Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đội Lính Đánh Thuê (Ngu Ngục Nhất) Thiên Hà - Chương 1: Chapter 1:

[Hành tinh Namor-4, Hệ sao Gliese 9037] – Niên lịch 2749

Gravel luôn đinh ninh rằng mình sẽ chết một cách rất ngu, nhưng anh ta hẳn không thể nào tưởng tượng mình sẽ bị một con hổ răng kiếm xiên ngỏm.

Đây đáng lẽ phải là một nhiệm vụ thu hồi vật phẩm đơn giản. Đáp xuống hành tinh Namor, thó một hộp đen dữ liệu, xong vọt lẹ. Nghe thì dễ đấy. Ừ thì nơi này sẽ đầy rẫy những sinh vật đột biến và những quái bản dị hợm tới mức xúc phạm mắt người xem, nhưng hổ răng kiếm á? Bản tóm tắt nhiệm vụ không có nhắc tới thứ này!

Thiên linh linh, địa linh linh, con sắp chết cmnr. Gravel chỉ kịp hối tiếc những mớ lựa chọn ngu xuẩn trong mình trước khi trọng lực kéo anh rơi xuống, thẳng vào hàm răng đang há ngoác của con hổ kia. Anh biết mình sẽ không kịp dựng lớp giáp bảo hộ trước khi ăn tợp. Tay anh theo phản xạ chộp lấy khẩu súng bên hông, nhưng con thú nọ nhanh hơn. Nó lao đến, toan ngoạm trọn chân anh. Nhưng thôi không sao. Dù bị tung lên trời như diễn viên xiếc, mái tóc uốn gợn, vuốt gel cẩn thận của anh vẫn giữ nguyên nếp. Ít ra khi chết mình trông sẽ ngầu.

Con thú nhảy bổ tới định kết liễu Gravel, nhưng ngay lập tức bị đục một lỗ quanh sườn to bằng cái bánh donut rồi lăn đùng ra chết.

Gravel rơi xuống đất, không bị ngoạm. Tóc anh vẫn đẹp bá cháy.

“Bị thương chỗ nào không?” Felicia, thường gọi mình theo mật danh là Hunter, vừa sạc lại khẩu súng laser còn bốc khói vừa hỏi. Cô nhăn mũi, và đốm tàn nhang vắt qua sống mũi cô hiện lên rõ mồn một. Tóc đỏ rực và khuôn mặt tàn nhang, cô là một ‘ginger’ chính hiệu, và thường thì không một ‘ginger’ nào đáng tin cả; nhất là những cô gái tóc đỏ tự gọi mình là Hunter thì càng không đáng tin.

Hunter là quả mật danh ngu xuẩn nhất trên đời, nhưng Gravel không thể đòi hỏi gì hơn khi mà anh ép cô chỉ có một phút để được chọn mật danh thôi.

“Hỏi cái quái gì mà hỏi? Tôi gãy con bà nó lưng rồi.” Gravel lấy tay bóp lấy phần lưng vừa bị móng vuốt con hổ cào lấy trước khi tung anh lên trời.

“Tôi không cãi nhau với anh đâu,” Hunter tiến gần một cách thận trọng.

“Vãi cả nho thật, con mèo răng khểnh đó chắc phá nát cái áo khoác ưa thích của tôi rồi,” Gravel rên rỉ, nằm dài trên đất, đôi mắt căm phẫn nhìn khói bốc lên từ cái xác thủng lỗ của con hổ và dấu răng ngoạm trên lớp da tổng hợp của trên áo của mình. “Nhưng cảm ơn Trời đất, tôi vẫn sống.”

“Cảm ơn Trời đất? Tôi là người cứu anh đấy. Tôi đấy.”

