(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 18: Rene (1)
Sân tập của Theon là khu vực chung ai cũng có thể sử dụng. Nơi này rất rộng lớn, có tới ba sân tập, nên các học viên có thể tự do luyện tập ma pháp của mình ở bất cứ đâu. Đặc biệt, vào đầu học kỳ, những học sinh năm nhất tò mò về danh tiếng của Theon là những người thường xuyên sử dụng sân tập nhất. Dĩ nhiên, cũng vì thế mà chỉ có học sinh năm nhất thường xuyên gặp phải những sự cố nhỏ.
Những đứa trẻ mới bước vào trường, đi đâu cũng được nghe tung hô là thiên tài. Các học sinh năm nhất, chưa từng trải qua sự cạnh tranh thực sự, tự nhiên nảy sinh lòng tự mãn cao độ, tin rằng mình là người giỏi nhất.
Khi các em dần tiến bộ qua các lớp học, chắc chắn sẽ có những xung đột nảy sinh, và đó cũng là nơi thường xuyên nhất xảy ra tại Sân tập số một. Giống như lúc này đây.
"Cái gì? Ngươi nhắc lại lần nữa xem."
"Đây là nơi mọi người đều có thể tự do sử dụng. Tôi không có lý do gì phải đi cả."
Rene cau mày khi thấy ba học sinh đang nhìn mình với vẻ khinh bỉ. Cô bé có mái tóc màu xám khói, một điều hiếm thấy ngay cả ở Đế quốc. Cô đến Sân tập số một vì tò mò, và giờ đây đang vướng vào một rắc rối. Lý do chẳng có gì to tát: ba học sinh kia muốn sử dụng khu vực này, nên họ yêu cầu Rene rời đi.
Cô bé không muốn rời khỏi vì lúc này sân tập không có nhiều người, vẫn còn rất nhiều không gian trống, nhưng không hiểu sao ba học viên đối diện cứ chăm chăm muốn chiếm lấy khu vực Rene ��ang đứng.
Tất cả bọn họ đều là con cái của các gia đình quý tộc, và trong số đó có một học sinh năm nhất tên là Dunema Rommli, con gái của Bá tước Rommli. Chính cô ta là người đã lên tiếng yêu cầu Rene rời đi.
"Nếu cảm thấy không thoải mái, sao các người không tự rời đi?"
"Sao ngươi dám nói chuyện như vậy với ta hả, tên thường dân láo xược?"
"Theon không phân biệt địa vị hay huyết thống. Thậm chí cậu không biết điều đó khi mới đặt chân vào đây sao?"
"Ta đoán đó là điều mà lũ các ngươi muốn tin."
"Đúng vậy, Dunema. Chính vì thế mà những thường dân thấp kém không bao giờ khá lên được."
"Mọi người nói không nên đối xử tốt với những kẻ thấp hèn cũng chẳng sai chút nào."
Hai nam sinh thay nhau nịnh bợ Dunema, dùng lời lẽ chì chiết nhắm vào nữ sinh đối diện.
Rene cắn môi. Mấy người này thậm chí không thèm nghe những gì cô nói vì cô chỉ là một thường dân. Nếu tiếp tục tranh luận với họ cũng chỉ phí thời gian. Rene quay lưng đi, phớt lờ ba học viên kia, nhưng hành động đó hẳn đã chạm đúng vào lòng tự trọng của Dunema.
"Tên thường dân kia, sao ngươi dám phớt lờ những gì ta nói hả?"
Bá tước Rommli là một quý tộc điển hình, ưa chuộng tư tưởng về kẻ được chọn và khinh miệt những người tầm thường. Dunema là con gái duy nhất của một bá tước như vậy, nên cũng bị ảnh hưởng sâu sắc bởi lối suy nghĩ của cha mình.
Dunema từ nhỏ đã luôn là tâm điểm của sự chú ý. Cô ta có rất nhiều tiền, gia cảnh hùng hậu. Nhưng tất cả những người đến Theon đều là thiên tài, và điều đó khiến cô ta rất khó thích nghi.
Ngay cả khi học cùng lớp với những người bình thường cũng khiến Dunema cảm thấy khó chịu. Cô ta không muốn chấp nhận sự thật rằng có những học sinh thường dân thấp kém lại tài năng hơn mình. Quý tộc phải luôn đứng trên tất cả, vì cô ta là kẻ được chọn, còn thường dân chỉ là công cụ để tôn lên giá trị của cô ta.
