

Hans gõ nhẹ vào chiếc sừng. Cảm giác tương đối cứng.

Rudger đứng cạnh gật gù. Các thành viên U.N Owens khác xung quanh cũng nhìn Hans với ánh mắt đầy thắc mắc.

Có lẽ vì biến hình ở một môi trường tràn ngập sức mạnh ma thuật nên Hans cũng tiến hóa thành một hình dạng phù hợp với mình.

"Cậu có thể sử dụng phép thuật không?"

"Tôi sẽ thử. Như thế này à?"

Hans không cần bất kỳ lời chỉ dẫn nào. Dường như bản năng của cậu ta mách bảo cậu nên làm như vậy.

Dòng năng lượng rần rần trong cơ thể tập trung vào tay phải của con gấu và ngay sau đó, một bộ áo giáp làm bằng đá xuất hiện phủ lên đôi chân gấu đồ sộ.

"Ô ô ô. Anh! Nhìn này!"

"Không tệ!"

Rudger rất ấn tượng khi nhìn thấy phép thuật này. Điều tương tự cũng xảy ra với những người đang lặng lẽ quan sát xung quanh.

Hans chưa bao giờ nghĩ mình thực sự có thể sử dụng phép thuật. Dù phép thuật cậu ta sử dụng chỉ xoay quanh những nguyên tố con vật kia có thể điều khiển. Tuy nhiên, như vậy cũng đã đủ rồi.

Rudger không khỏi tiếc thầm, nếu biết trước chuyện này thì hắn đã mang thêm vài chiếc răng của những loại khác rồi.

"Cảm giác thế nào?"

"Ừm. Đó là một cảm giác kỳ lạ, khác hẳn với khi biến thành những con vật trước đây. Tôi có nên nói đầu óc tôi trở nên tỉnh táo hơn một chút không?"

"Có lẽ là do ảnh hưởng của phép thuật."

Rudger đưa cho Hans chất trung hòa mà hắn đã chuẩn bị.

"Tiếp theo là răng của linh thú. Gấu khổng lồ và Hổ Cheshire cũng tương t��� nhau nên không cần thử."

"... ... À, được rồi. Đợi chút."

Hans nhanh chóng tiêm chất trung hòa vào cơ thể và trở lại trạng thái ban đầu. Cậu ta nhìn chằm chằm vào răng của con linh thú. Nếu là răng của một thứ như thế thì ít nhất sức mạnh cũng phải ngang ngửa Jevaudan.

Chắc cậu ta sẽ không bị thứ này nuốt chửng đâu nhỉ?

Hans có chút lo lắng nhưng cậu ta không quá sợ hãi, bởi ở đây có Rudger, Pantos và Alex. Dù cậu ta có phát điên thì cũng sẽ có người ngăn cản.

Hít một hơi thật sâu, Hans cắm răng của con linh thú vào lòng bàn tay.

Đoạn văn này được biên soạn bởi truyen.free, hân hạnh phục vụ quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free