(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 18: Tuyển sinh
Ây da, huynh đài ơi! Đỗ Nhân than thở với người thương nhân đã chỉ đường cho họ tới hội thợ săn. "Họ không nhận bọn tôi, cứ đòi phải có chứng nhận vượt qua bài kiểm tra của bang Địa Long mới cho vào hội. Huynh xem, làm sao chúng tôi có thể gia nhập được đây?"
"Gia nhập ư? Vậy thì hai cậu phải tham gia đại hội tuyển chọn võ sinh đang diễn ra kìa. Nếu vượt qua được bốn vòng, chắc chắn sẽ được bang phái nhận vào. Giờ mới sáu giờ sáng, các cậu còn ba tiếng nữa để đăng ký trước khi cuộc thi bắt đầu. Đây này, cầm lấy!" Người thương nhân đưa cho Đỗ Nhân một tờ cáo thị về đại hội. "Các cậu phải vào trong thành mới tham gia được, đi bộ cũng khá xa đấy. Từ đây, cứ đi thẳng về phía đông một quãng, tới cổng thành là được."
"Đa tạ, huynh quả là ân nhân của chúng tôi! Khi nào săn bắt được, chúng tôi nhất định sẽ chia một phần cho huynh." Đỗ Nhân nói rồi cùng Phan Xích rời đi. Họ theo chỉ dẫn tiến vào trong thành, đưa tờ cáo thị cho dân chúng ven đường hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm đến một võ đài lộ thiên, nơi đang diễn ra đại hội tuyển chọn của bang Địa Long.
"Một vị thợ săn tên là Lý Bạch Lang nhờ chúng tôi chuyển cái này cho huynh." Đỗ Nhân đưa miếng xương khắc chữ cho người ghi danh. Người đó xem xét món đồ một lát rồi bảo: "Lão Bạch Lang muốn hai cậu nhập môn ư? Thôi được, ta đã ghi tên cả hai cậu vào danh sách, sớm hơn một vòng rồi đó. Tức là khoảng bốn tiếng nữa sẽ tới lượt các cậu. Đây là bảng quy định thi đấu, nhớ tuân theo luật, đặc biệt là luật cấm sử dụng binh khí và linh lực."
"Ôi dào, biết rồi! Bọn này biết đọc cả mà, phải không, bằng hữu?" Đỗ Nhân cười nói, huých nhẹ vào tay Phan Xích. Nhưng người bằng hữu ấy lại không chút phản ứng, hắn ta lúc này đang dán mắt vào những hoạt động trên võ đài. Dưới góc nhìn của một kẻ ngoại giới, mọi thứ trong mắt Phan Xích đều thật lạ lẫm, từ sàn đấu chạm khắc rồng phượng bằng đá cho đến khán đài lợp mái ngói đỏ hồng. Dù đã đặt chân gần như khắp hành tinh, hắn vẫn chưa từng thấy những thiết kế kỳ lạ đến vậy. Thứ gần giống nhất hắn từng thấy có lẽ là những di tích cổ của Trung Hoa và Đại Việt. Tất nhiên, Phan Xích cũng chỉ nhớ loáng thoáng một phần, bởi hắn nào phải kiến trúc sư. Hắn đến châu Á cốt để nghiên cứu các loại binh khí cổ đại nhằm áp dụng cho phát minh của bản thân, nên tất cả kiến trúc ấy chắc chắn đều lu mờ trước những thiết kế vũ khí độc đáo mà cả châu lục này mang đến.
Trở lại với hiện tại, những hiểu biết về binh khí cổ chắc cũng chẳng giúp Phan Xích được là bao khi hắn sắp phải chiến đấu tay không, ngay cả Thiết Lôi Pháp Thủ cũng không được phép dùng. Điều này có lẽ sẽ khiến hắn gặp nhiều bất lợi. Nhưng đó chỉ là một trong các yếu tố quyết định thành bại. Hắn vẫn có nanobot trong cơ thể, vậy nên chắc chắn thể lực sẽ vượt trội bất cứ người thường nào, dù khỏe mạnh đến mấy. Dòng máu lai ban cho hắn một cơ thể cường tráng và cao lớn vượt trội so với loài người ở thế giới này, những người dường như thuần Á Đông. Bản thân Phan Xích cũng không phải tay mơ trong quyền cước, bởi hắn được nuôi dưỡng bởi một quân nhân, sau đó còn được lính đặc nhiệm huấn luyện tự vệ. So với những người khác, hắn vẫn có nhiều lợi thế hơn, thế nên hắn chẳng hề lo lắng chút nào.
Phan Xích nhìn sang Đỗ Nhân đang nói chuyện với người ghi danh. Sau nhiều năm làm tri kỷ với người bạn này, Phan Xích cũng biết rằng Đỗ Nhân vốn là con cháu của một gia tộc lớn ở châu Á, một gia tộc rất coi trọng truyền thống tổ tiên. Bởi vậy, hắn ít nhiều cũng đã được truyền dạy võ thuật phương Đông một cách bài bản. Phan Xích cũng từng tận mắt chứng kiến khả năng võ thuật của Đỗ Nhân, dù là sử dụng binh khí hay chỉ quyền cước. Hắn thừa hiểu Đỗ Nhân sẽ không gặp chút khó khăn nào với giải đấu này, nhất là khi các đối thủ khác cũng đều dùng võ thuật phương Đông.