Đối với Dunema, cô nàng thường dân tên Rene là một kẻ khó chịu. Lần đầu tiên cô ta để ý đến Rene là khi đang ở trong lớp học. Màu tóc xám khói hiếm gặp cũng thu hút sự chú ý, nhưng chính vẻ đẹp của Rene mới khiến Dunema khó chịu hơn bất cứ điều gì khác. Nữ sinh đó giống như một con búp bê được tạo ra bởi nữ thần nhan sắc, một vẻ đẹp như thể không thuộc về thế giới này.
Lòng tự trọng của Dunema bị giáng một đòn, và cô ta không thể tha thứ cho điều đó. Dunema cần một mục tiêu để trút giận, và mục tiêu đó không ai khác chính là Rene.
Đôi mắt của Rene nhìn về phía Dunema như muốn nói họ thật đáng thương hại. Dunema nghiến răng và trừng mắt nhìn lại.
Một tên thường dân mà cũng dám cả gan phớt lờ cô ta?
Dunema trong cơn tức giận liền rút đũa phép ra và niệm chú. Sự việc diễn ra bất ngờ đến nỗi ngay cả hai người đi cùng cô ta cũng không kịp phản ứng.
Rene cũng vậy. Cô bé không bao giờ tưởng tượng rằng nữ sinh đối diện sẽ hành động như thế.
Làn ma lực nhanh chóng tụ lại, và những tia sét tóe lửa phóng thẳng tới phía trước. Lúc Rene chợt nhận ra nguy hiểm thì đã muộn, ma pháp đã đến ngay trước mặt cô bé, cô bé không còn kịp né tránh nữa.
"Ngu ngốc. Đã quá muộn rồi."
Một nụ cười độc ác nở trên môi Dunema. Cô ta không muốn giết người, mà chỉ muốn hủy hoại khuôn mặt của Rene.
Vào khoảnh khắc khi ma pháp chực chạm vào gương mặt Rene, một tia sáng trắng xuyên không, đánh tan ma pháp của Dunema. Nhìn thấy phép thuật của bản thân bị đánh tan ngay trước mắt, mặt Dunema nhăn lại.
"Kẻ nào?"
Cô ta nhìn về hướng tia sáng phát ra và thấy một người đàn ông đang nhìn xuống từ khán đài.
"Trò đang làm cái gì?"
Khoảnh khắc giọng nói mang theo sự tức giận ẩn giấu đó lọt vào tai Dunema, làn da của cô ta tái nhợt đi. Dunema biết người đàn ông đó là ai.
"Giáo sư Rudger?"
Ánh mắt của Rudger liếc nhìn ba người Dunema, Rene và cả những học sinh chỉ đứng nhìn xung quanh mà không hề can thiệp vào cuộc tấn công ban nãy.
"Có vẻ như trò không coi trọng nội quy của Theon."
Tự ý phát động một cuộc tấn công bất ngờ vào một đối thủ không sẵn sàng chiến đấu chắc chắn là một lỗi lớn. Thậm chí hành động này còn bị giáo sư tận mắt chứng kiến.
"Ý giáo sư là gì?!"
Dunema vốn đã rất tức giận, lập tức lên tiếng cãi lại.
"Điều này là để bảo vệ uy quyền của chúng ta với tư cách là quý tộc...!"
"Uy quyền? Cho ai?"
"Đó là bởi vì thường dân này......"
"Ở Theon, tất cả học sinh đều bình đẳng như nhau. Học lực, tư chất và tài năng chỉ được đánh giá dựa trên khả năng cùng niềm đam mê của học sinh, bất kể thân phận cao quý đến mức nào."
Dunema cắn môi. Rudger lắc đầu trước hành động không chút ăn năn hối lỗi của nữ sinh trước mặt. Hắn biết ngay những học sinh năm nhất này sẽ gây rắc rối. Bản thân chúng vẫn còn non nớt, chưa hiểu sự đời. Lối suy nghĩ hạn hẹp khiến chúng dễ bị cảm xúc chi phối, hành động thiếu suy nghĩ. Giống như Dunema Rommli trước mặt hắn lúc này. Nhưng không biết thì không có nghĩa là vô tội.
"Mới vào học chưa được bao lâu mà trò đã gây ra chuyện lớn như vậy, ta không thể không xử phạt trò. Mau đi theo ta."
