Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 114: Kế hoạch (2)

Tín hiệu Rudger gửi đi đã tới tay tất cả các thành viên khác.

"Thủ lĩnh hiện không thể hành động. Liệu kế hoạch tiếp theo có ổn thỏa không?"

Violetta cảm thấy lo lắng khi nhận được tin tức. Tuy nhiên, họ đã có sẵn phương án hỗ trợ trong trường hợp xảy ra tình huống như vậy. Cô chỉ cần làm tốt phần việc của mình ở đây là được.

Người đàn ông cười nham hiểm, khóa chặt cửa phòng.

"Haha. Quý cô, chúng ta chơi gì đó vui vẻ nhé?"

"Ồ! Ý hay đấy!"

Violetta đáp, giọng như đang trong men say. Người đàn ông, vốn tưởng cô sẽ ngất xỉu vì rượu, bỗng sững sờ. Bởi ngay lúc đó, đôi tay mảnh khảnh của Violetta đã nắm chặt cổ áo hắn ta. Cô nheo mắt nhìn gã đang bối rối trước mặt và mỉm cười quyến rũ.

"Trò này thì sao?"

Uỳnh!

Sau đó, Violetta dùng sức quật gã đàn ông xuống đất bằng một cú xoay người dứt khoát. Tình huống xảy ra quá đột ngột, tên đàn ông đập mạnh đầu xuống sàn và ngất lịm. Violetta phủi tay, truyền ma lực khắp cơ thể. Cánh tay cô lúc này tỏa ra ánh sáng ma pháp.

'Cường hóa cơ thể bằng ma pháp. Lần thử này không tệ.'

Phép thuật duy nhất Violetta biết vận dụng là [Ma pháp nguyên tố] và [Tán xạ ma pháp]. Tuy nhiên, cô chỉ điều khiển được những nguyên tố cơ bản của hệ Phong, nên không thể coi là một pháp sư đúng nghĩa. Rudger đã nhận ra khả năng của cô và dạy cô những gì còn thiếu sót.

Chính vào thời điểm ấy, Violetta mới nhận ra mình có năng khiếu về phép thuật tới m���c nào. Với sự giúp đỡ của Rudger, cô đã học được những kỹ năng còn lại trong lĩnh vực thi triển thần chú chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Mặc dù khả năng vận dụng vẫn còn nhiều hạn chế, nhưng hiện tại đối với cô ấy như vậy cũng đủ rồi.

'Mình cần lấy chìa khóa.'

Violetta tìm kiếm chìa khóa trên người gã đàn ông vừa bị cô đánh bất tỉnh. Nhưng dù tìm kỹ thế nào, cô cũng không thấy chiếc chìa khóa mong muốn.

Điều đó có nghĩa là người này hiện không mang theo chìa khóa.

'Đây là phòng riêng của hắn. Vậy thì nó phải ở đâu đó trong này.'

Violetta bước tới một chiếc kệ ẩn trong tường và mở nó ra.

"... ..."

Trước mặt cô là một ngăn chứa đầy ắp chìa khóa. Có đến hàng trăm chiếc.

* * *

"Khỉ thật! Tại sao mình phải đến đó chứ?"

Hans vừa càu nhàu vừa vớ lấy áo khoác chuẩn bị ra ngoài.

"Hans, anh định đi thật à?"

"Tất nhiên là tôi phải đi. Anh trai đã phát tín hiệu như vậy rồi. Vì thế, Arfa này, cậu sẽ giúp tôi kích hoạt thiết bị này nhé."

"À được. Nhân tiện, tôi muốn hỏi."

"Có chuyện gì sao?"

Arfa chỉ vào chiếc máy mà Hans đã giao cho mình.

"Thứ này hình như không hoạt động."

"Cái gì? Không thể nào!"

"Tôi đã nhấn nó một lần để kiểm tra nhưng không có phản ứng gì. Không biết có phải do tín hiệu bị yếu không?"

Hans nhìn phát minh của Sheridan với vẻ mặt nghiêm túc.

Cậu ta vẫn còn nhớ rất rõ lời hướng dẫn của Sheridan. Tất cả việc phải làm chỉ là nhấn nút khi tín hiệu truyền đến. Khi được kích hoạt, đèn sẽ chuyển sang màu đỏ.

Tuy nhiên, Arfa đã nhấn nút thử trước đó, đèn vẫn không sáng. Nói đúng hơn là chỉ có tiếng kêu răng rắc bên trong. Nhận thấy có gì đó không ổn, Hans vội vàng gọi cho Sheridan.

"Sheridan đây. Có tiện nói chuyện không?"

[Hans đó à? Tôi đang nghe đây. Có chuyện gì sao?]

"Hình như chiếc máy đang không hoạt động?"

[Thật sao? Đợi tôi chút. Vị trí hiện tại của anh ở đâu?]

"Tòa nhà đối diện."

[Hừm. Tình trạng hiện tại thế nào?]

"Nó kêu răng rắc và đèn không sáng. Ngoài ra, không có gì khác nữa."

[........]