Đã mười hai năm đã trôi qua từ lần đầu họ gặp nhau, chẳng thấm vào đâu so với tuổi thọ trung bình bốn trăm năm của con người. Sáu năm trong số đó, họ phối hợp nhịp nhàng trong vai cặp ‘song tấu khét tiếng Galaxy Grazers’ (theo lời Gravel), nên trình độ cãi vã của họ đã đạt mức thần giao cách cảm. Chỉ tiếc, điều đó không áp dụng cho phối hợp chiến đấu. Hay cho kỹ năng quản lý tài chính.

Anh hít sâu, hơi thở run rẩy. Cả người anh đau rát đến mức não anh chưa kịp xử lý nổi mình đau đén mức nào. Anh thử cử động ngón tay không phản hồi. Dạ dày quặn lại. Không ổn rồi.

Gravel luôn tự mãn về lớp giáp bán sinh học Morkanium gần như không thể xuyên phá của mình, nhưng nó chỉ có tác dụng khi anh ta vận được lớp giáp ấy ra kịp lúc. Không rõ Morkanium có kịp phản ứng khi con hổ vung vuốt ban nãy hay không. Có khi là có, nếu không thì anh đã chết rồi.

“Ngồi yên.” Giọng Hunter xuyên qua tiếng ù trong tai anh.

Đầu Gravel nghiêng sang, bắt gặp ánh mắt cô đang mở to. Cô đang trông… hoảng hốt, một vẻ mặt chẳng hợp với cô chút nào. “Này,” anh khàn giọng. “Tôi nghĩ… cột sống của tôi đình công rồi.”

Hunter thở hắt. Cô đảo mắt xung quanh, có lẽ để kiểm tra chắc chắn không còn nguy hiểm, rồi rút ra hộp y tế từ voidcoil , chiếc đai tiện dụng có khả năng giữ mọi món đồ bằng từ trường động. Mỗi vật lưu trữ đều có gắn hạt từ hoặc bảng thông minh để đai nhận diện. Không thứ gì có thể rơi được khỏi voidcoil nếu cô không tự tay gỡ hoặc bật chế độ Easy. Phiên bản cao cấp còn tự xoay chuyển vật thể ra tay thuận của người dùng khi chạm nút cảm ứng, nhưng phiên bản ấy thì đắt còn Hunter thì nghèo.

Cô rút một ống tiêm và đâm vào lưng anh. Nếu vết thương chỉ nằm ở mô mềm, thuốc kích thích sẽ có tác dụng sau vài giây. Rồi cô bật bộ đàm, gọi người đồng đội còn lại của họ, “Gravel trọng thương, nhưng còn tỉnh. Hổ đã bị tiêu diệt. Chưa phát hiện mục tiêu khác.”

“Trọng thương ư? Tôi chỉ thương nhẹ thôi.”

“Anh im đi.”

Vẫn không có phản hồi từ người đồng đội của họ, Priest. Hunter lẩm bẩm, “Sao ông ta chưa tới? Đây là lý do vì sao chúng ta phải đi tập chiến thực địa nhiều hơn đấy. Chẳng có ai ở đúng nơi họ phải ở khi tôi cần cả,” rồi chuyển sang một tần số khác. “Priest, trả lời đi.”

Gravel nhắm mắt. Anh cảm thấy hơi ấm của máu thấm qua áo khoác. Bà nó chứ, xui như cái dùi cui, tại sao lại rách mất cái áo khoác da sinh học phát quang đắt nhất anh có chứ? Anh cố gượng cười. “Nói với ổng, nếu tiện thì sửa luôn cái cột sống cho tôi với.”

“Ổng nói sẽ tới trong…” Cô chưa kịp dứt câu thì một con hổ răng kiếm khác, to gấp đôi và phẫn nộ gấp ba, nhảy xổ từ bụi cây, nhe nanh về phía Hunter. Nụ cười của Gravel tắt ngấm.

Cô lắc cổ tay, bóp cò. Tia laser xé không khí, nhưng con thú xoay người giữa không trung, né gọn.

