(Đã dịch) Dược Thần - Chương 453:
Đã bảo các ngươi rời đi mà không chịu, còn đứng đây cản trở những khách nhân khác thì tính sao?
Thấy đám người Khải Tư Đặc vẫn không rời đi, một tên người làm lập tức lộ vẻ không vui, chẳng chút khách khí cất lời:
- Hôm nay là sinh nhật đại nhân tộc trưởng A Lỗ Địch Ba, chỉ những người có địa vị trong đế quốc mới được phép vào phủ. Nếu các ngươi đến đây để nịnh bợ tộc trưởng đại nhân, ta khuyên các ngươi đừng phí công vô ích. Mấy ngày nay, những tiểu gia tộc đến đây đều có ý đó, không riêng gì các ngươi đâu.
- ....
Kiệt Sâm suýt chút nữa sặc nước bọt mà chết. Hắn rất muốn biện giải vài câu, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt của tên người hầu trẻ tuổi kia, Kiệt Sâm liền biết giải thích cũng vô ích. Bởi lẽ, trong mắt đám người làm này, hắn đã trở thành một kẻ không được hoan nghênh.
Nếu là trước kia, Kiệt Sâm đã quay người rời đi. Dù sao gây khó dễ với mấy tên người hầu trẻ tuổi cũng chẳng được ích gì, vả lại yến hội vốn là nơi hắn không ưa. Song, giờ đây lại không thể. Kiệt Sâm đến đây chủ yếu là để gia tộc Mạc Lý tại Hành Tỉnh Xích Nhĩ tạo dựng quan hệ tốt đẹp với gia tộc Phỉ Nhĩ, hơn nữa nhất định phải có được danh tiếng. Nhờ vậy, sau này khi hắn rời đi đến Đế Quốc Tái Luân, gia tộc Mạc Lý cũng có một chỗ dựa vững chắc, không đến nỗi đột nhiên bị cường giả nào đó làm cho lúng túng.
Hơn nữa, Kiệt Sâm tham gia yến hội sinh nhật của A Lỗ Địch Ba cũng có ý muốn trả lại ân tình trước kia của ông ta. Kiệt Sâm không muốn khi rời khỏi Hành Tỉnh Xích Nhĩ mà vẫn còn nợ ân huệ của người khác.
- Lạc Khố Ân.
Đúng lúc này, một thanh âm du dương như tiếng phong linh vang lên bên tai mọi người. Ai nấy quay đầu nhìn lại, liền thấy Phỉ Lộ Đặc với vẻ mặt tràn đầy kinh hỉ đang đi tới từ đằng xa. Bên cạnh nàng, Thành Chủ Áo Đức Lâm cùng một trung niên nhân tóc dài màu tím đang vừa nói chuyện vừa bước đến.
Đây là một trung niên nhân có thần sắc cực kỳ ôn hòa, đôi đồng tử màu lam. Trên trán hắn, cạnh hai hàng lông mày, có hai hạt đan châu màu đỏ. Nụ cười điềm tĩnh toát lên vẻ tao nhã hiếm thấy.
- Tộc trưởng Khải Tư Đặc, Kiệt Sâm, sao lại trùng hợp đến thế?
Thành Chủ Áo Đức Lâm cười nói. Thật là một sự tình cờ, những người cùng đi ra từ một thành trấn lại có thể gặp nhau ngay tại cửa ra vào thế này.
- Thành Chủ Áo Đức Lâm.
Khải Tư Đặc vừa thấy Áo Đức Lâm, trên mặt lập tức nở nụ cười. Hắn không rõ thân phận thật sự của Áo Đức Lâm, nhưng biết chắc chắn không hề đơn giản. Hơn nữa, lần trước khi đại nhân A Lỗ Địch Ba mời dự tiệc, cũng là mời cả hai người bọn họ cùng lúc. Nếu Thành Chủ Áo Đức Lâm có mặt ở đây, việc vào đại sảnh yến hội chắc sẽ không còn vấn đề gì.
- Mục, vị này chính là tộc trưởng Khải Tư Đặc của gia tộc Mạc Lý Thành Thiên Hồng, còn người đứng trước mặt hắn, chính là Kiệt Sâm ta đã từng kể với ngươi. Tuổi còn trẻ mà thực lực đã đạt đến cảnh giới Thất Giai, quả là rất nghịch thiên. Còn thiếu niên bên cạnh hắn là Lạc Khố Ân của gia tộc Mạc Lý, năm nay mới mười chín tuổi, cũng đã đạt đến cảnh giới Lục Giai Đê Cấp Tôn Linh Sư. Giới trẻ bây giờ thật khiến người ta phải nể phục.
Áo Đức Lâm lộ ra vẻ mặt đầy cảm khái.
- Chào các ngươi.
