Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 137: Lửa cháy Roteng (1)

Ánh hoàng hôn len lỏi qua kẽ hở của những đám mây mỏng trên bầu trời. Ánh sáng đỏ và ấm áp chiếu nghiêng, đổ một bóng dài bên cạnh Rudger. Tiếng côn trùng ri ri cùng tiếng cỏ xào xạc trong gió.

Người họa sĩ nhìn chằm chằm vào Rudger như thể đang cố nhìn thấu điều gì đó.

"Nếu anh đã cất công đến tận đây thì chắc chắn anh đã biết không ít chuyện."

Người họa sĩ phá vỡ sự im lặng kéo dài. Tay cầm dụng cụ vẽ tranh, ông đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Đi theo tôi. Câu chuyện khá dài, chúng ta có thể từ từ nói. Ồ, nghĩ lại thì, tôi vẫn chưa biết tên anh."

"Tôi là Rudger Chelici."

"Tên tôi là Pierre."

Hai người chậm rãi đi xuống ngọn đồi đến phế tích. Hans cẩn thận lùi lại một khoảng, cho họ không gian riêng để trò chuyện. Pierre dẫn đường xuống đồi, vuốt ngón tay qua đám cỏ cao đến thắt lưng.

"Bây giờ nơi này là một đống đổ nát không có ai sinh sống, nhưng trong quá khứ, Roteng là một nơi rất đẹp."

"Nghe nói nơi này đã từng là một thị trấn đẹp như tranh vẽ."

"Đúng vậy. Tuy nhiên, mọi thứ đều đã bị tàn phá do trận hỏa hoạn xảy ra vào ngày hôm đó."

Pierre nở một nụ cười cay đắng trên môi. Đôi mắt vô hồn của ông lướt qua khung cảnh xung quanh.

"Anh cũng biết rồi đó, tôi là một pháp sư. Nhưng tôi thích hội họa hơn là dùng phép thuật."

Pierre đã rời bỏ người thầy dạy mình phép thuật và lang thang nay đây mai đó, ôm ấp khát khao được vẽ. Và ông đã đến Roteng. Một thị trấn xinh đẹp, yên bình như bước ra từ một câu chuyện cổ tích.

"Tôi nghĩ đây là một nơi tuyệt vời. Nhưng một đứa trẻ như tôi có thể làm gì để mưu sinh đây? Tại thời điểm đó... cô ấy đã giúp tôi."

"Người đó là ai?"

Sau khi xuống đồi, cả hai đến lối vào của khu phế tích. Thay vì trả lời, Pierre rút cây cọ vẽ ra. Pierre di chuyển bàn tay cầm cọ, hướng vào khoảng không như đang phác họa một bức tranh.

Vụt.

Một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Màu sắc bắt đầu hiện hữu nơi cọ vẽ của Pierre đi qua, những đường nét đầy màu sắc dần hình thành trong không trung. Thứ này trông giống một loại thần chú, nhưng Rudger hiểu rằng nó hoàn toàn khác.

Những nét vẽ của Pierre nhanh chóng lấp đầy không gian xung quanh bằng màu sắc.

Đỏ, lam, lục, vàng.

Muôn vàn sắc màu rực rỡ tỏa ra xung quanh. Mặt trời biến mất trên những ngọn đồi ở phía tây và đất trời tối dần. Bóng tối buông xuống như màn sương đêm, phủ trùm lên đống đổ nát chìm trong im lặng. Chỉ có bức tranh của Pierre vẫn còn tỏa sáng.

Rudger im lặng quan sát.

Sức mạnh kỳ diệu mà Pierre truyền vào không khí đã vẽ ra một phong cảnh bao quanh hắn. Cuối cùng, những gì Rudger nhìn thấy không phải là một đống đổ nát lúc nửa đêm, mà là một thị trấn xinh đẹp giữa ban ngày. Hắn có thể thấy những cỗ xe tấp nập qua lại và dòng người sinh sống nơi ấy.

