Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 282: Bắt gặp (1)

Lindebrugne, một thành phố du lịch nổi tiếng với những công trình kiến trúc tuyệt mỹ, nhưng vẻ hào nhoáng đó không bao trùm khắp mọi nơi. Nơi đường phố càng phồn hoa lộng lẫy, thì những khu ổ chuột lại càng trở nên bẩn thỉu, u ám. Giống như Leathervelk, Lindebrugne cũng tồn tại những con hẻm tối tăm khuất khỏi tầm mắt người thường.

Giữa con hẻm tối ở Lindebrugne, Leo dừng lại trước một ngôi nhà tồi tàn. Sau khi hít một hơi thật sâu, cậu gõ cửa. Một lúc sau, có tiếng vọng lại từ bên trong.

Lạch cạch.

Cái mắt mèo trên cánh cửa sắt trượt xuống, để lộ một đôi mắt người. Đôi mắt ấy đảo quanh dò xét rồi dừng lại trên người Leo.

Xạch!

Cánh cửa sổ trượt đóng sầm lại, ngay sau đó, cánh cửa lớn từ từ mở rộng.

"Mày đến muộn."

Đó là một người đàn ông mặc quần dài trơn và áo sơ mi vải cotton.

Hắn ta trông chẳng khác gì một công nhân bình thường mà người ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, nhưng khí chất sắc lạnh tỏa ra từ hắn thì hoàn toàn không giống một công nhân tầm thường chút nào. Người đàn ông tên là Carl, một điệp viên tình báo của Quân Giải phóng. Hắn ta nhìn Leo và ra hiệu bằng ánh mắt.

"Có muốn vào trong không?"

"Không cần."

Câu trả lời thẳng thừng của Leo đã vạch rõ ranh giới với đối phương.

Carl cau mày.

"Mày không sợ có tai mắt bám đuôi hả?"

"Tôi đã kiểm tra trước khi đến đây rồi."

"Bọn hiệp sĩ gần đây đều đã kéo về thủ đô. Cẩn thận vẫn tốt h��n."

"Tôi biết. Có vẻ như hành động của chúng ta đã bị bọn chúng đánh hơi được."

Trong số đó, lực lượng mà Quân Giải phóng kiêng kỵ nhất chính là đội Hiệp sĩ Bóng Đêm.

Carl nhếch môi cười.

"Chính vì thế, tao mới phải liên lạc với mày. Mày là tình báo duy nhất trà trộn được vào đoàn học sinh đi thực tế lần này. Thân phận của mày có thể coi là an toàn nhất."

"... ... ."

"Đừng có lãng phí thời gian của tôi. Rốt cuộc anh muốn gì?"

"... ... Cho tao biết lộ trình chuyến đi của đám học viên Theon trong vài ngày tới."

"Anh định làm gì với cái đó?"

"Kế hoạch sẽ tiến hành ngay trong mấy ngày tới."

"Cái gì?"

Leo nhướng mày.

"Các người vẫn muốn tiến hành kế hoạch trong hoàn cảnh hiện tại?"

"Có gì không thể?"

Leo trừng mắt nhìn đối phương, nhưng vẻ mặt Carl không chút thay đổi. Leo bắt đầu thấy cơn đau đầu của mình tái phát. Việc cố gắng thuyết phục những kẻ điên rồ này thật đúng là vô ích.

"Hai trong ba đội Hiệp sĩ giỏi nhất của Đế quốc đang ở đây, đoàn cố vấn của Theon cũng toàn những pháp sư cấp cao. Bọn họ còn luôn duy trì cảnh giác cao độ trong nội thành nữa. Các người nghĩ tấn công vào đám người như vậy thì có chút khả thi nào không?"

"Chính vì đám người đó đang tụ lại một chỗ mới là thời điểm thích hợp tấn công nhất. Chỉ cần gây tổn thất cho bọn chúng, dù chỉ là tổn thất nhỏ nhất cũng có thể khiến Hoàng gia Exilion gặp rắc rối với vô số thế lực khác."

"Làm vậy có khác gì đi liều chết? Tổn thất của đối phương chắc chắn sẽ ít hơn so với chúng ta."

Leo phải ngăn cản những kẻ điên rồ này lại. Cậu ta không quan tâm tính mạng của mấy kẻ này, nhưng trong số những người sắp bị tấn công kia, có cả bạn bè của cậu. Giả sử tình huống xấu nhất xảy ra, nếu có ai trong mấy người Aidan, Tracy hay Iona thiệt mạng, Leo sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

"Hơn nữa, các học sinh hiện tại đều có cố vấn đi kèm."

"Vậy thì càng tốt, nếu chúng ta chủ động tấn công học sinh sẽ khiến những cố vấn đó phải vướng chân vướng tay."

