(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương 1020 : Giúp Đỡ
Dù việc đứng một mình trên sân thượng tầng hai khá nhàm chán, tuy vậy Hướng Nhật không có ý định bỏ đi. Dù sao, ngoài Alice, chẳng ai để tâm đến việc hắn đứng một mình. Việc hắn có đi hay không, vốn dĩ cũng chẳng thành vấn đề.
Vừa thưởng thức ly rượu trên tay, hắn đảo mắt nhìn xuống phía dưới. Sân thượng nằm ở vị trí khá cao, nên có thể thấy liên tục có khách đến biệt thự. Tất cả đều là những người trẻ tuổi, không khó để đoán là họ đến tham gia một buổi tụ họp.
Hướng Nhật nhìn một hồi lâu, đột nhiên cảm giác sau lưng có tiếng bước chân đến gần, theo bản năng xoay người lại.
Người vừa đến vốn nghĩ nơi này không có ai, không ngờ lại thấy một người. Khi nhận ra đó là một thiếu niên châu Á chừng mười sáu, mười bảy tuổi, hắn ta không khỏi kinh ngạc thốt lên: - Ngươi, ngươi vào bằng cách nào?
- Cái gì?! Hướng Nhật hơi nhíu mày, câu đầu tiên đối phương vừa mở miệng không khiến hắn hài lòng chút nào.
- Với độ tuổi của cậu, tôi nghĩ cậu không thể vào được đây đâu nhỉ? Người vừa đến cũng là một thanh niên trẻ tuổi, trông chừng hơn hai mươi, cao khoảng một mét bảy, một mét tám, tóc đen, da vàng, có vẻ cũng là người châu Á.
- Tại sao nói như vậy? Hướng Nhật thắc mắc.
- Bởi vì với tuổi tác của cậu, cậu phải biết nơi này không hề chào đón trẻ vị thành niên.
Vừa dứt lời, hắn ta liền liếc nhìn ra ngoài, rồi hạ giọng nói: - Tranh thủ lúc bây giờ chưa ai để ý, đi nhanh đi.
Có lẽ đây là một kẻ tốt bụng hay lo chuyện bao đồng, lông mày Hướng Nhật khẽ giãn ra: - Yên tâm, ta đường đường chính chính đi vào từ cửa chính nên không cần phải trốn.
- Hả? Cửa chính đi vào? Không ai cản cậu sao? Hắn ta vẫn giữ vẻ mặt không thể tin được.
- Chắc là do ta đi cùng với bạn.
- Hóa ra là thế!
Cuối cùng người vừa đến cũng chợt hiểu ra, rồi đột nhiên hỏi: - À, nhìn dáng vẻ của cậu, cậu là người gốc Hoa sao?
- Không, ta là người Trung Quốc 100%.
- Thật?! Người kia có vẻ bị kích động.
- Thật ra tôi cũng là người Trung Quốc, thế nhưng bây giờ thì coi như người Mỹ gốc Hoa thôi.
- Vậy ra là đồng hương. Hân hạnh, hân hạnh. Hướng Nhật cũng cảm thấy thân thiết với người này hơn, liền trực tiếp dùng tiếng Phổ thông để nói chuyện.
- Cái... cái gì? Người kia mặt ngơ ra, nghi hoặc nhìn hắn.
- Cậu không nói tiếng Trung? Hướng Nhật hơi ngạc nhiên.
- Cậu vừa nói tiếng Trung? Xin lỗi, thật ra tôi là di dân đời thứ ba, cả nhà tôi không ai biết tiếng Trung cả, ông nội tôi mất sớm nên không ai dạy tôi. Người kia bất giác lộ vẻ xấu hổ.
Hướng Nhật cũng không mấy để tâm nữa: - Chuyện này cũng không vấn đề gì, ta nghĩ người gốc Hoa không biết tiếng Trung không chỉ có một mình ngươi, ngươi tên gì?
Đối thoại giữa hai người hơi kỳ quặc, một người nhỏ tuổi hơn lại nắm quyền chủ động trong cuộc nói chuyện, hơn nữa còn đang an ủi người lớn hơn.
Người này cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn đáp lời: - Ta tên Liam King, những người quen biết hay gọi ta là King, hoặc trực tiếp gọi K cũng được.
- K?! Hướng Nhật trực tiếp giật mình kinh hãi. Chữ "K" này trong đầu hắn vẫn còn vẹn nguyên như mới, đặc biệt là với dị năng có thể hóa thân thành ngàn vạn người khác, bất kỳ ai cũng có thể là hắn. Vì vậy, đột nhiên nghe thấy chữ "K", cảnh giác của hắn trong nháy mắt tăng vọt.
Thế nhưng cảm giác này nhanh chóng lắng xuống, bởi vì người này không hề mang lại cho hắn cảm giác nguy hiểm như K hay những bản sao kia. Người trước mặt hoàn toàn bình thường.
- Cậu sao thế? Có lẽ là nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Hướng Nhật, Liam King nghi ngờ hỏi.