Rudger nói xong liền quay lưng định rời đi. Hắn định sẽ cho cô bé một hình phạt nhỏ rồi bỏ qua.
Nhưng, lúc Rudger quay lưng lại, một tiếng hét chợt vang lên.
"Chỉ là một tên quý tộc đã sa cơ mà lại dám......"
Lời chưa dứt, hai nam sinh bên cạnh đã vội bịt miệng Dunema Rommli lại. Sau câu nói của Dunema Rommli, sân tập vốn đã yên ắng, nay lại càng thêm tĩnh mịch.
"Du....Dunema?"
Hai nam sinh đổ mồ hôi đầm đìa. Hành vi này không hề như họ mong muốn. Ngay cả Rudger Chelici, người chuẩn bị rời đi, cũng dừng bước. Khuôn mặt của những học sinh xung quanh trở nên tái nhợt.
Dunema chợt nhận ra những gì vừa nói nhưng cô ta không thể nuốt lại lời đã lỡ.
"Trò vừa nói gì?"
Giọng nói nghiêm nghị của Rudger nhắm thẳng vào Dunema. Không dừng lại ở đó, hắn từ từ lơ lửng trong không trung. Bước nhẹ trên không, Rudger từ từ rời khỏi khán đài, hạ xuống mặt đất và tiến về phía cô ta.
Thình thịch. Thịch.
Với mỗi bước đi của Rudger, Dunema cảm thấy như thể đất trời đang sụp đổ. Cô ta không cảm nhận được điều này khi Giáo sư Rudger ở trên khán đài, nhưng khi đối mặt trực tiếp, áp lực mà người này tỏa ra thật không thể ngờ.
Vẻ ngoài của Rudger lúc này đối với Dunema tựa một hung thần. Dunema cảm thấy rằng vị giáo sư này có thể dễ dàng nghiền nát cô ta chỉ bằng một cái búng tay.
"A....a.."
Dunema sợ hãi đến mức không nói thêm được từ nào nữa.
"Trò nói ta là quý tộc thất thế sao?"
"E-Em......"
"Giáo sư Rudger!"
Từ bên ngoài, Giáo sư Selina vội vàng chạy tới, yêu cầu Rudger dừng tay. Cô ấy cũng vừa mới đến sau khi nghe tin. Nhưng ngay khi đến nơi, tất cả những gì cô thấy chỉ là bóng dáng Rudger nhìn chằm chằm một nữ sinh đang run rẩy.
Những suy nghĩ lo lắng xẹt qua đầu Selina, cô ấy vội vàng tìm cách ngăn cản Rudger lại, nhưng đúng lúc ấy, Rudger cất tiếng.
"Trò không sai."
"Cái gì?"
Dunema nghĩ giáo sư sẽ tức giận hoặc sẽ trừng phạt cô ta ngay lập tức.
"Đúng vậy, ta quả là một quý tộc đã sa cơ. Nhưng đây là Theon, và ta hiện là giáo sư của Học viện này. Dunema, những gì trò nói rõ ràng là hành động thách thức uy quyền của giáo sư."
Rudger nói bằng một giọng vô cùng nghiêm khắc.
"Vì đây là lần vi phạm đầu tiên, ta sẽ bỏ qua cho thái độ vô lễ ấy."
"A......"
Các học sinh khác nghe những lời này liền ngây người nhìn Rudger.
"Tất nhiên, những gì trò đã làm với bạn học sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Ta hy vọng điều đó sẽ giúp trò biết nhìn nhận lại bản thân."
Dunema cảm thấy đất trời như sụp đổ trước những lời giáo huấn của giáo sư, nhưng cô ta không dám thốt nửa lời phản bác.
Sau đó, Rudger lên tiếng.
"Trò là Rene?"
"Dạ, vâng!"
Rene hoàn hồn liền đáp lại.
"Trò có bị thương không?"
"Dạ?"
"Trò có bị thương không?" Rudger hỏi lại.
"Dạ không, em không sao ạ."
"Vậy thì tốt."
Rudger lập tức quay đầu nhìn Giáo sư Selina.
"Giáo sư Selina, việc còn lại nhờ cô."
"À vâng!"
Rudger sau đó liền rời khỏi sân tập. Không ai dám cử động hay hé răng nửa lời cho đến khi hắn biến mất trong bóng tối của hành lang phía xa.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép.