Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 309: Chiến đấu (2)

"Mình có nên xuống không?"

Hans bây giờ đang khá phân vân. Cậu ta đã lưỡng lự rất nhiều lần. Cuối cùng, không thể kìm nén thêm được, Hans đành lấy hết can đảm cất lời.

"Ngài không đi sao?"

"Hửm?"

Grander đang nằm trên ghế sô pha, hơi quay đầu lại. Đối mặt với đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ khó chịu, Hans cảm thấy sợ hãi tột độ, như thể bản thân đang rơi xuống vực thẳm không đáy.

Cậu ta nuốt nước bọt, dè dặt cất lời.

"Tôi chỉ đang thắc mắc liệu ngài có định giúp anh trai không?"

"Lại chuyện đó nữa à? Ta nhớ là ta đã nói một lần rồi."

"Vâng, tôi hiểu. Nhưng mà ngài biết đấy, thứ bên dưới lòng đất...."

Grander mỉm cười.

"Thứ rác rưởi ấy chẳng mạnh lắm, hiện tại vẫn bị phong ấn. Không đáng để ta bận tâm."

"Bây giờ thì đúng là vậy. Nhưng nhóm thuật sĩ và Quân Giải phóng vẫn đang tiến hành thí nghiệm ở đó. E rằng sức mạnh bị phong ấn sẽ bị đánh thức."

"Tại sao cậu lại nghĩ vậy?"

Grander không hề yêu cầu Hans ngừng những lời vô nghĩa, mà chỉ lặng lẽ hỏi lại, ánh mắt đầy tò mò.

"Hả?"

"Ta hỏi tại sao cậu lại nghĩ như vậy?"

"À, tại vì... ... ."

Hans do dự không biết phải nói gì. Thực ra đó chỉ là trực giác của cậu ta, chẳng hề có chút căn cứ nào. Nhưng một linh cảm khó hiểu lại mách bảo Hans rằng thứ phía dưới chắc chắn sẽ thức tỉnh.

Trong lúc Hans còn đang do dự không biết nói gì.

Grander nhìn chằm chằm vào Hans.

"Linh tính sao?"

Hans sững sờ.

Hans có chút hối hận vì đã nói quá nhiều. Cậu chợt nhớ đến những lần Grander trợn mắt tức giận hỏi cậu ta có phải đang giễu cợt mình không.

Nhưng trái ngược với sự lo lắng của Hans, Grander lại không hề tức giận. Thay vào đó, cô nhỏm dậy khỏi ghế sofa và hỏi với vẻ hứng thú.

"Nếu là linh tính thì cậu đã cảm thấy những gì?"

"Ừm, cảm thấy gì ư? Chỉ là... tôi chỉ cảm thấy nếu cứ tiếp diễn thế này, ắt sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra..."

"Đây hẳn là một khả năng mà cậu vẫn chưa nhận thức ra được. Có vẻ tên học trò của ta đã tìm được một nhân tài."

"Cái gì?"

Hans đang định hỏi thì Grander lên tiếng.

"Thật ra, không cần cậu nói, ta cũng đã định xuống dưới rồi."

"Thật sao?"

"Nhưng sau khi nghe cậu nói những lời vừa rồi, ta đã thay đổi ý định."

"Hả?"

Grander khoanh tay dựa vào lưng ghế sofa với vẻ cáu kỉnh.

"Không cần thiết nữa. Thằng nhãi kia có thể tự xử lý được. Nếu nó mà không giải quyết nổi thứ rác rưởi ấy, ta sẽ đích thân cho nó một bài học."

"Nhưng ngộ nhỡ có chuyện bất trắc thì sao? Dù sao chúng ta cũng nên xuống để đề phòng bất trắc."

Grander lắc đầu và nói rằng không sao cả.

"Có vẻ như bản năng của cậu chỉ khi gặp khủng hoảng mới trở nên nhạy bén."

" ... ."

"Được rồi. Cứ quyết định vậy đi. Chúng ta chỉ cần ngồi yên và chờ đợi thôi."

Grander mỉm cười trước làn sóng sức mạnh cảm nhận được truyền lên từ dưới lòng đất.

***

Louispold cố gắng nhấc cơ thể lên nhưng tất cả nỗ lực đều vô ích. Thứ đè nặng lên lưng hắn ta có trọng lượng tựa một ngọn núi khổng lồ, dù đã dồn hết sức lực vào hai cánh tay, hắn vẫn không thể thoát khỏi đòn trấn áp của đối thủ.

"Ngươi rốt cuộc đã làm gì ta?"

Louispold khó nhọc mở miệng.

Rõ ràng đối phương đã làm điều gì đó, nhưng hắn ta thậm chí không tài nào hiểu nổi đó là gì. Một suy nghĩ lo lắng lướt qua tâm trí Louispold.

Chẳng lẽ thứ này là ma pháp thực sự mà đối phương nhắc đến?

Không thể nào! Hắn ta chưa bao giờ nghe nói về loại phép thuật như vậy.

"Ta đoán ngươi đang nghĩ rằng một tên giáo sư quèn như ta thì không thể nào thi triển được phép thuật có sức mạnh lớn đến thế."

