Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đội Lính Đánh Thuê (Ngu Ngục Nhất) Thiên Hà - Chương 2: Chapter 2:

Trăng lên; trời tối. Bóng đêm nhảy múa dưới tán rừng xanh thẫm khi họ bước qua. Âm vang ma quái của những quái thú đột biến đè nặng lên không khí, tiếng gào của chúng vọng lại từ những góc khuất mà Gravel nhìn không ra nổi. Điều khiến Gravel rợn nhất là mấy tiếng ‘cách cách’, như thể một thứ gì đó có quá nhiều răng đang nghiến vào nhau nhanh nhất có thể, nếm thử không khí... hoặc tệ hơn, nếm thử xem vị da thịt của anh lăn trên lưỡi nó sẽ ngon thế nào.

Gravel chắc chắn Hunter sẽ than phiền về việc hành tinh này đã ‘phí phạm tiềm năng sinh học của nó’ nếu cô có tâm trạng để tán gẫu. Nằm vừa đủ xa ngôi sao trung tâm của nó, Namor-4 lẽ ra phải là một hành tinh lý tưởng cho sự sống.

Nhưng sinh vật ở đây, vì lý do nào đó, lại được sinh ra để giết chóc.

Gravel không nói đến động vật. Chẳng có mấy loài động vật không thuộc kiểu săn mồi hoặc con mồi, mà hai loại đó đều hung hãn như nhau. Anh đang nghĩ đến cây cối cơ. Ở đây, cây cối không chỉ là cây. Một số phát sáng nhịp nhàng như đang thở. Một số cụp lại ngay khi có chuyển động. Một số khác nhỏ mật ngọt đến mức có thể dụ con mồi đến một cái chết chậm rãi, mơ màng.

Những cụm nấm phát quang nhân tạo bám quanh thân cây xù xì, tỏa ánh sáng mờ mờ rọi xuống con đường đất ẩm tối. Lại còn thêm cả mấy dây leo dày quấn quanh các gốc cây cổ thụ, bề mặt trơn bóng với sắc ánh cầu vồng. Nhìn kỹ, chúng trông giống sợi cơ hơn là thực vật.

Cái gì ở đây cũng quái đản.

Gravel nhăn mặt khi cơn đau lưng lại bùng lên như một dây xích sắt nung vừa áp vào nó. ‘Bàn tay thần kỳ’ của Priest, vốn không được tạo ra từ ma thuật mà là từ ‘năng lượng tái tạo sinh học Regen303’, đã giúp anh đứng dậy đi được, nhưng không giúp anh cảm thấy ổn hơn.

“Được rồi,” Gravel lầm bầm, dừng bước, tay ép vào lưng. “Nghỉ năm phút đi, team.”

Hunter chậm lại. “Anh ổn chứ?”

“Tôi ổn. Chỉ là cảm giác như cột sống đang tìm đường đào thoát qua thận tôi.” Anh nghiêng đầu nhìn Priest. “Bàn tay thần kỳ của ông quên ‘thần kỳ’ quanh chỗ thắt lưng à?”

“Phép màu,” Priest đáp, “cần có đức tin. Còn anh cho tôi mấy lời làu bàu.”

“Cứ xem đó là tiền công đức của tôi đi,” Gravel lẩm bẩm, đảo mắt quan sát xung quanh.

Họ dừng chân ở một khoảng đất nhỏ, bao quanh bởi dương xỉ thấp và những mảng rêu mọc theo hình dạng kỳ quái như thể một bông tuyết khổng lồ lan rộng ra. Bên phải họ là khúc gỗ mục, sụp xuống giữa hai khối rễ to như đá tảng. Một trong hai khối rễ còn rỉ ra thứ chất giống nhựa cây nữa. Bên trái là cụm nấm cao ngang người, lắc lư dù chẳng có gió.

Hunter cúi xuống, dùng báng súng chọc vào mảng rêu. “Nó ấm. Thường thì rêu có ấm không?”

“Trừ khi rêu biết lên cơn sốt,” Gravel đáp. “Còn cái khúc gỗ kia thì sao?”

“Nó rỉ nhựa cam. Tùy anh, nhưng tôi sẽ không ngồi lên thứ gì có tốc độ tiết dịch như thế đâu.”

Priest quỳ xuống cạnh cụm đá, lia máy quét qua. “Phóng xạ nhẹ, nhưng ổn định. Dấu hiệu sinh học tối thiểu.”

“‘Phóng xạ nhẹ’ nghe chẳng yên tâm chút nào,” Hunter nói.

