Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 19: Tuyển sinh 2

“Không vũ khí, không phép hay linh lực. Còn gì nữa nhỉ? Không giết đối thủ.” Phan Xích nhẩm lại luật đấu trước khi bước lên võ đài tỉ thí, đôi mắt hắn liếc nhanh khắp sàn đấu, đồng thời tính toán các khoảng cách trong đầu.

“Ê thằng kia.” Đỗ Nhân gọi vọng tới từ phía sau. “Mày hay bị quá đà lắm đấy, nhớ kìm máu chiến lại, đừng có giết ai. Kế hoạch thành hay bại là do mày đấy nhé.”

“Không sao, không sao. Tao đây, vốn là người tu Phật, hiền từ hơn cả thầy tăng, làm sao có thể nhập ma giết chóc được.” Phan Xích cười khẩy, tuy vậy trong thâm tâm hắn cũng biết những lời cảnh cáo của tên tri kỷ không hề sai: bản thân hắn thường có xu hướng trở nên bạo lực và tàn độc mỗi khi xô xát với kẻ khác. Hắn ngẫm nghĩ, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đoạn tháo đai hành lý cùng Thiết Lôi Pháp Thủ – vốn đang ngụy trang thành hai chiếc vòng tay – rồi trao cho Đỗ Nhân. Sau đó, Phan Xích vuốt ngược mái tóc màu khói của mình rồi tiến lên võ đài.

Đối thủ của hắn là một đứa con gái. Dù vóc dáng nhỏ bé, thấp hơn hắn cả một cái đầu và trông có vẻ chân yếu tay mềm nhưng vẫn là đối thủ của hắn, và Phan Xích trước giờ chưa từng xem thường bất cứ kẻ địch nào. Hắn cực kỳ thận trọng, nhất là trong những cuộc ẩu đả, luôn tung hết sức, bất kể đối thủ là nam hay nữ. Người đời thường bảo hắn vũ phu, nhưng kẻ thực sự hiểu chuyện sẽ thấy hắn công bằng.

Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau, như muốn áp đảo tinh thần đối phương ngay trước khi động thủ. Phan Xích tất nhiên chẳng hề sợ cô ta, nhưng ngược lại, trong mắt đối thủ, hắn lại trông như một kẻ địch đáng gờm. Hắn cao lớn hơn, khiến cô phải nhìn lên, và điều đó càng khiến hắn có vẻ áp đảo. Cô không thể nhìn hắn lâu hơn nữa, một phần vì không thể cứ ngước đầu lên mãi, nhưng phần lớn là vì đôi mắt của hắn. Đôi mắt hắn không giống bất kỳ ai khác, mang màu thép lạnh như những binh khí kim loại. Cái cách hắn nhìn thẳng vào đối phương với biểu cảm điềm tĩnh khiến bất kỳ ai cũng phải lạnh sống lưng. Đối thủ của Phan Xích cũng là người học võ thuật, đã đủ kinh nghiệm để nhận biết sát khí toả ra từ người khác, và điều đó càng khiến cô nhận thức rõ ràng hơn về độ nguy hiểm của hắn khi vừa nhìn vào ánh mắt sắc như lưỡi dao đó. Cô phải thật cẩn trọng trong từng bước di chuyển.

Phan Xích thủ thế, đối thủ của hắn lập tức lùi lại một bước. Nhận ra mình đang nắm thế chủ động, Phan Xích liền từ từ tiến tới, đồng thời di chuyển chéo về bên phải. Đúng như dự đoán, đối thủ của hắn cũng tiếp tục lui về phía sau và di chuyển chéo sang trái. Dường như cô muốn giữ khoảng cách để phân tích rõ hơn về hắn trước khi tấn công. Phan Xích đoán rằng, có lẽ cô không thể đọ sức mạnh vật lý với hắn, nên phải lợi dụng kỹ thuật cùng tốc độ để chiếm thế thượng phong, vì vậy mới cố gắng quan sát hắn thật kỹ từ xa.

Nhưng Phan Xích không để điều đó xảy ra, hắn muốn ván đấu kết thúc thật nhanh chóng. Sau bốn bước chân, hắn bất ngờ lấy đà phóng nhanh về phía cô gái, đồng thời tung ra một cú đấm thẳng. Cô giật mình trước đòn tấn công bất ngờ, định lùi lại né đòn, nhưng chợt nhận ra mình đã sa vào bẫy của Phan Xích. Vì muốn giữ khoảng cách với tên cao lớn kia, cô đã vô tình di chuyển một cách bị động, và hắn đã lợi dụng điều đó để ép cô vào góc sàn đấu. Hành động thật nhanh, cô liền cuộn người lộn dọc theo mép sàn đấu, né tránh Phan Xích từ phía dưới và thoát ra ngoài. Cú đấm của hắn trượt đi, cắm thẳng vào trụ đá góc sàn. Chỉ một cú va chạm như vậy đã khiến chiếc trụ nứt ra, tựa như chỉ cần thêm một đòn tấn công trực diện nữa của Phan Xích cũng sẽ khiến nó vỡ tan. Chứng kiến uy lực của đòn tấn công ấy, đối thủ chỉ cảm thấy may mắn vì đã né được kịp thời.

Nhận thấy không thể cứ để Phan Xích chiếm thế chủ động mãi, cô bắt đầu phản công. Lợi dụng thân pháp nhanh nhẹn của mình, cô liên tục di chuyển vào những điểm mù của Phan Xích, buộc hắn phải không ngừng quan sát xung quanh. Nhờ đó, thời gian phản ứng của hắn tăng lên đáng kể, tạo ra nhiều khoảng trống để cô chuyển đổi vị trí sau khi ra đòn. Tốc độ của đối thủ này rất nhanh, ngay cả Phan Xích với nanobot cường hóa cũng khó mà bắt kịp. Thêm vào đó, việc cô biết cách tận dụng ưu thế về tốc độ, kết hợp với kỹ năng võ thuật điêu luyện, khiến hắn không thể phản công dễ dàng. Cô tấn công liên tục từ nhiều hướng, vừa ở phía sau đã thoắt cái nhảy lên trên, từ trên lại thoắt cái qua trái. Cô không ngừng công kích một cách khó đoán, hòng áp đảo hoàn toàn Phan Xích.

Tuy nhiên, cô gái ấy đã không thể lường trước được bộ óc thiên tài của tên ngoại giới mà mình đang đối mặt. Trong khi đỡ đòn, Phan Xích cũng đã tính toán được những điểm mù của bản thân mà đối thủ có thể nhắm tới, nhờ đó có thể dễ dàng đoán được đòn tấn công tiếp theo và phản ứng nhanh hơn. Hắn còn ước lượng quãng đường và vận tốc di chuyển của đối thủ giữa các điểm mù, xác định thời gian ngắn nhất cô có thể di chuyển từ vị trí này sang vị trí khác. Sau đó, hắn cố gắng phản ứng nhanh hơn chỉ một chút, nhờ đã biết trước các điểm đến khả thi của cô. Thế trận cũng bắt đầu xoay chuyển nhẹ. Phan Xích phản ứng nhanh hơn khiến đối thủ của hắn chỉ đủ thời gian di chuyển đến điểm mù gần nhất với vị trí cũ để tấn công trước khi hắn kịp phản công. Tất nhiên, cô vẫn nhanh hơn hắn một bước, vẫn né được đòn phản công của hắn. Nhưng tên ngoại giới liền ép mình vào góc sàn đấu, hạn chế số lượng điểm mù của hắn chỉ còn hai. Thấy vậy, đối thủ của hắn lập tức dừng lại. Cô cũng biết chắc rằng nếu tấn công vào một trong hai điểm mù đó, hắn chắc chắn sẽ bắt được cô dễ dàng, vì thế cô chỉ đứng đợi. Phan Xích thì khác. Chỉ vừa đứng vài giây, hắn lập tức phóng thẳng tới tấn công trực diện đối thủ dọc theo hàng rào dây thừng bao quanh sân đấu.

