(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 180: Sói và Quạ (3)
Trước những lời tức giận của Freuden, Rudger chỉ im lặng.
"Giờ anh định giả vờ như không có chuyện gì à? Nói đi."
Rudger nhắm mắt lại và nghĩ về Rene.
Hắn thừa nhận. Hắn khá bất ngờ khi gặp lại cô bé ở Theon.
Từ cái ngày định mệnh ấy, hắn chưa từng nghĩ họ sẽ tái ngộ ở một nơi như vậy.
Hắn không muốn tỏ ra quen biết Rene và cũng không thể làm vậy.
Ban đ��u, Rudger đã định không can thiệp vào cuộc đời cô bé, hắn cố gắng tránh xa những nơi có khả năng chạm mặt Rene nhất.
Nhưng trớ trêu thay, số phận lại không cho phép điều đó.
Rudger đã tình cờ cứu mạng Rene khi cô bé phát sinh tranh chấp với một quý tộc đầu kỳ học.
Sau đó, hắn lại vô tình cứu cô bé khi suýt bị người sói tấn công.
Khi nhận ra sức mạnh ma thuật bẩm sinh khiến Rene gặp khó khăn trong quá trình học tập, Rudger liền đưa cho cô bé cuốn sách mà hắn đã giữ gìn từ lâu.
Rồi hắn lại một lần nữa cứu cô bé khi bị Quasimodo tấn công tại phòng tiệc.
Không biết từ bao giờ, họ đã gặp nhau nhiều hơn và khi Rudger tỉnh táo lại, mối quan hệ giữa cả hai đã trở nên thân thiết tự lúc nào không hay.
Giống như ngày xưa.
Nhưng.
Mối liên hệ với quá khứ không chỉ dừng lại ở mỗi Rene.
Bởi ngay cả Freuden Ulburg cũng xuất hiện tại Theon.
'Chẳng lẽ đây chính là số phận sao?'
Rudger nghĩ tới đôi mắt của Rene.
Sức mạnh mà cô bé vẫn chưa nhận thức được.
Tuy nhiên.
Hiện tại, vấn đề hắn cần giải quyết chính là ngư��i trước mặt.
Freuden Ulburg.
Đứa nhóc tự mãn và ngông cuồng năm ấy nay đã trưởng thành.
"Cậu nghĩ vậy sao?"
Giọng của Rudger trầm xuống, một luồng khí thế từ người hắn bỗng tỏa ra.
"Cậu nghĩ ta đang cố ý làm vậy?"
"Cái gì?"
"Chuyện đó đã thuộc về quá khứ. Giờ đây, ta và cô bé đã chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa."
"...Anh!"
Freuden nhìn Rudger với ánh mắt không thể tin được.
"Sao anh..."
"Đừng ngớ ngẩn như vậy."
Rudger bác bỏ lời Freuden bằng một nụ cười khinh bỉ.
"Cất công đến tận đây chỉ vì chuyện mười hai năm trước? Ta không thấy có chút hài hước nào trong câu chuyện đùa đó cả."
"Vậy tại sao anh lại có mặt ở đây?"
"Không phải chuyện của cậu."
"..."
Nghe những lời đó, Freuden càng thêm nghi ngờ.
Trong ký ức của cậu, Rudger là một kẻ du mục luôn che giấu thân phận.
Sao người này lại đột nhiên trở thành giáo sư của Theon dưới danh nghĩa một quý tộc giả mạo?
Lại còn đúng vào thời điểm Rene nhập học năm nhất?
Đó không thể nào chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên được.
"Không cần cố gắng phủ nhận điều đó, tôi biết anh đến đây với mục đích gì."
"Thật nực cười."
"Ngay cả khi anh đối xử tốt với Rene vì cảm giác tội lỗi ấy, anh có nghĩ em ấy sẽ muốn điều đó không?"
"Vậy cậu định làm gì? Đến gặp cô bé và kể cho nó nghe mọi chuyện?"
Khi Rudger hỏi vậy, Freuden chỉ biết im lặng.
"Đương nhiên là cậu không thể nói điều đó ra rồi. Cậu cũng biết là cô bé bị mất ký ức, đúng chứ?"
"...Tôi khác với anh."
"Khác nhau chỗ nào? Hai chúng ta đều biết chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó, chỉ là chúng ta đều không nhắc đến mà thôi."
"Anh thì biết cái gì? Anh làm sao có thể hiểu được cảm giác của tôi!"
"Ta có cần phải biết không?"
"..."
Freuden trừng mắt nhìn Rudger với đôi mắt đỏ ngầu.