'Ma thuật tái tạo hình ảnh...'

Đó là một loại ma pháp mà Rudger chưa từng thấy bao giờ.

Trước khi hắn kịp ngạc nhiên, những người trong bức tranh phong cảnh bắt đầu chuyển động như người sống. Thế giới hội họa Pierre tạo ra tái hiện khung cảnh Roteng của hơn chục năm về trước.

Pierre bắt đầu bước đi, Rudger lặng lẽ đi theo.

"Roteng là một thị trấn nơi tập trung nhiều người di cư. Đó cũng là nơi mà những người đi du lịch thường ghé qua. Một thị trấn mà ngay cả những cơn gió đi qua cũng muốn dừng chân nghỉ. Đó là Roteng."

Pierre chậm rãi đi qua trung tâm của bức tranh rồi dừng lại. Rudger cũng dừng lại bên cạnh.

Ở trung tâm của thế giới này là một người phụ nữ. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, tóc dài đen nhánh. Rudger chỉ thấy bóng lưng cô, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra đây là một người phụ nữ xinh đẹp. Thoạt nhìn, dáng vẻ cô khiến hắn thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

"Chúng ta không thể nhìn thấy cô ấy sao?"

"Tôi không thể vẽ nổi vẻ đẹp của cô ấy chỉ bằng kỹ năng tầm thường của tôi."

Có một giới hạn đối với những gì không thể vẽ bằng phép thuật hội họa. Rudger thừa nhận điều đó.

"Cô ấy giống như một người bước ra từ trong truyện cổ tích. Luôn tươi cười, đối xử tốt với mọi người. Ai ai trong thị trấn cũng yêu mến cô. Ngay cả các tinh linh cũng yêu mến cô."

Mỗi khi người phụ nữ tóc đen bước xuống phố, mọi người lại mỉm cười, chào hỏi và vẫy tay chào cô. Lần nào cũng vậy, cô đều vẫy tay chào lại. Những tinh linh tự nhiên bé nhỏ lơ lửng quanh cô, chim chóc hót líu lo đậu trên vai rỉa lông. Khung cảnh tựa như một bức tranh cổ tích, khiến ngay cả Rudger cũng bị cuốn hút trong giây lát.

"Chính cô ấy đã giúp đỡ tôi khi tôi không thể thích nghi với cuộc sống trong thị trấn này. Cô luôn nở nụ cười đẹp, ấm áp hơn cả ánh nắng mặt trời. Tên cô là Esmeralda."

'Ngư��i phụ nữ đó...'

Ấm áp và yên bình. Nhìn khung cảnh ấy, Rudger cũng từng nghĩ muốn sống ở đây.

Nhưng sự yên bình không kéo dài được lâu.

Một ngày nọ, một pháp sư quý tộc tình cờ đến thăm Roteng và mọi thứ đã thay đổi. Phong cảnh lập tức méo mó như một bức màu nước bị vấy bẩn, diện mạo thế giới hội họa cũng thay đổi theo. Pháp sư là một người đàn ông tóc vàng cao ráo, đẹp trai. Hắn thì thầm đủ lời đường mật với Esmeralda.

Rudger dễ dàng nhận ra đó không phải tình yêu thuần túy. Thứ tên quý tộc muốn không phải là người phụ nữ Esmeralda. Thứ hắn muốn là khả năng thân thiện với tinh linh mà cô sở hữu. Việc các quý tộc cố tình kết hôn với phụ nữ có tài năng để nối dõi tông đường là điều không hiếm gặp.

"Một người ngây thơ như cô đã tin lời gã quý tộc đó. Cô trong sáng đến mức chẳng hề nghi ngờ lời nói của hạng người như vậy."

