(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 28: Người sói (3)
"…?! Đợi chút! Đáng lẽ giáo sư nên hỏi xem chúng em có bị làm sao không chứ?!"
Erendir nghĩ mình đã nghe nhầm. Giáo sư đã cứu họ khỏi người sói và ngay sau đó lại trừ điểm họ, điều này nghe có vẻ khá kỳ quái.
"Erendir, ý trò là trò đã làm rất tốt sao?"
"Em đã được một giáo sư khác cho phép."
"Ngay cả khi đã được phép, trò vẫn nên hành động cẩn trọng hơn. Trò không biết hai đứa vừa rồi có thể đã gặp nguy hiểm gì sao?"
"Cái đó..."
Trước lời răn dạy nghiêm khắc của Rudger, Erendir chỉ còn biết im lặng.
"Được rồi, ít nhất trò có thể bù đắp số điểm bị trừ của hai trò."
"Dạ?"
Rudger nhìn chằm chằm vào Rene.
"Rene."
"Vâng, thưa giáo sư."
"Tại sao trò không trở lại ký túc xá?"
"Cái đó......"
"Ta thừa nhận trò ham học, nhưng trò không biết trong tình huống thế này mà làm vậy sẽ gây phiền phức cho người khác sao?"
"......Em xin lỗi."
Rudger lắc đầu.
"Erendir."
"Vâng."
"Hãy đưa Rene về ký túc xá. Ta sẽ không trừ điểm hai trò nữa."
"Thật sao, thưa giáo sư?"
"Ta cần nhắc lại không?"
"......Dạ không. Em nghe rõ rồi ạ."
Erendir trả lời, nhưng không sao dứt bỏ được mối nghi ngờ đang nhen nhóm trong lòng cô.
'Tại sao giáo sư lại đối xử khác biệt vậy?'
Trong lúc cô còn đang than thở trong lòng, người sói vừa bị khống chế lúc nãy bỗng nhảy dựng lên.
"Ở đằng kia thưa giáo sư!"
"Ta biết rồi."
Rudger đứng chắn trước mặt Rene và Erendir, nhìn chằm chằm vào người sói. Hầu hết các vết thương phép thuật trên người người sói đã lành, nhưng cơn đau do phép thuật để lại vẫn giày vò khắp cơ thể nó.
Người sói nhìn chằm chằm vào ba người với ánh mắt đầy thù địch, đột nhiên nó di chuyển. Nhưng thay vì tấn công, nó bỏ chạy.
"Nó đang chạy trốn!"
Cùng lúc Rene hét lên, Rudger ngay lập tức đuổi theo. Hắn không có ý định để con người sói vừa phát hiện ra này chạy thoát.
Rene và Erendir vẫn chưa nhận ra, nhưng cổ của người sói đó cũng bị đánh dấu. Thật may mắn là quả cầu điều khiển bị che khuất bởi lớp lông sói nên hai cô bé không thể nhìn thấy rõ ràng. Tuy nhiên, nếu người khác tìm thấy, sẽ rất khó để hắn tiêu hủy bằng chứng.
Rudger vận phép lên chân và đuổi theo.
Khi vượt qua bãi cỏ tối màu và băng qua khu vườn, hắn nhìn thấy người sói đang bò lên mái nhà từ tường ngoài của tòa nhà nghiên cứu gần đó. Những móng vuốt sắc nhọn ghim sâu vào tường ngoài của tòa nhà một cách dễ dàng, cơ thể khổng lồ của nó cuối cùng chạm tới một mái nhà với những ngọn tháp nhọn.
'Không thể để nó thoát được.'
Rudger nhanh chóng bay lên không trung nhờ ống phóng dây và đáp xuống mái nhà. Erendir cùng với Rene, những người vẫn đang quan sát cảnh tượng từ xa, há hốc mồm kinh ngạc.
"Đó là ma thuật phi hành sao?"
"Ta không chắc lắm."
Hai người không thể nhìn thấy ống phóng dây vì trời tối nên họ đinh ninh mọi cử động của Rudger đều nhờ ma thuật.
Hai bóng người đứng trên mái nhà đối diện nhau. Không thể nhìn thấy rõ ràng từ xa, nhưng không khó để biết Rudger là ai dựa vào vóc dáng và hình thể.
Mặt trăng tròn vành vạnh. Những đám mây trên bầu trời dần tản đi, chẳng mấy chốc, ánh sáng bạc vừa ấm áp vừa lạnh lẽo rọi xuống, như vén bức màn đêm. Đêm nay là một đêm trăng tròn.
Rudger lao về phía trước và người sói cũng lao tới. Hai bóng người vượt qua nhau và một cuộc giao tranh cận chiến lập tức diễn ra.
"Ồ."
"Ôi trời ơi!"