"......"

Louispold im lặng, suy nghĩ của hắn đã bị đọc thấu.

"Đừng có lừa bịp ta! Ta chưa bao giờ nghe nói về phép thuật như thế này!"

Louispold nghiến răng hét lên, nhưng đâu đó trong đầu hắn ta đã ngầm thừa nhận rằng những gì đối phương nói có thể là sự thật.

"Phản ứng này....."

Điều khiến Louispold ngạc nhiên nhất là nguồn năng lượng hoàng kim đè nặng lên toàn bộ cơ thể hắn ta đang tạo ra chấn động cực lớn, xung khắc với sức mạnh ma quỷ bên trong.

Chuyện này thật vớ vẩn. Trên đời này làm gì có thứ có thể ngăn cản sức mạnh của ma quỷ?

Ánh mắt lạnh nhạt của Rudger nhìn xuống khiến Louispold cảm thấy phẫn nộ. Cái nhìn, biểu cảm ấy không khác gì những kẻ đã từng khinh thường hắn. Louispold như thể xuyên thấu qua kẻ trước mặt, nhìn thấy những khuôn mặt đáng ghét trong quá khứ. Những kẻ mà hắn ta muốn tự tay giết chết không biết bao nhiêu lần.

Các đường gân nổi lên khắp cơ thể Louispold. Máu đen ào ào chảy ra từ miệng và mũi của hắn.

"Ta sẽ giết các ngươi. Ta chắc chắn sẽ khiến các ngươi phải hối hận!"

"Giờ thì ngươi lại nói mê sảng gì đấy?"

"Câm miệng!!"

Louispold hét lên trong cơn thịnh nộ.

Rudger tiếp tục ép chặt cơ thể hắn ta xuống.

Lúc Rudger đang định nghiền nát đối phương, đột nhiên hắn có cảm giác kỳ lạ.

"Thứ gì vậy?"

Trong một khoảnh khắc, Rudger có ảo giác rằng có vật gì đó đang cưỡi trên lưng Louispold. Một bóng đen hình người cúi sát vào tai Louispold và thì thầm điều gì đó.

Sau đó, "Nó" ngẩng đầu lên nhìn Rudger rồi cười toe toét. Ánh sáng lóe lên chiếu vào khuôn mặt đen tuyền, trơn nhẵn, hoàn toàn không có ngũ quan.

Rudger cảm thấy một ảo giác kỳ lạ không thể giải thích được khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Khoảnh khắc hắn định hành động, thứ đó đã biến mất.

Ngay sau đó, tiếng hét của Louispold vang lên.

"Aaaaak!"

Rudger có thể nghe được âm thanh vặn vẹo của cơ và xương phát ra từ cơ thể kẻ đang bị hắn trấn áp. Louispold, kẻ vốn có khả năng tái sinh và chịu đựng phi thường, lúc này lại hét lên như thể đang chịu đựng nỗi đau tột cùng. Khuôn mặt của các pháp sư được cấy vào cơ thể Louispold cũng mở to, miệng của chúng đồng loạt gào rú.

Trong khi những tiếng hét vang vọng chồng lên nhau, sự thay đổi vẫn không dừng lại. Nhiều cánh tay lần lượt nhô ra từ hai vai Louispold. Sau đó, bốn cánh tay từ từ đẩy cơ thể hắn ta lên khỏi mặt đất. Louispold đang từ từ đứng dậy, chống lại đòn trấn áp của Rudger.

Rudger cau mày trước những thay đổi của kẻ địch. Bàn tay phải bất động, hắn giơ ngón trỏ tay trái lên, công thức ma thuật hình thành giữa màn sương dày đặc. Mặt đất ầm ầm rung chuyển, những chiếc dùi đá sắc nhọn nhô lên, ghim chặt vào lòng bàn tay Louispold, tiếp tục đè hắn xuống.

Nhưng chuyện lạ lại tiếp diễn.

Nứt. Nứt.

Những bàn tay của Louispold bắt đầu thôn phệ dùi đá. Phần bị đâm ở lòng bàn tay biến thành những cái miệng quái dị, nhanh chóng nghiền nát những chiếc dùi đá. Trong mắt Rudger lúc này, cơ thể của Louispold khó có thể được xem là một con người.

Rudger quay về phía Andrey Semov đang quan sát từ xa rồi mở miệng.

"Ông có biết tình trạng của hắn ta hiện tại là gì không?"

"Sao ngươi lại hỏi ta... ... ."

"Không phải ông là kẻ đã khiến tên đó thành ra như vậy sao? Tôi nghĩ ông hẳn là biết chuyện gì đang xảy ra."

Khoảnh khắc Andrey Semov nghe những lời đó, ông ta chết lặng. Bản thân ông ta cũng thấy kinh dị trước hình dạng kỳ quái của Louispold.

"Ta không biết."

"... ... Ông đang đùa tôi đấy à?"

