Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Gặp được nhau có chắc đúng? - Chương 1: Chapter 1:

Tại nhà hát kịch LP

“Hiếm thật đấy! Không ngờ ông chủ LP lại ghé thăm nơi này.”

Trong khu VIP, bóng dáng một người đàn ông có vẻ ngoài như thể sáu mấy nhưng dáng vẻ phong trần, trẻ trung đang thả hồn theo tiếng ca. Tiếng đàn dương cầm réo rắt hòa cùng giọng nữ cao lảnh lót khiến không gian như lắng đọng.

Xoẹt... Một người phục vụ khẽ cúi người: “Thưa ngài, ngài cần gọi đồ uống gì không ạ?”

Sầm sập! Hai vệ sĩ áo đen chặn ngay trước mặt. Ông chủ LP khẽ phẩy tay như xua ruồi, phút chốc hai người lùi vào bóng tối.

“Két... két... Giọng bác ồm ồm vang như chuông đồng, tôi mù chứ có điếc đâu mà giấu được cháu chứ?” Giọng một thanh niên vang lên đầy hóm hỉnh.

Người đàn ông bật cười hiền hậu: “Hì... Lần nào cháu cũng nghe mấy vở tình yêu ướt át. Sao không tự kiếm một cô bạn gái đi?”

Anh thanh niên cười mỉm trốn tránh, chuyển đề tài khéo léo: “Dạo này bác gái còn cằn nhằn chuyện bác hay quên không?”

“Ôi dào... Cháu nhắc làm bác nhớ món cá kho tộ của bả lắm! Lần trước bác quên khóa nước, nước ào ào tràn nhà. Bà ấy rầy rà ríu rít suốt tiếng, cháu ngồi ăn mà cứ lùng bùng cả tai!”

“Ha ha ha... Ai bảo bác đi chợ quên nửa phần hàng? Bác gái tức là phải!”

“Thôi thôi... Tối nay ghé nhà bác ăn cơm nhé? Bà ấy cứ hỏi hoài sợ cháu lại gặp chuyện chẳng lành.”

“Vâng! Tám giờ cháu qua, mang rượu ngon bác cháu nhắp chút!”

“Ái chà... Chẳng cần quà cáp, cháu đến là đủ vui rồi!” Ông chủ LP quay lại chìm đắm trong vở diễn.

Tiếng đàn bầu ai oán cất lên. Khán giả nín thở theo từng lớp kịch. Từ cảnh êm đềm như tranh thủy mặc, bỗng chuyển gầm gừ sang cao trào đẫm máu.

Lão chủ LP khẽ gật gù: “Chỉ ở đây, kịch mới sống động như thật!”

Buổi hát kịch đến thời khác cuối cùng, khán giả đều đang trông ngóng về đoạn kết của màn kịch.

Chàng trai mất người thân cuối cùng trong tiếng gào thét kinh hoàng. Hắn lang thang như bóng ma, đôi mắt đục ngầu chỉ còn hận thù. Một đêm mưa tầm tã, hắn gục trong ngõ hẻm máu loang đỏ đất.

Cô gái nhỏ nhẹ đưa hắn về. Nàng là con gái út địa chủ, mẹ mất sớm, sống cô độc trong biệt thự âm u. Từng bữa cháo nóng hổi, tiếng cười khúc khích giữa hai người xua đi giá lạnh. Họ cùng nướng khoai lách tách dưới mưa, đón giao thừa rộn rã pháo hoa.

Nhưng...

Một đêm, chàng trai phát hiện sát thủ chính là cha cô gái. Hắn bỏ lại mảnh giấy: “Hữu duyên tái ngộ” rồi biến mất vào bóng đêm.

Mười hai ngày sau, trong tiếng sấm rền vang, hắn một mình xông vào dinh địa chủ. Chan chát! Tiếng gươm khua loang lổ. Rắc! Rắc! Xương gãy dưới lưỡi đao. Máu ồ ồ chảy thành suối, nhuộm đỏ sân gạch.

Khi mặt nạ tên chủ mưu rơi xuống - chính là cha nàng! Cô gái chết lặng trong tiệc gia đình. Ánh chớp xé ngang lộ ra khuôn mặt kẻ sát nhân - người tình nàng!

