(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 329: Đối mặt (3)
Mối quan hệ giữa Sedina Rosen và Julia Plumheart tương đối phức tạp.
Mọi chuyện phải bắt đầu từ khi cả hai còn nhỏ.
Julia Plumheart ngay từ thuở bé đã nổi tiếng là một thiên tài, cô bé là một trong những học sinh được gia tộc Rosen bảo trợ.
Trong quãng thời gian đó, Julia Plumheart thường xuyên xuất hiện tại gia tộc Rosen. Theo lẽ tự nhiên, cô bé dần trở nên thân thiết với Sedina, người cùng tuổi duy nhất lúc bấy giờ. Thật ra không phải Julia không thể kết bạn với những đứa trẻ khác mà chính cô bé không muốn.
Tài năng bộc lộ từ sớm, cùng với sự tán dương và công nhận của mọi người, đã trở thành con dao hai lưỡi khiến Julia dần coi thường bạn bè đồng trang lứa. Cô bé chẳng muốn phải hạ mình để kết giao với họ.
Nhưng Sedina thì khác. Cô bé là một ngoại lệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Sedina, Julia đã nhận ra đây là một cô bé kỳ lạ. Đó là một người ấm áp, luôn nở nụ cười rạng rỡ. Không khí xung quanh cô bé luôn khiến người đối diện cảm thấy thư thái, bình yên. Hình ảnh Sedina vui đùa trong khu vườn ngập tràn cây cỏ hoa lá khiến Julia không khỏi liên tưởng đến hình ảnh nàng tiên trong truyện cổ tích.
Thế là, Julia bị Sedina hấp dẫn một cách tự nhiên. Cô bé Julia kiêu ngạo lần đầu tiên chủ động đến bắt chuyện, làm quen với người khác. Cả hai nhanh chóng trở thành bạn bè thân thiết và đã có những tháng ngày thật sự vui vẻ bên nhau.
Nhưng mối quan hệ của họ không kéo dài được lâu.
Biến cố bắt đầu từ sau ngày mẹ của Sedina qua đời.
Sedina đã thay đổi hoàn toàn sau khi mất mẹ. Cô bé từ chối gặp Julia, tự nhốt mình trong phòng, không chịu gặp bất cứ ai.
Julia Plumheart khi biết chuyện của bạn mình cũng rất muốn an ủi Sedina nhưng mỗi lần Julia ghé thăm đều bị Sedina cự tuyệt.
Cho đến khi Julia nhập học Học viện Dream, hai người vẫn chưa hề gặp lại.
Lúc ấy, Julia Plumheart vẫn còn quá nhỏ, cô bé đến tận bây giờ vẫn không hiểu vì sao người bạn thân của mình lại đột ngột đơn phương cắt đứt mối quan hệ giữa hai người như vậy.
Nỗi ám ảnh về Sedina khiến Julia quyết định đóng chặt trái tim mình. Đối với một cô gái thiên tài đầy kiêu hãnh và cái tôi mạnh mẽ như Julia, người bạn đầu tiên ấy lại quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
Trong khuôn viên nhỏ bên trong Lâu đài Hoàng gia, bên dưới gốc cây liễu là hai bóng người không biết đã đứng im lặng ở đó từ bao giờ.
Julia Plumheart cuối cùng khẽ thở dài.
"Cậu còn định né tránh như thế này đến bao giờ?"
.......
Sedina im lặng không đáp.
"Trả lời tôi!"
.......
Sedina run lên, nhắm chặt mắt lại, đầu càng cúi thấp hơn. Cô bé hiểu cơn giận của đối phương bắt nguồn từ đâu, cô bé hiểu mình đã làm tổn thương người bạn thơ ấu. Nhưng Sedina lúc này lại không dám đối mặt để giải thích.
