(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 213: Lời mời (2)
Khi Rudger mở mắt trở lại, khung cảnh văn phòng quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là một bầu trời đêm không sao.
Vừa đặt chân xuống, hắn đã nghe thấy tiếng nước chảy. Nhìn xuống, Rudger thấy toàn bộ bề mặt dưới chân mình được bao phủ bởi nước. Trời khá tối nên hắn không thể ước lượng được độ sâu. Một lớp sương mù mờ ảo giăng lướt trên mặt nước. Bên dưới, mặt nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời đêm lấp lánh muôn vàn tinh tú đủ sắc màu.
'Vùng ngoại biên của Mộng giới.'
Nơi này được gọi là Vùng đất Cõi mộng, rìa ngoài cùng của một thế giới được tạo nên từ những giấc mơ và cõi vô thức của con người. Mỗi ánh sao ẩn sâu dưới lớp nước kia đều là một giấc mơ của nhân loại.
Rudger bước đi chậm rãi. Mỗi bước chân của hắn lại tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước. Những giấc mơ chìm sâu dưới đáy nước khẽ rung động, tạo thành những vòng tròn đồng tâm.
'Điểm hẹn không còn xa.'
Rất khó để xác định phương hướng trên con đường đầy sương mù như thế này, nhưng chiếc nhẫn trên tay Rudger là vật định hướng duy nhất. Ánh sáng ngọc lục bảo từ chiếc nhẫn tỏa ra, kéo dài thành một vệt, dẫn lối về phía trước.
Rudger không rõ bản thân đã đi được bao lâu. Đột nhiên, ánh sáng từ chiếc nhẫn đột ngột tắt lịm.
Làn sương mù phía trước tan đi, lộ ra một cánh cửa lớn. Đó là một cánh cửa làm bằng đá cẩm thạch màu xám. Trên cánh cửa khắc hình quỷ một sừng, khiến nó trông hệt như cánh cổng địa ngục.
Rudger đi về phía cánh cửa. Khi hắn đặt bàn tay đeo nhẫn của mình lên, ánh đỏ vụt lóe lên từ đôi mắt quỷ khắc trên cánh cửa, sau đó cánh cửa từ từ mở ra.
Phía sau cánh cổng đá, chỉ là một khoảng tối đen như mực, không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Rudger chậm rãi bước vào trong. Khoảnh khắc hắn vừa bước qua, cánh cửa phía sau đóng sầm lại.
Trong bóng tối vô tận, đâu đó vọng lại vài âm thanh hỗn độn.
Cách đó không xa có một chiếc bàn lớn. Những người ngồi xung quanh đang xầm xì trò chuyện.
"Lần này ngươi quá bất cẩn."
"Hừ, xui xẻo thôi. Mấy tập tài liệu đó... ... Hửm?"
Những người đang nói chuyện với nhau chợt ngừng lại và nhìn chằm chằm về phía Rudger. Những gì xuất hiện trên những chiếc ghế không phải là con người, mà là hình dạng của những ngọn lửa đen đang rực cháy.
Cách hiện diện như vậy đảm bảo thân phận của họ được giữ kín tuyệt đối.
"Ai vậy? Sao đằng đó không lên tiếng?"
Một ngọn lửa đen chập chờn nói chuyện với Rudger. Dù không nhìn thấy khuôn mặt đằng sau ngọn lửa, Rudger vẫn có thể đoán được danh tính đối phương.
Victor Dreadful.
'............'
Hắn có nên mở lời không?
Nếu dựa trên mô tả của những kẻ khác về tên John Doe này, có lẽ...
Sau khi quyết định xong, Rudger tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống gần nhất, không thốt lấy nửa lời.
"Chậc. Nhìn cách tên đó thậm chí còn không muốn nói chuyện kìa, ta cá nếu gã đó không phải John Doe thì ngươi cứ viết ngược tên ta cũng được. Thật đúng với cái tính lập dị của hắn!"
"Hừ. Một kẻ tự cao, luôn tự cho mình là đúng."
Vào lúc đó, tiếng phàn nàn phát ra từ ngọn lửa đen ở một chiếc ghế khác. Có vẻ như kẻ này không thích hành vi kiêu ngạo của John Doe chút nào.
Giọng nói này nghe quen thuộc.
"Thôi đi, Night Berom. Chúng ta đâu phải chỉ quen nhau một hai ngày. Ngươi còn không biết tính hắn chắc?"
"Im đi, tên tiến sĩ điên."
"Ơ kìa! Lần trước không phải chúng ta còn hợp tác rất vui vẻ hay sao? Sao hôm nay ngươi lại cau có ghê thế?"
"Câm miệng. Đừng có nhắc với ta về chuyện hôm đó."
'Là tên hiệp sĩ đã xuất hiện ở Baltanung!'
Có tổng cộng tám chỗ ngồi.
Trừ chiếc ghế cao nhất dành cho Linh Cấp, bảy ghế còn lại đều thuộc về các Đệ Nhất trong tổ chức.