Bùm! Viên đạn xuyên qua ngực chàng trai khi hắn lao tới đỡ cho nàng. Hắn gục xuống khẽ khàng: “Hận... đã trả... chỉ tiếc... không cùng nàng... thấy bình minh...”

Cô gái rú lên thảm thiết, ôm xác chàng còn ấm nồng. Nước mắt lã chã rơi trên má trắng bệch. Ầm ầm! Tiếng quân lính ập tới. Nàng vụt rút dao găm, xoẹt! Một nhát dứt áo trắng đẫm máu. Đôi tay họ siết chặt lần cuối, nụ cười tái nhợt trên môi...

Tiếng vỗ tay rồ lên khắp căn phòng rộng lớn, khiến cho lòng người rộn ràng.

Người đàn ông chợt cảm thán: “Kết cục dẫu sao vẫn là bi thảm nhỉ?”

Mấy người vệ sĩ chợt giật mình khi nghe thấy mấy câu hỏi. Đám người vệ sĩ cùng đồng thanh ấp úng.

“Đúng… Đúng vậy thưa ngài, nhỉ?”

Người đàn ông nhẹ nhàng đứng dậy, tay phải cầm một cây gậy dài, đầu cây gậy chỉ là hình tròn đơn giản để cầm nắm dễ hơn.

Đột nhiên có một người thanh niên trẻ đứng ra trước mặt người đàn ông, hai người vệ sĩ vội vàng đứng chắn trước mặt, tạo thành tư thế phòng thủ. Rồi lớn tiếng nói: “Ngươi định làm gì?”

Thanh niên trẻ kia nhẹ nhàng cười: “Lâu lắm rồi chưa gặp, anh vẫn như xưa thích xem vở kịch sướt mướt này không chán à?”

Người đàn ông không sợ hãi gì cả, ân cần xua tay bảo mấy người vệ sĩ đứng ra ngoài trước, còn bản thân đứng nói chuyện với người đàn ông trẻ tuổi như thể hai người bạn lâu năm.

“Không ngờ đấy, nay lại có nhã hứng đến đây nghe kịch với tôi ư!”

“Không không, tôi không hứng thú với vở kịch tình yêu sướt mướt này đâu… hôm nay tôi đến là để xem bộ siêu tập thời trang của nhà thiết kế mới nổi, nghe nói mới về nước gần một năm đã thành lập một thương hiệu thời trang được giới chuyên gia đánh giá khá cao về sự sáng tạo và đổi mới. Bộ siêu tập lần này nghe đâu về chủ đề thời trang theo phong cách cổ xưa nhưng vẫn có được sự cách tân mới mẻ.”

Nghe được câu chuyện đó người đàn ông trầm mặc, thắc mắc hỏi:

“Cậu thích xem biểu diễn thời trang từ bao giờ thế?”

“Không đâu, dạo này công ty em đang có dự án về vấn đề du lịch cần có sự hợp tác về phục trang để quay chương trình quảng cáo, bọn em cần một chuyên gia về mảng này để thảo luận, hôm nay bọn em hẹn nhau ở đây để đàm phán, không biết anh có nhã hứng đi với em không?”

Nghe thấy bốn từ “thiết kế thời trang” người đàn ông trầm ngâm hồi lâu.

“Nhà thiết kế thời trang à…”

“Sao đấy.”

“Nhớ lại chuyện cũ thôi.”

Gương mặt ông đờ đẫn nhìn về hư không. Đôi mắt vô hồn đã mất đi ánh sáng ấy phản chiếu một nỗi buồn. Một câu chuyện cũ kỹ nhưng nóng hổi đang hiện về trong tiếng đàn réo rắt nơi sân khấu...

15 Năm Trước…

Năm 2010.

Tại một ngôi trường cấp ba.

Bảy giờ sáng. Cổng trường vắng vẻ, chỉ còn tiếng ve râm ran đầu thu. Lộc hớt hải chạy tới, dáng vẻ tội nghiệp.

Bảo vệ nhíu mày: “Hôm nay lại đến muộn nữa à?”

“Bác ơi, tha cho cháu lần này đi! Hôm nay cháu đau bụng quá nên không kịp giờ…” Lộc vừa thở vừa năn nỉ, “Nốt lần này thôi bác, cháu hứa!”

