(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 11: Ai mới là kẻ mạnh
Những dân làng hiển nhiên không phải đối thủ của Phan Xích. Hắn tàn sát họ một cách dã man, đồng thời không ngừng trêu đùa về hành động của mình.
“Chúng chẳng thoát được đâu, lão già,” hắn nói, đoạn bóp nát đầu một thiếu nữ gần đó. “Bằng hữu của ta đã chặn ngay cửa ra vào rồi. Ngươi cũng chẳng làm gì được bọn ta đâu.”
“Không! Dừng lại! Chết đi tên khốn!” Thái Thượng Tiên Sinh dùng đủ mọi cách hòng giết Phan Xích, nhưng hắn vẫn hồi sinh, tiếp tục hành vi tàn bạo của mình. “Tại sao ngươi không chết?!”
“Rõ ràng là ta không thể chết,” Phan Xích cười lớn. “Và ta đang đồ sát dân của ngươi đây.” Nói đoạn, hắn rút từ trong găng tay ra một lưỡi dao, rạch sau lưng một lão già khác rồi moi cả xương sống và sọ của lão ra. Hắn liền nhảy bổ về phía Thái Thượng Tiên Sinh, dùng xương sống đó đập mạnh vào lão khiến nó vỡ vụn. “Ngươi thấy đấy, ta có thể dùng xương của tên này làm một cái chùy thật tốt.”
Hắn đã thành công kích động Thái Thượng Tiên Sinh, khiến lão bộc phát kình lực để đẩy bản thân ra xa. Tuy có chút bực bội, nhưng Phan Xích hiểu rằng kế hoạch đã thành công.
“Nhìn đây này,” hắn nói, giơ cao một cánh tay lên. “Vì cái này, ít nhất mười dân của ngươi sẽ phải chết.” Hắn vứt cánh tay đó vào đám dân làng, sau đó ném thêm một lưỡi dao. Ngay tại vị trí cánh tay rơi xuống, Đỗ Nhân liền hồi sinh, cầm lấy lưỡi dao và bắt đầu đồ sát.
Điều này tác động cực kỳ mạnh đến Thái Thượng Tiên Sinh, bởi lẽ chính cú bộc phát kình lực của lão đã hủy hoại thân thể của Đỗ Nhân, tạo điều kiện cho hắn ta tiếp cận dân làng. Nhưng lão chưa kịp suy nghĩ gì thì Phan Xích đã phóng tới, tay kẹp một đứa trẻ.
“Ngươi có thấy đứa trẻ này không?” Hắn nói.
“Đừng… ngươi không thể giết trẻ con được. Đừng làm thế.” Lão già lắp bắp.
“Cứu… Tiên Sinh cứu cháu!” Đứa trẻ la hét thảm thiết.
“Đúng rồi, cứ hét to lên. Hét như xuyên thấu cả tâm can của lão đi,” Phan Xích cười lớn, đoạn vung tay đập đầu đứa trẻ vào mặt Thái Thượng Tiên Sinh, khiến máu văng tung tóe lên mặt lão. Tất nhiên đứa trẻ chưa chết, nhưng hành động ác ôn đó làm lão già kinh hãi tột độ, mà lão lại chẳng thể làm gì khi nó đang nằm gọn trong tay hắn.
“Tiếp này,” Phan Xích nói, rồi liên tục đập đứa trẻ vào lão già kia, không hề để tâm đến lời cầu xin của lão hay tiếng la khóc xé lòng của đứa bé. Hắn không ngừng tay kể cả khi nó đã chết hẳn, vẫn đập cho đến khi một phần khuôn mặt nó dính bết vào Thái Thượng Tiên Sinh, đến khi dịch não và máu của nó tỏa ra khắp người lão.
“Không… ngươi là ác quỷ… không… ngươi chính là bọn chúng… chính là bọn chúng!!!” Thái Thượng Tiên Sinh gầm lên. Mọi nỗ lực tiêu diệt hai tên lì lợm đều vô ích, không thể ngăn cản hàng chục dân làng ngã xuống dưới tay chúng. Lão đảo mắt nhìn quanh, một bên Đỗ Nhân tàn sát người bằng lưỡi dao, một bên Phan Xích đang đồ sát những kẻ dám chạy về phía cổng làng. Tất cả như đang gào thét vào mặt lão về sự bất lực của một hộ vệ tu vi cao, không thể bảo vệ được người dân, như đang khơi lại những ký ức cũ về sự kiện thảm sát mà lão đã ngăn cản thất bại. Lão đã thua.
“Thấy chưa, lão già,” Phan Xích đứng bên cạnh lão nói. “Ngươi là kẻ vô cùng mạnh mẽ, có thể điều khiển cây cỏ đất đá, với những đòn kình lực chấn động tứ phương. So với ta, một kẻ chỉ có khả năng bất tử cùng với vài món vũ khí, vậy mà sao ngươi lại thất bại được chứ?” Hắn cười mỉm. “Nhưng dù sao ngươi vẫn có điểm yếu. Ngươi đã quá thương người mà không nhận ra một điều: trong chiến đấu, kẻ tàn nhẫn và thực dụng mới là kẻ mạnh.” Nói xong, Phan Xích rút từ hộp hành lý bên hông ra một sợi xích, liền dùng khả năng khiển kim loại của Thiết Lôi Pháp Thủ gắn nó với một lưỡi dao đoạn đưa đến trước mặt Thái Thượng Tiên Sinh. “Tiếc là ở đây ngươi không chơi Mortal Kombat, nhưng ta chắc thời ông bà cha mẹ ngươi cũng từng nghe đến thứ vũ khí này rồi, phải không?”
