(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 328: Đối mặt (2)
Rudger chăm chú nhìn chất lỏng màu bạc trước mặt. Bề ngoài, nó tựa như thủy ngân lỏng ở nhiệt độ phòng. Khác với những vật phẩm có hình dáng cố định, tạo tác này dường như có thể tùy ý điều chỉnh hình dạng của mình.
Thông tin giới thiệu về tạo tác này ghi rõ [Lưu Ngân]. Nó phần nào tương tự với Golem lỏng mà Victor Dreadful từng sử dụng.
Rudger nhẹ nhàng đưa tay về phía chất lỏng đặt trên bệ đỡ. Khoảnh khắc chất lỏng chạm vào đầu ngón tay, nó lập tức trườn lên bàn tay hắn như một con rắn bạc sống động.
Rudger nhìn xuống khối bạc nhỏ trên lòng bàn tay. Một liên kết kỳ lạ dường như đã hình thành ngay tức thì giữa hắn và chất lỏng, khiến hắn lập tức hiểu được cách sử dụng nó.
Theo sự điều khiển của Rudger, chất lỏng đột nhiên biến hóa, ngay lập tức tạo thành một thanh kiếm sắc bén.
Rudger cẩn thận quan sát thanh kiếm trong tay. Dù được tạo thành từ bạc nguyên chất, nó vẫn cho cảm giác chắc chắn và sắc bén bất ngờ. Rudger lật tay, thanh kiếm liền biến trở lại thành khối chất lỏng tròn trịa như ban đầu.
Khi Rudger nảy ra một ý tưởng hình dạng mới trong đầu, khối chất lỏng khẽ xao động, sau đó bung lớn, tạo hình thành vô số bông hoa đang nở rộ.
"Thứ này rốt cuộc có thể mở rộng kích thước đến mức độ nào đây?"
Rudger giữ chất lỏng trong lòng bàn tay, hắn vung nó lên. Những sợi chỉ bạc đan xen nhau bay lượn trong không trung. Khi hắn kéo đầu ngón tay, sợi chỉ bạc như thể hi���u ý, liền kéo căng hết mức. Độ đàn hồi tuyệt hảo nhưng không làm mất đi sự sắc bén vốn có, cảm giác trên đầu ngón tay cũng không tệ chút nào.
Rudger quyết định đây sẽ là vật thứ hai hắn mang đi.
Hắn chuyển ý nghĩ về một hình dạng khác. Chất lỏng ngay lập tức biến thành một chiếc vòng bạc nhỏ quấn quanh tay phải hắn.
Rudger nhìn thứ trên tay với vẻ hài lòng và bắt đầu tìm kiếm lựa chọn cuối cùng.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày của Rudger vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Hắn đang tự hỏi liệu ở đây có thứ gì có công dụng như thần dược không?
Sau một hồi suy nghĩ, Rudger lắc đầu. Hoàng gia không cần dùng Bảo khố để cất giữ thần dược; thứ đó chưa đủ giá trị để có thể xuất hiện tại đây.
Nếu hắn hỏi Eileen, khả năng cao cô ấy sẽ cung cấp thuốc cho hắn. Nhưng cái giá của cuộc giao dịch đó chắc chắn là điều hắn không thể chấp nhận.
Rudger vừa quan sát xung quanh vừa suy nghĩ đủ điều. Không biết có món đồ nào thích hợp cho đồng đội của hắn sử dụng hay không.
Với ý nghĩ đó, khi đưa mắt nhìn xa hơn, có thứ g�� đó khiến Rudger phải dừng bước.
Kính mắt?
Bề ngoài, nó trông giống một chiếc kính độc nhãn bình thường, nhưng nếu có thể được trưng bày ở một nơi như thế này, chiếc kính ấy chắc chắn không hề đơn giản.
Khoảnh khắc đọc dòng chữ giải thích, trong mắt Rudger tràn ngập sự thích thú.
[Tiềm Nhãn] - vật đo lường tiềm năng hoặc kỹ năng hiện tại của một vật thể.
Đáng nói hơn, vật phẩm này là một tạo tác được chế tạo bởi vị hiệu trưởng đầu tiên của Theon. Nó là món quà quyên tặng cho Hoàng gia khi vị pháp sư này qua đời.