Có điều gì đó trong phong thái của Rudger khiến hai cô bé khó rời mắt. Dưới ánh trăng, những bước di chuyển của Rudger giống như một điệu nhảy khi hắn tránh được các đòn tấn công của ng��ời sói.
Mặc dù các cô gái ở rất xa, nhưng họ cũng có thể cảm nhận được sức công phá rung chuyển, nhưng không một đòn nào chạm được vào Rudger.
Rudger đã sử dụng nhiều loại mũi tên ma thuật mang thuộc tính như lửa, băng, gió và mặc dù chúng chỉ là ma pháp cấp hai, nhưng lại nhắm chính xác vào những bộ phận hiểm yếu của người sói, khiến nó bị thương.
'Nghe đồn rằng giáo sư đã từng ở trong quân đội.'
Erendir nghĩ về Rudger Chelici. Cô không đặc biệt quan tâm đến vị giáo sư này, nhưng người giúp việc của cô đã cung cấp cho cô khá nhiều thông tin về Rudger. Vì vậy, cô chỉ có một vài thông tin rời rạc về hắn ta. Theo trí nhớ của Erendir, Rudger Chelici đã từng phục vụ trong quân đội, thậm chí người này còn lập được kỷ lục khi săn lùng cryptid.
Khi chứng kiến cảnh Rudger chiến đấu, Erendir nghĩ rằng vị giáo sư này giống một thợ săn hơn là một pháp sư.
Người sói tạo ra một âm thanh chói tai khi lăn xuống mái nhà rồi trượt đi. Rudger không bỏ lỡ điều này hệt như một kẻ săn mồi không bao giờ bỏ lỡ khoảng trống do con mồi bị thương tạo ra.
Ba mũi giáo băng to bằng nắm tay liên tiếp đâm vào cơ thể người sói, ghim chặt nó xuống mái nhà. Mặc dù người sói có khả năng hồi phục tuyệt vời, cơ thể nó vẫn bị xuyên thủng ngay tức khắc bởi đòn tấn công này.
Trận chiến đã kết thúc.
'Chà. Thứ này làm mình hao tổn không ít sức lực.'
Rudger nhận ra rằng hắn đã tiêu tốn khá nhiều pháp lực trong trận chiến vừa rồi.
'Dùng nhiều ma lực không tốt chút nào.'
May mà hắn đã gặp Hans trước đó để có thuốc theo bên mình.
Nếu không, tình huống lúc này đã chẳng thể suôn sẻ như thế. Hắn cần chấm dứt vụ này trước khi nó trở nên phiền phức hơn.
Ngoài người sói này, vẫn còn một người sói khác đang ẩn nấp trong Theon. Hắn cần xử lý cả hai người sói ngay trong đêm nay.
Khi Rudger từ từ tiến lại gần, người sói đang loạng choạng chợt vung tay. Những nghi ngờ của Rudger chợt bùng lên khi nhìn thấy những mảnh vỡ từ tòa nhà bị người sói ném về phía mình.
'Cái gì?'
Rudger không do dự lập tức tạo một tấm khiên phòng hộ quanh mình. Những mảnh vỡ bay vào đều bị va đập và bật ra.
Người sói ngay lập tức giơ cả hai tay lên, đập mạnh xuống mái nhà. Do sức mạnh cơ bắp mạnh mẽ của nó, mái nhà đổ sập, kéo theo người sói cũng ngã xuống. Các mảnh vỡ lan rộng, một đám mây bụi bốc lên xung quanh.
Rudger nheo mắt nhìn cảnh tượng này.
Một người sói có trí tuệ?
Ngay cả khi chúng là những sinh vật nhân tạo, không được xếp vào loại cryptid, thì với việc được tạo ra dựa trên loài sói, bản năng dã thú tất nhiên vẫn phải còn.
Tuy nhiên, thứ trước mặt không chỉ biết bỏ chạy khi cảm thấy nguy hiểm mà còn biết ném đồ vật, điều Rudger không ngờ tới.
Mất dấu rồi?
Rudger bước vào tòa nhà qua khoảng trống trên mái, hắn nhanh chóng nhận ra rằng người sói đã không còn ở đó. Tuy nhiên, Rudger không hoàn toàn mất dấu vết vì có một mùi hương tinh tế kích thích khứu giác hắn vẫn còn vương vấn trong không khí.
'Thật may là mình đã giấu nén hương giữa trận đề phòng trường hợp này xảy ra.'
Rudger nhanh chóng lần theo dấu vết mùi hương để lại. Hắn cần phải hoàn thành việc này trong ngày hôm nay để tránh đêm dài l���m mộng.
* * *
"Tracy! Tracy! Cậu đâu rồi?"
"Aidan. Chúng ta không tìm được cậu ta đâu. Từ bỏ thôi."
Aidan và Leo vẫn đang miệt mài tìm kiếm Tracy.