“Lần nào chả nói thế!” Người bảo vệ lắc đầu, giọng bực bội. “Mới vào cấp ba hơn hai tuần mà hôm nào ta cũng thấy cháu đến muộn. Hôm không muộn thì lại… cúp học!”

“Hôm ấy cháu bệnh thật mà…” Lộc cúi mặt, giọng nhỏ dần. “Nốt lần nữa thôi, bác…”

Thấy vẻ ăn năn thật lòng, người bảo vệ thở dài: “Thôi được rồi. Chú ý lần sau, không tha đâu! Vào nhanh kẻo lại bị ghi sổ đầu bài. Bố cháu biết thì không khéo lại rầy cho đấy.”

“Cháu cảm ơn bác nhiều ạ!” Lộc vụt chạy, lòng thầm kêu: Tệ rồi! Tiết một rồi, lại còn là tiết cô chủ nhiệm!

Cửa lớp 10F.

Lộc thở hổn hển, hai tay chống nạnh trước cửa lớp. May quá, vẫn kịp! Cậu lẻn vào chỗ ngồi ngay khi tiếng trống vào lớp vang lên.

“Cả lớp nghiêm!” Giọng lớp trưởng vang lên.

Cô giáo chủ nhiệm gật đầu hài lòng: “Lớp trưởng, hôm nay vắng ai không?”

“Dạ thưa cô, lớp mình đủ sĩ số ạ!”

“Tốt. Các em mở sách trang 12, chúng ta học tiếp bài 3.

Tùng… tùng… tùng… Tiếng trống ra chơi vừa dứt, Lâm đã chọc cùi trỏ vào sườn Lộc:

“May đấy! Suýt nữa là lên sổ đầu bài ngồi chung với ‘Thành Tích’ rồi!”(Thằng Thành con ông Tích)

Cảnh cười hì hì: “Ừ, đúng là may! Hôm nay mấy thầy cô họp lâu, không là mày chít!”

Lộc phẩy tay: “Thôi đi mấy cha nội! Chiều nay nghỉ, có kế hoạch gì chưa?”

Lâm mắt sáng lên: “Dạo này tao nghe đồn sau bãi đồng cuối làng có cả ổ chuột đồng! Lớn lắm!”

Lộc vỗ đùi đánh “bịch”: “Hay! Bắt vài con nướng lên, ăn cho cái bụng no nê! Dư thì đem ra chợ bán, kiếm chút đỉnh tuần sau còn có tiền mua bim bim!”

Lâm gật lia lịa: “Mày hiểu ý tao! Trưa nay, tao qua đón mày nhé, Lộc?”

Lộc: “Ờ, tao đợi ở gốc cây thị gần nhà.”

Giờ ra chơi sau đó, Lâm tiến tới chỗ Cảnh, giọng nài nỉ: “À, mày làm bài tập hôm trước chưa? Cho tao chép ké tí đi!”

Cảnh chỉ xuống cặp: “Trong đó, lấy nhanh đi!”

Bãi đất trống gốc thị.

Ánh nắng tháng Chín chói chang như đổ lửa. Ba cậu học trò ngồi dưới bóng cây, mặt nhăn nhó oán trách ông trời.

Cảnh, 16 tuổi, cao 1m65, dáng người mũm mĩm dễ thương. Cậu thở phì phò, tay phe phẩy chiếc quạt giấy. Khuôn mặt tròn trịa với hai gò má ửng hồng bánh bao, làn da trắng mịn. Đôi mắt to, long lanh, luôn ánh lên sự ấm áp và chân thành. Chiếc mũi nhỏ xinh hơi tẹt càng tôn vẻ hiền lành. Nụ cười dịu dàng, môi mỏng hồng hào khiến ai cũng thấy gần gũi. Tóc cắt ngắn, hơi xoăn tự nhiên mềm mượt. Áo sơ mi trắng đồng phục luôn gọn gàng, dù bụng cậu hơi tròn. Ngồi khoanh tay, chống cằm nghe bạn, trông cậu như một chú gấu bông biết lắng nghe. Mọi người hay gọi cậu là “Cảnh Béo”.