Rudger cầm lấy chiếc kính. Khi hắn đeo lên mặt, nó vừa vặn một cách hoàn hảo.
"Không tệ."
Rudger nhìn quanh. Ma thuật từ chiếc kính thi triển, hiển thị liên tục các thông số, vô vàn dữ liệu đo lường hiện ra trước mắt Rudger dưới dạng một màn hình xanh lam.
Rudger thốt lên một tiếng trầm trồ khi nhìn thấy thông số của các hiện vật xung quanh. Tuy vẫn còn một vài hạn chế, nhưng việc có thể kiểm tra sức mạnh tương đối của một vật thể chỉ bằng cách rà quét như thế này đã cho thấy đây là một tạo tác tuyệt vời. Hắn cảm thấy vô cùng hài lòng với hiệu quả này.
Rudger cuối cùng đã thấy đủ, liền trở lại lối ra của Bảo khố. Chuyến đi lần này thu hoạch không tệ chút nào.
Cánh cửa đá khổng lồ sau một lúc lâu cuối cùng cũng mở ra, thân hình Rudger xuất hiện trở lại.
"Chọn xong rồi à?"
Eileen đang đợi bên ngoài, ngay khi nhìn thấy Rudger, cô lập tức tỏ vẻ không hài lòng.
"Anh là người đầu tiên dám bắt Đại Công chúa cao quý như ta phải chờ lâu như thế này đấy."
"Biết sao được. Đồ vật bên trong quả thực khiến tôi rất khó lòng chọn lựa."
"Vậy anh đã mang gì từ bên trong ra?"
"Tôi tưởng cô phải biết những gì có ở bên trong chứ?"
"Chỉ có Hoàng đế chính thức mới được phép biết. Ta hiện vẫn chưa được truyền ngôi."
"Vậy sao? Cô hẳn đã đoán ra tôi sẽ chọn thứ gì đầu tiên rồi chứ?"
"Mảnh vỡ không xác định đó?"
"Phải. Hai thứ còn lại là chất lỏng màu bạc và chiếc kính độc nhãn này."
Khi Rudger đeo [Tiềm Nhãn] vào mặt, Eileen khoanh tay và lẩm bẩm như thể đang cằn nhằn.
"Trông hợp với phong cách của anh đấy."
Thay vì trả lời, Rudger nhìn hai người Eileen và Pacius với ánh mắt đầy hứng thú.
"Không tệ chút nào!"
Các thông số của Eileen hiển thị trên [Tiềm Nhãn] thực sự ấn tượng. Ánh sáng phát ra từ Đại Công chúa tỏa sáng rực rỡ như những viên đá quý. Pacius cũng không hề kém cạnh, sức mạnh của anh chàng này vẫn còn không gian phát triển rất lớn. Dù vậy, hiện tại, năng lượng ánh sáng tỏa ra từ Eileen vẫn mạnh mẽ hơn và đang có xu hướng lấn át người hầu của mình.
Ánh sáng chảy ra từ người Eileen như những dòng suối nhỏ xâm chiếm không gian, dần có xu hướng muốn nuốt chửng cả cơ thể Rudger.
Rudger bình thản tháo [Tiềm Nhãn] xuống và nhét nó vào túi.
Eileen nheo mắt nghi ngờ khi nhìn thấy hành động kỳ quái của đối phương.
"Anh vừa nhìn gì vậy?"
"Một ảo ảnh mà thôi."
"Ảo ảnh gì? Trả lời ta. Anh đã nhìn thấy cái gì?"
"Thực sự không có gì đặc biệt."
"Ta bảo anh trả lời."
Bản thân Eileen chưa từng bị người khác đối xử qua loa như vậy, cô ấy theo bản năng trở nên nghi ngờ hơn bội phần.
Rudger suy nghĩ một lúc rồi trả lời.
"Tôi vừa nhìn thấy viên ngọc đẹp nhất trên đời."
Má Eileen chợt ửng đỏ khi nhận được câu trả lời như vậy.
"Chậc. Chậc."