“Không… Huyết Luyện Xích… pháp bảo của ngươi… không thể nào! Chính là ngươi đã gây ra chuyện này vào năm đó… làm sao một kẻ như ngươi lại có thể đứng dưới ánh mặt trời?!” Thái Thượng Tiên Sinh sợ hãi tột cùng, chỉ nhìn thấy một món vũ khí đơn giản mà cũng đã tác động mạnh đến vậy, chứng tỏ lão đã chịu đả kích tâm lý quá lớn.
“Ừ ta không hiểu ngươi nói gì đâu, nhưng mà đều đúng cả đấy,” Phan Xích nói, một tay phóng lưỡi dao xích về phía một dân làng, cắm phập vào đầu người đó rồi giật mạnh dây xích. “Không rớt đầu như trong game à?” Hắn thốt lên khi thấy đầu của dân làng kia vẫn chưa đứt, liền phóng thêm một lưỡi dao để cắt lìa hoàn toàn nó ra rồi giật mạnh về. “Đến đây nào,” Phan Xích nói, giật dây xích thu cái đầu về tay.
“Này, ta tặng đấy.” Hắn đặt chiếc thủ cấp của dân làng lên bàn tay đang run rẩy của Thái Thượng Tiên Sinh. “Quà lưu niệm để mai mốt ngươi luôn nhớ về chúng ta.”
“Không!” Thái Thượng Tiên Sinh nói. “Chính là ngươi! Ngươi đổi tên để lừa ta! Hàn Lưu Phong, ta biết chính là ngươi đã gây ra chuyện đó… bọn Viêm Thủ chỉ chiếm tài nguyên, chính là ngươi đã đồ sát cả bang phái của ta. Ngươi… làm sao lại tìm được nơi này?!”
“Ừ ta tìm được rồi đấy.” Phan Xích mặc dù chẳng hiểu lão nói gì nhưng vẫn giả vờ diễn theo.
“Ngươi… ta phải giết ngươi… ta sẽ giết ngươi!” Thái Thượng Tiên Sinh lúc này đã hoàn toàn hóa điên, lão cố gắng thốt lên từng chữ, trong lúc vận công để chuẩn bị cho một đòn cực mạnh. Thấy thế, Phan Xích lập tức lùi xa về phía Đỗ Nhân.
“Lão ta lại định làm chuyện gì kìa,” hắn nói với tên bằng hữu vừa dứt tay đồ sát.
“Lão đang làm gì… khoan! Là tự bạo! Lão định phát nổ toàn bộ linh khí đang có để hủy diệt chúng ta. Có lẽ lão không thể chịu nổi nữa rồi,” Đỗ Nhân đáp lời.
“Vậy thì chạy thôi, lão sẽ chết ngay ấy mà.”
“Không được,” Đỗ Nhân ngắt lời Phan Xích. “Xét theo khả năng của lão, cú tự bạo này có sức công phá tương đương một quả bom hạt nhân đấy, chạy không kịp đâu. Nhưng tao có cách. Mở túi hành lý ra, chui vào nhanh! Trong không gian bốn chiều của nó, chúng ta s�� hoàn toàn tránh được sát thương!” Nói xong, hắn liền đặt một hộp hành lý xuống đất, biến nó thành chiếc túi lớn và cả hai cùng chui vào, sau đó lại kích hoạt chiếc túi, biến nó trở lại thành hộp nhỏ.
Sau khi tích tụ linh khí, Thái Thượng Tiên Sinh liền tự hủy bản thân, giải phóng một luồng năng lượng khổng lồ đến mức hủy diệt cả Vô Diện Không Gian đang bảo vệ Cổ Thụ Ẩn Lý, lan tỏa ra ngoài, thiêu trụi cả rừng trà. Chấn động mà nó gây ra ảnh hưởng đến thiên nhiên xung quanh, khiến cả một dãy núi gần đó biến thành cát bụi, và những sinh linh trong khu vực hàng chục dặm đều hóa thành tro bụi. Trong đống đổ nát hoang tàn sau vụ nổ, chỉ còn lại một chiếc hộp nhỏ màu trắng nằm dưới đất.
Tuy nhiên, vài giờ sau đó, một đám người đã xuất hiện trong khu vực lân cận. Chúng mặc trang phục màu trắng, tay mang những thanh trường kiếm đỏ rực, và trên lưng áo đều được thêu chữ “Hỏa” lớn màu đen nằm trong một vòng tròn. Những kẻ này chính là thuộc Bang Viêm Thủ, y hệt như những môn đồ mà Phan Xích và Đỗ Nhân đã tàn sát vài ngày trước. Điểm khác biệt duy nhất dường như chỉ là những thanh trường kiếm chúng mang theo, thứ vũ khí đồng bộ, khiến chúng trông như một đội nhóm có liên kết chặt chẽ, khác hẳn với đám ô hợp dưới trướng Phàm Kỳ Vương.
“Tịch sư huynh!” Một tên nói. “Vùng này rất gần với địa phận bang Địa Long, chúng ta hãy nhanh chóng dò tìm nguyên nhân vụ nổ rồi rút lui trước khi chúng phát hiện.”
Tên khác, kẻ được gọi là Tịch sư huynh, đáp lời: “Ngươi nói chí phải. Các huynh đệ, mau chóng tìm kiếm pháp bảo hay bất kỳ thứ gì đáng nghi ngờ trước khi bọn Địa Long phát giác. Ta chắc chắn rằng chúng sẽ đưa Cuồng Địa Sư đến đối đầu với chúng ta, và đó sẽ coi như là bản án tử cho các ngươi đấy.” Hắn ra lệnh cho những tên còn lại, và chúng bắt đầu tản ra. Truyen.free xin khẳng định quyền sở hữu đối với nội dung bản dịch này.