“Theo thống kê, cơ thể cô sẽ tích nhiều phóng xạ hơn sau một tiếng đứng đợi đồ ăn ở trên trạm không gian.”

“Ờ, tuyệt.” Hunter ngồi phịch xuống ba lô và gác chân lên rễ cây. “Thế thì coi như an toàn rồi.”

Gravel tìm được chỗ đất tương đối khô cạnh đống đá của Priest, từ tốn ngồi xuống, thở hắt ra một tiếng dài. “Ôi, ngồi xuống sướng quá. Chính xác là tôi đang cần ngồi theo đúng góc này.”

Hunter vẫn liếc quanh, trông thì có vẻ lười nhác nhưng Gravel biết cô ta là người luôn biết giữ cảnh giác. “Chỗ này hơi trống trải quá. Có chắc là ổn chứ?”

“Không. Nhưng ta phải nghỉ, và đây là chỗ tốt nhất rồi.” Ánh mắt Priest liếc qua Gravel. “Vén áo lên.”

Gravel gằn giọng. “Ít ra ông có thể giả vờ dịu dàng một chút chứ.”

Priest chống chân cạnh anh, xắn tay áo. “Muốn dịu dàng thì đi spa mà dịu dàng. Vén áo lên.”

Gravel thở dài, cởi lớp áo khoác ngoài, mặt nhăn nhó. Ngón tay Priest đã phát sáng với năng lượng sinh học cấp độ yếu. Ông đặt bàn tay lên chỗ nối ở lưng dưới của Gravel. “Vẫn sưng viêm. Hợp chất tái tạo không phát huy hết hiệu quả.” Ông điều chỉnh lực tay. “Đừng cử động.”

Cảm giác không hẳn là đau, mà giống như bị dí viên đá nóng vào lưng hơn. Gravel thở rít qua kẽ răng.

“Đỡ hơn chưa?” Priest hỏi.

“Không tệ hơn.” Gravel đáp. “Đôi tay ông vô vị quá. Ông đã từng nghĩ đến việc cài đặt thêm tí cá tính cho đôi tay đó chưa?”

“Từng. Nhưng nó đòi lập công đoàn và nhận mức lương tối thiểu.”

Hunter, vẫn dựa người lên gốc cây phủ dây leo, cười phá lên. “Ổng không đùa đâu. Ổng tải mod ‘cảm xúc’ bên thứ ba về, rồi cái mod đó xin lỗi tôi sáu tiếng liền trước khi tự hủy.”

Cô lôi ra một tuýp dinh dưỡng vị thịt ‘roostlock’ mà chẳng ai thích cả, chìa ra cho hai người lấy lệ. Không ai nhận nó cả, nên cô bóp nó vào miệng và nuốt ực một phát trôi luôn cả tuýp. Thật đáng kinh tởm.

Không ai nói gì.

Phút tiếp theo trôi qua trong im lặng. Ánh sáng từ tay Priest dần tắt. Cơn đau của Gravel lắng xuống, ít nhất là tạm thời. Anh biết nó sẽ quay lại, chỉ không biết khi nào.

Một cành cây rung lên. Hunter dựng thẳng người, giơ hờ súng lên và giữ súng ở đó cho đến khi sinh vật xuất hiện.

Con thú đó nhỏ, xù như cục bông hai chân sau to tướng và đôi tai giật giật. Nó nhảy vụng về qua dây leo rồi biến mất vào bụi rậm, để lại những chiếc lá rung lên nhè nhẹ.

“Báo động giả,” cô lẩm bẩm, hạ súng. “Nhìn như con thỏ bị biến dạng ấy. Nhưng mà xinh vãi *** nhờ.” Cô thở dài, vai giãn xuống, khoé miệng khẽ nhếch. “Biết không, chỗ này làm tôi nhớ tới nhiệm vụ đầu tiên của ba chúng ta.”

“Haret à? Đấy đâu phải chỗ mang lại kỷ niệm đẹp đâu.”

“Không, không phải Haret.” Cô vẫy tay quanh đám dây leo ướt nhẹp. “Cái rừng có cây lá kim ấy, chuyến đầu tiên cả ba chúng ta đi cùng nhau. Nhớ không? Không khí thì khô, đêm thì lạnh, còn mấy cành cây thì không tìm cách siết cổ mình.”

Priest gật một cái. “Nhiệm vụ cắm trại.”

Gravel khịt mũi. “Nhiệm vụ quái gì. Đó là buổi ‘teambuilding gắn kết đồng đội bắt buộc’ của Hunter. Cô ta ghi trong hồ sơ là ‘bài kiểm tra đánh giá khu vực nguy cơ thấp’.”

