Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 12: Phải đoạt được tất cả

Thành bang của Viêm Thủ, cách một nghìn dặm về phía Tây rừng trà.

“Lưu Sư Phụ! Lưu Sư Phụ, có tin khẩn từ trạm phía Đông!” Một tên đệ tử gõ mạnh lên cánh cửa khép kín của một căn phòng nguy nga. Cánh cửa sau đó liền mở ra, bên trong xuất hiện một người đàn ông trông có vẻ ngoài tầm bốn mươi tuổi, hắn cất lên tiếng nói đầy uy nghiêm.

“Tin khẩn của ngươi, có ph��i là vụ linh lực bộc phát ở rừng trà shan tuyết chăng?”

“Người đã biết trước sao?” Tên đệ tử ngạc nhiên.

“Chẳng có gì mà khó hiểu cả. Linh lực bùng nổ còn lớn hơn cả núi lửa, ngay cả từ vạn dặm xa cũng nghe thấy được, huống chi ta đây có Thiên Lý Nhãn.” Tên sư phụ quay người đi, bình thản nói. “Mà chắc ngươi cũng có kế hoạch gì đó, vào đây nói ta nghe.”

“Đa tạ sư phụ.” Gã đệ tử bước vào mật thất của sư phụ hắn, đóng cửa lại rồi liền cất lời. “Bẩm, một lượng linh khí lớn như vậy bỗng nhiên bộc phát, đây chắc chắn không phải có kẻ mạnh xuất hiện thì cũng là pháp bảo hay kỳ hoa dị thú nào đó. Nhị đệ tử của người, sư huynh Tịch Đế, đã nhờ tiểu đồ đệ xin phép được đi điều tra hiện trường. Sư huynh còn nói rằng vốn dĩ trạm quân phía Bắc đã không bị công kích trong nhiều năm, nên việc huynh ấy vắng mặt cũng chẳng ảnh hưởng đến công việc phòng thủ.”

“Tịch Đế, hay ta gọi ngươi là Nghịch Đế.” Lưu Sư phụ tỏ vẻ khó chịu. “Hừ! Tên đệ tử ngỗ ngược chẳng biết quái gì về binh lược. Phía Bắc chính là nơi Khí mạch vô cùng mạnh mẽ, là một cánh cổng không gian để bọn Địa Long có thể dẫn quân đến ngay thành chúng ta. Nhiều năm chúng không tấn công chỉ để quân ta lơ là cảnh giác. Giờ ngươi rời bỏ vị trí chẳng khác nào mở cửa mời chúng vào thành. Trả lời ta mau, sư huynh của ngươi đã rời vị trí chưa?”

“Sư phụ bớt nóng giận, Tịch sư huynh nói rằng vụ bộc phát nằm gần Địa Long bang hơn, chắc chắn sẽ gặp Tam Quân ở đó. Nếu có ai khác ngoài huynh ấy gặp hắn, thì thất bại là tất yếu. Huynh ấy cũng nói rằng chỉ cần điều tra và canh giữ cho đến khi có lệnh bài từ Liên Bang thì ngay cả Địa Long bang cũng sẽ không thể đụng đến khu vực này. Sau lúc ấy sẽ hoàn toàn giao lại cho trạm phía Đông trách nhiệm khai quật.”

“Hừ, Tam Quân… Tam Quân! Phàm Kỳ Vương của ta mà còn sống, ta đã cho người xé xác ngươi thành trăm mảnh, quả là một cái gai khó nhổ.” Lưu Sư Phụ lầm bầm trong miệng. “Còn một chuyện nữa, ngươi có tìm được dấu tích gì của tên Hắc Lâm và Ma Năng Sáo Thủ không?”

“Thưa, e rằng là không. Đội ngoại cảm ở phía Đông chỉ vừa tìm thấy xác của Hắc Lâm, nhưng Ma Năng Sáo Thủ đã tự động di chuyển thêm một đoạn trước khi hoàn toàn biến mất, có vẻ nó đang được mang đến gần Địa Long bang hơn.” Tên đệ tử cúi đầu nói.