Hai nắm đấm của cậu ta đang run rẩy.
Tuy nhiên, Freuden không hề phản bác lại lời nói đó.
"Nếu cậu muốn nói sự thật cho cô bé, cứ tự nhiên. Ta không quan tâm."
Freuden cắn răng trước lời nói khiêu khích của Rudger.
Sau cùng, cậu ta trừng mắt nhìn Rudger rồi quay lưng bỏ đi.
Nếu ở lại đây thêm một lúc nữa, Freuden không chắc bản thân mình sẽ kiềm chế được sự tức giận mà làm ra những hành động quá khích.
'Thằng bé này vẫn cứng đầu như ngày nào.'
Rudger khẽ thở dài khi nhìn bóng lưng Freuden phía xa.
"Cậu có thể ra đây rồi, Hans."
"Ặc."
Vừa dứt lời, Hans lập tức xuất hiện từ phía sau một thân cây.
"Rất xin lỗi, anh trai. Tôi không cố ý nghe lén đâu."
"Tôi biết. Tôi cũng không ngờ thằng bé sẽ chặn đường mình như thế này."
"Anh nghĩ mọi chuyện sẽ ổn chứ? Nhìn qua thì có vẻ như cậu ta đã biết thân phận giáo sư của anh là giả mạo. Nếu cứ tiếp tục thế này, việc anh bại lộ chỉ là vấn đề thời gian."
"Không cần lo lắng về chuyện đó."
Rudger nói, nhìn vào nơi Freuden đã biến mất.
"Nó sẽ không nói ra đâu."
* * *
Những gì Rudger nói vẫn còn đọng lại trong tâm trí Freuden.
Cơn giận sôi lên trong lồng ngực cậu.
Cậu ta cứ nghĩ Rudger Chelici sẽ thừa nhận đến Theon vì Rene sau khi bị mình chất vấn.
Nhưng phản ứng đó là gì?
Thật lòng Freuden rất muốn vạch trần tất cả những gì Rudger đã l��m trong quá khứ.
Nhưng lý trí của Freuden đã ngăn cản điều đó.
Rudger Chelici giờ đã là một giáo sư danh tiếng ở Theon.
Nếu cậu nói rằng thân phận của Rudger Chelici hoàn toàn là giả dối...
Ai sẽ tin điều đó?
Cậu ta không có bằng chứng nào.
Ngược lại, cậu ta có thể gây bất lợi cho gia tộc Ulburg.
Và còn một lý do nữa khiến Freuden không muốn tiết lộ sự thật.
"Ồ? Học trưởng? Anh xong việc rồi sao?"
"..."
"...Học trưởng?"
Freuden hơi sợ hãi khi nhìn thấy Rene hỏi mình.
Nếu cậu nói ra toàn bộ sự thật, Rene sẽ ra sao? Em ấy đang sống rất tốt. Nếu hiện tại biết sự thật...
'Không được! Mình không thể nói ra chuyện đó.'
Em ấy chắc chắn sẽ rất đau khổ nếu biết sự thật.
Người thầy em ấy tin tưởng và dựa dẫm thực chất lại là kẻ đã xóa ký ức và giết chết mẹ mình.
Nhớ lại những ký ức đau buồn đó liệu có tốt cho Rene không?
Chính điều này đã khiến Freuden ngần ngại.
Có lẽ sẽ tốt hơn nếu Rene không biết mọi thứ.
Đột nhiên cậu nhớ lại những gì Rudger đã nói lúc nãy.
"Chúng ta thật sự khác nhau ư?"
Chính Freuden là người đã tức giận trước những lời nói đó.
Nhưng vào lúc này, cậu ngầm thừa nhận những gì Rudger nói là đúng.
"Học trưởng?"
"..."
Đôi mắt trong veo của Rene nhìn cậu đầy quan tâm.
Khoảnh khắc chứng kiến đôi mắt lấp lánh như ánh sao trên bầu trời đêm trước mặt, Freuden chỉ mong đôi mắt ấy sẽ mãi mãi thuần khiết như vậy, không vướng chút u buồn nào.
"Anh vẫn ổn chứ?"
"...Ừ. Anh ổn."
"Anh gặp phải chuyện gì phiền não sao?"
"...Không có chuyện gì đâu."
Cuối cùng, Freuden đã hiểu vì sao người kia không hề ngăn cản mình rời đi hay sợ cậu tiết lộ mọi chuyện cho Rene. Bởi vì, hắn biết cậu không bao giờ có thể nói ra sự thật đó.