Rudger vừa nói vừa tập trung tinh thần tiếp tục trấn áp Louispold. Kẻ này vẫn đang cố gắng phá hủy trói buộc mà hắn tạo ra. Nếu Rudger lơ là một chút, đối phương có thể sẽ thoát khỏi xiềng xích và trốn thoát.

"Vậy ông có dự đoán nào không?"

"... ... ."

"... ... Có lẽ hắn ta đang bị sức mạnh của ma quỷ thôn phệ."

"Nghĩa là sao?"

"Ta không chắc tất cả sức mạnh ma quỷ đều như thế. Tuy nhiên, con quỷ đã chết bị phong ấn ở rễ Cây Thế Giới đó lại đang phản ứng với những cảm xúc tiêu cực."

"... Sức mạnh tấn công tinh thần ban nãy không đơn thuần chỉ tấn công đối thủ. Những cảm xúc tiêu cực mà nó đem lại cũng có thể ảnh hưởng đến bản thân ng��ời sử dụng. Về bản chất, nó chẳng qua chỉ là thứ sức mạnh vay mượn mà thôi."

"Tôi hiểu rồi, vậy ra hắn ta đang phát điên. Có cách nào chặn hắn ta lại không?"

"Ta cũng không rõ. Thứ ban đầu ta cố gắng tạo ra là một dạng sống tối thượng khác."

"Nói dối không có tác dụng với tôi đâu. Tôi khuyên ông trong tình huống này nên thành thật."

Andrey Semov ngạc nhiên, ông ta không hiểu sao kẻ trước mặt có thể nhìn thấu lời nói dối của mình. Dù sao mọi chuyện đã đến nước này, ông ta cũng chẳng cần giấu giếm nữa, Andrey Semov chậm rãi giải thích.

"Sức mạnh của ma quỷ ban đầu vốn xung đột với sinh lực của Cây Thế Giới."

"Cái gì?"

"Mục đích thí nghiệm của chúng ta chính là khiến chúng hợp nhất với nhau. Sinh lực của Cây Thế Giới và sức mạnh của ma quỷ đối lập, nhưng nếu coi cơ thể con người làm vật trung gian, thì hai thứ này có thể dung hợp."

"Ta đã nghĩ rằng nếu làm được như vậy, con người có thể tiến hóa thành những sinh vật vĩ đại hơn. Chúng ta sẽ không mắc phải các khuyết tật về thể chất hoặc bệnh nan y... Một cơ thể hoàn hảo."

Andrey Semov lẩm bẩm trong bất lực, vẻ mặt ông ta có chút u ám, như thể đang nhớ lại điều gì đó trong quá khứ. Có lẽ do một phần sức mạnh của ma quỷ đã bị lấy đi, đôi mắt ông ta đang dần lấy lại vẻ nhân tính.

"Nhưng nhìn vào hiện tại thì có vẻ như mọi thứ đang đi ngược lại. Sức mạnh ma quỷ mà ta tưởng mình có thể kiểm soát, thực ra đang tấn công lại chúng ta."

"Ý ông là nó đã mất kiểm soát?"

"Đúng hơn thì nó dường như đã có ý thức riêng, nó đang tự mình hành động."

"... ... ."

Quaaa!

Lúc Rudger chuẩn bị nói điều gì đó, Louispold đã thành công thoát khỏi sức mạnh đang đè nén hắn. Năng lượng ma thuật mãnh liệt được giải phóng tạo ra một cơn bão, khiến Rudger và Andrey Semov mất tầm nhìn trong chốc lát.

Louispold lúc này đã hoàn toàn bị quỷ ám, hắn ta giơ một tay lên chỉ về phía gốc Cây Thế Giới.

Sau đó, sự thay đổi ngay lập tức xảy ra. Tựa như vô số con bọ đang bò trong rễ cây, những thứ nhung nhúc quằn quại bắt đầu tụ tập lại một chỗ.

"Khụ khụ!"

Andrey Semov trợn mắt và phun máu đen. Máu đen trào ra từ miệng ông ta nhiều đến mức như thể toàn bộ sinh cơ đang bị rút cạn. Làn da của Andrey Semov trở nên xám xịt, khuôn mặt ông ta càng hốc hác hơn.

Cùng lúc đó, phần gốc của Cây Thế Giới phồng lên. Rudger nhìn thấy một đôi mắt sưng tấy đầy mụn nhọt xuất hiện.

Khi lần đầu tiên bước vào cơ sở dưới lòng đất này, hắn đã thấy có một hình thù giống người nhô ra từ đầu rễ của Cây Thế Giới. Giờ đây, có thứ gì đó tương tự đang cố gắng thoát ra khỏi rễ cây.

Puhwaak!

Chẳng bao lâu, một nhánh rễ của Cây Thế Giới phồng lên và phát nổ, chất lỏng màu đen tuôn ra như thác nước. Chất lỏng màu đen rơi xuống như muốn nuốt chửng Louispold.

Nếu thứ bị mắc kẹt bên trong Cây Thế Giới là sức mạnh của quỷ dữ, thì Rudger nghĩ bản thân có lẽ đã đoán ra được bóng đen lúc nãy là thứ gì.

Truyện dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free và mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free