Nếu Esmeralda kết hôn với ai đó, đó ắt hẳn sẽ là một điều may mắn. Tuy nhiên, nếu người kia có mục đích khác ngoài việc yêu thương cô thật lòng, ông ta phải ngăn chặn điều đó ngay cả khi bị Esmeralda ghét bỏ. Ông không muốn Esmeralda bị lừa dối, sống trong đau khổ suốt đời.

"Nhưng không ai dám ngăn cản. Tôi không đủ can đảm để làm điều đó. Bởi vì người kia là một quý tộc."

"Vương quốc Durman cũ là một nơi như vậy."

Rudger gật đầu hiểu. Xã hội ngày nay dù vẫn còn phân chia giai cấp, nhưng trong quá khứ, mức độ nghiêm trọng còn hơn thế này rất nhiều, và Vương quốc Durman là nơi có sự phân biệt giai cấp khắc nghiệt nhất. Một xã hội mà chế độ phong kiến đã quá lâu đời, trở nên cổ hủ và mục nát. Sự đối đầu giữa giới quý tộc và hoàng gia khiến các tầng lớp thấp hơn bị bóc lột.

Vào thời đó, sự phản kháng của thường dân đối với giới quý tộc gần như bị coi là phản quốc. Thông lệ là nếu một người phạm sai lầm, cả gia đình sẽ bị tiêu diệt, trong những trường hợp nghiêm trọng hơn, tất cả những người liên quan đều có thể bị treo cổ.

"Cô ấy bị bỏ rơi sao?"

Phải chăng cuối cùng người phụ nữ đó bị bỏ rơi và nuôi lòng oán hận, quay lại trả thù ngôi làng?

Nhưng Pierre không trả lời. Thế giới hội họa tiếp tục biến hóa, hướng tới một kết cục đã định.

"Anh có thể tự mình nhìn."

Pierre đứng yên tại chỗ như đang nuốt trôi nỗi đau.

Đột nhiên, khung cảnh thay đổi và chuyển sang ngày tên quý tộc quyết định đưa Esmeralda đi. Bầu không khí của Roteng vốn đẹp đẽ bỗng trở nên u ám. Ngôi làng, nơi vốn có ánh sáng ấm áp dịu nhẹ ngay cả trong đêm, nay lại nặng nề và ảm đạm, như đoán trước được tương lai.

Khung cảnh không chỉ là ảo giác mà ngay cả không khí chạm vào cũng khiến người ta rùng mình.

Tên quý tộc đến đón Esmeralda như đã hứa, dẫn theo binh lính của hắn.

"Esmeralda, theo ta đi."

"Tôi..."

Âm thanh của hai người nói chuyện chìm nổi trong khung cảnh mờ ảo này. Ngay cả Esmeralda vốn ngây thơ cũng do dự không vội trả lời, có lẽ cô cũng cảm thấy có điều gì đó lạ lùng. Tuy nhiên, cô không tìm được lý do để từ chối. Khoảnh khắc Esmeralda định nắm lấy tay gã đàn ông.

"Không!"

Lúc đó, một cậu bé trong làng chạy tới và hét lên.

"Chị! Đừng tin những gì hắn ta nói! Hắn ta chỉ là một kẻ chuyên dụ dỗ con gái nhà lành thôi! Tất cả những lời yêu thương của hắn đều là dối trá!"

"Thằng nhãi láo toét! Ngươi có biết vị đại nhân trước mặt là ai không mà dám nói những lời như vậy?"

Một người lính cầm giáo đe dọa cậu bé. Nhưng không chỉ một mình cậu bé can thiệp.

"Dù ngươi có cao quý cỡ nào cũng không xứng với Esmeralda!"

"Ra khỏi thị trấn của chúng ta ngay!"

"Esmeralda! Không nên đi với một gã như thế!"

Ông chủ tiệm bánh tốt bụng, bà chủ tiệm tạp hóa, bác nông dân...

Tất cả dân làng đều đứng ra bảo vệ Esmeralda và phản đối tên quý tộc và đám binh lính.