“Chết tiệt! Lũ Địa Long đúng là được thiên đạo ưu ái. Nếu lần này không chiếm được toàn bộ vùng khai quật và đòi lại Ma Năng Sáo Thủ, thì Lưu Văn Công ta cũng chẳng còn mặt mũi nhìn ai nữa. Nghe kỹ đây, chúng ta sẽ lên Liên Bang xin lệnh bài tuyên chiến, sau đó điều thêm Vương Thần đi với Tịch Đế. Chỉ cần lấy được thủ cấp của Tam Quân trong cuộc tranh chấp này, lũ giun đất sẽ không còn cửa nào khi chiến tranh nổ ra. Còn nữa, sau đó điều toàn bộ quân của trạm phía Tây và phía Đông đến đóng quân tại vùng bộc phát, chỉ chờ lệnh là công thành. Trước đó, cần phải bắt giữ và thủ tiêu tên sứ giả của Liên Bang khi hắn đến thông báo tuyên chiến cho Địa Long bang. Sau khi hoàn tất các bước này, yếu tố bất ngờ sẽ nằm gọn trong tay chúng ta.” Tên sư phụ nói đắc ý.

“Nhưng thưa sư phụ, Liên Bang đã bổ sung chiến tướng mới cho vùng này, nếu kế hoạch thủ tiêu của người bị cô ta phát giác thì e rằng sẽ không ổn chút nào.” Tên đệ tử nói.

“Hừm, ngươi nói phải, vậy ta chỉ giữ chân hắn vài ngày là đủ. Bọn chúng xuất quân chậm hơn ta, chắc chắn sẽ thua cuộc.” Tên sư phụ, kẻ vừa xưng là Lưu Văn Công nói sau khi suy ngẫm một hồi. “Mà khoan.” Hắn dừng lại đột ngột như vừa nhớ ra điều gì. “Ngươi nói là ‘cô ta’ vậy là một nữ tướng sao? Nữ nhân nào lại có thể trở thành chiến tướng của Liên Bang? Cô ta là ai?”

“Hoạ Tâm Phượng, nhưng chúng còn gọi là Liên Hoả Vũ Thương. Nghe nói là Tiên tộc.”

“Cái gì?! Một kẻ dùng hỏa giống chúng ta ư?” Lưu Văn Công càng ngạc nhiên hơn. “Lại còn là Tiên Tộc, không thể nào là kẻ bình thường được. Vậy là ta phải cẩn thận hơn với kế hoạch này, để cô ta dây dưa vào chắc chắn sẽ chẳng ổn chút nào.”

“Tiểu đệ tử có bức họa chân dung của ả, người có muốn xem qua không? Đây là thứ bọn đạo chích lấy được từ tài liệu của Liên Bang.” Tên đệ tử đưa ra một bức tranh, trên có khuôn m��t của một nữ nhân.

“Vết sẹo trên mắt trái của ả… móng vuốt của một con Hắc Kỳ Lân… nhưng ả vẫn còn sống!” Lưu Văn Công bắt đầu cảm thấy cái lạnh chạy dọc sống lưng mình khi nhìn vào bức chân dung mà đệ tử hắn đưa ra, mồ hôi của hắn bắt đầu nhỏ giọt từ từ. Đến cả hắn, một kẻ mạnh đứng đầu một bang phái vạn quân, cũng biết bản thân chưa hề có cửa để đối địch với loài ma thú thôn tính linh lực, từng là bầy tôi trung thành của Thôn Phệ Tà Thần từ hàng triệu năm trước. Vậy mà một nữ nhân cầm thương lại sống sót sau khi chiến đấu với nó và chỉ bị sẹo ở mắt. Việc cô ta có đánh bại được con Hắc Kỳ Lân hay không cũng không quan trọng, vì chỉ cần sống sót thôi đã là một kỳ tích đáng gờm rồi. Hắn cũng từng thử suy nghĩ về trường hợp bản thân phải đối mặt với một thứ như vậy, nhưng dù có vắt óc suy nghĩ thế nào, hắn cũng không thể nghĩ ra cách nào để sống sót.

“Sư phụ, sư phụ!” Tên đệ tử của Lưu Văn Công cất tiếng gọi khi thấy hắn im lặng.

“À… thực hiện kế hoạch đi, đưa ta bản họa này, ta phải tìm ra danh tính của ả.” Hắn nói, trong lòng dù vẫn lo sợ chiến tướng mới này nhưng rõ ràng kế hoạch của hắn không thể bị gián đoạn.

