Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 179: Sói và Quạ (2)

Mọi người mở to mắt, lần lượt nhìn về phía hai người Rudger và Freuden.

Hai người này có quen nhau từ trước sao?

Nhìn thái độ của Freuden lúc nói chuyện với Rudger, có vẻ đây không phải lần đầu tiên hai người gặp nhau. Thậm chí, cảm giác như họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.

Im lặng một lúc, Rudger đáp lại với giọng khó hiểu.

"Ta không biết trò đang nói gì. Đây chắc chắn là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."

.........

"Có lẽ tôi đã nhầm giáo sư với một ai đó."

Freuden nhẹ nhàng đáp lại.

Sau đó, Erendir chậm rãi lại gần giường bệnh của Rudger.

"Chúng em nghe nói giáo sư và cô Selina bị thương nên đến thăm. Đây là quà của chúng em, mong hai người sớm khoẻ lại."

Erendir nói và đẩy lưng Rene.

Rene đột nhiên bị đẩy tới trước mặt Rudger, mặt cô bé đỏ bừng vì xấu hổ.

"Gi-giáo sư Rudger. Đây là quà của chúng em."

"Ừ, được rồi. Cảm ơn các trò."

Rudger nhận lấy chiếc giỏ và đặt nó cạnh giỏ trái cây của Flora.

Flora chứng kiến cảnh tượng đó bỗng dưng cảm thấy khó chịu khi nhận ra thái độ Rudger đối xử với mình và Rene hoàn toàn khác biệt.

Trong khi Flora đang bận suy nghĩ, các học sinh tập trung trong phòng bệnh bắt đầu chào hỏi nhau.

"Ồ, rất vui được gặp cậu. Tôi đã thấy cậu trong lớp rồi, nhưng đây là lần đầu chúng ta chính thức làm quen, phải không? Tên tôi là Erendir."

"À vâng! Tên tôi là Aidan! Rất vui được gặp học tỷ!"

!!!

Vẻ mặt của Erendir rạng rỡ hẳn lên, cô ấy chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được ai gọi là 'học tỷ' ngoài Rene.

Erendir và nhóm Aidan nhanh chóng trở nên thân thiết.

Chính xác hơn, do thái độ thân thiện của Erendir, cô ấy rất vui mỗi khi được ai đó gọi mình hai tiếng 'học tỷ'.

Leo lúc đầu tỏ ra cảnh giác với Erendir, nhưng sau khi thấy thái độ hòa nhã của cô ấy, cậu quyết định buông bỏ cảnh giác.

Một vị công chúa, một thường dân, một quý tộc sa sút, một thú nhân và một gián điệp của Quân Giải phóng.

Leo thấy họ thật là một sự kết hợp kỳ lạ.

Nhìn thấy Tracy đang cố gắng ngăn cản Erendir tiếp cận Aidan ngây thơ, Leo cảm thấy mình như một tên ngốc vì quá lo lắng.

* * *

Chuyến thăm bệnh viện ngắn ngủi nhưng ồn ào cuối cùng cũng kết thúc.

Sau khi tiễn các học sinh đi, Selina mỉm cười như thể rất vui.

"Thật là một ngày náo nhiệt."

"Nhờ phúc các em mà tôi thấy mệt thêm."

"Anh trông cũng đâu có vẻ gì bất mãn. Giáo sư Rudger, anh có vẻ cũng rất được học sinh yêu quý đấy."

"Cái đó... ..."

"Tôi biết mà, anh không cần chối đâu. Hi hi!"

...........

Rudger chẳng biết phải nói gì trước lời nhận xét đó.

"Có vẻ như mọi chuyện cuối cùng cũng xong rồi... ..."

"Xin chào! Tôi đến thăm hai người này."

Bỗng, cánh cửa cọt kẹt mở ra và giáo sư Merylda bước vào.

...........

Rudger chỉ biết im lặng nhìn chằm chằm người mới đến.

"Gì vậy? Vẻ mặt đó của anh là sao, giáo sư Rudger?"

"Không có gì. Chỉ là tôi đột nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi."

"Anh vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"

"Không sao đâu. Tôi nghĩ mình cần ra ngoài hít thở không khí một lúc."

Khi Rudger rời khỏi phòng bệnh, Merylda quay lại nhìn Selina với đôi mắt lấp lánh.

"Selina này....."

"Hả?"

"Nói tôi nghe xem nào. Hai người ở riêng thế có chuyện gì không?"

"À, cái đó... ."

Selina đổ mồ hôi lạnh khi Merylda nhìn cô như một kẻ săn mồi.

* * *

Rudger rời khỏi tòa nhà và tản bộ gần đó.

Selina và Merylda dường như có chuyện muốn nói riêng nên hắn hiểu ý mà rời đi.

Hơn nữa, Rudger còn có một người cần gặp.

Trong lúc đang bước đi với những suy nghĩ ấy, hắn nhận thấy có người đang chặn đường.

Đôi mắt của Rudger ánh lên tia sáng sắc bén khi nhận ra người kia.