Cái chết của mẹ khiến Sedina bị tổn thương sâu sắc. Cô bé căm thù gia tộc Rosen, căm thù tất cả những kẻ đã gây ra cái chết của mẹ. Nhưng cô bé lại không thể căm ghét người bạn duy nhất của mình, dù Julia lúc đó được gia tộc bảo trợ và trong tương lai, cô ấy chắc chắn sẽ trở thành đồng minh, giúp sức cho gia tộc Rosen. Dù biết Julia hoàn toàn vô can nhưng nỗi đau mất đi người thân khiến tâm trí Sedina lúc ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Hai thái cực mâu thuẫn trong nội tâm khiến Sedina vô cùng đau khổ, cuối cùng cô bé chỉ biết tự giam mình trong phòng, cự tuyệt không gặp Julia. Cô bé quyết định đẩy người bạn duy nhất của mình ra xa, cắt đứt mối quan hệ giữa hai người.
Sedina thầm tự nhủ rằng chỉ cần thời gian trôi qua đủ lâu, Julia chắc chắn sẽ chán nản và từ bỏ.
Tuy nhiên, cho đến khi hai người g��p lại ở Theon, ngay từ cái nhìn đầu tiên sau nhiều năm xa cách, Sedina biết mình đã sai.
Nhưng lúc này cô bé đã không còn là Sedina Rosen mà Julia từng biết năm xưa. Hai người họ đã không thể nào quay lại như trước được nữa.
Sedina chỉ còn biết trốn tránh. Đây là một hành động cực kỳ ích kỷ và hèn nhát. Không phải cô bé không biết đối phương luôn tìm cách trò chuyện với mình, nhưng Sedina lại dứt khoát phớt lờ, cố gắng tạo ra một bức tường vô hình giữa họ.
Cô bé luôn tự nhủ nên giữ khoảng cách với người kia. Đúng vậy, mối quan hệ của hai người cứ như hiện tại là đủ tốt rồi, họ chỉ là những bạn học cùng học viện, không hơn không kém.
Sedina đã nghĩ vậy. Cho đến khi.....
"Tại sao?"
Khoảnh khắc cô bé bắt gặp ánh mắt buồn bã của Julia, cổ họng Sedina nghẹn lại.
"Cậu đang nói gì vậy?"
... Tôi đã theo dõi cậu từ đầu học kỳ. Tình trạng của cậu rất tệ.
Sedina không bác bỏ những lời này bởi vì những gì Julia nói đều đúng. Khoảng thời gian đó đối với Sedina không khác gì địa ngục. Cô bé sống trong những tháng ngày mệt mỏi, như thể đang cố gắng bám víu lấy một sợi dây mục rỗng.
"Nhưng đến một ngày, tôi lại thấy cậu bắt đầu tươi sáng trở lại, giống như cậu ngày trước. Có lẽ... tôi đoán mọi chuyện bắt đầu khi cậu làm trợ lý cho Giáo sư Rudger Chelici."
"Ý cậu là gì?"
"Tôi chắc chắn rằng Giáo sư Rudger có ảnh hưởng tốt đến cậu. Nhưng Sedina, cậu nên biết vị giáo sư ấy là một người nguy hiểm."
Sedina giật mình khi nghe những lời ấy. Cô bé không thể hiểu tại sao Julia đột nhiên lại nói như vậy.
Chẳng lẽ danh tính của Giáo sư đã bị lộ?
Dù Sedina có ngạc nhiên hay không, Julia vẫn tiếp tục.
"Cậu biết khả năng đặc biệt của tôi mà. Những giấc mơ của ông ấy..."
Julia Plumheart nhớ lại thời điểm ấy. Dù rất mờ nhạt, nhưng đó chắc chắn là khởi nguồn của một giấc mơ cô đã thấy về vị Giáo sư Rudger kia.
"Chỉ là một phần thôi, nhưng tôi chắc chắn đã nhìn thấy. ... Giáo sư Rudger Chelici đã từng giết người."
Giết người!!!
Đôi mắt Sedina trở nên hoảng hốt. Nếu Julia có thể nhìn thấy giấc mộng của Giáo sư, vậy thì thân phận của Giáo sư...
Nhưng câu nói tiếp theo của Julia đã khiến Sedina sững người.
"Cậu biết học sinh tên Rene chứ? Giáo sư Rudger đã ra tay sát hại mẹ cô ấy."
Những cơn gió bên hồ thổi tung những nhành liễu rủ. Mặt nước gợn sóng lăn tăn, đâu đó vang lên tiếng cá vàng quẫy đuôi ngoi lên khỏi mặt nước.