“***,” cô lăn sang một bên. Vuốt con hổ xé toạc khoảng không nơi cô vừa mới rời khỏi.

Đây phải lần đầu phản xạ nhanh bất thường của Hunter cứu mạng cô. Bất kể họ đã thử nghiệm cái quái gì trên cơ thể cô trên hành tinh Haret, nó đã ban cho cô siêu năng: nhanh một cách bản năng, và luôn đủ nhanh để sống sót.

Gravel rên lên, nhìn về phía mảng kim cương bám trên bắp vai con thú, chạy dọc sống lưng nó. “Giáp kim cương kìa. Bắn bên hông ấy.”

Hunter tránh thêm một cú vồ trước khi lần nữa. Lần này tia trúng phần sườn không được bọc giáp, đốt một lỗ lớn cháy xém trên người nó. Cơ bắp con thú co giật. Nó loạng choạng, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Dù bị khoan thủng, nó vẫn chưa chịu ngã.

“Con quỷ này ăn cái *** gì vậy?” Hunter nghiến răng. “Nó phải gục rồi chứ.”

Gravel chống khuỷu tay, đau buốt như có sét chạy dọc sống lưng. “Priest, nếu ông không tới ngay thì…” Thì… anh không biết. Anh không biết phải làm gì ngoài việc nhổ ra mấy câu bông đùa như một cách đối đầu với thực tại. Anh đã sống quá lâu rồi, sống sót qua quá nhiều khoảnh khắc còn kinh tởm hơn thế này. Cái chết của anh phải ngầu hơn thế này, phải ý nghĩa hơn thế này.

Anh không thể chết ở đây được. Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ chỉ là một cái chết vô danh khác.

“Priest…” Giọng anh trầm xuống khi anh thở dốc vào bộ đàm nối âm bên tai. “Ông hãy đến đây đi.”

Một giọng đanh thép vang lên trong bộ đàm mini gắn bên tai anh, “Bình tĩnh, con chiên của ta.”

Gravel nằm thả cẳng dưới đất.

“Tôi thề là…” Anh muốn chửi Priest lắm, nhưng mà cơn đau dọc sống lưng của anh khiến anh còn chẳng thế nói nổi.

Con hổ gầm lên. Lớp giáp kim cương trên thân nó lóe sáng, phản chiếu hình ảnh biến dạng hai người trên các mặt cắt của nó. Con thú cúi thấp người, ánh mắt khóa chặt vào Hunter.

Hunter liếc ra sau. Viện binh đã đến.

Một vệt sáng xanh lam rực rỡ lao tới, kéo theo tiếng gầm rền vang như sấm đánh từ trên trời. Một cột năng lượng đâm sầm xuống mặt đất cách họ mười mét, hất cát bụi, sỏi đá và xác con hổ đầu tiên tung lên nửa mét. Xung lực khiến con thứ hai bị hất ngược lại, choáng váng.

Từ quầng sáng lam đó, một bóng người bước ra.

Khoác chiếc áo dài sờn cũ, đôi tay cơ khí sáng bạc dưới ánh trăng đôi, và một màn hình mỏng hình tấm che mắt lơ lửng trước mặt: Priest tiến bước. Cánh tay cơ giới kêu xoèn xoẹt khi anh duỗi những ngón vuốt sắc lẹm, quét lấy xung quanh với đôi mắt phát quang. Da ông xám nhạt, mống mắt thì bạc ngầu, dấu hiệu rõ ràng rằng ông không còn hoàn toàn là người, nếu như cánh tay cơ khí và tấm kim loại che ngực trái là chưa đủ để chứng minh điều đó. Nhưng ông vẫn còn là con người, vì nhìn kìa: một vết bầm mới vừa hẳn trên quai hàm, và một vết trầy xước vừa chạy dọc lớp giáp ông.

Ông ơi… Ông gầy lom khom như cây gậy thì đừng có cố bước vào kiểu cool ngầu có được không , Gravel nghĩ.