Cô gái liền tránh ra, đồng thời tấn công vào một vị trí mà Phan Xích không thấy được. Nhưng cô không ngờ rằng tên đối thủ ranh mãnh đã tạo ra một cái bẫy dễ đoán để lừa cô vào một cái bẫy khó lường hơn. Hắn tự chui vào góc sàn đấu để quan sát phản ứng của cô. Nếu cô tấn công vào một trong hai vị trí mà hắn đã biết trước, hắn sẽ lập tức phản công và kết thúc trận đấu. Tuy nhiên, việc cô ngừng lại khiến hắn phải thực hiện theo kết quả thứ hai. Nếu cô không tấn công vì sợ sập bẫy, hắn sẽ có thời gian ra đòn trước, ép cô phải tránh sang trái, phải hoặc nhảy lên trên. Nếu cô nhảy lên trên và đáp xuống sau lưng hắn, Phan Xích sẽ nghe được âm thanh đáp đất và có đủ thời gian phản ứng trước khi cô kịp né tránh. Do đó, đối thủ của hắn chỉ có thể tránh sang phải hoặc trái mà không rời khỏi mặt đất. Bằng việc di chuyển dọc theo mép sàn đấu, phía bên trái của Phan Xích đã được hàng rào dây bảo vệ, vì thế hắn biết chắc đối thủ sẽ phản công từ bên phải. Và đúng như dự đoán, hắn đã nhắm trước một đòn về bên phải, tung quyền trúng cô gái trước khi cô kịp ra đòn.

Chỉ một đòn duy nhất trúng vào mặt đã khiến đối thủ của Phan Xích choáng váng. Cô không thể di chuyển đủ nhanh để chiếm ưu thế trước hắn nên liền bị công kích liên tục. Khác với đối thủ, Phan Xích chẳng cần phải tấn công khó đoán hay di chuyển liên hồi. Hắn dùng cách đơn giản hơn: đánh trực diện, tận dụng sức mạnh vật lý áp đảo để vượt qua thế thủ của đối phương. Những đòn quyền cước của hắn tuy đơn giản nhưng uy lực không khác gì búa tạ, không ngừng giáng xuống đối thủ. Khi thế thủ của cô đã không còn vững chắc, Phan Xích liền lao đến nắm lấy tay và vật cô xuống mặt đất. Hắn định bồi thêm một quyền để kết thúc trận đấu, nhưng cô gái đã kịp lăn sang một bên để tránh, khiến đòn của hắn chỉ sượt qua mặt cô và cắm vào đất. Sau đó, cô liền bật dậy và lùi lại để giữ khoảng cách.

Phan Xích tập trung quan sát đối thủ, và cô cũng quan sát hắn, cả hai không rời mắt khỏi nhau. Nhưng từ góc nhìn của cô gái, đối thủ của cô bỗng có những biểu hiện bất thường so với khoảng thời gian trước đó của trận đấu, và điều đó càng khiến cô lo lắng hơn. Cô bất giác đưa tay lên chạm vào mặt. Ngay trên má trái, một vết cắt nhỏ đang rỉ máu, chẳng lẽ tên kia chỉ đấm sượt qua thôi mà đã tạo nên một vết thương như kiếm cắt? Ngước nhìn Phan Xích, cô thấy hắn như biến đổi hoàn toàn. Đôi mắt hắn trợn tròn, hai con ngươi không ngừng rung lắc, những mao mạch nổi rõ xung quanh đồng tử giờ đã chuyển sang màu máu tươi. Hắn khẽ cười, nhưng khóe miệng từ từ kéo giãn ra, dần để lộ hàm răng nghiến chặt, tựa như đang kìm nén sự điên cuồng không cho tuôn trào ra, không để hắn gào thét lên như một con quỷ. Cô gái liền giật mình lùi lại. Cả đời cô, dù mới hai mươi năm, vẫn chưa từng thấy kẻ nào quỷ dị đến thế. Hắn mỉm cười khi thấy bạo lực, thích thú với mùi máu của con mồi như loài sói trắng săn đêm. Hắn là kẻ sẽ không dừng lại một khi đã bắt đầu chiến đấu. Nỗi sợ hãi chiếm lấy đối thủ của Phan Xích. Nếu tiếp tục chiến đấu, cô có khi sẽ phải về với giun đất khi vẫn còn quá trẻ. Mặc dù tham vọng gia nhập bang Địa Long rất lớn, nhưng dù sao cũng không thể mạo hiểm tính mạng cho giải đ��u tuyển sinh diễn ra hàng năm được. Vì thế, cô quyết định rút lui trước khi quá muộn.