* * *
"Chúng ta có thể tạm bỏ qua Freuden. Hiện giờ, cậu ta vẫn chưa đủ sức uy hiếp chúng ta."
"Hả? Được rồi. Nếu như anh đã nói vậy."
Hans ngập ngừng đáp, nhưng vì Rudger đã nói thế nên anh cũng không hỏi thêm gì nữa.
"Tôi đã thu thập được một số thông tin về vụ tối qua. May mắn thay, có vẻ như vụ cháy nhà kho ngày hôm qua chỉ được công bố là tai nạn do quản lý pháo hoa."
"Với hiệu trưởng, một kết luận như vậy hoàn toàn có thể chấp nhận được."
"Có rất ít thông tin về vụ việc nên có vẻ như tất cả mọi người, ngoại trừ một số ít người nắm rõ sự tình, đều tin là như vậy."
"Vậy, số người bị bắt đã thế nào?"
"Hiện tại, bọn chúng đang bị giam giữ bên trong Theon. Nhưng có vài điều khó hiểu."
Hans vừa nói vừa gãi đầu.
"Có vẻ như cô gái tóc xanh ấy lại phụ trách thẩm vấn bọn chúng."
"Casey Selmore?"
"Tôi xác nhận cô ta đã vào văn phòng hiệu trưởng, nhưng không rõ chuyện gì đã xảy ra sau đó. Có vẻ như đã có một cuộc giao dịch nào đó diễn ra."
"Đúng như tôi dự đoán. Có vẻ như mồi nhử của chúng ta đã phát huy tác dụng."
"Chà, dù sao chúng ta cũng đã cất công như vậy rồi, bọn họ mà không mắc câu thì cũng quá phí hoài."
Hans bỗng hỏi với giọng hơi lo lắng.
"Nhưng anh có chắc mọi chuyện sẽ ổn chứ? Tên thám tử đó trông cũng không phải hạng dễ bị lừa."
"Tôi biết."
Rudger hiểu Hans đang lo lắng điều gì.
Không có gì đảm bảo hắn sẽ không bị Casey Selmore bắt được trong tương lai.
"Một lời nói dối phải che đậy bằng vô số lời nói dối khác. Đến một lúc nào đó, tôi chắc chắn cô ta sẽ nhận ra điều bất thường."
"Giờ tôi có thể làm gì chứ? Đến lúc đó rồi tính."
"Nói vậy có phải là quá vô trách nhiệm không?"
"Tôi cũng đâu biết chuy��n ba năm trước lại có thể diễn biến đến mức này chứ?"
"Anh đang gặp rắc rối lớn đấy."
"Cái gì?"
"Nếu cô ta biết chuyện ba năm trước anh cũng lợi dụng cô ta..."
Tại Vương quốc Delica vào ba năm trước.
Rudger khi ấy, dưới thân phận James Moriarty, đã cố ý lợi dụng Casey Selmore để cô thay mình khám phá những sự việc thối nát ở đó.
"..."
Với tính cách của Casey Selmore, nếu cô ta phát hiện ra mình đã bị cùng một người lợi dụng hai lần.
"Anh trai?"
"Chỉ cần chúng ta không bị bắt là được, đúng không?"
"..."
"Nghe thì dễ đấy. Nhưng nếu trường hợp xấu nhất xảy ra thì sao?"
Thực ra Rudger chưa nghĩ xa đến thế.
Hiện tại hắn có nhiều chuyện phải lo lắng hơn là Casey Selmore.
Nhưng nếu chuyện như thế thực sự xảy ra thì...
"Chắc là tôi sẽ phải chạy trốn lần nữa thôi."
"............"
Hans thở dài, như thể cậu biết trước Rudger sẽ trả lời như vậy.
"Dù sao đi nữa, Hans, đó không phải là điều quan trọng lúc này."
"Vậy thì có gì quan trọng hơn sao?"
Hans đang định hỏi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt c���a Rudger, cậu ta chợt cảm thấy không ổn.
'Gì vậy? Biểu cảm của anh trai... trông không được tốt lắm.'
Rudger là người luôn giữ được vẻ bình tĩnh dù cho chuyện gì xảy ra.
Nhưng rõ ràng, biểu cảm của hắn lúc này cho thấy hắn đang lo lắng.
"Có chuyện gì sao?"
Rudger nhắm mắt lại và thở dài.
"Vì sự việc lần này, rất có thể Sư phụ đã nhận ra ta đang ở đây."
Dòng chảy câu chuyện mượt mà này được truyen.free gửi gắm đến bạn đọc, với toàn quyền sở hữu bản dịch.