Lâm, 16 tuổi, cao 1m75, dáng gầy nhưng khỏe khoắn, vai rộng, thân hình thô ráp tuổi mới lớn. Tay chân dài, xương xẩu lộ rõ dưới lớp áo thun cũ. Mái tóc cắt cộc ngủn, vài sợi dựng đứng ngạo nghễ. Gương mặt góc cạnh, xương hàm vuông, da rám nắng điểm vài vết thâm nhỏ ở đuôi mắt - dấu tích của những đêm thức khuya chơi game hoặc trốn học ra quán net. Lông mày rậm, hơi xếch, đôi mắt nhỏ tinh nhanh. Giọng nói thủng thẳng, nhanh nhảu, lúc nào cũng pha chút bông đùa. Khi đứng, cậu hay khom lưng, tay nhét túi quần jean, ánh mắt lấm lét vừa ngang ngạnh vừa ngại ngùng. Cử chỉ thô sơ: gãi đầu, khoanh tay, gãi cổ khi lúng túng.

Lộc, 16 tuổi, cao 1m70. Mái tóc đen cắt ngắn gọn, phần mái bằng hơi độn nhẹ ôm trán. Gương mặt sáng, da hồng hào khỏe mạnh, đường nét thanh tú với cằm V-line nhẹ. Đôi mắt to tròn, sáng long lanh, hơi hếch lên toát vẻ tinh nghịch, hồn nhiên. Nụ cười tươi rói lộ hàm răng đều đẹp. Vài vết xước nhỏ trên mặt là minh chứng cho những lần phiêu lưu trước đó.

Chờ mãi, nắng cũng dịu dần. Ba chàng trai như được tiếp sức, hối hả xách đồ ra cánh đồng sau làng. Trên tay Lâm là cái lưới cũ, Cảnh cầm cây gậy tre dài gần mét, Lộc mang theo cái rọ.

Cánh đồng hoang.

Họ nhanh chóng bàn kế hoạch: Lâm dùng gậy khua động các bụi cỏ, lùa chuột chạy loạn. Cảnh và Lộc giăng lưới, chặn đường, túm lấy con nào chậm chân rồi nhốt vào rọ.

Hơn tiếng đồng hồ lăn lộn, mồ hôi nhễ nhại, áo bám đầy cỏ rạ, thành quả chỉ vỏn vẹn… hai con chuột đồng béo ú! Ít nhất ba, bốn con khác đã thoát thân thành công.

Cảnh mặt đỏ phừng, chỉ tay: “Tại mày khua gậy loạn xạ lên! Nó chạy tán loạn hết rồi!”

Lâm cáu kỉnh: “Tại mày với thằng Lộc chặn hậu củ chuối ấy! Lỏng lẻo như mạng nhện!”

Hai đứa cãi nhau ỏm tỏi. Lộc đứng ra, giọng dứt khoát: “Thôi đi hai ông nội! Có mỗi mấy con chuột mà cãi nhau như đấu vật! Được hai con là may rồi!”

Nhìn hai con chuột béo trong rọ, họ quyết định: Thôi, đem nướng luôn tại chỗ, bán làm gì cho mệt!

Khu đất trống sau nhà Lâm.

Nơi đây rộng rãi, cây cối um tùm, kiếm củi dễ như trở bàn tay. Cảnh xách hai “chiến lợi phẩm” đi rửa sạch sẽ ở giếng gần đó. Lộc nhanh nhẹn đi kiếm rơm khô, nhặt nhạnh mấy que củi và tìm được một cái hộp thiếc cũ bỏ đi – vừa vặn làm lò nướng mini. Lâm thì chẳng đợi ai, đã bê cả dao lẫn thớt ra, mặt hớn hở.

Lộc lắc đầu cười thầm: Gì chứ hễ nghe đến ăn là tụi này siêng hơn hũi! Việc khác nhờ thì càm ràm, kêu bận. Còn mỗi chuyện ăn uống thì tự giác như trời trăng! Quả nhiên, Lâm đang hì hục nhóm lửa bằng rơm và que củi. Còn Cảnh, mồ hôi lấm tấm trán, đang bận rộn pha một thau nước muối loãng để rửa thịt chuột cho thật sạch. Mùi khói bắt đầu cay cay mũi, hứa hẹn một bữa “tiệc” đồng quê sắp bắt đầu.