[Có lẽ là vấn đề về tín hiệu? Chắc hẳn bên trong nhà đấu giá có thiết bị gây nhiễu.]

Sheridan suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận.

[Thế đèn có chập chờn không?]

"Nó có vẻ chập chờn."

[Nếu là vấn đề về đường truyền thì chỉ còn cách là đến gần hơn để sử dụng thôi.]

"Gần hơn sao? Khoảng bao xa thì được?"

[Ít nhất là gần hơn vị trí hiện tại của anh.]

Hans cảm thấy đầu mình bắt đầu hơi đau.

Nếu phải đến gần hơn, chẳng phải Arfa cũng phải đi cùng mình sao?

[Vậy thôi nhé. Chúc anh may mắn, Hans.]

Sau khi ngắt liên lạc với Sheridan, Hans gõ tay lên trán suy nghĩ và nói với Arfa.

"Chúng ta cần di chuyển ngay bây giờ."

"Được."

Hans và Arfa bọc chiếc máy trong một tấm vải và nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.

* * *

Erendir nằm dài trong phòng, chán ngắt không chịu nổi.

Cô định cứ ở yên đó cho đến khi sự kiện kết thúc rồi rời đi, nhưng nghĩ lại thì thấy không ổn chút nào. Nếu làm vậy, cô sẽ chẳng biết nói gì khi gặp lại Rene.

Nghĩ tới biểu cảm tò mò, háo hức của Rene nếu cô kể lại những gì diễn ra ở sự kiện đấu giá, Erendir bỗng cảm thấy có động lực hơn. Cô lập tức đứng dậy và chuẩn bị đi xuống dưới.

Người hầu đang đợi ở ngoài vội vã theo sau.

"Công chúa, Người muốn đi đâu sao?"

"Buổi đấu giá sắp diễn ra rồi phải không? Ta muốn đi xem một lúc."

"Vâng. Xin hãy đi theo thần. Thần sẽ dẫn Người đến vị trí ngồi tốt nhất."

Erendir đến nơi tổ chức buổi đấu giá dưới sự hướng dẫn của người hầu.

Tầng một là một hội trường lớn.

Có rất nhiều chỗ ngồi giống như chỗ ngồi trong nhà hát nhạc kịch, nơi đây chật kín những khách mời trong những bộ trang phục đắt tiền. Erendir ngồi ở chiếc ghế dành riêng cho khách quý. Đó là ghế ở vị trí cao nhất, có thể bao quát toàn bộ phòng đấu giá và cao hơn những chiếc ghế khác.

Ngay khi Erendir vừa ngồi xuống, phiên đấu giá ngày thứ hai bắt đầu.

"Kính thưa các quý ông, quý bà! Cảm ơn mọi người đã ghé thăm Nhà đấu giá Kunst của chúng tôi ngày hôm nay!"

Người chủ trì đi ra, cất giọng chào hỏi mọi người và ngay lập tức bắt đầu buổi đấu giá.

"Không để mọi người chờ đợi thêm nữa! Vật phẩm đầu tiên xuất hiện trong phiên đấu giá ngày thứ hai!"

Oa Oa Oa!

Ngay từ vật phẩm đấu giá đầu tiên đã bất phàm.

Nước mắt của người cá là những viên ngọc xanh tuyệt đẹp xứng đáng với tên gọi của chúng. Như thể mỹ nhân ngư trong truyền thuyết thực sự đã rơi nước mắt, những viên ngọc hình giọt nước phát ra ánh sáng chói lọi và thuần khiết.

'Ồ!'

Ngay cả Erendir, người vốn không mấy hứng thú với những thứ như vậy, cũng vô tình bị vẻ đẹp của viên ngọc thu hút.

"Giá khởi điểm là một triệu denars!"

Cuộc đấu giá ngay lập tức trở nên sôi động. Khi mức giá vượt quá năm trăm triệu denars, Erendir bắt đầu nghĩ về những điều khác.

'Chà, đó không hẳn là nước mắt của người cá, nó đơn thuần chỉ là một viên ngọc quý. Chi ngần ấy tiền cho một món đồ xa xỉ như vậy? Thật lãng phí!'

Khi nghĩ về điều đó, Erendir bỗng cảm thấy khó chịu khi ở nơi này.

'Mình có nên rời đi không?'

Ngay khi nghĩ như vậy, một người nào đó đã đến và ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh.

"Trông ngài không vui lắm."

"A?"

Người nói chuyện với Erendir là một người phụ nữ với mái tóc xanh nhạt buộc đuôi ngựa sang một bên. Điều đặc biệt nổi bật của người này là đôi mắt xanh như biển cả. Một người bí ẩn nhưng xinh đẹp.

"Nước mắt người cá được thế nhân đồn thổi là từ những sinh vật sống ở phía bên kia đại dương. Dù trông rất đẹp, nhưng thứ trên sân khấu lúc này là đồ giả."

"Làm thế nào ngươi biết được?"

"Tôi đã tận mắt nhìn thấy thứ thật một lần. Tuy ánh sáng của món đồ kia trông cũng khá đẹp, nhưng thứ thật sự phải chứa đựng sức mạnh ma pháp thuần khiết."

