(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 414: Món quà bí ẩn (1)
Rudger quan sát Alex đang thất thần rồi nhìn lại đấu trường nơi cuộc chiến đang diễn ra.
Âm thanh va chạm dần lớn hơn. Ngoài thanh lao, Pantos cũng đã bắt đầu sử dụng xích mỏ neo một cách nghiêm túc. Tiếng sợi xích bị kéo vang vọng khắp nơi.
Xoẹt. Xoẹt.
Những sợi xích đen đung đưa vun vút, như muốn xé toạc không khí. Chiếc mỏ neo có trọng lượng rất lớn, một hiệp sĩ b��nh thường cũng khó lòng nhấc lên. Thế nhưng, Pantos lại dễ dàng vung nó bằng một tay, dùng như một cây roi dài.
Đúng lúc này, đầu sợi dây cắm phập xuống đất ngay nơi Pacius đang đứng. Toàn bộ đấu trường rung chuyển ầm ầm, một đám mây bụi bốc lên cao.
Pacius nhanh chóng rút lui xuyên qua màn khói. Không lâu sau, một đường hầm khổng lồ mở ra giữa đám mây bụi chưa kịp lắng xuống, và Pantos bất ngờ lao ra. Cánh tay phải cầm cây lao của anh ta thoắt ẩn thoắt hiện.
Phập. Phập. Phập.
Lại ba nhát đâm liên tiếp.
Cũng trong khoảnh khắc đó, phần thân trên của Pacius dường như chia làm ba. Đó là những tàn ảnh sót lại do chuyển động quá nhanh của anh.
Chân Pacius tránh được mọi đòn tấn công, mượn lực bật nhảy, anh giơ thẳng tay lên nhắm vào cằm Pantos.
Pantos chặn đòn tấn công bằng cẳng tay trái, rồi vung cán lao nhắm vào thái dương Pacius.
Keng.
Pacius dễ dàng chặn lại đòn tấn công bằng thanh kiếm.
Đột nhiên, đòn tấn công của Pantos bị cắt ngang.
Không chút chần chừ, Pacius thu kiếm lùi lại, quay người nhanh chóng. Ngay khi anh vừa nghiêng mình, cánh tay trái của Pantos xẹt qua vị trí Pacius vừa đứng, và dây xích sắt vụt qua cẳng tay anh.
Những tia lửa bay lên không trung liên tiếp, chiếu rọi khuôn mặt cả hai trong ánh đỏ rực.
Pantos và Pacius cùng mỉm cười thích thú. Cả hai đều hài lòng về trận đấu này.
Xét về năng lực thể chất nói chung, Pantos chiếm thế thượng phong. Điều này không khó hiểu. Pantos trời sinh đã có thể chất vượt trội. Hơn nữa, anh ta lại là một thú nhân, chủng tộc sở hữu thể lực vượt xa nhân loại. Điều đặc biệt ở Pantos chính là tốc độ của anh ta không hề bị giới hạn bởi cơ thể to lớn, mà trái lại, tốc độ của Pantos còn được gia tăng đáng kể khi giải phóng sức mạnh.
Có thể nói, Pantos chiếm thế thượng phong cả về sức mạnh lẫn tốc độ.
Tuy nhiên, Pacius vẫn có thể đấu ngang ngửa với anh chàng thú nhân này, không hề tỏ ra lép vế chút nào.
Lý do rất đơn giản: kỹ thuật chiến đấu của Pacius điêu luyện và thành thạo hơn hẳn đối phương.
Các chuyển động của Pacius trong trận chiến đều không sử dụng quá nhiều lực. Ở mọi thời điểm, Pacius g��n như đều né tránh hoặc chặn các đòn tấn công của Pantos bằng kỹ xảo của mình.
Rudger có thể chắc chắn trình độ của Pacius đã có một bước tiến lớn so với lần họ chiến đấu dưới Lindebrugne.
Với những người đã đạt đến trình độ nhất định, tốc độ tăng trưởng và dư địa phát triển của họ sẽ chậm lại đáng kể. Có không ít trường hợp mất cả đời cũng không thể đột phá giới hạn của mình.
Nguyên lý rất đơn giản. Trình độ và kỹ năng của những người như vậy đã dần định hình một cách hoàn chỉnh. Một khi đã đạt đến cấp độ đó, ngay cả khi họ có cố gắng tập luyện nhiều hơn nữa thì cơ thể cũng không thể có biến hóa gì nhiều vì đã đạt đến giới hạn. Sức mạnh của họ gần như đã bão hòa, không thể có thêm biến đổi về lượng.
Với những trường hợp như vậy, thứ duy nhất họ có thể truy cầu chính là cảm ngộ của mình nhằm tìm kiếm một cơ hội khiến sức mạnh nhảy vọt về chất.
Một khi làm được, sức mạnh của những con người này sẽ biến hóa cực kỳ lớn. Trong một vài trường hợp hiếm hoi, thực lực của họ có thể tăng trưởng mạnh mẽ vô cùng so với trước.
Tình huống của Pacius chính là một ví dụ điển hình cho việc này.
Pacius đẩy lùi Pantos bằng những động tác tiết chế sức mạnh hơn trước. Thanh kiếm trong tay anh có lúc vung nhanh như chớp, nhưng có lúc lại lao đi như gió, hoặc uyển chuyển, mềm mại như nước.
Phong cách chiến đấu của Pacius đã trở nên linh hoạt hơn, không còn chăm chăm tập trung vào uy lực tấn công nữa.
Khoảnh khắc dòng suy nghĩ của Pacius được thông suốt, thanh kiếm trên tay anh càng lúc càng sắc bén và sáng chói.
Ngay cả vào thời điểm này, khi đang va chạm trực tiếp với Pantos, Pacius vẫn không ngừng tôi luyện kỹ xảo của mình.
Điều tương tự cũng xảy ra với Pantos.
Cả hai lúc này đã hoàn toàn chìm đắm vào cảm giác chiến đấu. Không ai chịu dừng lại. Mỗi lần vũ khí trong tay họ va chạm, sàn đấu ở giữa lại nứt vỡ và những mảnh vụn bay tứ tung.
Trong bầu không khí ngày càng căng thẳng, Rudger có thể mơ hồ nhìn thấy bên trong đấu trường hai ngọn đuốc đang phát sáng rực rỡ.
"Họ đang dần hoàn thiện sức mạnh."
Càng chiến đấu, càng va chạm nhiều, năng lượng trong cơ thể sẽ càng tinh thuần, linh hoạt. Cũng giống như sắt thép, càng được tôi luyện bằng lửa nóng, chúng càng trở nên sắc bén và cứng cáp.
Thanh kiếm của Pacius trở nên nhanh, mạnh và sắc bén hơn.
Những đòn tấn công từ lao và dây xích của Pantos cũng ngày càng tinh vi hơn.
Hai người lại nới rộng khoảng cách. Mọi chuyển động đều xảy ra cùng một lúc.
Ngoại hình của Pantos lúc này đã hoàn toàn khác so với khi bắt đầu trận chiến. Hơi nước trắng bốc lên khắp cơ thể anh. Mỗi lần Pantos hít vào và thở ra, các cơ bắp trên cơ thể anh lại co giật dữ dội. Lớp mỡ bám bên ngoài cơ bắp đã sớm bị đốt cháy từ lâu. Đây là bằng chứng Pantos đã gia tăng tốc độ đến cực hạn trong trận đấu với Pacius.
Pacius phía đối diện cũng thở hổn hển. Mồ hôi chảy dài trên trán anh. Các cơ bắp khắp người Pacius đang kêu gào dữ dội, khiến anh đau đớn tưởng chừng như muốn hét lên.
Nhưng cả hai đều không nói gì về việc dừng lại. Họ đã rơi vào trạng thái chiến đấu tột độ và đang chuẩn bị cho cuộc đụng độ tiếp theo.
Khóe mắt Eileen khẽ co giật khi chứng kiến cảnh tượng bên dưới.
“Tôi nghĩ chúng ta cần phải ngăn hai người đó lại.”
Mọi người bên trong đấu trường đều không ngốc. Ai nấy đều cảm nhận trận đấu ban nãy chỉ là giao hữu đơn thuần. Nhưng nếu để hai người kia đụng độ thật sự, trận đấu sẽ không còn là giao hữu nữa, mà sẽ biến thành trận chiến sống còn.
Không khí trong sân đấu ngày càng lạnh hơn. Khí lạnh lan tỏa khắp đấu trường.
Rùng mình!
Hans xoa xoa cánh tay, cậu đột nhiên cảm thấy lạnh buốt. Phản ứng tương tự cũng xảy ra với Sheridan, Belaruna và Violetta.
Rudger từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Alex.”
Alex nãy giờ im lặng cũng đứng dậy như đáp lại tiếng gọi của Rudger.
“Tôi đoán là cậu đã sẵn sàng rồi phải không?”
“Hơi mơ hồ một chút, nhưng tôi nghĩ là có thể.”
Alex lầm bầm những lời chỉ một mình anh ta hiểu.
Rudger lắc đầu.
“Tôi sẽ ngăn Pantos.”
“Vậy tôi sẽ cản anh chàng kia.”
Vụt.
Một cái bóng đột ngột xuất hiện, nhấn chìm Rudger và Alex.
Pantos và Pacius đang lấy đà chuẩn bị lao về phía nhau.
Cả hai đã sớm quên đây chỉ là một trận đấu giao hữu, họ đã từ bỏ việc kiểm soát sức mạnh của mình.
“Dừng lại ở đây thôi.”
Rudger lao ra từ bên trong [Ater Nocturnus], ngay lập tức chộp lấy thanh lao của Pantos. Cái bóng sau lưng hắn không chần chừ vươn ra, giữ chặt lấy cánh tay to lớn của anh chàng thú nhân.
“Không phải anh đã hứa với tôi là sẽ ra tay có chừng mực sao?”
Thanh kiếm của Alex chặn thanh kiếm của Pacius, thứ đủ sắc bén để cắt xuyên mọi vật cản.
Bầu không khí vốn đã căng như dây đàn lúc này chợt được giải phóng.
Pacius nhìn chằm chằm vào Alex đang nở nụ cười đặc trưng. Ánh mắt của bậc thầy kiếm sư gây áp lực đến mức khiến Alex rùng mình.
Nhưng không lâu sau, Pacius dường như đã dần lấy lại sự bình tĩnh và lặng lẽ thu kiếm lại. Chỉ sau khi thanh kiếm của Pacius thu về, Alex mới dám thả lỏng cảnh giác.
“Thủ lĩnh, anh xong chưa?”
Alex nói rồi ngoảnh lại.
Trận chiến ở đằng xa vẫn đang diễn ra.
“Pantos, dừng lại đi! Trận đấu kết thúc rồi.��
Pantos trừng mắt nhìn Rudger với đôi mắt của kẻ săn mồi. Mặc dù đã giao tiếp bằng mắt trực diện với Rudger, Pantos vẫn không đáp lại.
Sức mạnh trên người anh không có dấu hiệu giảm bớt. Ngược lại, nó lại có xu hướng gia tăng mạnh hơn bao giờ hết.
Rudger thầm đau đầu khi nhìn thấy cảnh này. Đây chính là lý do ban đầu hắn kịch liệt phản đối trận đấu giữa hai người kia.
“Cần tôi giúp không?”
Alex nói vậy, định tiến lại gần, Rudger vẫy tay ra hiệu không cần.
Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Pantos. Đôi mắt hắn híp lại, hắn tập trung tinh thần, nhìn thẳng vào mắt Pantos, rồi từ từ mở miệng.
“Anh định tiếp tục trận chiến mà anh không thể chiến thắng sao?”
Ánh nhìn của Rudger bắn thẳng vào người đối diện, tròng mắt hắn trong giây lát chợt chuyển đỏ. Tuy chỉ là một giây phút ngắn ngủi nhưng ánh nhìn chết chóc đó đã lay tỉnh Pantos.
Giật mình.
Pantos cảm thấy lông trên toàn thân mình dựng đứng. Đôi tai thú nhân trên đầu anh cũng vểnh lên như thể chủ nhân của chúng đang rất lo lắng.
Cuối cùng, ý chí chiến đấu c���a Pantos đã bị dập tắt hoàn toàn.
Khi Pantos thả lỏng thanh lao, Rudger cũng nhẹ nhàng buông tay.
“Suy nghĩ kỹ rồi?”
“Tôi có thể chịu được.”
Rudger không nói gì, chỉ gõ nhẹ vào cánh tay Pantos. Anh chàng thú nhân khịt mũi một tiếng gay gắt, nhưng không nói gì nữa.
Pantos nhìn chằm chằm vào Pacius.
“Hãy tái đấu vào m���t dịp khác.”
“Tôi rất mong chờ.”
Pacius cũng không hài lòng về kết quả lần này, nhưng lý trí của anh đã kịp thời ngăn lại.
Đúng là thật đáng tiếc khi trận đấu bị gián đoạn. Cơ hội để thỏa sức chiến đấu như thế này đối với Pacius không nhiều. Tuy nhiên, anh vẫn còn công việc cần giải quyết, không thể để trận đấu này ảnh hưởng tới lịch trình ban đầu.
Chuyến đi này mang lại cho anh khá nhiều bất ngờ.
“Chà, thực ra nhân tố bất ngờ không chỉ riêng anh chàng thú nhân kia…”
Ánh mắt của Pacius kín đáo liếc qua Alex, người vừa chặn lại thanh kiếm của mình.
Thật kỳ lạ!
Pacius nheo mắt lại, anh cẩn thận quan sát kỹ bộ dạng của Alex. Rõ ràng anh chàng này yếu hơn Pantos. Người này hẳn chỉ đạt trình độ hiệp sĩ cấp cao. Tuy nhiên, Alex lại có thể chặn thanh kiếm của anh.
Vấn đề không phải Alex có thể ngăn được Pacius, mà là hành động ngăn chặn đòn tấn công đó rất gọn gàng, dường như không tốn chút sức lực nào.
“Sức mạnh? Tốc độ? Hoặc một số khả năng khác?”
Không thể nào!
Pacius có thể chắc ch��n anh chàng trước mặt hoàn toàn sử dụng kỹ năng kiếm thuật để ngăn cản mình. Chính xác hơn, anh ta đã tạo ra một lỗ thủng giữa hai người, khiến dòng chảy năng lượng của Pacius bị gián đoạn.
Đó chính là kỹ thuật Alex mô phỏng từ Pacius sau khi xem trận chiến vừa rồi.
“Anh ta có thể thực hiện lại kỹ thuật đó chỉ sau một lần quan sát?”
Alex dường như cũng cảm nhận được ánh mắt Pacius, anh khẽ quay lại nhìn đối phương, mỉm cười rồi nhún vai.
Pacius không khỏi lắc đầu. Mọi chuyện có lẽ không quá khó hiểu.
Người có thể khiến giáo sư Rudger tin tưởng sao có thể là một kẻ tầm thường được?
Thực ra Alex có một tài năng kỳ lạ. Anh ta có thể sao chép kiếm thuật của đối phương.
Kiếm thuật không phải là thứ có thể mô phỏng lại chỉ bằng cách quan sát và cố gắng làm theo.
Ngay cả khi cố gắng bắt chước thứ gì đó chỉ một cách nửa vời, một kiếm sĩ cũng phải mất ít nhất vài năm luyện tập để có thể làm được điều đó.
Nhưng Alex thì khác.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, anh ta có thể phân tích và hấp thụ cách thức thi triển chiêu thức của Pacius. Từ cách vung đòn đánh cho đến cách điều động năng lượng trong cơ thể. Tất cả đều được Alex phân tích một cách hoàn hảo và biến nó thành của mình.
Kiếm thuật cũng giống như các môn võ thuật khác. Một khi đã học một bộ kỹ thuật, hầu như rất khó để người cầm kiếm chuyển sang học một kỹ thuật khác bởi vì hình dạng và cách thi triển, cách điều động năng lượng của từng bộ kiếm thuật khác nhau. Dù đôi khi chỉ là một sai khác nhỏ bé nhưng cũng có thể khiến kỹ thuật xử lý kiếm biến hóa cực kỳ lớn.
Càng là những kiếm sĩ có trình độ cao, khả năng nhận biết và phân tích những sai khác nhỏ này càng lớn. Họ cũng có thể mô phỏng và thực hiện lại những kỹ thuật khác nhau, nhưng việc có thể tái hiện hoàn hảo như Alex lại là chuyện khác.
Nó đòi hỏi người mô phỏng phải có khả năng phân tích nhạy bén, một cơ thể có thể chịu tải được những động tác vung kiếm và một nguồn năng lượng điều động linh hoạt tương đương với chiêu thức gốc.
Giáo sư Rudger đã tìm hai người này ở đâu vậy?
“Tôi có thể hỏi tên anh được không?”
“Tôi sao?”
Đáp lại câu hỏi của Pacius, Alex chỉ vào mình hỏi lại. Sau đó, anh ta bật cười.
“Cứ gọi tôi là Alex.”
“Thật đáng tiếc khi một người tài năng như anh lại không có chút danh tiếng nào.”
Alex không khỏi mỉm cười cay đắng trước những lời khen ngợi của Pacius.
“Có lẽ vậy.”
Câu trả lời tinh tế của Alex khiến Pacius nhận ra anh chàng trước mặt hẳn phải có một quá khứ không mấy tốt đẹp. Pacius có chút hối hận vì đã vô tình khơi lại chuyện không hay của đối phương.
Đúng lúc này, Eileen và những người khác thuộc U.N Owens cũng đã xuống sân đấu.
Khi mọi người tập trung lại, Eileen hỏi Rudger.
“Anh chàng chiến binh kia có phải là người mạnh nhất về sức chiến đấu trong nhóm người của anh không?”
Rudger lắc đầu.
Eileen nhìn phản ứng này, cô mở to mắt kinh ngạc.
“Không phải sao? Vậy ai là người mạnh nhất?”
“Là cậu ta.”
Rudger nói xong liền chỉ vào Hans vẫn còn đang ngơ ngác đứng một bên.
Nội dung này được truyen.free cung cấp, kính mong độc giả theo dõi và ủng hộ.