Từ nhỏ, bọn tôi đã được người lớn chỉ dạy cách làm món này. Thằng nào thằng nấy đều thuần thục các công đoạn, từ phân biệt con nào ăn được, con nào có vấn đề, đến cách sơ chế sao cho an toàn.

Chuột đồng bắt về phải lột da ngay, để ráo nước rồi mới nướng. Chiếc thùng thiếc cao khoảng 35cm, rộng 30cm khiến chúng tôi tiếc hùi hụi – chỉ nướng được hai con lớn! Nắp thùng được cắt rỗng để nhét chuột vào. Hai lỗ nhỏ đục sẵn dưới đáy thùng dùng để xỏ dây chì. Chúng tôi luồn sợi dây chì xuyên ngang mình chuột, rồi xỏ hai đầu dây qua hai lỗ dưới đáy thùng, buộc chặt lại. Sau khi nhóm lửa tạo lớp than hồng, miệng thùng được úp lên trên. Thêm vài nhánh củi khô, ngọn lửa liu riu bắt đầu nâng nhiệt. Phải canh lửa cẩn thận – to quá sẽ cháy khét. Khoảng mười phút sau, hai con chuột chín vàng ruộm, tỏa hương thơm nức. Chỉ cần dùng cành cây xỏ vào dây chì buộc dưới đáy, nhấc lên là gỡ được.

Mùi thơm ngào ngạt khiến ba đứa nuốt nước bọt ực ực. Suýt nữa là lao vào cắn xé ngay lập tức, may mà còn đủ tỉnh táo kìm chân.

Vấn đề nan giải nảy sinh: Hai con chia ba đứa, tính sao đây?

Cảnh lên tiếng trước, giọng ngọt ngào đầy mưu mẹo nhìn sang hai bọn tôi: “Giờ… chia kiểu gì nhỉ?”

Lâm phọt cười: “Dễ ẹc! Tao ăn nguyên con này. Con kia hai đứa mày chia nhau!”

Tôi hùng hồn cãi lại: “Ê, bất công vậy trời! Tao vừa bắt cả hai con, vừa mổ da, làm sạch ruột, rửa ráy cẩn thận. Phần to nhất phải của tao!”

Lâm giãy nảy: “Không được! Dụng cụ nướng, chỗ ngồi, cả cái thùng này đều là đồ nhà tao! Tao mới là người hưởng nhiều nhất!”

Cảnh không chịu thua: “Kệ chúng mày! Ai ngồi rửa chuột kỹ càng? Ai trông lửa suốt buổi trong lúc hai đứa bay mất hút? Công tao nhiều nhất!”

Ba đứa cãi nhau om sòm, mặt đỏ tía tai. Cổ họng khản đặc vẫn chẳng đứa nào chịu nhường. Đành áp dụng “hạ sách”: Oẳn tù tì! Thắng ăn cả con, hai thằng thua chia nhau con còn lại.

“Nhớ luật nha: Đếm một-hai-ba là ra tay! Ai thắng ăn trọn, thua thì chia đôi con thứ hai!”

Sau năm hiệp hòa căng thẳng, Lâm vung tay thắng chót ván. Tôi và Cảnh nhìn nhau ngậm ngùi, đành cắn răng chia đôi con chuột còn lại.

Ánh chiều tà lọc qua kẽ lá, vàng óng rải trên mặt đất, đánh thức bọn tôi dậy. Chẳng hiểu sao sau khi ăn no căng, ba đứa lại thiếp đi trên tấm phản tre đặt dưới gốc nhãn.

Oáp…

Những cơn gió chiều thu khiến cho con người ta dễ dàng chìm vào giấc mộng, tựa như lời ru của mẹ.

Lâm dụi mắt, ngáp dài sượt trận: “Ngủ đã… đời…”

Thằng Cảnh vẫn nằm ườn ra, chẳng muốn dậy. Tôi hấp tấp đứng dậy, vội vã chào:

“Tao về trước, sắp tối đến nơi rồi!”

Lâm lầu bầu nhắc: “Nhanh chân lên! Lỡ ông Phúc sang đây lùng sục thì chết. Lần trước ổng xông vào như chỗ không người, gọi tên mày đấy!”

Nghe vậy, tôi vội vã phóng như bay về nhà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free