Đôi mắt xanh của người phụ nữ lấp lánh như thể đã nhìn thấu bản chất thực sự của viên ngọc quý.

Người này có thể cảm nhận được dao động ma lực của món đồ đó ở khoảng cách xa như vậy?

Erendir bỗng tò mò về danh tính của người này.

"Ngươi là ai? Có thể ngồi ở đây hẳn thân phận của ngươi cũng không hề tầm thường."

"A! Đúng rồi. Tôi quên mất chưa giới thiệu về bản thân."

Người phụ nữ khéo léo lấy một tấm danh thiếp từ trong tay ra bằng ngón trỏ và ngón giữa rồi đưa cho Erendir. Đó là một hành động không mấy lịch sự, nhưng Erendir không quá để ý, cô nhận lấy danh thiếp.

Tên được viết trên danh thiếp là [Casey Selmore].

Bên dưới đó là dòng chữ nhỏ [Nghề nghiệp: Thám tử].

Casey Selmore...Casey Selmore...

Erendir lẩm bẩm cái tên đó, chợt thốt lên một tiếng kinh ngạc.

"Ngươi là vị thám tử thiên tài nổi tiếng Selmore đó?"

"A! Ngài nhận ra tôi sao?"

"Tất nhiên! Người từng bắt giữ James Moriarty khét tiếng! Thậm chí còn là một vị pháp sư nguyên tố sở hữu danh hiệu Danh Sắc hiếm hoi."

Do Erendir cũng đang theo học ma pháp nguyên tố, cô ấy có thể thấy Casey là một người tài năng cỡ nào.

Danh hiệu đấy chỉ có rất ít pháp sư mới đạt được.

"Không ngờ lại có thể gặp ngươi ở một nơi như thế này. Rất vui được gặp ngươi. Ta là... ..."

"Ngài là Tam công chúa Erendir phải không?"

"Hả? Chúng ta từng gặp nhau rồi sao?"

"Không. Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt."

"Vậy làm sao mà... ..."

Casey cười toe toét với Erendir đang sửng sốt.

"Ngài trông có vẻ không hứng thú khi xem phiên đấu giá. Với lại, phần tóc sau đầu của ngài hơi bị xẹp xuống, tôi đoán ngài đã ở trong phòng nãy giờ đúng không? Mùi hương của chất khử mùi vẫn còn đọng lại trên cơ thể ngài nhưng ngài lại không dùng bất cứ loại nước hoa nào."

"... ...!"

Nghe vậy, Erendir vội vàng vuốt nhẹ mái tóc. Casey nhún vai và tiếp tục suy luận của mình.

"Điều đó chứng minh rằng, ngài không xức nước hoa và ngài hầu như cũng không trang điểm. Một quý tộc bình thường sẽ không bao giờ như vậy. Điều này có nghĩa ngài là một người có địa vị cực kỳ cao, đến mức không cần phải bận tâm đến ánh mắt của người khác, ít nhất là tại nơi này."

"Dù sao thì gần đây cũng có tin đồn người của hoàng thất sẽ tham dự sự kiện đấu giá. Từ những suy luận đó, kết quả không phải đã rất rõ ràng rồi hay sao?"

"... ... Suy luận rất sắc bén."

Erendir khá ngạc nhiên, thừa nhận rằng những suy luận này đúng. Quả thực, người trước mặt không hổ danh là vị thám tử thiên tài danh tiếng khắp lục địa.

Sau đó, đột nhiên Erendir thắc mắc.

"Tại sao ngươi lại có mặt ở đây?"

"Chà, tôi cũng nhận được lời mời khi vừa đến Leathervelk. Họ đón chào khá nồng nhiệt và bố trí một căn phòng tương đối tốt nên tôi không tiện từ chối."

"Ngươi có hứng thú với phiên đấu giá này sao?"

"Tất nhiên là không. Tuy nhiên, nếu một sự kiện càng lớn, thu hút vô số ánh mắt và lợi ích của mọi người thì khả năng xảy ra sự cố sẽ càng cao."

Erendir nghĩ Casey đang nói đùa. Loại sự cố gì có thể xảy ra ở một nơi như thế này cơ chứ?

Dù cho cô là một Công chúa, thì riêng an ninh tại Nhà đấu giá Kunst cũng đủ nghiêm ngặt không kém gì bên trong cung điện Hoàng gia. Ngoài ra, nếu xét đến việc có cả những vệ sĩ cá nhân được mang theo thì bất kỳ tên tội phạm nào xuất hiện bên trong khu đấu giá này cũng sẽ bị bắt ngay lập tức.

"Công chúa dường như nghĩ rằng tôi đang nói đùa."

"Hả? À không. Chính xác thì... ..."

"Haha, tôi hiểu mà. Không sao hết. Ngài cứ coi như đó là trực giác của tôi đi."

Erendir không khỏi cảm thấy kỳ lạ trước câu nói đầy tự tin của Casey.

Bản dịch bạn vừa đọc thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free