Tất nhiên, không phải tự nhiên mà người bằng hữu của hắn lại giỏi võ đến vậy. Ông nội của Đỗ Nhân, một trưởng lão của Đỗ Gia, thực chất là người vô cùng nghiêm khắc. Ông không cho phép đứa cháu đích tôn của mình thua kém bất kỳ thành viên nào khác trong gia tộc, dù là về thành tích học tập hay khả năng chiến đấu trên võ đài của Đỗ Gia. Do thường xuyên tiếp xúc với ông nội, từ nhỏ Đỗ Nhân đã phải luyện tập rất nhiều, từ quyền cước đến đao kiếm, hay cả những binh khí kỳ lạ như kích, thương, rìu chiến. Đi kèm với đó là nhiều môn văn hóa phương Đông như thư pháp, cầm kỳ thi họa, và cả trà đạo... Thời gian giải trí của hắn chỉ thực sự bắt đầu khi lên cấp ba, khi ông nội gửi hắn đến th�� đô của Quốc Xã ở Bắc Mỹ để du học, và đó cũng là lúc hắn gặp Phan Xích.
Từ khi cả hai trở thành tri kỷ, Phan Xích cũng được tham gia nhiều sự kiện của Đỗ Gia như các lễ khánh thành, tiệc mừng, hay thậm chí làm khán giả trong những đợt đấu võ đài của gia tộc. Hắn cũng làm quen với nhiều thành viên có máu mặt của Đỗ Gia, đặc biệt là ông nội của Đỗ Nhân. Vị trưởng lão này vô cùng yêu mến nhà phát minh trẻ tuổi, luôn tiếp đón hắn một cách trang trọng, như thể đang đối đãi với đối tác lớn. Ông cũng tặng hắn nhiều món đồ quý giá như đồ trang trí phương Đông đắt tiền, các loại bảo vật phong thủy, và dụng cụ trà đạo. Tất nhiên, Phan Xích không hề biết công dụng của tất cả, nên đã trưng bày chúng như những món đồ chơi trong cùng một chiếc tủ. Vị trưởng lão Đỗ Gia bên cạnh đó còn rót kinh phí cho những thí nghiệm của hắn, và sẽ luôn đặt hàng các loại vũ khí mới mà hắn chế tạo ra, kể cả những thứ bất hợp pháp mà quân đội không thể nhận vì “quá mất nhân tính”. Ông nội của Đỗ Nhân giải thích rằng, đối với các gia tộc kinh tế lớn như Đỗ Gia, tiềm lực quân sự cũng là một trong những yếu tố quan trọng để bành trướng thế lực hay bảo vệ tài sản. Vì thế, ông không chỉ xem Phan Xích như một đứa cháu, một người bạn của Đỗ Nhân, mà còn tôn trọng hắn như một đối tác lớn và một thành viên chủ chốt của gia tộc. Ông ngưỡng mộ tài năng và trí tuệ của hắn, đồng thời hy vọng hắn sẽ đồng ý hợp tác lâu dài để tất cả cùng có lợi. Tất nhiên, những giao dịch bất hợp pháp giữa cả hai sẽ được bảo mật hoàn toàn, ngay cả với Đỗ Nhân.
Từ những năm vừa tròn 18 tuổi, nhờ các giao dịch với ông nội của Đỗ Nhân cùng việc cung cấp vũ khí cho quân đội, tiền bạc đã không còn là vấn đề với Phan Xích. Hắn mua một ngôi nhà khang trang, một chiếc xe điện thể thao để đi chơi. Hắn xây một căn bếp thật chất lượng và nhét đầy tủ những nguyên liệu đắt tiền để thỏa mãn niềm đam mê nấu nướng. Thậm chí, tầng hầm của ngôi nhà còn được biến thành một phòng thí nghiệm được bảo mật như hầm chống bom. Nhưng mối quan hệ với Đỗ Gia vẫn còn quan trọng hơn. Với một kẻ không có gia đình như Phan Xích, được nhận vào một gia tộc lớn mang đến cho hắn một cảm giác đặc biệt, như thể có những người cùng huyết thống mà hắn có thể tin tưởng và gắn bó. Tuy nhiên, tất cả những điều đó đều bị hủy hoại khi những tên nổi loạn của đảng Xã Hội thả những con ác quỷ mang mã gen tổ tiên hắn để tận diệt cả thế giới, khiến cho những người mà hắn từng gọi là gia đình nay không rõ sống chết ra sao. Sau thảm họa đảo lộn cuộc sống của Phan Xích, những thứ duy nhất hắn còn giữ lại được là Đỗ Nhân, con chó Eski và chiếc bàn chế tạo đa dụng. Giờ đây, hắn chỉ có thể cố gắng quay về thế giới cũ để giành lại những gì thuộc về mình. Đó có thể là một con đường rất dài, nhưng may mắn thay, hắn có thừa thời gian để chuẩn bị mọi thứ.
"Ê, đứng đực ra đó làm gì? Mày đọc kỹ luật rồi vào xem vòng một, lát nữa đánh cho hợp lệ chứ." Đỗ Nhân nói, vỗ vai Phan Xích khiến hắn giật mình quay lại.
"À ừm, vào xem thôi." Phan Xích nói, sau đó theo người bằng hữu tiến lên khán đài.
Bản quyền dịch thuật tác phẩm này thuộc về truyen.free.