“Anh mang theo cả bộ bếp nấu ăn và một cái võng,” Priest nói, không thèm ngẩng đầu.

“Thế cũng ok mà,” Hunter nói.

Một thứ gì đó từ sâu trong rừng gầm lên. Không ai bình luận gì về điều đó.

Định nghĩa về ‘niềm vui’ của Hunter đơn giản tới kì lạ. Với một người có thể tháo lắp súng trong bóng tối và từng vật ngửa đống không tặc vào trong bồn nhiên liệu, thì thiên đường của cô chỉ bao gồm một khúc gỗ khô để đặt lưng lên, một bát súp ấm, và con vật nuôi nào đó mà không cắn tay mình. Không cần resort đèn neon, chẳng cần spa không trọng lực. Chỉ cần một nơi nào đó mà một ngày trôi qua không có gì phát nổ. Và nếu được thì thêm một con thỏ.

Gravel thì chưa bao giờ cần thỏ. Anh sống để phiêu lưu, sống vì nhịp adrenaline căng tràn lồn ngực, vì khoảnh khắc mà kế hoạch A của anh thất bại thảm hại và anh có năm giây để nghĩ ra một trò ngu si nào đó để thoát thân một cách ngoạn mục. Sự hỗn loạn khiến anh thấy mình thực sự sống, kể cả khi sự sống này có kèm theo vài mảnh đạn trong lưng.

Anh từng nghĩ Hunter cũng thế. Cô luôn phi đi như thể sinh ra giữa chiến trường, chiến đấu như đó là cách duy nhất cô biết tồn tại. Anh tưởng cô cũng theo đuổi ‘niềm vui’ như anh.

Nhưng hóa ra cách hai người hiểu chữ ‘niềm vui’ lại không giống nhau.

Một âm thanh khô và gọn như tiếng xương gãy vang lên. Cả khu rừng khựng lại theo nó. Ngay cả lũ côn trùng cũng ngừng lại, như đang nín thở.

Priest nhìn hai người, rồi đứng dậy trước. “Di chuyển thôi. Khu vực này quá trống trải, và động vật xung quanh thì bắt đầu tò mò rồi.”

Còn ‘niềm vui’ trong từ điển của Priest á? Là ngôn ngữ chết, là một từ đã bị gạch khỏi từ điển và thay bằng từ ‘báo cáo kỹ thuật’.

Gravel gừ lên một tiếng, chống người dậy. “Trở lại cuộc sống ly kỳ của việc ăn đạn và bú tuýp dinh dưỡng nào.”

Bộ ba lại lên đường.

Họ đi qua một đám dây leo mà cuộn lại theo từng nhịp bước chân họ. Hunter cúi nhìn đám nấm dưới chân rồi hỏi, “Này, anh nghĩ mấy cái nấm này ăn được không?”

Gravel đáp, “Đừng. Lần trước cô hỏi hít bào tử trên Carthos-7 được không…”

“Này, mấy bào tử đó thơm mùi cam, tôi…”

“Cô phê mất sáu tiếng đấy, Hunter.”

“Tôi không phê! Anh nghĩ mà xem, tôi có lý chứ! Làm gì có cái gì có mùi cam mà lại gây ảo giác?” Cô bước qua rễ cây đang phát sáng.

Priest đi trước, ngón tay máy lia trên thiết bị cổ tay. “Theo thống kê, tám mươi ba phần trăm hành tinh biên giới không được quản lý có hệ sinh thái nguy hiểm với con người. Vậy nên không phải xui đâu. Là xác suất.”

“Wow, tuyệt ghê. Còn gì vui hơn là trở thành một con số thống kê chứ.” Gravel nói, rồi hích khuỷu tay vào Priest. “Nhóc kia đã bắt kịp chưa?” ‘Nhóc’ ở đây là Hua Fang, phi công của họ. Mới bảy mươi lăm tuổi, cô còn non kinh nghiệm thấy rõ, nếu không vì cách cô lái phi thuyền, thì vì chuyện cô chọn luôn tên thật làm mật danh thay vì nghĩ ra cái gì ngầu hơn, như Hunter.

Priest đưa ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu im lặng: cử chỉ phổ biến của người Trái Đất. Mẹ ông là người Vorlani, nhưng ông có cha là người, nên khá quen phép tắc giống loài này.

Khi họ lội qua bụi rậm, Gravel rà soát lại tình hình. Cột sống anh đã ổn, nhưng các cơ vẫn nhức âm ỉ. Có lẽ anh sẽ phải vào phòng y sau vụ này, nếu còn sống mà về.