Trung niên nhân mỉm cười khẽ gật đầu chào đám người Kiệt Sâm, ánh mắt cố ý dừng lại một chút trên hai người Kiệt Sâm và Lạc Khố Ân. Phải nói rằng, thực lực của Kiệt Sâm và Lạc Khố Ân trong số những người cùng lứa tuổi, đủ để được coi là siêu cấp thiên tài.
Kiệt Sâm cũng khẽ gật đầu xem như đáp lời. Mặc dù trung niên nhân này đã thu liễm linh lực, nhưng với trực giác nhạy bén của Kiệt Sâm, hắn vẫn có thể cảm nhận được rằng người này tuyệt đối không hề đơn giản.
- Đúng rồi, Kiệt Sâm, mọi người đều đứng ở cửa ra vào làm gì vậy? Sao không vào đại sảnh dự yến hội đi?
Thành Chủ Áo Đức Lâm nhíu mày, nghi hoặc hỏi:
- Các ngươi là khách nhân do chính tộc trưởng A Lỗ Địch Ba mời. Ta nghĩ tộc trưởng A Lỗ Địch Ba mà biết tin các ngươi đến, nhất định sẽ rất cao hứng đó.
- Cái này... cái này...
Kiệt Sâm chẳng nói thêm gì, chỉ bất đắc dĩ cười khẽ.
Nhìn thấy vẻ bất đắc dĩ đó, Thành Chủ Áo Đức Lâm sao có thể không rõ?
- Bị ngăn ở ngoài không cho vào à?
Thành Chủ Áo Đức Lâm mang theo nụ cười nhìn về phía mấy tên người hầu ở cửa. Trên mặt hắn tràn đầy vẻ tươi cười, nhưng mấy tên người hầu đối diện lại toát mồ hôi lạnh khắp người.
- Tiên sinh này, chúng ta... chúng ta thật sự không biết, mấy vị tiên sinh đây lại quen biết ngài...
Mấy tên người hầu đều bị dọa hết hồn. Bọn hắn không thể ngờ rằng, mấy người có vẻ chất phác kia lại là khách nhân do chính tộc trưởng A Lỗ Địch Ba mời.
Mặc dù mấy tên người hầu này không nhận ra Áo Đức Lâm, nhưng người trung niên bên cạnh Áo Đức Lâm thì bọn hắn lại biết rất rõ. Đó chính là hảo huynh đệ của đại nhân tộc trưởng A Lỗ Địch Ba, tỉnh đốc Hành Tỉnh Đa La - Mục tiên sinh.
Thật sự quá kỳ lạ rồi...
Mục tiên sinh là ai chứ? Đó chính là Bát Giai Trung Cấp Đế Linh Sư, luận về thực lực thì còn mạnh hơn tộc trưởng đại nhân một chút. Đồng thời, ông ấy còn là một luyện kim đại sư nổi tiếng lừng lẫy khắp đế quốc. Tuy bề ngoài trông cực kỳ ôn hòa, nhưng địa vị trong đế quốc lại vô cùng cao quý.
Lão giả này có thể cùng cười nói vui vẻ với Mục tiên sinh, vậy thì thân phận của lão cũng phải rất cao quý. Lời hắn nói đương nhiên không hề giả dối. Nói cách khác, mấy người có vẻ chất phác trước mắt này, quả thật là khách nhân do chính tộc trưởng đại nhân mời đến...
- Mấy vị ti��n sinh, vừa rồi thật là lỗi của chúng tiểu nhân. Chúng tiểu nhân không biết các ngài là khách quý do chính tộc trưởng đại nhân mời, là do chúng tiểu nhân có mắt không tròng, đắc tội mấy vị. Tội đáng chết vạn lần, tội đáng chết vạn lần...
Mồ hôi lạnh chảy như mưa sau lưng, sắc mặt mấy tên người hầu trắng bệch. Khi bọn hắn nhìn qua Kiệt Sâm, trong ánh mắt mơ hồ còn ẩn chứa vẻ cầu xin tha thứ.
Bọn hắn biết rõ, nếu đối phương ghi hận, chỉ cần tùy tiện nói một hai câu trước mặt tộc trưởng A Lỗ Địch Ba, mấy người bọn hắn sẽ chẳng thể yên ổn.
- Không có gì, nhưng lần sau phải nhìn rõ người đó.
Đương nhiên Kiệt Sâm cũng không chấp nhặt với mấy tên người hầu này, chỉ cười khẽ rồi bỏ qua sự việc:
- Thành Chủ Áo Đức Lâm, chúng ta cùng vào thôi.
- Được.
Thành Chủ Áo Đức Lâm cũng không nói thêm gì, mọi người cùng nhau bước vào đại sảnh yến hội.
Trong đại sảnh yến hội, giờ phút này đã chật ních người. Rất nhiều thị nữ xinh đẹp tay bưng chén đĩa xuyên qua đám đông, nhẹ nhàng như hồ điệp nhảy múa, khiến cả đại sảnh trở nên vô cùng sống động.
Đừng bỏ lỡ những diễn biến tiếp theo, chỉ có tại truyen.free.