Lưu Văn Công ngồi lại một lúc, trong đầu thầm nghĩ thêm cách để lách luật mà không đánh động đến Liên Bang. Có lẽ hắn cuối cùng vẫn sẽ phải đến gặp Hoạ Tâm Phượng dù chẳng muốn chút nào, nhưng với cương vị là người trấn giữ Đồng bằng Lam Thủy, cô ta chính là kẻ sẽ cấp lệnh bài chiến tranh cho hắn. Ngẫm đi ngẫm lại nhiều lần, hắn cảm thấy thực sự không có cách nào khác tốt hơn, vì nếu phát động chiến tranh mà không có lệnh bài, hắn và cả Viêm Thủ bang sẽ bị tiêu diệt sạch bởi quân Liên Bang. Hơn thế nữa, hắn cũng phải cân nhắc việc sử dụng các lực lượng đồng minh ngoại bang thật hợp lý, bởi vì các chi tiết này đều sẽ được ghi rõ vào lệnh bài và được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi phê duyệt. Nếu hắn dám sử dụng các đồng minh không nằm trong diện cho phép hay các lực lượng không được ghi rõ trong lệnh bài, hậu quả sẽ vô cùng khôn lường. Chính việc này khiến hắn vô cùng đau đầu. Bang lớn nhất hắn có thể kêu gọi, cũng là bang thân cận nhất với Viêm Thủ, chính là Thần Sơn bang. Tuy nhiên, họ đều đã bị tiêu diệt sạch do vi phạm luật Liên Bang. Còn những bang khác chắc chắn sẽ không hỗ trợ hắn chỉ để chiếm lấy một mảnh đất hoang tàn, chưa chắc đã có tài nguyên hay không. Một cách khác ch��nh là dùng lính đánh thuê, và đó lại là một vấn đề nữa với Lưu Văn Công, vì thực tế, lính đánh thuê chất lượng ở Đồng bằng Lam Thủy là vô cùng hiếm, và nếu không dùng loại lính đủ mạnh, Địa Long bang sẽ dễ dàng hủy diệt chúng dễ dàng như một đám thường dân vô hại. Hắn vì thế đã định nhờ đến Huyết Trích Đảng, một nhóm lính đánh thuê ma tộc được cầm đầu bởi Hàn Mặc Tử, hay còn gọi là Hoàng tử Quỷ Hàn Lưu Phong. Nhưng hắn lại chợt nhớ ra rằng cả đám này hiện tại đã bị truy nã vì hành động tàn sát vô tội vạ ở bất kỳ nơi nào chúng đi qua. Đó cũng là lý do Thần Sơn bang bị diệt vong, vì đã thuê Huyết Trích Đảng – hay nói cách khác là đã tiếp tay cho chúng diệt trừ một bang lớn khác ngay sau khi chúng vừa bắt đầu bị truy lùng. Dù sao cũng không thể nhờ đến bọn chúng được, Lưu Văn Công thầm nghĩ. Tuy nhiên, hắn chắc chắn sẽ coi chúng như một phương án dự phòng nếu mọi chuyện đi quá tầm kiểm soát, bởi nếu hắn thua cuộc chiến này thì cũng chỉ có đường chết, vậy tại sao không kéo kẻ thù của hắn cùng xuống mồ? Cuối cùng hắn đưa ra quyết định rằng bản thân Viêm Thủ bang có đủ lực lượng để đấu với Địa Long bang. Nên việc chiến thắng hay không lại nằm ở việc hắn có tận dụng tốt thời gian chuẩn bị hay không. Hắn định sẽ dùng vài tháng để chuẩn bị quân lính trong bí mật, không để Liên Bang phát hiện ra, sau đó sẽ xin lệnh bài chiến tranh từ Hoạ Tâm Phượng, rồi tiến đánh Địa Long bang ngay khi lệnh bài có hiệu lực. Địa Long bang sẽ được thông báo ba giờ sau khi lệnh bài chiến tranh được cấp. Nhưng nếu hắn giữ chân sứ giả Liên Bang vài ngày, hắn có thể đưa quân đến nơi trước khi bọn chúng biết được chiến tranh sắp diễn ra. Và một khi chúng nhận được tin báo, hắn sẽ có quyền tấn công lập tức.

Lưu Văn Công cười thầm, lý thuyết của hắn như vậy đã là vẹn toàn. Giờ chỉ cần chờ xem có cần phải dùng đến nó, hay Tịch Đế cùng Vương Thần sẽ tự giúp cuộc chiến này thành công sớm hơn dự kiến.

“Khoan đã.” Hắn gọi tên đệ tử kia lại. “Ta nghĩ chúng ta nên đợi một lát.”

Mọi quyền sở hữu của bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free