"Vấn đề là những cố vấn tham gia lần này hầu hết đều từ cấp năm tr��� lên, trong số đó không ít người là Lexorer. Các người tính toán việc tấn công sẽ khả thi?"

"... ... ."

Lần đầu tiên, Carl im lặng, không phản bác lại lời Leo như thường lệ. Cho dù ý chí chiến đấu của bọn chúng có cao đến đâu thì sự tồn tại của một Lexorer vẫn là một sự tồn tại khiến chúng phải e dè.

Lúc Leo nghĩ những kẻ này có thể thay đổi suy nghĩ thì đối phương đã lên tiếng, dập tắt hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng cậu.

"Không, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục theo đúng kế hoạch."

Leo cau mày.

"Anh có nghe rõ mấy lời tôi vừa nói không vậy?"

"Tao biết. Nhưng đây là quyết định của cấp trên. Chúng ta chỉ cần tuân lệnh và làm theo là được."

"Cái gì? Đừng có mất trí như thế! Tôi phản đối hành vi tự đi tìm chết như vậy!"

"Mày nên nghĩ đến gia đình của mày khi nói câu đó."

"... ... ."

Leo ngậm miệng.

"Tao biết mày không hợp tác hoàn toàn với chúng tao. Nhưng mày nên biết một điều, Leo. Sự an toàn của gia đình mày đang phụ thuộc vào ai?"

Leo nghiến răng trừng mắt nhìn Carl. Tuy nhiên, Carl không hề biểu lộ ch��t hối hận hay tội lỗi.

"... ... Tại sao các người phải cố chấp thực hiện cuộc tấn công này đến vậy? Chúng ta có thể chờ cơ hội khác an toàn hơn nhiều."

"Chúng ta có sức mạnh và khả năng làm được. Nếu cơ hội này trôi qua, ai mà biết cơ hội lần tới sẽ là khi nào. Cấp trên không thể chờ đợi quá lâu. Dù sao thì hành động vẫn sẽ được tiến hành theo kế hoạch. Vậy nên, mày hãy mau cung cấp thông tin đi."

"Chờ chút. Tôi không biết hết lộ trình của những người khác, các cố vấn đều chia nhóm và tự dẫn đoàn rồi, hiện tại tôi vẫn chưa thể thu thập hết thông tin về lộ trình của họ."

Carl ngay lập tức chế nhạo.

"Leo, mày thực sự nghĩ bọn tao chỉ có duy nhất một mình mày là tình báo bên trong Theon hả?"

"Cái gì?"

"Nói cho mày một tin. Ngay từ đầu mày đã không phải đặc vụ chủ chốt của bọn tao, hiểu chưa?"

Đôi mắt của Leo trợn to khi nghe những lời ấy.

Carl cau mày nói tiếp.

"Tất nhiên, mày là một đặc vụ xuất sắc, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn tao sẽ hoàn toàn tin vào những gì mày cung cấp."

"Các người... ... !"

"Mày có thể cung cấp tình báo tao vừa hỏi hoặc không. Chuyện đó không ảnh hưởng gì. Tao còn đang suy nghĩ liệu những kẻ khác có còn tin tưởng vào mày nữa hay không đấy."

Carl nói vậy rồi cười khúc khích.

"Vả lại, bọn tao cũng sẽ không thể đảm bảo an toàn cho gia đình của mày nếu cứ kéo dài tình trạng này. Vậy nên dù mày có muốn hay không thì mày cũng nên biết cân nhắc lợi hại chứ?"

"... ... ."

"Đi đi. Tao tin là mày sẽ sớm chứng kiến hậu quả của việc mày chống đối tổ chức."

Carl nói xong liền đóng sầm cửa lại.

Leo bị bỏ lại một mình, bất lực nhìn chằm chằm cánh cửa sắt vừa đóng sầm trước mặt, rồi quay người run rẩy rời đi. Đầu óc Leo rối như tơ vò. Nếu không làm theo lời bọn chúng, gia đình của cậu sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, không chỉ gia đình mà ngay cả những người bạn của cậu cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Leo bỗng nhận ra rằng bản thân đã trở nên lạc lõng, không thuộc về Theon, Quân Giải phóng, hay bất cứ nơi nào khác nữa.

Cậu rốt cuộc nên làm thế nào m��i đúng?

Chợt, Leo dừng lại khi nhìn thấy một bóng người đang đứng chắn trước mặt.

"... ... Leo."

"Aidan?"

Leo đang định hỏi sao Aidan lại ở đây, nhưng cậu ta không thể thốt nên lời khi nhìn thấy vẻ mặt của người bạn trước mặt. Trên khuôn mặt của Aidan không còn chút nụ cười thường trực, thay vào đó là biểu cảm hoảng hốt và lo lắng tột độ.