Lần cuối cùng họ nghe tin Tracy đã đi vào khu rừng phía đông, cả hai vẫn tiếp tục tìm kiếm ngay cả khi mặt trời lặn. Tuy nhiên, vẫn không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của Tracy.
Leo bắt đầu bực mình, lên tiếng trước.
"Mình nghĩ Tracy thấy không làm được nên đã bỏ cuộc rồi."
"Đó là lỗi của chúng ta vì đã không từ chối vụ cá cược của Tracy một cách dứt khoát."
Leo ủ rũ trước lời đáp của Aidan. Leo cảm thấy hơi tội lỗi khi đã đưa ra đề nghị bốc đồng đó với Tracy, đó là lý do tại sao cậu vẫn tiếp tục tìm kiếm cùng Aidan.
"Nếu chúng ta bị giáo sư bắt gặp, chúng ta sẽ gặp rắc rối đấy. Điểm phạt dành cho những học sinh như chúng ta không phải chuyện đùa đâu."
"Mình không muốn bỏ về."
"Cậu có thực sự tin rằng Tracy vẫn đang tìm kiếm người sói không?"
"Nếu là người khác thì mình sẽ không tin, nhưng nếu là Tracy..."
Trên thực tế, ngay cả Aidan cũng không r�� vì sao mình lại tin chắc như vậy.
Có một điều gì đó rất quen thuộc trong ánh mắt Tracy. Đó là sự ám ảnh của một người luôn khao khát đạt được điều mình muốn. Cậu nghĩ rằng nếu cô ấy là một người như thế, có lẽ cô ấy thực sự có thể liều mạng để bắt người sói.
"Được rồi. Hãy tìm thêm nửa tiếng nữa. Nếu không tìm thấy gì nữa, chúng ta sẽ quay trở lại."
Leo thở dài nhìn Aidan. Cậu ta biết rằng anh chàng tốt bụng này rất bướng bỉnh, khó mà thỏa hiệp được vào những lúc quan trọng.
Trong lúc hai người vừa nghỉ chân một lát để chuẩn bị tìm kiếm tiếp.
"Kyaaaaaaa!!"
Tiếng hét của một cô gái vang lên từ xa. Giọng nói nghe quen tai một cách lạ lùng đó tất nhiên là của Tracy Friad, người mà họ đang tìm kiếm.
"Leo!"
"Đằng kia!"
Cả hai chạy xuyên qua đám cỏ và cành cây đến nơi phát ra tiếng hét. Đúng lúc đó, bãi cỏ phía bên kia rung chuyển và một bóng người bất ngờ nhảy vọt ra ngoài. Aidan đang chạy trước liền bị va phải.
"Chuyện gì vậy?"
"Không sao."
Aidan ngẩng đầu lên khi cảm thấy áp lực mạnh mẽ từ cơ thể vừa ngã đè lên mình. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy là mái tóc đỏ vẫn nổi bật rực rỡ ngay cả dưới ánh trăng mờ ảo.
"......Tracy?"
"......Aidan?"
Tracy nhận ra người mình đang ôm, vội vàng đứng phắt dậy.
"Cậu.... Tại sao cậu lại ở đây?"
"Mình nghe thấy tiếng hét của cậu......"
"Cái gì?! Ai hét chứ?!"
Thấy Tracy đỏ mặt mắng Aidan, Leo thở dài, nghĩ rằng chẳng cần lo lắng gì nữa rồi. Nhưng bất chợt có tiếng kêu của một con thú vang lên.
"Aidan, cậu có nghe thấy không?"
"Có phải người sói không?"
Ánh mắt cảnh giác của hai nam sinh hướng về phía lùm cây. Cả hai đồng loạt rút đũa phép nhưng Tracy lại đứng chắn trước mặt họ.
"Chờ một chút."
"Tracy, cậu làm gì vậy?"
Trước câu hỏi của Aidan, Tracy ngập ngừng rồi đặt một ngón tay lên môi, ra hiệu cho cả hai đi theo.
Aidan và Leo nhìn nhau, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, nhưng cuối cùng quyết định đi theo Tracy. Ba người họ lặng lẽ di chuyển và cuối cùng đã đến trước một vùng đất trũng, nơi mặt đất như bị xới tung.
"Nhìn qua đó đi."
Khi họ nhìn theo hướng cô bé đang chỉ với giọng nói trầm khẽ, họ thấy có thứ gì đó đang ngọ nguậy ở giữa một đống lá khô rụng.
"Thứ đó......"
Aidan ngay lập tức nhận ra đó là gì.
"Người sói?"
Đó chắc chắn là một người sói. Tuy khắp cơ thể đầy những vết sẹo nhưng nó vẫn đang thở, chứng tỏ nó vẫn còn sống.
Một người sói con?
Toàn bộ bản dịch này là sản phẩm trí tuệ độc quyền, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.