(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 404: Đợi chờ (1)
"Chú là ai?"
Belkart Benmarck không trả lời.
Cậu bé tóc nâu không hề biết đó là ai, dù người đàn ông này chính là kẻ đã toan phá hủy khu rừng trước đó. Trong mắt cậu bé, kẻ xấu muốn phá hoại khu rừng chẳng khác nào một con quỷ khoác áo giáp đen. Vậy mà lúc này, Belkart Benmarck trước mặt cậu lại chỉ là một người đàn ông với thân hình suy yếu cùng mái tóc hoa râm.
Belkart Benmarck nói với vẻ vui mừng lẫn lộn, không rõ đang cười hay đang khóc.
"Ta... Ta chỉ là người muốn giúp đỡ nhóc thôi."
"Giúp cháu sao?"
"Phải. Nhóc có thể kể cho ta bất cứ chuyện gì."
Cậu bé thận trọng hỏi.
"Vậy chú có thể giúp cháu tìm bạn mình được không?"
"Đó là ai?"
"Cháu thực sự rất muốn gặp cậu ấy nhưng không thể."
"Nhóc có biết người đó ở đâu không?"
"Cậu ấy thường xuất hiện ở nơi đông người. Cháu có thể nhìn thấy, nhưng không thể nào lại gần được."
Belkart Benmarck gật đầu, nói với nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
"Được. Ta sẽ giúp cháu."
"Thật sao?"
"Ừ. Vậy cháu có thể đứng đợi ta gần bức tường trắng đằng kia không? Ta sẽ dẫn bạn cháu đến đó."
"Chú hứa nhé?"
Đứa trẻ nghiêng đầu hỏi, ánh mắt nhìn chăm chú vào Belkart Benmarck.
Belkart Benmarck không dám đối mặt trực tiếp với đôi mắt trong suốt đó. Ông ta máy móc gật đầu.
"Ta chưa từng thất hứa."
Mặt đứa trẻ bừng sáng hẳn lên khi nghe những lời ấy. Ngay lập tức, đứa trẻ làm theo lời Belkart Benmarck, chạy về phía bức tường sương mù. Vừa chạy, cậu bé vừa ngoái đầu lại và hét lớn.
"Cháu sẽ đợi! Chú phải giữ lời đấy nhé!"
...
Belkart Benmarck vẫy tay với đứa trẻ rồi chậm rãi đi về hướng khu trại.
"Sẽ không mất nhiều thời gian đâu."
Belkart Benmarck cảm thấy tứ chi mình dần mất cảm giác. Đó là dấu hiệu cho thấy sự sống của ông ta đang dần tắt.
Nhưng Belkart Benmarck chẳng hề bận tâm. Ông ta tiếp tục bước đi dọc con đường rừng yên tĩnh, lắng nghe tiếng lá khô xào xạc dưới chân, cảm giác quen thuộc lạ thường.
Khu rừng trong Lưu vực Kasar mang một vẻ đẹp tuyệt mỹ. Ngay từ lần đầu đặt chân đến đây, Belkart Benmarck đã nhận ra đây là một khu rừng độc nhất vô nhị, không nơi nào trên đại lục này có được. Thế nhưng, càng ngắm nhìn, ông ta lại càng thấy quen thuộc, cứ như thể đã từng thấy khung cảnh này ở một nơi nào đó khác.
Có lẽ là rất nhiều năm về trước.
Belkart Benmarck nhớ về khu rừng nơi ông ta đã từng chơi với bạn bè khi còn nhỏ. Ông ta khó mà phân biệt được đâu là thực tại, đâu là ảo ảnh, hay tất c��� chỉ là những ký ức lướt qua tâm trí ông trước ngưỡng cửa sinh tử.
Không quan trọng!
Sinh mạng của ông ta từ lâu đã không còn là của riêng mình nữa. Belkart Benmarck sống chỉ với một mục đích duy nhất: giải thoát cho những người bạn.
"Ahahaha!"
"Đợi mình với!"
Bóng dáng ba đứa trẻ vụt qua trước mặt Belkart Benmarck.
Belkart Benmarck nhìn chằm chằm vào ba bóng hình ấy với đôi mắt đong đầy hoài niệm. Cả ba đứa trẻ đều trông vô cùng quen thuộc: cô bé tóc vàng óng chạy phía trước là Isabella, chàng trai tóc nâu đuổi theo sau là Lesley, và người cuối cùng... chính là ông ta.