"Freuden Ulburg."

Freuden được gọi tên nhưng không trả lời.

Cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào Rudger với khuôn mặt vô cảm.

"Trò đang đợi ta sao?"

"Chúng ta cần nói chuyện."

"Rất xin lỗi, nhưng ta e là chúng ta chẳng có gì để trao đổi cả. Trò có thể trở về rồi."

Bất chấp lời đuổi khách, Freuden Ulburg vẫn không hề nhúc nhích.

Rudger cau mày.

"Trò đang cố gắng làm gì vậy?"

"Anh thực sự không biết tôi sao?"

"Ta không biết trò đang nói cái gì. Hãy thôi nói những lời vô nghĩa đi."

Rudger đi ngang Freuden, như thể không muốn nghe thêm nữa. Xem ra họ chẳng thể nói chuyện đàng hoàng với nhau được nữa.

Nhưng Freuden đã mở miệng.

"Anh bất chấp thân phận mà trở thành giáo sư ở đây chỉ để gặp lại em ấy sao?"

... ... .

Bước chân của Rudger dừng lại.

Freuden quay sang Rudger, trừng mắt nhìn hắn.

"Anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?"

...........

Haiz.

Thứ phát ra từ miệng Rudger cuối cùng chỉ là một tiếng thở dài.

Lông mày của Freuden giật giật trước hành động đó.

Rudger quay đầu lại, nheo mắt nhìn Freuden.

"Ta tưởng khi đó cậu vẫn chỉ là một đứa nhóc. Vậy mà cậu vẫn còn nhớ sao?"

Hắn nhếch khóe miệng.

"Tiểu quỷ nhà Ulburg!"

* * *

"Vậy chuyện gì đã xảy ra?"

Trước những câu hỏi dai dẳng của Merylda, Selina cuối cùng đành đầu hàng và kể lại mọi chuyện.

"Chà, lãng mạn thật đấy!"

Merylda không giấu nổi sự thích thú của mình.

"Selina. Đây là cơ hội của cô, vì vậy hãy cố gắng lên."

"Thật ra thì... ... Tôi không biết nữa. Đây là lần đầu tôi làm những chuyện như thế này."

Selina, hai má ửng đỏ như đang ngâm mình trong hơi ấm của mùa xuân, ngập ngừng nói.

"Giáo sư Rudger thực sự là một người tuyệt vời. Thông minh, lạnh lùng, mạnh mẽ. Anh ấy rất được học sinh ngưỡng mộ và quý mến. Trong khi tôi chỉ biết trò chuyện với tinh linh. Nghe thật ngớ ngẩn phải không?"

Đó chính là nỗi lo lắng chất chứa trong lòng Selina.

Cô ấy luôn nghĩ mình không xứng với Rudger.

Chính xác hơn thì, cảm giác của Selina dành cho Rudger gần giống với ngưỡng mộ hơn.

"Thì có sao?"

Merylda nhẹ nhàng bác bỏ mối lo ngại của Selina.

"Selina. Đừng quá coi thường bản thân. Tôi chắc chắn chỉ cần cô muốn, ngoài kia có vô số đàn ông tình nguyện xếp hàng chờ cô đấy."

"Hả? Sao có thể?"

"Dù sao thì. Chỉ có một lời khuyên tôi có thể cho cô. Hãy cứ là chính mình là được."

"Thật sao?"

Selina nắm tay Merylda như thể chợt nảy ra một ý tưởng hay.

"Vậy thì, cô Merylda! Làm ơn hãy giúp tôi!"

"Hả?"

* * *

Một luồng không khí lạnh tràn vào giữa hai người Rudger và Freuden.

"Đã bao lâu rồi nhỉ? Chắc cũng phải mười năm rồi!"

"Chính xác là gần mười hai năm."

"Vậy sao? Ta nhớ khi đó cậu vẫn chỉ là một đứa nhóc."

"Hồi đó anh cũng trẻ hơn bây giờ rất nhiều."

"Bây giờ trông cậu đã ra dáng quý tộc rồi đấy. Cũng không tồi!"

"Đừng nói nhảm nữa."

Freuden ngắt lời.

"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tại sao anh lại ở đây?"

"Có lý do gì khiến ta không nên đến đây không?"

"Một người như anh... có lý do gì để đến Theon chứ? Mà tên của anh cũng đâu phải Rudger Chelici."

"Cậu nói như thể cậu biết rất rõ về ta vậy."

Một làn gió lướt qua giữa hai người.

Freuden siết chặt nắm tay.

"Anh tiếp cận Rene rốt cuộc có mục đích gì?"

... ... Ta không biết cậu đang nói cái gì.

"Anh nghĩ tôi không biết anh đã đưa cuốn sách ma thuật cho Rene, giúp đỡ em ấy sao? Giờ anh tính chuộc lỗi sao...."

... ... .

Những lời nói đó đè nặng lên trái tim Rudger.

Freuden nói như thể đang kết án Rudger.

"....sau khi đã tự tay giết chết mẹ em ấy?"

Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, trân trọng kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free