Sedina đứng lặng người bên gốc cây liễu, tay phải vẫn cầm cây sáo làm từ nhành cây khô. Ánh mắt Sedina đăm đăm hướng về phía khu rừng bên kia mặt hồ rộng lớn, mặc cho mái tóc bị những làn gió thổi tung, một vài chiếc lá vương trên đỉnh đầu nhưng Sedina không buồn phủi chúng đi.
Nơi này đã không còn bóng dáng Julia Plumheart. Mối quan hệ giữa hai người họ lại một lần nữa rơi vào tình trạng đóng băng.
Bên tai Sedina lúc này vẫn còn văng vẳng dư âm cuộc cãi vã ban nãy.
Sedina vô cùng ngỡ ngàng khi nghe được tin tức chấn động mà Julia vừa nói ra. Đồng thời cô bé cũng hiểu tại sao Giáo sư Rudger lại có thái độ đặc biệt như vậy với học sinh Rene kia. Những mảnh ghép tưởng chừng không liên quan lúc này đã có một sự liên kết k�� lạ.
'Hóa ra tất cả hành động quan tâm Giáo sư đối xử với nữ sinh ấy đều xuất phát từ áy náy.'
Nhưng vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải.
"Học sinh tên Rene ấy dường như không biết gì cả."
"Tất nhiên. Bởi vì ký ức của cô ấy lúc ấy đã bị phong ấn. Chỉ có một người có thể làm điều đó thôi."
"Sedina, hãy ngừng làm trợ giảng cho người ấy ngay lập tức. Giáo sư Rudger Chelici là một kẻ nguy hiểm."
"Cái đó..."
"Cậu nghĩ tôi có cần thiết phải nói dối không?"
.......
Sự chân thành của Julia Plumheart khiến Sedina vô cùng cảm động. Nhưng càng thế này, cô bé càng cảm thấy hổ thẹn. Một người tệ hại như cô bé sao có thể để Julia phải bận lòng đến thế?
... Thật xin lỗi!
"Sedina!"
"Nhưng đối với mình... Giáo sư Rudger là một người rất quan trọng."
"Cậu không nghe thấy tôi nói gì sao?! Tất cả những gì kẻ ấy thể hiện chỉ là dối trá!"
"Julia, mình hiểu ý tốt của cậu. Nhưng... chắc chắn phải có uẩn khúc nào đó. Mình tin tưởng Giáo sư sẽ không vô cớ làm như vậy."
Julia Plumheart nhìn Sedina với ánh m��t không thể tin được.
... Cậu không tin tôi sao?
"Julia....."
Sedina cắn môi, cuối cùng chỉ có thể lặp lại.
... Thật xin lỗi!
Đôi mắt Julia Plumheart run rẩy. Ý nghĩa của những lời này đối với cô ấy thật sự tàn nhẫn. Biểu cảm trên gương mặt Julia không rõ là sắp khóc hay sắp bùng nổ vì tức giận.
"Cậu..."
Julia Plumheart định nói điều gì đó nhưng cuối cùng ngậm miệng lại.
Phải mất một lúc khá lâu, cô ấy mới khó khăn lắm mới điều chỉnh lại thái độ của mình. Biểu cảm vốn đang quay cuồng trong những cảm xúc phức tạp của Julia Plumheart lúc này đã trở lại với chiếc mặt nạ lạnh lùng quen thuộc. Cô ấy đã trở về với thân phận học sinh thiên tài của mình, không còn là người bạn thời thơ ấu của Sedina Rosen nữa.
...Được. Là tôi nhiều chuyện.
Julia Plumheart cuối cùng chỉ bỏ lại một câu rồi quay người rời đi.
Sedina chỉ biết đứng nhìn bóng lưng người bạn dần xa, bất lực nắm chặt tay. Cô bé cảm thấy trái tim mình như đang bị bóp nghẹt. Sedina có cảm giác dường như không khí xung quanh cũng trở nên lạnh lẽo hơn trong khoảnh khắc Julia rời đi, lạnh lẽo và trống trải như chính cõi lòng cô bé lúc này.
Bạn có thể tìm đọc những câu chuyện tuyệt vời khác tại truyen.free, nơi mọi bản quyền nội dung được bảo vệ.