Priest gầy, đáng sợ theo kiểu chính xác tuyệt đối, sạch sẽ đến mức khiến người khác căng thẳng khi đứng gần ông. Mái tóc rẽ ngôi của ông gọn gàng đến từng sợi; giờ ông giống như một cỗ máy được hiệu chỉnh tới uy nghiêm hoàn hảo.

Gravel cuộn mắt. “Lão già đến rồi… Màn chào sân hoành tráng lắm. Giờ chữa cái lưng tôi đi… á!”

“Gã ta vừa mới hét lên đấy, Priest. Lần cuối ông thấy gã ta hét lên là bao giờ? Không ổn đâu,” Hunter đứng chắn trước Gravel, phòng trường hợp có thêm con hổ nào nhảy ra.

“Xin lỗi vì đến trễ,” Priest đáp. “Bị giữ chân.”

Con hổ rùng mình, gầm vang, giáp kim cương sáng loáng dính tàn năng lượng. Nó chưa chết. Nó chỉ vừa mới nổi khùng thôi.

Tia điện xanh lóe giữa các ngón tay Priest khi anh giơ tay lên. Con thú lao đến, đúng lúc Priest búng ngón tay.

Không khí rung lên như ảo ảnh trên sa mạc.

Con hổ bị đóng băng giữa không trung. Mắt nó mở to kinh ngạc khi một lớp băng đóng giữa các khe giáp, trói chặt tứ chi nó.

Rồi nó giật. Một vuốt động đậy, rồi một vuốt khác. Lớp băng rạn nứt, tia nứt chạy khắp thân nó.

Vuốt nó phi ra khỏi lớp băng, khớp gãy răng rắc. Priest vung tay thật nhanh.

Rồi cả cơ thể nó bị quăng vào thân cây gần đó, nổ tung như thủy tinh vỡ.

Priest thở hắt.

Gravel huýt sáo. “Được rồi, được rồi. Chiêu đấy ngầu vãi cả nho.”

“***,” Hunter nói.

“Vô duyên quá đấy,” Gravel đáp. Giờ hiếm người còn dùng từ đó làm tiếng chửi, vì nghe thô thiển quá·. Giới trẻ thích mấy từ như nguyên tử vậy hay zwerp hơn. Nhưng Hunter cho rằng chúng nghe trẻ con quá (‘zwerp’ là từ mượn Trelvian nghĩa là cú nhảy siêu không gian thất bại, nay biến thành tiếng lóng cho ‘thất bại thảm hại’), còn ‘vãi cả nho’ thì Gravel dùng nhiều quá nên thành kém ngầu.

Hiệu ứng mà Priest vừa tạo ra thực ra là thao túng trọng lực; việc đóng băng chỉ là hệ quả phụ, dù Gravel luôn nói đó là ‘tính năng, không phải lỗi.’

Đôi mắt Priest quét lấy khu vực xung quanh bằng tấm kính hiển thị. Khi không phát hiện sinh vật nào khác, ông khẽ gật đầu với Hunter, ra hiệu an toàn. Tuy vậy, cô vẫn giữ chặt súng.

Priest chống một chân xuống bên cạnh Gravel. Các ngón tay cơ khí của ông lóe lên điện sinh học, truyền xung kiểm soát dọc cột sống anh.

“Wow. Làm ơn đổi sang mấy ngón tay bình thường đi, Priest,” Gravel rên rỉ. “Trông ghê lắm.”

Tay cơ khí không hiếm, nhưng mấy ngón tay của Priest nhọn tới mức khiến người ta rợn gáy. Nếu không cẩn thận, anh ta có thể biến lưng Gravel thành bài học giải phẫu sống. Dĩ nhiên, phần móng nhọn ấy có thể thu vào thay bằng loại tay giống tay người hơn.

Nhưng Priest chẳng rảnh làm vậy.

