(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 77: Phân Tách Đan Điền.
Việc luyện đan dần đi vào quỹ đạo, tu vi Trần Trường Xuân đã bước vào Luyện Khí hậu kỳ.
Trong phòng luyện đan, sau khi luyện chế đủ số lượng, Trần Trường Xuân mở bảng hệ thống.
[ Hệ Thống: Đỉnh Cấp Gia Tộc ]
Ký Chủ: Trần Trường Xuân.
Tuổi: 35/130.
Tư Chất: Ngũ Linh Căn (Thượng Phẩm)
Thể chất: Băng Linh Thể.
Ngộ Tính: Thiên Tài.
Cảnh Giới: Luyện Khí Bát Trọng.
Công Pháp: Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
Nghề Nghiệp: Nhất Giai Thượng Phẩm Luyện Đan Sư (90/100)
Đẳng cấp gia tộc: Luyện Khí Gia Tộc.
Gia chủ: Trần Trường Xuân
Điểm Khí Vận: 120.
Thành Viên Gia Tộc: Tô Minh Nguyệt, Trần Vân Phong, Trần Vân Vũ, Trần Vân Đông.
Nhiệm Vụ: Chiếm Giữ Một Tòa Linh Sơn, Thành Lập Tộc Địa. Hoàn Thành Ban Thưởng: Nhị Giai Linh Khí Một Thanh, Toàn Tộc Tư Chất Tăng Nhất Cấp, Kinh Nghiệm Nhị Giai Luyện Đan Sư.
Thông Tin Thành Viên Gia Tộc:
[ Tô Minh Nguyệt ]
Tuổi: 34/150
Tư Chất: Ngũ Linh Căn (Trung Phẩm)
Thể chất: Băng Linh Thể.
Cảnh Giới: Luyện Khí Thất Trọng.
Ngộ Tính: Thiên Tài.
Công Pháp: Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
...
[ Trần Vân Phong ]
Tuổi: 18/123
Tư Chất: Ngũ Linh Căn Hạ Phẩm.
Thể Chất: Không.
Ngộ Tính: Thượng Cấp.
Cảnh giới: Luyện Khí Kỳ Tứ Trọng
Công Pháp: Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
[ Trần Vân Vũ ]
Tuổi: 18/125
Tư Chất: Ngũ Linh Căn Hạ Phẩm.
Thể Chất: Không.
Ngộ Tính: Thượng Cấp.
Cảnh Giới: Luyện Khí Tứ Trọng.
Công Pháp: Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
...
[ Trần Vân Đông ]
Cảnh Giới: Phàm Nhân.
Tuổi: 11/80
Tư Chất: Ngũ Linh Căn (Hạ Phẩm.)
Thể Chất: Không.
Ngộ Tính: Thượng Cấp
Cảnh Giới: Luyện Khí Nhất Trọng.
Công Pháp: Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
...
[ Trần Vân Tây ]
Cảnh Giới: Phàm Nhân.
Tuổi: 4/80
Tư Chất: Ngũ Linh Căn (Hạ Phẩm.)
Thể Chất: Mộc Hỏa Song Linh Thể.
Ngộ Tính: Thượng Cấp
Cảnh Giới: Phàm Nhân.
...
Nhìn điểm khí vận tính đi tính lại, Trần Trường Xuân vẻ mặt nghi hoặc lẩm bẩm:
"Hệ thống, thành viên gia tộc trở thành tu tiên giả là có thể nhận được hai mươi điểm khí vận đúng không?"
[Đúng]
"Lúc trước nương tử ta đột phá sao không thấy cộng điểm khí vận?"
[Ký chủ đúng là lắm vấn đề. Lần trước không phải đã nhận được 100 điểm khí vận sao?]
"Đúng vậy, 100 điểm."
[100 điểm đó đã bao gồm cả điểm khí vận nương tử của ngươi nhận được khi đột phá.]
"Tức là, việc nâng cấp gia tộc lên Luyện Khí gia tộc chỉ mang lại 80 điểm khí vận, còn 20 điểm là của nương tử ta, cộng lại mới đủ 100 điểm đúng không?"
[Đúng]
"Vậy 20 điểm đó không phải ngươi đã giữ lại sao?"
[Đúng.]
Nghe hệ thống nói vậy, Trần Trường Xuân bán tín bán nghi gật đầu, đóng bảng hệ thống, bắt đầu suy tư.
Vân Phong, Vân Vũ, Vân Đông trở thành tu tiên giả, hắn có thêm sáu mươi điểm khí vận. Nếu ta đổi lấy tu vi phù thì có thể bước vào Trúc Cơ Kỳ.
Trầm ngâm suy nghĩ mãi, Trần Trường Xuân lẩm bẩm:
"Hệ Thống, đổi tu vi phù."
[Được]
Nhìn ba tấm tu vi phù, khóe môi Trần Trường Xuân khẽ cong, hắn ngồi lên giường, trong tay bóp nát tu vi phù.
Một luồng linh lực hùng hồn xuất hiện, đan điền tựa như ruộng hạn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thu linh lực. Trần Trường Xuân tập trung toàn bộ tinh thần, vận chuyển Ngũ Hành Tiểu Thiên Quyết.
Không biết trôi qua bao lâu, hai mắt Trần Trường Xuân khẽ hé bỗng mở bừng, tinh quang chợt lóe rồi hắn lẩm bẩm:
"Luyện Khí Đỉnh Phong! Đã đến lúc phân tách đan điền."