* * *

"Vậy ngài định làm gì tiếp theo, thưa tiền bối?"

"Đừng gọi tôi như vậy nữa."

Rudger không chịu nổi cách xưng hô đó liền nói thẳng với Pacius.

Pacius gật đầu tỏ ý đã hiểu rõ. Hai người lúc này đã ra khỏi hoàng cung và đang đi dạo trên đường phố.

"Haha. Xin lỗi. Do ngài là tiền bối nên tôi lỡ lời đôi chút. Mong giáo sư thông cảm."

"... ... Anh có thể xưng hô với tôi như những người khác."

"Ồ, tôi hiểu, giáo sư có vẻ là người hay ngượng ngùng."

"... ... ."

"Được rồi. Tôi chỉ đùa thôi."

Thấy Rudger trừng mắt nhìn mình bằng ánh mắt nghiêm khắc, Pacius lúc này mới giơ tay, coi như đầu hàng.

"Vậy giờ chúng ta nên làm gì?"

"Chờ đợi."

"Hả?"

"Đ���i tin tức từ người của tôi."

"Như thế có ổn không? Chúng ta không biết dưới đó có chuyện gì, ngộ nhỡ có bất trắc hay nguy hiểm gì thì sao?"

"Không cần lo lắng, những người tôi cử đi không phải người bình thường."

Rudger đã nói vậy nên Pacius cũng không nói gì thêm về chủ đề đó nữa.

"Vậy bây giờ chúng ta chỉ chờ ở nơi này thôi sao?"

"... ... ."

Rudger quay sang nhìn chằm chằm vào Pacius bằng ánh mắt như thể nhìn một tên ngốc.

Pacius mỉm cười ngượng nghịu.

"Haha. Tôi đã nói gì sai sao?"

"Anh có thể tiến bộ nếu ít nói những điều vô nghĩa đi."

"Ôi trời."

Pacius nhún vai tỏ vẻ cam chịu.

"Được rồi, tôi hiểu là chúng ta nên đi dò xét những khu vực học viên thường qua lại để tìm xem có dấu vết nào của những kẻ đáng nghi để lại hay không."

..........

Rudger chẳng buồn nói thêm lời nào với Pacius nữa. Hắn nhanh chóng đi về phía trước, bỏ lại Pacius vẫn còn lảm nhảm ở phía sau.

Về phần Pacius, dù Rudger không nói gì nhiều, nhưng anh ta lại có một cảm giác tin tưởng một cách lạ lùng vào vị tiền bối này. Anh ta tin vào người mà Đại Công chúa tín nhiệm.

Bảy năm trước, Pacius vẫn chưa phải là thành viên của đội Vệ Binh Hoàng gia. Anh ta lúc đó tuy có tài năng nhưng tính cách vẫn còn đôi chút tự phụ nên chưa được tin tưởng đề bạt vào chức vị cao.

Sau đó, khi nghe tin cuộc đảo chính đã kết thúc, Pacius vô cùng bàng hoàng khi biết rằng đội Vệ Binh Hoàng gia lại chẳng hay biết chút gì về tin tức động trời này. Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, chính Đại Công chúa Eileen mới là người đã giải quyết cuộc đảo chính này, chứ không phải vị hoàng đế bất tài lúc bấy giờ.

Chính lúc đó, Pacius đã quyết định thề trung thành với Đại Công chúa Eileen von Exilion.

Sau những nỗ lực của bản thân, anh ta đã có thể vươn lên vị trí cao trong đội Vệ Binh Hoàng gia và trở thành cánh tay phải của Đại Công chúa. Eileen cũng tin tưởng Pacius nên đã kể cho anh ta nghe sự thật về sự kiện ngày hôm đó. Về một người đàn ông đã giúp giải quyết cuộc đảo chính. Về một người lẽ ra có thể đạt được mọi vinh quang, nhưng lại biến mất ngay sau đó.

Và hiện tại, Pacius đang đi dạo trên phố với người mà anh ta mới chỉ được nghe kể qua những câu chuyện truyền miệng.

Chợt, Rudger đột nhiên dừng bước, Pacius theo phản xạ cũng dừng lại.

"Có vấn đề gì sao?"

Pacius hỏi nhưng Rudger không đáp lời. Hắn chỉ im lặng nhìn thẳng về phía trước, Pacius cũng tò mò và quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt của Rudger.

Phía đối diện, anh ta nhìn thấy một cố vấn của Theon đang đi cùng một nhóm học viên.

Casey Selmore cũng dừng bước khi nhìn thấy Rudger ở phía bên kia đường. Những cảm xúc phức tạp cuộn xoáy dữ dội trên gương mặt cô.

Tất cả nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free