Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 310: Quỷ Basara (1)

Chất lỏng màu đen đổ xuống như thác nước dần cạn rồi ngừng hẳn. Chẳng còn giọt nào chảy ra từ Cây Thế Giới đã chết nữa, như thể toàn bộ sự sống của nó đều đã bị vắt kiệt.

Tách.

Giọt nước màu đen cuối cùng rời khỏi Cây Thế Giới, hòa vào vũng nước lớn dưới đất. Một sinh vật đang lơ lửng cách đó không xa, phía trên vũng nước. Toàn bộ cơ thể nó bị bao ph��� bởi bóng tối, những mạch máu đỏ nổi lên chi chít như hình xăm kỳ quái. Sinh vật này có bốn cánh tay, trên lưng là đôi cánh dơi đen tuyền xòe rộng. Đáng chú ý nhất là cặp sừng đen mọc trên đỉnh đầu. Louispold đã hoàn toàn bị con quỷ chiếm hữu thể xác, đánh mất bản ngã của mình.

Sinh vật kỳ lạ cuối cùng cũng mở miệng.

"Thật tuyệt!"

Một giọng nói u ám, khàn khàn, lôi cuốn một cách kỳ lạ. Có điều gì đó trong âm điệu đó khuấy động những cảm xúc mâu thuẫn trong tâm trí Rudger.

"Hahaha. Ta đã bị mắc kẹt trong cái cây chết tiệt đó rất lâu rồi. Cuối cùng ta cũng đã được giải thoát."

Ác quỷ mỉm cười với Andrey Semov với vẻ biết ơn. Thấy Andrey Semov tỏ vẻ hoang mang, con quỷ mới quay sang Rudger.

"Ồ! Vậy ra ngươi mới là người tỏa ra luồng khí tức khó chịu kia."

Rudger không đáp. Hắn đang suy nghĩ xem thứ này đang toan tính điều gì.

"Không cần cảnh giác như vậy. Ta không có ý định chiến đấu với ngươi."

"... ... Ngươi có ý gì?"

Biểu cảm và cách nói chuyện của con quỷ khiến người ta cảm thấy nó còn có tính người hơn cả Louispold đã chết.

"Có vẻ ngươi sở hữu sức mạnh khá lớn. Ta cũng chỉ vừa mới được tự do, ta không có tâm trạng đánh nhau bây giờ."

"Không ngờ ngươi còn biết nói đùa cơ đấy."

Rudger không thể gọi tên cảm xúc của mình lúc này, cuộc trò chuyện hiện tại nằm ngoài mọi dự tính của hắn. Hắn chẳng thể ngờ có ngày bản thân lại giao tiếp với một con quỷ như thế này. Con quỷ trước mặt không giống những gì miêu tả trong sách vở; nó không hề nổi điên hay đòi giết chóc mọi thứ, ngược lại, nó rất bình tĩnh đối thoại với kẻ vừa rồi còn định kết liễu thân xác của nó. Giọng điệu thản nhiên của nó khiến người ngoài có cảm giác về một người đàn ông lịch thiệp, hòa nhã.

"Tại sao ta phải chiến đấu?"

"Không phải ngươi muốn sử dụng con người để hồi sinh sao?"

"Đó là một giao dịch công bằng. Con người sử dụng sức mạnh của ta. Đổi lại, ta sẽ có được thứ giúp ta thoát khỏi nhà tù đã giam cầm ta."

Lời giải thích của đối phương rất có lý, nhưng Rudger không hề lơ là cảnh giác. Hắn không chắc thứ trước m���t có đột nhiên thay đổi thái độ và tấn công mình hay không. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm nhiều năm của bản thân, có vẻ như con quỷ trước mặt thực sự không hề có ý định đánh nhau. Hắn không cảm nhận được bất kỳ sự thù địch hay ác ý nào.

"Vậy bây giờ ngươi định làm gì?"

"Ta vốn không nghĩ mình sẽ ra ngoài đột ngột như vậy, nhưng ta có một nhiệm vụ đã được giao từ lâu nên ta phải hoàn thành nó."

"Cái gì?"

"Mỗi 'tông đồ' đều có sứ mệnh riêng của mình."