Nhớ đến miêu tả trên công pháp, Trần Trường Xuân khẽ nhíu mày, nhưng rồi sự nhăn nhó đó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên định.
Đan điền phân tách mặc dù đau đớn, nhưng Trần Trường Xuân cũng không e ngại cho lắm.
Dù sao, trước sức mạnh cường đại thì chút đau đớn này có đáng gì?
Chỉ cần chịu đau là có thể mạnh lên, Trần Trường Xuân rất sẵn lòng.
Cắn răng, hắn khống chế linh lực như một thanh kiếm nhỏ liên tục chém vào, đan điền nháy mắt phân thành năm tiểu đan điền.
Ngay khoảnh khắc đó, Trần Trường Xuân điều khiển mộc linh lực bao quanh bốn tiểu đan điền.
Cảm giác đau đớn tựa mũi tên xuyên tim giảm đi phần nào.
Nội thị nhìn thấy một đám mây xanh lục đang chữa trị, nơi nó đi qua, lỗ hổng trên đan điền lập tức khép lại, rồi quay về tiểu đan điền thứ năm.
Nhìn đan điền dù đã phân tách nhưng vẫn liền kề, liên tục xoay tròn.
Trần Trường Xuân lau mồ hôi trán, thở phào và lẩm bẩm:
"Xem ra thành công rồi."
Dứt lời, cảm nhận linh lực tựa hồ không còn đầy tràn như vừa rồi, hắn khẽ bóp tu vi phù. Tầm hai canh giờ sau, linh lực trở về trạng thái ban đầu, đan điền lại tràn đầy linh lực.
Trần Trường Xuân mỉm cười, tay bấm pháp quyết, trước người đột nhiên xuất hiện năm đóa hỏa cầu ngũ sắc, không khí thoáng chốc trở nên oi bức.
Phất tay một cái, năm đóa hỏa cầu biến mất, Trần Trường Xuân gật gù hài lòng.
Môn thuật pháp này gọi là Ngũ Hỏa Thuật.
Trước kia thi triển một lần, trăm phần linh lực thoáng cái đã mất năm phần, giờ đây chỉ mất một phần.
Nếu chỉ thi triển Ngũ Hỏa Thuật thì cũng phải thi triển ít nhất trăm lần mới tiêu hao hết linh lực, hơn nữa uy lực cũng tăng cường gấp năm lần.
Tận hưởng cảm giác mạnh mẽ mà thực lực tăng vọt mang lại một hồi, Trần Trường Xuân lại tiếp tục vùi mình vào lò luyện đan.
...
Ba ngày sau.
Trần Trường Xuân vừa bổ sung xong dược liệu chủ yếu, đi dạo trên đại lộ, ngó đông ngắm tây, rồi ghé vào một tửu lầu ngồi nghe thuyết thư tiên sinh kể chuyện.
Kiếp trước hắn thường xuyên đọc tiểu thuyết, dù đã chuyển kiếp nhưng trái tim yêu sách vẫn vẹn nguyên. Do đó, thỉnh thoảng hắn lại đến đây nghe kể chuyện, giải tỏa tâm trạng buồn bực sau những lần điên cuồng luyện đan.
Nhưng, khi hắn ngồi uống trà ăn bánh hồi lâu, vẫn không thấy ai ngồi lên ghế cao kể chuyện. Nhìn quanh, chỉ lác đác vài vị khách, ánh mắt Trần Trường Xuân thoáng vẻ nghi hoặc. Hắn tìm bóng dáng tiểu nhị tửu lầu, giơ tay hô to:
"Tiểu Nhị."
"Có mặt!"
Một thiếu niên khuôn mặt lanh lợi, tháo vát, nghe có tiếng gọi, liền nhìn về phía âm thanh vang lên, đáp lời rồi chạy đến trước mặt Trần Trường Xuân hỏi:
"Không biết khách quan cần gì ạ?"
Trần Trường Xuân khẽ phóng thần thức, cảm nhận sóng linh lực trên người tiểu nhị. Hắn làm vậy không phải vì có ý đồ gì, mà chỉ là do thói quen. Dù sao, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Ai mà biết được người đối diện có gây bất lợi cho mình hay không.
Cảm nhận tu vi tiểu nhị chỉ là Luyện Khí Nhất Trọng, hắn liền thu hồi thần thức. Trần Trường Xuân cũng không bất ngờ, dù sao ở đây tu tiên giả quá nhiều, thậm chí tiểu nhị hay người đổ phân có tu vi trong người, hắn cũng đã gặp không ít.
Chẳng nói đâu xa, bằng hữu chí cốt của hắn chẳng phải cũng là kẻ đổ phân đó sao?
Chủ yếu là do thói quen cẩn thận kiểm tra, thấy đối tượng trước mắt không có gì uy hiếp, ánh mắt Trần Trường Xuân thoáng vẻ nghi hoặc hỏi:
"Hôm nay sao vắng vẻ thế? Thuyết thư tiên sinh cũng không có, chẳng lẽ các ngươi đóng cửa rồi sao?"
Tiểu Nhị nghe hỏi đáp lời:
"À, không phải đâu ạ. Khách quan nhìn khá quen mặt, chắc hẳn là người định cư ở đây phải không ạ?"
Trần Trường Xuân gật đầu:
"Không sai, đúng vậy."
Tiểu nhị thấy hắn thừa nhận là người định cư, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.