“Khoan đã huynh đài, ta chịu thua. Đừng đánh nữa.” Đối thủ của Phan Xích vội nói, đồng thời lùi lại một bước.

Tuy nhiên, bất chấp lời nói của cô, hắn vẫn lao tới như một con thú điên cuồng, nhanh chóng vật ngã đối phương xuống đất trước khi cô kịp phản ứng. Tên ngoại giới sau đó liền ghì chặt cô xuống bằng toàn bộ cơ thể, dùng hai tay siết lấy cổ, chậm rãi nhưng đau đớn giết chết cô.

Hắn như một con trăn quấn mồi. Khi những sinh vật bị bắt giữ càng cố gắng thoát ra, nó càng siết chặt hơn, dùng cơ bắp trên chiếc đuôi dài bóp nát từng khớp xương của con mồi và khiến chúng ngạt thở. Con mồi của nó sẽ không chết ngay, nhưng mỗi khắc đồng hồ nằm trong vòng đuôi trăn cho đến khi lìa đời, cả cơ thể chúng phải chịu những cơn đau kinh khủng đến mức hệ thần kinh trở nên quá tải. Tất nhiên, với hai bàn tay, Phan Xích không thể nghiền nát cả cơ thể đối thủ như con trăn, nhưng hắn đủ sức khiến cô phải cảm thấy cơn đau tương tự. Nghe tiếng xương gãy vụn, cảm nhận các bó cơ và thần kinh chèn ép lên nhau, trải nghiệm sự vô vọng khi cố gắng hô hấp nhưng khí quản như bị nén chặt, không cho dưỡng khí đi qua, nó khiến cô gái ấy như muốn gào lên nhiều lần, nếu như cả dây thanh quản của cô không cùng số phận với những cơ quan khác nằm trong phần cổ. Cô cố gắng kéo tay Phan Xích ra xa, dùng chút sức lực còn lại để tấn công hắn nhưng đều vô hiệu. Hắn sẽ không dừng lại. Cô vùng vẫy, giơ tay cầu cứu những người xung quanh. Trọng tài đã đến giúp, nhưng không thể nào kéo được hắn ra. Thêm ba người khác đến hỗ trợ cũng không thể khiến hắn rời bỏ nạn nhân của mình. Đối thủ của Phan Xích đã dần mất đi ý thức. Trong những giây phút cuối cùng, cô nhìn vào tên ác quỷ đang giết dần mình. Khóe miệng hắn như kéo đến tận mang tai, hình thành một nụ cười quái dị, như thể đang phấn khích khi nhìn cô chết. Quá kinh hãi, cô gái cố gắng quay mặt đi để khỏi phải đối diện với hắn, rồi tình cờ thấy một người thứ năm đang từ khán đài chạy vào sàn đấu. Cô chỉ thấy một nhân dạng mờ ảo, không rõ mặt mũi ra sao, nhưng người đó bằng một cách kỳ lạ đã khiến cô cảm thấy đôi tay Phan Xích nới lỏng ra. Không khí lại tràn vào phổi, cứu sống cô trước khi cô về thế giới bên kia. Cô hít một hơi thật sâu và cố gắng đứng dậy, nhưng sau đó liền bất tỉnh vì những nội thương mà Phan Xích gây ra khi bóp cổ. Cả sàn đấu bỗng im lặng hoàn toàn. Cô chỉ nghe thoáng được vài tiếng nói vang vọng từ người kia: “Đủ rồi người anh em, bình tĩnh lại đi.”

Đoạn văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free