Con quỷ nói xong liền chỉ tay về phía Casey Selmore đang nằm trên mặt đất. Hành động của nó nhẹ nhàng như thể đang dạo chơi.

Ngay sau đó, ma thuật hắc ám bắn ra từ đầu ngón tay con quỷ, nhấn chìm Casey Selmore. Ma lực tạo thành một quả cầu đen có đường kính khoảng hai mét rồi thu nhỏ lại. Mặt đất cũng bị khoét rỗng, để lộ một bề mặt cong nhọn.

Tuy nhiên, ở nơi đó chẳng còn gì.

Andrey Semov giật mình. Sức mạnh của đòn tấn công này lớn đến mức khó có thể tin rằng nó được thực hiện hời hợt chỉ bằng một động tác chỉ tay.

Con quỷ sau đòn tấn công, lộ vẻ khó hiểu.

"Ngươi làm gì vậy?"

Đầu của nó quay lại đối mặt với Rudger. Trong vòng tay Rudger lúc này là Casey Selmore, người vừa bị tấn công.

"Ta mới là người phải hỏi câu đó."

Giọng nói của Rudger xen lẫn tức giận, hắn nhẹ nhàng đặt Casey Selmore xuống.

"Không phải ngươi đã nói không muốn chiến đấu sao?"

Con quỷ nghiêng đầu như không hiểu lời Rudger, sau một lúc, nó chợt vỗ tay như thể ngộ ra điều gì.

"Đúng là vậy, ta không có ý định đánh nhau với ngươi."

"Vậy sao ban nãy ngươi lại cố ý giết người của ta?"

Rudger nhận ra điều gì đó kỳ lạ trong lời nói của con quỷ.

"Ta đâu có nói sẽ không giết bọn chúng."

"Ngươi...."

"Hừm. Phản ứng thù địch của ngươi thật khó hiểu. Ngươi thừa biết là hai chúng ta chiến đấu cũng chẳng có lợi gì."

"Ngươi bảo ta phải đứng yên nhìn ngươi giết tất cả mọi người ở đây sao?"

"Có gì không được?"

Quaaa!

Con quỷ vừa dứt lời, dưới chân nó liền có một cột lửa bùng lên. Khi sức nóng cuộn qua và ngọn lửa tắt dần, hình dáng con quỷ hiện ra trên không trung, kh��ng hề có chút tổn thương nào.

"Ta không hiểu."

Có vẻ như nó vẫn chưa thực sự hiểu được hành động của Rudger.

Rudger gằn giọng.

"Ta sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi đây."

"Thật đáng tiếc!"

Con quỷ có vẻ khá tiếc nuối, nó không hề muốn đối đầu với kẻ này.

"Ta vẫn còn một thắc mắc. Làm thế nào ngươi có thể bảo vệ con người đó khỏi đòn tấn công vừa rồi?"

Thấy Rudger không có ý định trả lời, con quỷ vuốt cằm suy nghĩ. Nó mơ hồ nhớ lại cảnh tượng nó vừa nhìn thấy. Sau một lúc, con quỷ đành bất lực vì không đoán ra được.

"Vậy thì ta sẽ kiểm tra lại."

Con quỷ nói xong liền dang rộng bốn cánh tay. Thứ gì đó giống như bông tuyết đen tuyền được tạo ra xung quanh nó. Những bông tuyết từ từ bay lơ lửng trong không trung, rồi đáp xuống những người đang ngất xỉu.

Ngay trước khi bông tuyết đen chạm vào cơ thể bọn họ, Rudger đã hành động. Cơ thể hắn chợt bị bao phủ bởi bóng đen. Chiếc áo choàng cùng mặt nạ mỏ quạ quen thuộc lập tức xuất hiện.

Sreuk.

Tất cả những người ngất đi đều bị bóng tối của Rudger nuốt gọn. Bọn họ xuất hiện trở lại ở một nơi an toàn, cách xa chiến trường. Những bông tuyết chầm chậm rơi xuống mặt đất trống và phát nổ.

Con quỷ chẳng có vẻ gì là tức giận vì không giết được ai. Nó nhìn chằm chằm vào Rudger với ánh mắt đầy thích thú.