"Belkart, cậu lại về cuối rồi!"
Isabella dẫn đầu, chạm tay vào thân cây lớn và reo lên vui sướng.
"Hai cậu chạy nhanh quá!"
Belkart Benmarck bước ngang qua tàn ảnh dưới gốc cây. Sự huyền bí của khu rừng đã mang đến cho ông một trải nghiệm kỳ lạ.
Ảo ảnh cũ tan biến như một bức tranh màu nước, và trước khi ông kịp nhận ra, một ảo ảnh mới đã hiện ra.
Đó là năm ông ta tròn mười một tuổi.
Cảnh tượng ba người họ cùng nhau học phép thuật.
Isabella là người đầu tiên triệu hồi thành công quả cầu ma pháp trong tay. Kế đến là Lesley. Cả hai đều vui mừng khôn xiết khi làm được, nhưng rồi họ lại nhìn về phía Belkart với ánh mắt đầy lo lắng.
Không phụ sự mong đợi của hai người bạn, Belkart Benmarck dồn hết tâm trí và cuối cùng cũng triệu hồi thành công quả cầu ma pháp.
Isabella và Lesley nhảy cẫng lên, reo hò vui sướng khi thấy Belkart cuối cùng cũng thành công.
"Tuyệt vời!"
"Tuyệt lắm, Belkart! Cậu làm được rồi!"
Belkart thời trẻ mỉm cười bẽn lẽn trước nụ cười rạng rỡ của Isabella.
Belkart Benmarck của hiện tại lờ đi cảnh tượng đó, tiếp tục bước qua. Những ký ức ngày xưa được khu rừng tái hiện sống động đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Nhưng Belkart Benmarck không hề thấy nó huyền bí chút nào, bởi ông nhớ tất cả mọi thứ về khoảnh khắc ấy. Đối với ông, Lesley và Isabella là những người bạn thân thiết nhất.
Thế nhưng, đến một lúc nào đó, tình cảm ông dành cho Isabella đã dần thay đổi. Thứ tình cảm ấy đã sớm vượt xa ranh giới tình bạn.
Thế là, Belkart nỗ lực học tập. Chàng trai trẻ dự định khi bản thân đạt được thành tựu nào đó, cậu sẽ thổ lộ với cô. Belkart muốn chứng minh cho mọi người thấy cậu xứng đáng đứng cạnh bảo vệ, che chở cho Isabella.
Khung cảnh chợt thay đổi.
Ở sân sau của tòa nhà, Belkart Benmarck thời trẻ đang đứng đó với vẻ mặt lo lắng, tay cầm lá thư của Isabella.
Isabella đang muốn nói chuyện gì với anh ta sao?
Belkart cố gắng không để ý, nhưng tâm trí chàng pháp sư trẻ không thể nào xóa đi suy nghĩ ấy.
Có lẽ cô ấy cũng có cảm tình với mình thì sao?
Nhưng sau khi Isabella đến nơi hẹn, Belkart Benmarck đã nghe một sự thật phũ phàng.
"Phải, Belkart. Lesley đã thổ lộ với mình."
...
Belkart Benmarck im lặng.
Ba người là bạn thân, sao anh ta lại không nhận ra Lesley cũng có tình cảm với Isabella cơ chứ?
Ai mà ngờ được rằng, người bạn ấy lại là người tỏ tình trước.
Nhưng điều khiến Belkart Benmarck đau buồn hơn cả là phản ứng của Isabella. Dù tỏ vẻ xấu hổ, cô vẫn không giấu được nụ cười vui mừng rạng rỡ trên khuôn mặt.
Belkart Benmarck cảm thấy trái tim mình như bị xé nát.
"Sao cậu lại nói với mình chuyện đó?"
"Belkart, ba chúng ta là bạn. Mình nghĩ nếu mình và Lesley công khai quan hệ, có thể sẽ khiến cậu cảm thấy khó xử..."
Belkart Benmarck cảm thấy cơ thể mình trở nên lạnh lẽo lạ thường, như thể bị một chiếc mỏ neo kéo chìm xuống đáy biển sâu.
Tại sao cô ấy lại nói như vậy?
Lẽ nào cô ấy đã biết?
"Đồ ngốc. Cậu đang nói cái gì vậy?"
Miệng Belkart Benmarck tự động thốt ra những lời trái với cảm xúc thật của mình.
"Đó là chuyện đáng mừng."
"Thật sao?"