- À, không có gì đâu, chẳng qua là nếu ai mà gọi cậu là "vua", chẳng phải cậu được lợi rồi sao? King chính là vua, cái tên này biết cách chọn tên thật đấy.
- Cho nên mọi người chỉ gọi là "K" thôi. Đúng rồi, còn cậu tên gì?
- Jack, rất nhiều người cũng gọi tôi như thế. Dù sao mới lần đầu gặp mặt, Hướng Nhật thấy không cần thiết phải nói ra tên thật của mình.
- Cái tên này không tệ, nghe rất "Tây" nha.
Liam King nịnh nọt lộ liễu, chợt nhớ ra chuyện gì đó, mắt liền sáng lên: - Cậu có thể giúp tôi một việc không?
- Giúp đỡ? Hướng Nhật hơi nhíu mày, mới gặp nhau một chút đã nhờ vả như vậy, quá đường đột.
- Ừm, tôi biết mình hơi mạo muội, thật ra tôi thấy chỗ này không có ai nên mới đến đây định tập dượt một chút, nhân tiện lấy thêm chút can đảm. Liam King cười ngượng nghịu.
- Gì? Luyện tập? Hướng Nhật khó hiểu nhìn hắn, bởi câu nói không đầu không đuôi đó, hắn hoàn toàn không hiểu ý là gì.
- Đúng, luyện tập! Tôi thích một cô gái đã lâu rồi, cô ấy là bạn học cấp ba của tôi. Biết cô ấy hôm nay sẽ đến nên tôi chuẩn bị bày tỏ tình cảm với cô ấy, trước tiên tập dượt ở đây một chút.
- Vậy cậu muốn ta giúp cái gì? Hướng Nhật chần chừ, chẳng lẽ sẽ bắt hắn đóng vai nữ nhân vật chính sao? Khỉ thật, nếu là vậy, thì chờ đến kiếp sau đi.
- Cậu có thể gọi cô ấy đến đây được không? Liam King áy náy hỏi.
Hóa ra chỉ có vậy, Hướng Nhật an tâm hơn một chút: - Cũng được, nhưng ta không biết cô ấy là ai, làm sao gọi cô ấy tới?
Hơn nữa, tên này tỏ tình mà còn không biết tự gọi cô ấy sao? Đến cả gan đó cũng không có, thì còn làm ăn gì nữa, tỏ tình cái gì nữa.
- Đây, tôi có cái này. Liam King lấy điện thoại của mình ra, lướt lướt vài cái, rất nhanh đưa màn hình cho hắn.
Hướng Nhật nhìn kỹ lại, thì ra là một tấm hình chụp chung, chụp cách đây cũng phải mấy năm rồi. Dựa vào quần áo và bối cảnh trong hình mà có thể dễ dàng kết luận được.
Trong hình có hơn mười người, trước mặt là năm cô bé, đứng phía sau là bảy tám cậu bé, đều trạc tuổi nhau, nhìn qua đại khái chỉ khoảng mười sáu, mười bảy.
Ánh mắt Hướng Nhật chợt dừng lại, bởi vì hắn thấy được một người vô cùng quen thuộc. Mặc dù trẻ hơn so với bây giờ rất nhiều, trên mặt còn có chút tàn nhang, nhưng đúng là cô ấy, không thể sai được.
Là Alice! Cô ấy lại ở trong hình điện thoại của Liam King. Người này thầm mến không lẽ là Alice sao?
- Cô ấy ở trong hình à? Hướng Nhật hỏi thản nhiên. Nếu như mục tiêu của tên này là Alice, hắn phải ứng xử ra sao đây? Thành toàn hay là... Mặc dù trước đây hắn luôn cự tuyệt Alice, nhưng đối diện với thời khắc này, hắn lại tỏ ra do dự. Đàn ông quả thật đều "ăn trong chén, nhìn trong nồi" sao?
- Đúng đúng, cậu nhìn, chỗ này... Liam King chỉ vào người bên trái Alice, có một cô gái, là một nữ sinh cũng có vài phần nhan sắc. Khác với mái tóc bạch kim của Alice, cô gái kia có mái tóc dài đỏ rực.
- Cậu nhìn nè, đây là tôi. Liam King vừa chỉ vào phía sau cô gái, nơi đó có một cậu nhóc người châu Á, tóc đen chẻ ngôi. So với Liam King bây giờ, trông còn "đê tiện" hơn nhiều.
Không chỉ đeo một cặp kính dày cộp, tóc hai mái như Đan Trường, miệng còn đang gắn bộ niềng răng bằng thép, đã thế còn há miệng cười to.
Bộ dạng đó, cho đến bây giờ, Hướng Nhật mới lần đầu tiên cảm thấy "tởm" đến không chịu nổi. Ngẩng đầu nhìn lại Liam King hiện tại, bây giờ hắn đẹp trai hơn trước rất nhiều, phỏng chừng vừa mới đi phẫu thuật thẩm mỹ về, hoàn toàn khác xa so với Liam King thời cấp ba siêu thô bỉ kia.
Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mời quý bạn đọc ghé thăm và ủng hộ.