"Đó là một phép thuật di chuyển không gian xuyên qua bóng tối. Pháp sư hiện nay lại có thể làm được điều đó sao? Ngạc nhiên thật. Phép thuật đó không hề tồn tại trong ký ức của thể xác này."

Thay vì trả lời, Rudger bước tới chỗ Belaruna và lục lọi chiếc túi bên hông cô ấy. Hắn hơi do dự khi nhìn thấy những mẩu thịt mẫu thử nghiệm trong túi, cuối cùng hắn lấy ra thứ mình muốn.

Đó là một mảnh giấy gấp gọn. Khi Rudger mở tờ giấy ra, bên trong toàn dược liệu khô. Rudger nhét các loại thảo mộc khô vào tẩu thuốc của mình và châm lửa.

Con quỷ im lặng quan sát hành động của Rudger một cách thích thú.

Rudger nhanh chóng phả ra một làn khói màu tím. Khác hẳn với làn khói trắng trước đó, làn khói lần này mang theo cảm giác vô cùng nguy hiểm.

Đây là dược phẩm tăng cường sức mạnh, có tác dụng mạnh hơn nhiều so với loại thảo mộc hắn dùng khi đối phó với Quasimodo. Rudger đã đặc biệt yêu cầu Belaruna chế tạo thứ này cho mình. Hiệu quả của nó là khuếch đại lượng ma lực trong cơ thể hắn lên gấp mười lần.

Ma lực xanh bắt đầu chảy quanh người Rudger. Làn sương ma thuật mới này gia tăng phạm vi bao phủ của màn sương cũ lên gấp vài lần. Hắn cần thêm nhiều ma lực hơn nữa.

"Đừng."

Đúng lúc này, giọng nói của Casey Selmore chợt vang lên.

* * *

Casey Selmore đã rơi vào bóng tối vô tận. Khoảnh khắc cô ấy rớt xuống vực sâu tâm trí, trước mắt cô đột ngột hiện lên hình ảnh hai bóng người rơi xuống khỏi thác nước.

Hình ảnh một người đàn ông yên lặng ôm chặt lấy cô và kéo họ lên khiến Casey Selmore chợt bừng tỉnh.

Đúng vậy.

Người đàn ông đó sẽ không bao giờ đổ lỗi cho người khác. Tên ngốc đó chắc chắn thà tự mình gánh chịu mọi buồn phiền, đau đớn còn hơn nói ra cho người khác biết.

Tên ngốc đó chính là mục tiêu cô ấy theo đuổi, cô ấy sao có thể để bản thân bị mắc kẹt trong những ảo giác này được?

Casey Selmore cuối cùng cũng nhìn thấu thế giới giả tạo trong đầu, khoảnh khắc cô nhận ra mọi thứ đều là giả cũng là lúc cô tỉnh lại.

* * *

Rudger nhìn Casey Selmore với ánh mắt bất ngờ. Hắn cẩn thận kiểm tra tình trạng của đối phương. Dù đã tỉnh lại nhưng tình trạng của Casey Selmore vẫn không được tốt lắm. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cô ấy chưa thể hoạt động bình thường trở lại.

"Tôi cần phải chiến đấu... ... ."

Casey Selmore tuyệt vọng lẩm bẩm, bàn tay vô thức nắm lấy gấu quần Rudger. Cô ấy không thể cứ mãi thế này được. Cô ấy muốn chiến đấu cùng người đàn ông này.

Rudger lặng lẽ nhìn vào đôi mắt xanh đang ngước lên với vẻ mặt nghiêm túc.

"Tôi cũng vậy... ... ."

Casey Selmore đang định nói gì đó chợt khựng lại, không thể nói hết lời.

Bởi vì Rudger đã cúi xuống và đặt ngón trỏ lên môi cô, ra hiệu cô không cần nói gì cả. Sau đó, hắn nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang nắm lấy chân hắn ra.

Casey Selmore ngạc nhiên. Những hành động này của Rudger khác hoàn toàn so với người mà cô ��y thường ngày vẫn biết. Không hề có lời chỉ trích hay châm chọc nào, ngược lại, động tác của đối phương rất dịu dàng.

Casey Selmore thở dài. Cô ấy hiểu ý của đối phương.

"Nghỉ ngơi đi. Chuyện ở đây giao cho tôi."