Pacius bên cạnh huýt sáo trêu ghẹo.
Eileen ngay lập tức hắng giọng và quay đầu đi. Cô ấy không còn hứng thú hỏi về món đồ cuối cùng nữa mà nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Anh có vẻ đã chọn được những món đồ phù hợp với mình. Vậy bây giờ anh định làm gì?"
"Tôi vẫn còn công việc ở học viện. Đoàn của Theon có lẽ sẽ phải ở lại thêm vài ngày nữa."
Eileen gật đầu.
Bản thân Rudger hiện tại là Trưởng phòng Kế hoạch, hắn cũng là người dẫn đoàn trong chuyến đi thực tế lần này. Eileen hiểu đối phương có rất nhiều việc phải xử lý.
"Có trách nhiệm là tốt, nhưng tự cho phép bản thân nghỉ ngơi thư giãn một thời gian cũng không phải ý tồi."
"Cái tính cuồng công việc của anh vẫn chẳng thay đổi chút nào."
Pacius đứng bên cạnh rất ngạc nhiên trước những gì Eileen đang nói. Đại Công chúa cao quý mà hắn phục vụ bấy lâu lúc này lại đang cố gắng thuyết phục, giữ chân một người sao?
Nhóm người Aidan đang háo hức khám phá lâu đài. Chủ yếu Tracy dẫn đầu quan sát xung quanh, còn ba người Aidan, Leo và Iona lẽo đẽo theo sau.
Tracy rất không hài lòng vì chuyến đi thực tế mà cô vô cùng hào hứng đã không diễn ra tốt đẹp như kỳ vọng của cô.
Sau khi tỉnh dậy từ sự kiện bị Basara tấn công, Tracy nhanh chóng bình phục, sau đó liền nhất quyết kéo bạn bè ra ngoài thư giãn, tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi còn lại của chuyến đi.
"Tôi muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa."
Leo bộn bề công việc chỉ biết thở dài và cằn nhằn, nhưng cuối cùng vẫn im lặng chiều theo ý cô nàng ấy.
"Aidan, cậu vẫn ổn chứ?"
"Hả? Gì cơ?"
"À, không... không có gì."
Leo định nói gì đó nhưng cuối cùng liền thôi.
Khi tất cả những người ngất đi tỉnh dậy, Leo nhìn thấy Aidan là người duy nhất đứng yên và trông có vẻ tỉnh táo nhất. Đó là biểu cảm của một người biết chuyện gì đã xảy ra.
Tất nhiên, khi Leo hỏi Aidan một cách úp mở thì cậu chàng liền lắp bắp nói không biết. Cuối cùng, Leo liền phớt lờ, không cố gắng tìm hiểu thêm. Trong mắt Leo, người như Aidan cũng chẳng thể làm nổi chuyện gì xấu được.
Đây thực sự là một chuyến đi thực tế đầy ý nghĩa. Có ba học sinh bị thương nhưng may mắn là không có thương vong nào bên phía học viện. Điều này an ủi phần nào lương tâm của Leo.
"Ai quan tâm chuyện gì xảy ra với người khác cơ chứ? Mình chỉ cần những kẻ ngốc này an toàn là được."
Leo nghĩ vậy và liếc nhìn Iona. Cậu ta đã để ý khá lâu, thấy tình trạng của cô nàng thú nhân ấy có vẻ kỳ lạ.
"Iona?"
Iona vốn luôn đi cùng mọi người một cách âm thầm, đột nhiên dừng lại và nhìn về phía trước. Hướng nhìn của cô ấy là một khu rừng phía sau con đường mòn dẫn vào lâu đài. Leo hướng mắt theo nhưng không thấy gì khả nghi.
"Có gì ở đó không?"
"Sao thế?"
"Tôi đi một lát rồi về."
Iona chỉ để lại những lời đó rồi nhanh chóng đi về phía khu rừng.
Sột soạt.
Iona vừa dứt lời, đối phương lập tức lộ diện, như thể ngay từ đầu đã không có ý định trốn tránh.
"Ngài Loteron?"
Những trang văn này do truyen.free chuyển ngữ, mong mang đến trải nghiệm đọc trọn vẹn cho độc giả.