Và hiện tại có tổng cộng bốn ngọn lửa đen đã chiếm chỗ, bao gồm cả Rudger.
'Kẻ đó là ai vậy?'
Rudger nhận thấy một ngọn lửa vẫn cháy lặng lẽ suốt thời gian qua, không hề có chút phản ứng nào. Hắn ta thậm chí còn không nhìn về phía Rudger khi hắn xuất hiện, có vẻ như kẻ này không quan tâm đến những thành viên khác.
Sau đó, một người khác cũng đã đến điểm hẹn.
"Ồ, xem ra mọi người đến sớm hơn ta nghĩ đấy chứ."
Ngọn lửa mới đến nói với giọng thân thiện và ngồi xuống một chiếc ghế trống.
"Các ngươi biết tin gì chưa? Esmeralda đã thất thủ ở Theon."
Anh chàng mới đến tự nhiên bắt chuyện, nhắc đến câu chuyện với Night Berom và Victor Dreadful.
"Con tinh linh sư đó ư? Chắc là thật rồi. Mọi khi cô ta là người xuất hiện đầu tiên mà."
"Ờ. Ta cũng nghe tin rồi. Có lẽ Linh Cấp triệu tập chúng ta hôm nay cũng vì việc này."
"Thật bất ngờ. Ta không nghĩ Esmeralda lại có thể gặp rắc rối ở một nơi như Theon."
"Chắc ả lại lên cơn điên rồi mất kiểm soát chứ gì?"
Kẻ Đệ Nhất vẫn im lặng từ đầu bỗng quay mình về phía này. Dù hắn ta không nói gì, Rudger vẫn cảm nhận được ánh mắt dò xét.
"John Doe, không phải ngươi và Esmeralda cùng phụ trách nhiệm vụ thâm nhập Theon sao?"
Nghe vậy, ánh mắt của Berom và Victor Dreadful tự nhiên hướng về phía Rudger.
"Thủ lĩnh sẽ giải thích."
Rudger đáp cụt lủn rồi im lặng hẳn, tỏ rõ thái độ không muốn tiếp tục cuộc đối thoại.
Khi hắn nói vậy, những người xung quanh không hỏi thêm câu nào nữa.
Nhưng ánh mắt của kẻ kia vẫn thỉnh thoảng liếc về phía hắn.
'Kẻ đó có liên quan đến John Doe sao?'
Không phải Rudger không nghĩ đến việc thu thập thông tin từ những kẻ này. Nhưng nếu hắn tìm hiểu thông tin, rất có khả năng những kẻ khác có thể nhìn ra điều gì đó từ lời nói của hắn.
Xem xét nguy cơ phạm sai lầm và bị vạch trần thân phận, hắn dứt khoát lựa chọn giữ im lặng.
Có vẻ như vị Linh Cấp kia vẫn chưa tiết lộ thân phận giả mạo của Rudger cho các Đệ Nhất này. Rudger không đoán được ý đồ của đối phương, đành án binh bất động, âm thầm theo dõi tình hình.
Khi Rudger im lặng, Đệ Nhất mới đến tiếp tục cuộc trò chuyện với Victor Dreadful.
"Dạo gần đây ngươi có nghe tin về sự trỗi dậy của Thánh quốc Bretus không?"
"Có nghe nói qua. Bọn chúng đã yên ắng suốt hai mươi năm, giờ lại đột ngột hành động rầm rộ như vậy, chắc chắn có mưu đồ gì đó."
"Có l�� là do tần suất xuất hiện của các Cryptid ngày càng gia tăng. Chẳng phải gần đây có con quái vật nào đó xuất hiện ở Leathervelk sao?"
"Ngươi nói Jevaudan hả? Ta cũng có nghe tin. Ta muốn tận mắt chứng kiến vẻ ngoài hùng vĩ đó. Đáng tiếc là nó đã bị đánh bại. Ước gì ta có thể tự tay giải phẫu cơ thể tuyệt mỹ ấy, biến nó thành tiêu bản trong một chai formalin. Chậc, nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vời rồi!"
"Cũng không hẳn là bị đánh bại. Theo nguồn tin ta nghe được thì nó đã biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đúng là kỳ lạ! Dù Leathervelk có rộng lớn đến đâu cũng khó lòng chứa nổi một con quái vật khổng lồ như vậy. Lẽ nào nó đã chui xuống lòng đất rồi?"
Đệ Nhất mới tới này nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, như thể không bao giờ cạn lời. Chủ đề đủ thứ, có cảm giác như hắn ta biết tuốt.
Từ những tin tức lớn lao như tình hình các quốc gia bên ngoài, hay thậm chí cả những chuyện tầm thường như một nhân vật nào đó đã làm gì ở đâu, hoặc mạch khoáng sản mới được phát hiện ở khu vực nào.
'Một kẻ thông minh và am hiểu sâu rộng tình hình thế giới. Nếu hắn ta là người phụ trách thông tin, rất có thể là thành viên của một cơ quan tình báo.'
"Nikolai, dạo này có tin tức gì đặc biệt thú vị không?"