Có lẽ nếu là trong truyện cổ tích, đám quý tộc hẳn là sẽ nghiến răng rút lui. Tuy nhiên, thế giới phép thuật hội họa này tạo ra không phải là một câu chuyện tràn đầy hy vọng. Nó tối tăm, đáng sợ và tràn ngập sự tuyệt vọng.

"Lũ hèn mọn các ngươi định làm phản sao?"

Gương mặt thì thầm lời yêu với Esmeralda đã biến mất không còn dấu vết, khuôn mặt tên quý tộc giờ đây nhăn nhó như ác quỷ. Khi hắn giơ tay lên, đám binh lính phía sau lập tức di chuy���n.

"Mấy kẻ này đã có hành động xúc phạm giới quý tộc. Đó là một hành động nổi dậy chống lại vương quốc! Giết hết cho ta!"

Binh lính hành động như đã quen với mệnh lệnh kiểu này. Một cuộc thảm sát đã xảy ra ở Roteng. Không phải dân làng không chống cự, mà là thực lực quá chênh lệch so với đối thủ.

��ối thủ là đội quân tinh nhuệ do quý tộc đào tạo. Số lượng tuy ít nhưng sức mạnh của chúng đều đạt cấp độ hiệp sĩ và pháp sư. Trong khi dân làng chỉ là lính đánh thuê đã nghỉ hưu hoặc những nhà thám hiểm lang thang. Họ không thể là đối thủ của đám quý tộc.

Một người đàn ông bị đâm bởi ngọn giáo của một tên lính ngã xuống.

Sơn đỏ bị nhòe.

Những ngọn đuốc do quân lính ném ra đốt cháy những ngôi nhà trong thị trấn.

Sắc vàng và cam bùng nổ.

Than hồng bay tứ tung và những người không kịp chạy thoát đã bị thiêu chết bên trong.

Sơn đen được trải trên mặt đất.

Địa ngục như được mở ra.

"Không thể nào, cái này..."

"Đúng vậy."

Pierre gật đầu như thể ông biết Rudger đang nói về điều gì.

"Đây là sự thật về Trận đại hỏa hoạn Roteng mà cả thế giới không hề hay biết."

Đại hỏa hoạn Roteng không phải là một thảm họa tự nhiên. Đó là một trận thảm sát. Vương quốc Durman đã che giấu sự thật xấu xí ấy cho đến tận bây giờ.

"Làm ơn hãy dừng lại! Dân làng vô tội. Tôi sẽ làm theo mọi yêu cầu của ngài. Cầu xin ngài!"

Tại trung tâm của cuộc tàn sát khủng khiếp đó, Esmeralda đã khóc lóc cầu xin tên quý tộc dừng lại. Tuy nhiên, tên quý tộc đáp lại bằng giọng điệu tàn nhẫn.

"Thật là ngu ngốc. Đã trễ rồi. Hãy tận mắt chứng kiến kết cục của những kẻ nổi loạn chống lại giới quý tộc đi."

Đây mới là bộ mặt thật của hắn. Esmeralda thất thần ngã xuống đất. Đôi mắt trống rỗng của cô ghi lại hình ảnh mọi người đang hấp hối. Sự sống vụt tắt trong những căn nhà lụp xụp. Những viên than hồng phân tán ra mọi hướng rồi tan biến như thể đang chảy rữa.

"Áaaaaaaaa"

Ngọn lửa ấy là mạng sống của ai đó. Là tiếng hét của ai đó.

"KHÔNG."

Esmeralda khóc không ngừng, gục đầu như thể sắp đổ gục.

Tên quý tộc tặc lưỡi khi quan sát Esmeralda.

"Có lẽ điều này sẽ tốt hơn. Cô tốt nhất nên cư xử như một con búp bê hơn là không biết nghe lời."

Hắn không còn ý định che giấu cảm xúc thật của mình nữa.

"Ta sẽ đi trước, các ngươi ở lại, đảm bảo không để lại một con chuột nào."

"Rõ."

