Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 189: Lối thoát (1)

Enya nhanh chóng rời khỏi khu ổ chuột với bước chân loạng choạng. Cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Alex.

“Enya.”

“Đội trưởng.”

Enya thấy Terina đang đợi mình. Cô lập tức cúi đầu.

“Xin lỗi đội trưởng, là tôi làm chậm trễ công việc.”

“Mọi chuyện xong rồi chứ?”

“Vâng.”

“Hai người biết nhau sao?”

Terina hỏi, cô nhận thấy tâm trạng cấp dư��i mình có vẻ chán nản hơn bình thường.

“À vâng, cũng khá lâu rồi.”

“Vừa nãy có phải là Alex không nhỉ?”

Bất chợt, một trong số các hiệp sĩ đi cùng lên tiếng. Enya cố gắng ngăn anh ta lại, nhưng Terina đã lên tiếng trước.

“Alex?”

“Đội trưởng, đó là một người trước đây từng được mệnh danh là hiệp sĩ tài năng nhất trong trường sĩ quan của Đế quốc.”

Giống như Theon, Học viện sĩ quan của Exilion là nơi chuyên đào tạo các hiệp sĩ phục vụ cho Đế quốc. Hầu hết các gia đình hiệp sĩ danh tiếng đều có thành viên tốt nghiệp từ đây nên sự cạnh tranh để vào được nơi này vô cùng khốc liệt.

Khi nghe nói Enya có vẻ có mối quan hệ thân thiết với Alex, người đến từ học viện sĩ quan, Terina đã mở lời hỏi thăm.

“Hai người cùng niên khóa sao?”

“Vâng.”

Đó là ký ức Enya không hề muốn nhớ lại, nhưng nếu đội trưởng đã hỏi, cô cũng không tiện giấu giếm.

“Tại sao một người như vậy lại xuất hiện tại một nơi như thế này?”

Những gì Terina nói chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Enya cố gắng trả lời rằng mình không biết, nhưng anh hiệp sĩ đứng cạnh, người không rõ đầu đuôi, đã trả lời thay.

“Cậu ấy đã bị giải ngũ.”

Enya cắn môi khi nghe thấy điều đó. Nhưng dường như không ai để ý đến phản ứng của cô.

“Lý do là gì?”

“Nghe nói vài ngày trước lễ nhậm chức, cậu ta đã hành hung vài học viên và người hướng dẫn.”

***

“Chuyện đó là thật sao? Anh đã đánh bạn học của mình?”

Alex thở hắt ra trước câu hỏi ngây thơ của Arfa, lắc đầu cam chịu.

“Ừ, không chỉ có bạn học mà còn cả người hướng dẫn nữa.”

“Sao anh lại đánh họ?”

“Vấn đề là ở tôi, .....”

“Tôi không tin. Anh không phải loại người sẽ tùy tiện hành động như vậy. Có điều gì khó nói à?”

“... ... .”

Alex nhất thời không nói nên lời trước câu hỏi của Arfa.

“Sao cậu lại cho rằng tôi sẽ không tùy tiện hành hung người khác?”

“Chỉ là cảm giác của tôi thôi.”

Alex muốn hỏi Arfa về cái cảm giác ấy nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong suốt đó, những lời muốn nói bỗng chốc biến mất. Sao anh ta lại đi hỏi về thứ gọi là cảm giác với một cỗ máy chứ?

“Thực ra đó là một cuộc đấu năm chọi một, cuối cùng tôi thắng nên bọn họ không thể chấp nhận được thất bại mà thôi. Sự kiêu căng của đám quý tộc đó, mọi người cũng chẳng lạ gì nữa.”

Những lời đó khiến Rudger nhớ đến Theon.

Sự phân biệt đối xử giữa học sinh quý tộc và học sinh bình dân.

Một sự rạn nứt lớn, không thể hàn gắn giữa hai nhóm người.

Đó cũng là sự phân biệt đối xử đã in hằn qua hàng trăm năm trên thế giới này.

Trên thực tế, nếu chỉ xét về điểm số và kỹ năng, Alex gần như là một trong số những người đứng đầu của lứa học viên khóa đó. Nếu không có sự cố ngày hôm đó, Alex lúc này hẳn đã trở thành một hiệp sĩ nổi tiếng.

“Vậy tại sao anh lại ở đây? Anh thừa biết là chỉ cần nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa thì anh sẽ có một cuộc sống sung sướng hơn nhiều.”

Alex mỉm cười cay đắng trước quan điểm của Violetta.

“Có lẽ là do tôi đã quá mệt mỏi. Trận đấu ngày hôm đó không hẳn do cơn tức giận trong lúc bồng bột mà là do oán giận mà tôi đã kìm nén suốt m���t thời gian dài.”

“Tên hướng dẫn đó cũng vậy. Chắc hẳn bọn họ thấy thật khó coi khi nhìn thấy một thường dân lúc nào cũng lang thang ở một nơi mà lẽ ra chỉ có quý tộc mới có thể đặt chân đến. Những kẻ đó gây sự với tôi cũng chẳng phải ngày một ngày hai.”

Dù Alex có làm gì thì bọn họ cũng sẽ kiếm cớ trừng phạt anh ta. Trong khi những người khác được nghỉ ngơi vào buổi tối thì Alex vẫn phải chạy bộ khắp sân tập vì lệnh trừng phạt.

Từ khi gia nhập học viện, Alex chưa từng được ngủ ngon một ngày nào. Cho dù thể hiện xuất sắc đến đâu thì mọi nỗ lực của anh ta đều không được công nhận.

Alex đã phải chịu đựng sự bất bình đẳng đó ròng rã suốt ba năm trời.

“Trời đất, những ba năm.”

“Cậu chắc chắn đã phải chịu khổ nhiều.”

“Phải. Cuối cùng thì tôi cũng chẳng thể kìm nén được nữa nên đã ra tay đánh bọn họ một trận, sau đó bị giải ngũ.”

Áp lực cảm xúc tích tụ trong ba năm qua bùng nổ không lâu trước lễ nhậm chức. Thế là Alex dính líu đến vụ bạo hành học viên và bị buộc giải ngũ.

“Nhưng trông cô gái kia có vẻ không chỉ khó chịu vì việc anh bị đuổi. Chắc hẳn còn ẩn tình gì đó.”

Pantos khoanh tay im lặng lắng nghe nãy giờ, bỗng cất tiếng.

Những người khác bao gồm Violetta, Sheridan và Hans đều im lặng trước nhận xét tinh tế của Pantos, người mà bấy lâu nay họ vẫn ngỡ chỉ có cơ bắp.

“Mọi người nhìn tôi làm gì?”

Pantos thắc mắc khi nhận được những ánh mắt kỳ quái của đồng đội. Nhưng thay vì trả lời, mọi người xung quanh đồng loạt ngoảnh mặt làm ngơ.

“Pantos nói đúng.”

Alex đồng ý với lời của Pantos.

“Bởi vì tôi và cô ấy đã từng là người yêu.”

“Cô ấy chính là người mà tôi đã nhìn thấy ở nhà đấu giá hôm đó. Hai người đã gặp nhau như thế nào?”

“Chúng tôi nảy sinh tình cảm khi cạnh tranh thứ hạng. Thời điểm cả hai nhận ra tình cảm dành cho nhau, đó thực sự là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi.”

“Ôi trời.”

Violetta lấy tay che miệng cảm động.

Bọn họ đã từng hứa hẹn với nhau về tương lai.

Nhưng hạnh phúc đó không kéo dài được lâu.

Khi Alex ngày càng thân thiết v���i Enya, những tác động từ bên ngoài lên Alex cũng ngày càng gia tăng.

“Cô gái tên Enya đó không biết những chuyện đó à?”

“Cô ấy không biết.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi đã giấu chúng.”

Alex không muốn Enya biết. Nếu anh ta nói với Enya thì với tính cách bướng bỉnh ấy, cô ấy chắc chắn sẽ gây ra xung đột với bọn chúng.

Nếu chuyện đó xảy ra, Enya sẽ phải chịu chung cảnh ngộ bị phân biệt đối xử như Alex. Alex tuyệt đối không muốn để chuyện đó xảy ra.

Một phần lý do là Alex không thể phủ nhận những gì lũ học viên và giảng viên chết tiệt đó đã nói. Ngay cả Alex cũng thầm đồng ý với những gì bọn họ nói.

Sự khác biệt về địa vị giữa hai bọn họ là quá lớn. Cho dù Alex có hoàn thành buổi lễ nhậm chức thì cái mác thường dân vẫn sẽ đeo bám anh ta suốt đời, cho dù có trở thành hiệp sĩ.

Còn ngược lại, Enya là một quý tộc. Với tài năng của cô, con đường phía trước của cô chắc chắn sẽ vô cùng rộng mở và thành công.

“Một gã như tôi chẳng khác gì một trở ngại trong cuộc đời cô ấy.”

Không ai có thể đưa ra lời an ủi nào cho Alex lúc này.

“Vì vậy tôi đã đẩy Enya ra xa mình.”

“Anh đã làm gì?”

“Tôi khiến cô ấy hiểu lầm bản thân ngoại tình rồi nói lời chia tay. Nếu tôi nói chia tay ngay từ đầu thì cô ấy chắc chắn sẽ không nghe.”

Alex đến tận bây giờ vẫn không thể quên được hình ảnh ngày chia tay hôm ấy. Dù đã nhiều lần tự nhủ rằng mọi chuyện đều ổn, nhưng chỉ khi trực tiếp đối mặt với Enya, Alex mới nhận ra mình vẫn không thể quên đi đoạn tình cảm ấy.

Sau khi chia tay Enya, Alex cảm thấy trống r���ng vô tận.

Vào thời điểm đó, các học viên quý tộc liên tục khiêu khích, trêu chọc Alex và nhắc đến Enya. Khoảnh khắc Alex nghe được những lời nói không tôn trọng Enya, anh ta đã bật cười rồi sau đó liền ra tay đánh đám người đó một trận.

Cuối cùng, Alex đã bị trục xuất khỏi học viện vì tội danh hành hung người khác.

“Đó thực sự là một kết thúc phù hợp cho một thường dân như tôi.”

Làm tổn thương người mình yêu thương và bị đuổi khỏi nơi có thể thực hiện giấc mơ của bản thân.

Alex đã chẳng còn gì nữa.

***

“Một người có tài nhưng cuối cùng lại bị giải ngũ.”

Terina sau khi nghe câu chuyện liền lắc đầu cảm thán.

“Thật đáng tiếc.”

Cô không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa Enya và người đàn ông đó. Tuy nhiên, khi lần đầu tiên nhìn thấy Alex bước vào phòng, trực giác mách bảo Terina rằng người này rất mạnh và được đào tạo bài bản.

“Một người như vậy lại cam tâm phục vụ cho một người ở khu ổ chuột sao?”

Cho dù có bị giải ngũ nhưng chỉ với danh tiếng từng theo học tại học viện sĩ quan thôi cũng đủ để có một công việc không tồi bên ngoài. Nhưng người tên Alex ấy lại cam tâm trở thành cấp dưới của một người xuất thân từ khu ổ chuột.

“Chà, không phải vì hắn ta là thường dân sao?”

“Tôi đoán đó là tất cả những gì hắn ta có thể làm.”

Enya cắn môi khi nghe các hiệp sĩ khác nói chuyện với nhau.

Terina hỏi khi nhìn phản ứng của Enya.

“Cô có ổn không, Enya?”

“Tôi không sao. Hiện tại tôi đã không còn bất cứ quan hệ nào với người đó nữa.”

Terina không hỏi thêm gì nữa khi nhìn thấy thái độ kiên quyết của cấp dưới.

***

Kể từ ngày hôm đó, Alex đã lang thang khắp nơi như một kẻ đầu đường xó chợ. Anh ta uống rượu và đánh bạc mỗi ngày.

Có một hôm, Alex đã xảy ra xô xát với một băng đảng đang thao túng một sòng bạc. Với khả năng của mình, Alex lẽ ra có thể dễ dàng đánh bại tất cả bọn chúng, nhưng anh ta lại không làm vậy.

Thay vào đó, Alex lại chịu bị đánh, bị đá ra ngoài và lăn lộn trong bùn.

Đó là một ngày mưa lớn.

Alex nằm dài trong bùn và nhìn lên bầu trời. Anh biết cuộc đời mình khốn khổ nhưng điều đó không quan trọng vì một kẻ rác rưởi như anh xứng đáng được như vậy. Có lẽ tốt hơn hết là anh nên kết thúc cuộc đời mình ở đâu đó một cách nhanh chóng.

Đúng lúc này, có một người xuất hiện trong tầm nhìn của Alex.

“Tại sao cậu lại để những kẻ yếu hơn bắt nạt mình vậy?”

Trong khi những người qua đường đều giả vờ không nhìn thấy Alex, thì có một người đã bắt chuyện với anh.

“Anh là ai?”

“Tôi đã thấy cậu ở quán bar. Cậu thừa biết bọn họ gian lận nhưng lại không hề phản kháng lại khi bị đánh. Cậu có sở thích bị hành hạ sao?”

“Đừng có nói nhảm.”

“Vậy tôi đổi câu hỏi khác nhé. Cậu thỏa mãn với cuộc sống như vậy sao?”

Những lời đó chạm đến trái tim của Alex.

Alex nhếch mép cười.

“Có thì sao mà không thì sao? Anh có thể cho tôi thứ gì?”

“Còn tùy vào câu trả lời của cậu.”

Ngay cả khi Alex trắng trợn mỉa mai người trước mặt, tất cả những gì anh ta nhận được vẫn là một câu trả lời tôn trọng.

Alex nghiến răng. Anh ta biết người kia thực sự có ý tốt. Nếu đối phương thực sự không quan tâm thì hoàn toàn có thể phớt lờ anh ta như những người khác. Dù biết như vậy nhưng Alex cũng không thể kiềm chế được cơn buồn bực trong lồng ngực.

“Cậu đang tự đày đọa bản thân mình.”

“Anh thì biết cái gì.........”

“Cậu cam chịu điều đó sao?”

“Cái gì?”

“Phải cúi đầu trước những người tệ hại hơn mình. Dù bản thân có tài năng nhưng lại không được công nhận.”

“Đừng nói nhảm nữa.”

“Nhưng tại sao cậu lại tự trách bản thân vì điều đó?”

“Tôi đã bảo là đừng.......”

Đáp lại tiếng hét của Alex là một bàn tay bất chợt vươn tới.

“Hãy đi cùng tôi.”

“Anh có gì để tôi tin tưởng?”

“Cậu đâu cần phải tin tưởng tôi.”

“Nói nhảm cái gì vậy?”

Người đàn ông nở một nụ cười trên môi.

“Ít nhất tôi sẽ không coi thường cậu vì cậu là thường dân.”

“... ... .”

Với người bình thường, những lời nói đó trong mắt họ có thể chỉ là lời nói suông. Nhưng Alex biết người này không có lý do phải nói dối. Khi mọi người đi ngang qua đều phớt lờ anh, thì người duy nhất chịu trò chuyện cùng anh ta chẳng đời nào lại phải nói dối.

“Cậu có thể lựa chọn nắm tay tôi hoặc đẩy ra. Tôi không phiền nếu cậu mượn tiền. Tôi sẽ cho cậu mượn nếu cậu muốn. Trông vậy thôi chứ tôi có rất nhiều tiền đấy. Nhưng cậu có thể làm giúp tôi một việc được không?”

“Là gì?”

“Ít nhất đừng tự hành hạ bản thân. Nó rất đau đớn, đúng chứ?”

“... ... .”

Đó là lần đầu tiên Alex được ai đó an ủi ngoài Enya. Tuy nhiên, chính tay Alex đã đẩy Enya đi và bỏ chạy như một kẻ hèn nhát.

Vào lúc này, vách tường sâu trong trái tim Alex sụp đổ.

“Chết tiệt! Tại sao lại là tôi?”

Ngay cả khi phải chia tay sau khi đã tổn thương người mình yêu, hay ngay cả khi bị đuổi khỏi Học viện sĩ quan hay khi say xỉn bị đánh đập, Alex vẫn không hề rơi một giọt nước mắt, nhưng vào lúc này, Alex đã bật khóc như một đứa trẻ.

“Trời mưa rồi!”

Rudger lẩm bẩm khi nhìn mưa trút xuống từ trên trời.

“Mưa to thật đấy!”

Alex cúi đầu không trả lời.

*** Chương truyện này do truyen.free chuyển ngữ và gi�� bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free