"Isabella, chuyện đó sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm của ba chúng ta đâu. Nếu cậu nghĩ vậy, mình sẽ thất vọng lắm đấy."
"Xin lỗi cậu. Chỉ là..."
"Mình không thấy phiền. Hai cậu rất đẹp đôi đấy. Chúc mừng nhé!"
Isabella không suy nghĩ nhiều. Thấy bạn mình dường như thực sự chân thành chúc phúc, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn cậu nhé, Belkart."
Sau khi Isabella rời đi, Belkart Benmarck đứng yên tại chỗ, như bị đóng đinh. Mối tình đầu vừa chớm nở của chàng pháp sư trẻ, chưa kịp thành hình đã tan biến.
Belkart Benmarck trung niên đứng từ xa, mỉm cười với chính mình trong quá khứ, không chút đau khổ hay tức giận.
Xào xạc.
Belkart Benmarck nhìn thẳng. Một người đã đứng sẵn ở đó, chính là kẻ vừa giao đấu với ông ta cách đây không lâu.
"John Doe."
Belkart Benmarck cười cay đắng, khuôn mặt ngày càng tái nhợt.
"Có vẻ như ngươi đến đây để kết liễu ta."
...
Belkart Benmarck thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi sức.
"Không cần thiết. Ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa."
Belkart Benmarck không cố tỏ ra mạnh mẽ. Giờ đây, ông ta đã hoàn toàn kiệt sức, chẳng thể sử dụng bất kỳ phép thuật nào nữa.
Thực ra, việc Belkart Benmarck vẫn còn sống cho đến tận bây giờ đã gần như là một phép màu.
"Tránh ra đi. Ta vẫn còn việc cần làm."
"Đó là yêu cầu của 'Lesley' hay 'Belkart Benmarck'?"
Rudger không hỏi lý do, mà chỉ muốn biết lập trường hành động của đối phương lúc này.
Belkart Benmarck nhắm mắt lại, cuối cùng khàn khàn đáp.
"...Là Belkart Benmarck."
Rudger không chút phản ứng với câu trả lời ấy. Sau một lúc, hắn gật đầu và hơi dịch sang một bên.
"Được rồi."
Belkart Benmarck tự hỏi hành động đó là gì, nhưng rồi đôi mắt ông ta mở to khi nhìn thấy đứa trẻ đang trốn sau lưng đối phương.
Đó là một cô bé tóc vàng óng. Cô bé này chính là hình ảnh Isabella đã xuất hiện trong khu rừng.
Isabella trẻ ngước nhìn Rudger, ánh mắt như muốn hỏi li���u mình có nên đi theo người đàn ông kia không.
Rudger lặng lẽ gật đầu.
Sau khi nhận được câu trả lời của Rudger, Isabella mới thận trọng lại gần Belkart Benmarck, đôi mắt bé mở to.
"Chú ơi, anh trai kia nói chú có thể dẫn cháu đi gặp bạn."
Belkart Benmarck nói với giọng nghẹn ngào.
"Phải. Người bạn kia cũng đang đợi cháu đấy."
"Thật sao?"
Belkart Benmarck khó nhọc giơ tay lên, chỉ vào con đường rừng phía sau.
"Chúng ta đi chứ?"
Isabella im lặng gật đầu.
Belkart Benmarck cẩn thận đưa tay về phía cô bé, bàn tay ông đầy vết chai và sẹo.
Bé gái rụt rè nắm lấy bàn tay người đàn ông.
Belkart Benmarck nắm tay Isabella và từ từ dẫn cô bé đi. Cả hai quay trở lại con đường mòn lúc trước, bức tường sương mù chẳng mấy chốc đã xuất hiện phía xa.
Thực ra, Belkart Benmarck có rất nhiều điều muốn nói, ông muốn xin lỗi hai người bạn của mình. Nhưng cuối cùng, ông vẫn không thốt lên được tiếng nào.
Belkart Benmarck mà Isabella và Lesley từng biết đã không còn nữa. Belkart Benmarck của hiện tại chỉ là một kẻ máu lạnh, độc ác, đã sát hại không biết bao nhiêu người.
Coi như đó là chút ích kỷ cuối cùng của ông. Ông muốn giữ lại những ấn tượng tốt đẹp nhất về bản thân trong ký ức hai người bạn thời thơ ấu.
Thế là Belkart Benmarck chỉ im lặng đưa Isabella đến chỗ bức tường sương mù.
Cuối cùng, cả hai cũng đến được nơi cần đến.