Cơn đau bùng lên dữ dội, như lửa chạy dọc sống thần kinh. Gravel nghiến răng, ngón tay co giật trên nền đất.

“Còn thấy đau không?” Priest hỏi, chỉnh lại dòng điện.

“Như thể ông đang hàn lại xương tôi vậy,” Gravel nghiến giọng.

Priest giữ vai Gravel khi anh định cử động. “Chỉ là chấn động dây thần kinh thôi. Cột sống không gãy. Cậu sẽ hồi phục hoàn toàn.”

Hunter thở phào. “Trời ạ, Priest, sau không nói vậy ngay từ đầu đi.”

Ông không đáp. Cơn bỏng rát nơi lưng Gravel dần chuyển thành tê dịu, và anh dần cảm thấy được chân mình.

“Xong,” Priest nói khẽ. “Giờ thì ngừng than vãn đi, thằng nhóc.”

Gravel co duỗi ngón tay rồi chống tay ngồi dậy. “Cảm ơn. Lão già lại cứu mạng rồi.”

Priest khẽ gật, cách ông nói ‘không có chi’. “Tôi làm được tới đó thôi. Đừng để bị thương nữa.” Ông đỡ Gravel đứng lên. “Cơ sở nghiên cứu cách đây nửa cây số về phía tây. Đi thôi.”

Hunter tra súng vào bao. “Dẫn đường đi.”

Rừng rậm xung quanh càng lúc càng rậm rạp khi họ tiến về phía tây, ánh sáng từ hai mặt trăng lọc qua tán cây tạo thành những bóng méo mó. Chân Gravel vẫn tê, nhưng ít ra còn đi được. Hunter dẫn đầu, súng lia quét các bụi rậm, còn Priest lặng lẽ quét địa hình.

“Hổ răng kiếm bọc kim cương ư?” Hunter cắt đứt một dây leo bằng con dao bên hông, “cái này không nằm trong hợp đồng.” Cô cau mày. “Hợp đồng đã ghi rõ là mức ‘rủi ro trung bình’.”

Gravel hít một hơi dài và nhăn mặt khi cố nhấc chân thật cao để bước qua một rễ cây. “Thôi nào, Hunter. Ta từng gặp thứ tệ hơn vậy rồi. Nhớ vụ Boxonon không? Mấy con sên phun axit bám đầy vỏ tàu ấy? Cô còn chẳng hề run lấy một lần.”

“Sên không có răng dài bằng cánh tay tôi,” cô đáp. “Và ít ra ta còn biết trước mà chuẩn bị. Còn vụ này á?” Cô chỉ vào mấy cây nấm phát quang ở trước mắt. “Nhiệm vụ này thưởng bảy mươi triệu ducat, nghe có vẻ ngon, nhưng tôi bắt đầu thấy họ trả cao là có lý do. Có khi họ muốn ta chết ở đây.”

“Bảy chục triệu là giá phải chăng. Có khi còn hời nữa. Cô thấy mấy con số tài chính Priest đưa ra rồi đó. Chúng ta mà thất bại một phi vụ nữa là phải bán tàu lấy sắt vụn.”

Hunter dừng lại, quay người. “Tôi tưởng họ phải trả thêm tiền cho mục ‘không hỏi nhiều’ cô. Anh nghĩ mà xem, ta thậm chí còn không biết cái ổ dữ liệu ta cần thu hồi chứa gì. Anh khong thấy đáng nghi sao?”

Priest, đi sau một bước, lên tiếng, “Tôi đã xem lại hợp đồng. Hai lần. Không có khoản thưởng nào cho việc đó.”

Hunter mở mồm định cãi lại, nhưng Priest nói tiếp, “Rủi ro là bản chất của nghề này.”

Hunter nhìn chằm chằm vào khoảng tối giữa rừng, nơi âm thanh gầm gừ vang lên từ những góc xa xăm mơ hồ. Cô siết chặt khẩu súng.

Bộ ba tiến tiếp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free