"Để cô ta lại, khi nào xong việc thì đưa cô ta về chỗ ta."

"Tuân lệnh, thưa ngài."

Tên quý tộc bỏ lại ngôi làng đang bốc cháy và rời đi cùng với đoàn tùy tùng thân cận. Trên khuôn mặt hắn không hề có bất cứ biểu cảm tội lỗi nào vì vừa ra lệnh thực hiện vụ thảm sát.

"Nó sẽ qua sớm thôi."

"Chậc! Vậy tại sao mấy kẻ này lại ngu ngốc chống đối lại quý tộc cơ chứ? Được rồi, mang cô ta đi. Dù sao cô ta cũng sắp trở thành thê thiếp của chủ nhân."

Những binh lính còn lại lại gần Esmeralda, định mang cô đi. Vào lúc đó, một ngọn lửa đột nhiên bùng cháy xung quanh Esmeralda. Những quả cầu lửa bùng lên như một làn sóng lửa, bao quanh và che chở Esmeralda.

"Thứ gì vậy?"

"Là tinh linh sao?"

Những binh lính cố gắng xua đuổi những tinh linh đó bằng cách vung giáo.

Đó là lúc.

Ngọn lửa lan nhanh sang những ngọn giáo và bao trùm lấy đám lính. Bọn chúng cố gắng hét lên điều gì đó, nhưng tiếng hét cũng bị ngọn lửa nuốt chửng.

Trong tích tắc, hai tên binh lính biến thành tro bụi. Hỏa tinh linh ngay lập tức nuốt chửng hai xác chết và kích thước tăng vọt. Giờ đây, nó đã quá xa lạ để còn được gọi là một tinh linh.

Ngọn lửa đáp lại sự tuyệt vọng của Esmeralda. Những đốm lửa bùng lên khắp thị trấn đang chìm trong biển lửa. Ngọn lửa hút sạch lớp sơn đỏ trên các tòa nhà.

Rudger chứng kiến toàn bộ khung cảnh đó.

'Chẳng lẽ nó sinh ra từ oán hận của người chết?'

Ngọn lửa hấp thụ những mảng sơn đen và đỏ trên mặt đất bắt đầu bao quanh Esmeralda.

"Cái quái gì thế? Mày đã làm gì? Trả lời đi, con khốn!"

Đám binh lính nhìn thấy cảnh tượng đó đã vô cùng sợ hãi.

Esmeralda từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trống rỗng của cô nhìn về phía tên quý tộc đã rời khỏi làng từ lúc nào.

"Ta hận các người."

Những gì phát ra từ môi cô là những lời nguyền rủa chói tai.

Cuối cùng, ngọn lửa tập trung lại phía sau Esmeralda, hình thành một sinh vật đáng sợ. Một con quái vật khổng lồ, toàn thân bùng cháy với ngọn lửa nóng bỏng, nhanh chóng đứng dậy. Thân hình còm nhom, ngoại hình xấu xí. Khuôn mặt biến dạng trong dòng dung nham, tràn ngập sự tức giận.

Rudger nhớ rõ khuôn mặt ��ó. Nó chính là Hỏa tinh linh đã tấn công bữa tiệc.

"Ta hận tất cả các người."

Đám binh lính hoảng sợ giơ giáo lên.

Esmeralda chắp hai tay vào nhau và lẩm bẩm như thể đang cầu nguyện.

"Nhờ ngươi đó,"

Linh hồn của người chết, những tinh linh bé nhỏ, nỗi tuyệt vọng và lòng căm thù của Esmeralda hòa quyện vào nhau, một hiện thân của thù hận đã ra đời.

"Đốt cháy mọi thứ."

Há to miệng phun ra ngọn lửa.

Một sự sống mới được sinh ra từ cái chết lại mang đến một sự chết chóc khác.

Bản biên tập này được truyen.free thực hiện với tất cả tâm huyết, mọi quyền sở hữu xin được giữ nguyên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free