Lesley đang ngồi trên một gốc cây nhỏ, thấy hai người, cậu bé tươi cười vẫy tay.
"Isabella!"
"Lesley!"
Isabella buông tay Belkart Benmarck và chạy về phía Lesley. Hai đứa trẻ vui vẻ nắm tay, hân hoan hỏi han nhau.
Belkart Benmarck nhận thấy lỗ hổng trên màn sương mù đang dần lành lại. Ông vội vàng lên tiếng.
"Chúng ta không có nhiều thời gian."
Belkart Benmarck nói khi đến gần hai người bạn nhỏ.
"Nếu hai đứa ở lại đây, sẽ không bao giờ có thể rời đi được nữa. Có thấy con đường đằng kia không? Hai đứa mau chóng ra bên ngoài đi."
Hai đứa trẻ ngơ ngác nhìn Belkart Benmarck, rồi cả hai nhanh chóng cúi đầu xuống.
"Cảm ơn chú."
...
"Nhờ có chú, cuối cùng chúng cháu mới có thể gặp nhau."
"Được rồi. Nhanh đi ��i."
"Chú ơi, chú có thể giúp cháu một chuyện nữa không?"
"Còn chuyện gì nữa sao?"
"Cháu vẫn còn một người bạn nữa, tên là Belkart. Cháu không thể bỏ lại cậu ấy được."
...
Môi Belkart Benmarck run lên khi nghe những lời ấy. Hai đứa trẻ tiếp tục hỏi, chẳng hề để ý đến phản ứng của ông.
"Chú có gặp bạn của chúng cháu không?"
"...Người đó không có ở đây."
"Không đúng. Cháu có thể cảm nhận được cậu ấy đang ở đâu đó quanh đây mà."
"Đúng thế. Cậu ấy là bạn thân nhất của chúng cháu. Cháu chắc chắn cậu ấy đang ở đây."
Belkart Benmarck mấp máy môi nhiều lần nhưng không nói thành lời. Cuối cùng, ông lảng tránh vấn đề.
"Đứa trẻ hư đó sẽ không tìm kiếm hai đứa đâu. Vậy nên, hai đứa có thể đi trước không?"
"KHÔNG! Belkart là người tốt!"
Isabella trở nên tức giận, hét lên.
"Cậu ấy chắc chắn cũng đang đợi chúng cháu."
"Nghe ta nói này, đứa trẻ đó đã quên hai đứa rồi, vì thế..."
"Nói dối! Làm sao chú biết điều đó?"
...
Bởi vì người mà các cậu đang tìm kiếm đang ở ngay trước m��t các cậu. Bởi vì... tớ chính là Belkart.
Nước mắt chầm chậm dâng lên khóe mắt người đàn ông, thứ mà ông cứ tưởng đã hoàn toàn khô cạn từ lâu.
Nhưng Belkart Benmarck mà Isabella và Lesley đang tìm kiếm, và con người ông hiện tại... là hai người hoàn toàn khác nhau.
"...Không có thời gian để tranh luận như thế này đâu. Thôi nào, ra ngoài đó đi, trước khi cánh cửa đóng lại."
"Không muốn! Cháu sẽ không đi trừ khi có Belkart."
...
Belkart Benmarck cắn môi, nói bằng giọng điệu cầu xin.
"Đi đi... Nếu chậm trễ, hai đứa sẽ lại bị mắc kẹt ở đây mãi mãi..."
"Không!"
"Ta đã bảo hai đứa đi đi mà—!"
Khi Belkart Benmarck hét lên, Isabella và Lesley giật mình, nước mắt bắt đầu ứa ra trên khuôn mặt.
Mặt Belkart Benmarck nhăn nhó vì tội lỗi. Ông lập tức hít một hơi thật sâu, nở nụ cười dịu dàng cố trấn an hai đứa trẻ.
"Ta xin lỗi. Vậy thì thế này nhé. Nếu hai đứa ra ngoài trước, ta sẽ đi tìm và dẫn người bạn còn lại của hai đứa ra sau, được không?"
"Chú hứa nhé?"
...
Isabella và Lesley không đáp lời ngay mà chờ đợi một lời đảm bảo từ đối phương.
Belkart Benmarck nói một cách bình tĩnh, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
"Ta hứa."
Tớ hứa, dù hai cậu có bị lạc ở bất kỳ chân trời nào, tớ nhất định sẽ tìm được hai người.
*** Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, với sự kính trọng đối với tác phẩm gốc.