Nikolai.
Rudger không bỏ sót cái tên mà Victor Dreadful vừa thốt ra.
Bỗng, một giọng nói lên tiếng.
"Ngươi vẫn ồn ào như vậy, Nikolai."
Đó là một giọng nói hơi chói tai, với âm vực rõ ràng là của phụ nữ.
Đệ Nhất đến sau cùng hỏi với giọng thẳng thừng.
"Mọi người tới đông đủ rồi chứ? Thủ lĩnh chưa đến sao?"
"Linh Cấp sẽ đến sớm thôi. Cô là người cuối cùng rồi đấy, Bentmin."
"Im đi, đừng gọi thẳng tên ta như vậy, cái tên tiến sĩ điên khùng."
"Ôi trời, đừng cứng nhắc như vậy. Chẳng phải quan hệ của chúng ta đã tốt đẹp hơn rồi sao?"
"Ta thà động vào một con giòi còn hơn là kết thân với loại người như ngươi."
Chỉ cần nhìn những gì người này nói, có vẻ như cô ta thực sự ghét cay ghét đắng Victor Dreadful.
Trên thực tế, Victor Dreadful hầu như luôn thực hiện thí nghiệm trên cơ thể người nên ngoại hình và khí chất của hắn ta khá quái dị, rất khó tạo được thiện cảm với người đối diện.
Kẻ tên Night Berom cũng tỏ ra chán ghét khi nói chuyện với Victor Dreadful. Nhưng nhìn vào thái độ của Victor Dreadful thì có vẻ như hắn ta chẳng mấy bận tâm đến thái độ hay ánh nhìn của người khác về mình.
Có lẽ cũng vì vậy mà hắn ta có thể thản nhiên thực hiện những thí nghiệm vô nhân đạo trên cơ thể người mà không chút do dự hay sợ hãi. Hắn ta là một kẻ tâm thần bẩm sinh, thiếu đạo đức và sự đồng cảm.
Còn kẻ cuối cùng tên Bentmin.
Ẩn trong giọng điệu cáu kỉnh của người này là một vẻ cổ xưa khó lòng che giấu. Qua cách nói chuyện của cô ta, Rudger suy đoán người này chắc chắn có xuất thân không hề tầm thường. Ít nhất không thể đến từ một gia đình bình dân.
"Esmeralda đâu? Cô ta đâu phải người hay đến muộn như vậy."
"Cô chưa nghe tin à? Esmeralda đã bị hạ rồi."
"Cái gì?"
"Cô thật sự không biết tin đó à?"
"Thật ồn ào. Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần là ta không hay biết tin tức gì hả?"
Khoảnh khắc hai người đang đấu khẩu với nhau.
Coooong—!
Một sự rung chuyển mạnh mẽ lan khắp không gian hắc ám.
Tất cả những người đang nói chuyện đều im lặng. Hơi thở của mọi người bỗng trở nên nặng nề.
Một bóng người đang tiến về phía này từ bên ngoài màn đêm.
'Cuối cùng hắn ta cũng đến rồi!'
"Rất tốt! Mọi người đều đã có mặt đúng giờ."
Không giống như các Đệ Nhất tồn tại dưới dạng ngọn lửa, Linh Cấp xuất hiện dưới hình dạng của con người bình thường.
Hắn ta mặc bộ quần áo đen như một linh mục và đeo một chiếc mặt nạ trắng tinh trên mặt. Chiếc mặt nạ khắc hình ma quỷ giống với hình trên cánh cửa đá cẩm thạch mà họ vừa bước qua.
Bên cạnh Linh Cấp còn có một người khác, nhưng người đó đội một chiếc mũ trùm đầu kín mít, khó lòng xác định được giới tính chứ đừng nói đến tuổi tác.
'Kẻ này là ai?'
Như thể cảm nhận được ánh mắt của Rudger, kẻ này hơi ngẩng đầu lên. Rudger chợt có cảm giác bóng tối bao xung quanh hắn đều như thể có linh tính, đang nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ngài đã đến rồi, Thủ lĩnh."
Cũng vào lúc này, ngọn lửa vốn vẫn im lặng nãy giờ mở miệng.
Một giọng nói đầy lịch sự và tôn trọng. Giọng nói của người này tràn đầy nhiệt huyết đến mức Rudger hơi khó tin khi người này có thể giữ im lặng cho đến tận bây giờ.
"Đã lâu không gặp, Lesley."
Linh Cấp tự nhiên ngồi xuống ghế và liếc nhìn quanh phòng.
Ánh mắt của hắn ta dừng lại trên chiếc ghế trống của Esmeralda.
"Mọi người có vẻ đều đang làm tốt công việc của mình. Dù đây là một cuộc họp bất thường nhưng tất cả đều có mặt đầy đủ và đúng giờ. Được rồi, bắt đầu cuộc họp thôi."
Ánh mắt của Linh Cấp hướng về phía Rudger.
"Vấn đề đầu tiên... là làm thế nào để lấp đầy vị trí trống của Esmeralda?"
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.