Rudger nói xong liền giơ tay. Casey Selmore và những người khác ngay lập tức được bao quanh bởi bóng ��en vây chặt như một cái kén. Bọn họ nhanh chóng được di chuyển đến một địa điểm an toàn khác, cách xa chiến trường.

Hành động truyền tống người khác bằng ma thuật không gian sẽ tiêu tốn lượng lớn ma lực của Rudger. Tuy nhiên, màn sương màu xanh lay động xung quanh Rudger dường như không hề giảm bớt kích thước chút nào. Thậm chí, màn sương còn nuốt chửng cả làn khói tím Rudger thở ra từ chiếc tẩu trong miệng, rồi trở nên lớn hơn trước.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, con quỷ cảm thấy nguy hiểm lạ thường, nó ngay lập tức bắn một đòn tấn công tinh thần về phía hắn. Làn sóng công kích này mạnh hơn đòn tấn công của Louispold không biết bao nhiêu lần.

Tuy nhiên, Rudger vẫn đứng yên sau đòn tấn công đó. Hắn thậm chí còn không di chuyển một bước nào, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào con quỷ phía xa.

"... ... Làm sao.....?"

Con quỷ không thể hiểu được. Tinh thần của kẻ này mạnh đến thế sao?

Hơn nữa, nó cảm nhận được một sức mạnh khó chịu đang xoay quanh Rudger. Thứ đó tương tự như sức mạnh của thần thánh, nhưng lại có chút khác biệt.

Con quỷ nhớ lại thứ sức mạnh đã nghiền nát thể xác Louispold.

"Phép thuật không có bất kỳ động tác hay lời niệm chú nào. Tại sao nó có thể hoạt động được?"

Ký ức của nó đã sớm dung hợp với Louispold. Nhưng ngay cả sau khi đã xem qua tất cả, con quỷ vẫn không thể nào hiểu được thứ phép thuật kinh khủng kia được sinh ra bằng cách nào.

"Thứ đó thực sự là phép thuật sao?"

Lần đầu tiên Rudger phản ứng trước câu hỏi của con quỷ. Hắn lặng lẽ gật đầu coi như thừa nhận. Điều này càng khiến con quỷ thêm hoài nghi.

"Làm sao mà ngươi có thể sử dụng phép thuật như vậy được?"

"Rất đơn giản. Đó là lòng tin."

"Cái gì? Ngươi có thể sử dụng nhiều sức mạnh như vậy chỉ với thứ như thế sao?"

"Tại sao ngươi lại nghĩ ta không thể làm được?"

Con quỷ nhất thời không biết phải phản bác lại ra sao. Nếu nói vô lý thì không đúng, rõ ràng đối phương đã hoàn toàn có thể làm được. Nhưng nếu bảo nó thừa nhận thứ kia là có lý thì nó lại không thể thừa nhận.

Rốt cuộc vấn đề là ở đâu?

"Ngươi có phải là con quỷ được nhắc đến trong những tài liệu ghi chép không?"

"Ta không phải ác quỷ, tên ta là Basara. Chính con người các ngươi mới là những kẻ tùy tiện gọi chúng ta bằng cái tên kỳ quái đó."

"Sao cũng được, điều đó lúc này đã không còn quan trọng nữa."

Rudger không giấu được sự thất vọng trong giọng nói.

Thứ gọi là "Phép thuật", khái niệm mà hắn từng nghĩ là không tồn tại, đã trở thành hiện thực. Nếu những điều được cho là bất khả thi đã trở thành khả thi, thì chẳng có gì là không thể xảy ra, kể cả việc tạo ra phép thuật mà không cần niệm chú hay công thức.

Rudger đã tiến xa hơn khi tạo ra phép thuật mà không cần đến công thức thi triển, niệm chú hay thủ ấn; hắn chỉ cần lòng tin của bản thân.

Một phép lạ có thể bẻ cong quy luật của thực tế.

Một trải nghiệm kỳ diệu.

"Đến đây đi, ác quỷ."

Phép thuật thực sự mà Rudger thực hiện chính là lòng tin sắt đá của hắn vào sự vô tận của ma pháp.

Truyện dịch này được truyen.free đảm bảo về bản quyền và chất lượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free