Anh chạm tay vào tai nghe. “Fang, nghe rõ không?”

Một giọng tươi rói vang lên giữa những tiếng nhiễu rè, “Em nghe! Sếp gọi em à?”

“Tình hình sao rồi?”

“Em vẫn đang bay vòng trên đầu, chờ ba con rùa các người đó. Có chút nhiễu…” Một tiếng bụp’ lớn vang lên, theo sau là một chuỗi tiếng chửi tiếng Quan thoại. “Ok, không chỉ một chút. Có gì đó bám lên thân tàu; to lắm.”

“Tôi có cần biết đó là cái gì không?” Gravel hỏi.

“Không rõ, cơ mà nó có xúc tu và thái độ rất tệ.”

“Quá tuyệt.” Gravel thở dài. “Cố giữ độ cao và sẵn sàng đón tụi này.”

Hunter xen vào, “Đúng lúc lắm, Flower. Biết gì không, Gravel vừa rên cả tiếng vì bị mèo cào lưng đấy.”

“Tên mật mã của em là Fang, Hunter. Fang!” Fang hét lên.

“Không ai chọn tên thật làm bí danh cả, Fang. Chị đang bảo vệ danh tính em đó.”

“Thôi nào, làm gì có ai quan tâm con nhóc tự gọi mình là gì hả Hunter?” Gravel chỉ vào cây nấm phát sáng. “Cây nấm kia chắc?”

“Hai người im ngay,” Priest ra lệnh. Cả hai lập tức ngậm miệng.

Cơ sở nghiên cứu hiện ra phía trước, thấp thoáng phía sau thảm thực vật dày. Được xây từ hàng chục năm trước bởi Phòng Nghiên cứu Namor, giờ nó bị bỏ hoang sau khi một thí nghiệm bí mật nào đó nổ tung. Tấm biển hiệu phía trên cửa chính chỉ còn vài chữ cái: S, C và một chữ D lộn ngược, phần còn lại bị gãy hoặc có thể đã bị xé đi bởi một thứ gì đó khổng lồ.

Khách hàng của họ, McPherson, là bố thiên hạ, tập đoàn xuyên thiên hà của những tập đoàn xuyên thiên hà. Và như mọi tập đoàn lắm tiền nhiều của khác, họ luôn cố tình mập mờ về nội dung của bộ dữ liệu mà đội Black Fang phải thu hồi. Và điều đó chỉ có nghĩa một điều: thứ trong ổ đó đủ giá trị để người ta có thể chết vì nó. Nhưng nếu họ được trả bảy mươi triệu ducat thì vẫn đáng để thử.

Cuộc sống của thợ săn tiền thưởng là vậy mà.

Bộ ba cúi gập mình sau một rặng cây, quan sát hàng rào gỉ sét bị dây leo phủ kín trước mặt. Các tháp canh đều sập, cửa chính thì bị chôn quá nửa dưới lớp rễ và rêu. Nơi này đã chết từ bao lâu rồi? Nhưng dường như vẫn còn vài thứ còn sống ở đây.

Những vệt sáng đỏ yếu ớt chớp nháy quanh viền tường. Hệ thống an ninh cũ ư? Có thể. Gravel đã làm nghề này đủ lâu để biết những thứ trông như chết, thường không chết thật.

Priest chống chân xuống bên anh, gõ một ngón tay cơ khí lên trên cổ tay. “Có ba, có thể bốn nguồn nhiệt đang di chuyển. Phi nhân loại.”

“Chủng đột biến ư?” Hunter siết chặt súng.

“Có thể. Hoặc cơ khí. Một số dòng cơ giới cũ có tín hiệu nhiệt riêng khi được kích hoạt.”

Gravel tặc lưỡi. Đến lúc mình phải đưa ra chiến thuật như một Thuyền trưởng thực thụ rồi. “Được rồi. Priest, gửi data vào kênh thông tin của tôi. Hunter, quét cánh trái. Đặt cảm biến chuyển động đặt thấp xuống, cách mặt đất hai mét. Đánh dấu lại bất cứ thứ gì di chuyển nhanh hơn gió—”

Một đèn pha sáng bừng lên từ một tòa tháp rỉ sét. Một tiếng clang vang len.

“Vãi ò!” Gravel kêu lên, lao ra sau thân cây gần nhất.

Mặt đất rung chuyển. Tiếng kim loại ken két vang lên từ sâu trong đống đổ nát, theo sau là tiếng mô tơ thủy lực rít lên. Rồi những bước chân uỳnh uỳnh xuất hiện.

“Lộ rồi.” Priest ngay lập tức di chuyển.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free