(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 76: Ba Năm.
Thoáng cái, một tháng trôi qua.
Ngoài việc Tô Minh Nguyệt phải dưỡng thai, Trần gia cũng không có gì thay đổi lớn. Mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ.
Trần Trường Xuân đi đến đan các của mình.
Vừa bước vào, nhìn thấy Lý Lục mặt ủ mày chau, hắn không khỏi tò mò hỏi:
"Lục Cẩu, ngươi rốt cuộc có chuyện gì mà suốt ngày rầu rĩ vậy?"
Lý Lục vẫn với vẻ mặt ủ d��t đáp:
"Ta đau lòng."
Trần Trường Xuân thấy hắn buồn bã như vậy, máu bà tám nổi lên, tò mò hỏi:
"Ngươi thất tình à?"
Lý Lục lắc đầu, vẻ mặt vẫn rầu rĩ nói:
"Không! Ta đau lòng vì linh thạch."
Chuyện quái quỷ gì mà đau lòng vì linh thạch? Hắn ta không phải bị điên đấy chứ?
Trần Trường Xuân nghi hoặc nhìn hắn:
"Linh thạch ư?"
Nghe Trần Trường Xuân nhắc đến hai chữ linh thạch, mắt Lý Lục liền sáng rực lên:
"Đại ca, ngươi biết một viên linh thạch bằng bao nhiêu hoàng kim không?"
Bước vào tu tiên giới, Trần Trường Xuân đã đặt mục tiêu trường sinh, phàm tục chi vật hắn nào để tâm. Làm sao hắn biết một linh thạch đáng giá bao nhiêu hoàng kim? Nghe Lý Lục hỏi, hắn chỉ có thể lắc đầu đáp:
"Không biết."
Lý Lục dường như đã tìm thấy tri âm, hào hứng nói:
"Một viên linh thạch bằng một vạn lượng hoàng kim! Chỉ cần một ngàn linh thạch là có thể mua được hai tòa đại thành ở phàm tục."
Tu tiên giả mua thành trì ở phàm tục để làm gì? Hơn nữa, linh thạch dùng để tu luyện chẳng phải tốt hơn sao?
Có th���c lực, việc gì phải thiếu linh thạch?
Có thực lực, muốn bao nhiêu tòa thành mà chẳng được?
Trần Trường Xuân nghe hắn nói đến mức mơ mơ hồ hồ, trong đầu vô thức lóe lên ba câu hỏi.
Nhưng ba câu hỏi đó hắn chỉ giữ trong lòng, không nói ra miệng, tiếp tục hỏi:
"Vậy thì sao? Ngươi là một tu tiên giả, tính chuyện mua thành trì ở phàm tục để làm gì?"
Sắc mặt Lý Lục chợt biến thành rầu rĩ, ánh mắt nhìn xa xăm, thở dài...:
"Tu tiên thì tu tiên đấy, nhưng mấy ai thật sự thành tiên? Đời người như một chuyến đi, đến nơi cần đến thì phải dừng chân. Nơi dừng chân của ta e rằng đã không còn xa, vậy nên giờ tính chuyện quay về phàm tục là vừa. Hơn nữa, Lý mỗ tuy tài cao ngút trời, nhưng khổ nỗi lại sinh nhầm thời, đúng vào lúc tam tông cai trị, quả thật đáng buồn, đáng tiếc thay."
Dứt lời, Lý Lục lắc đầu, chắp tay sau lưng quay người, chỉ để lại một bóng lưng hiu quạnh, tựa như một cao nhân đang than trách thế sự, hay một thánh nhân đang quan sát thiên hạ, thấy con người vẫn cứ như lũ kiến kia, mải miết chạy theo miếng mồi ngọt ngào mà không hề hay biết đằng sau đó lại là một cục phân, rồi thầm than tiếc cho họ.
Trần Trường Xuân nhìn cái điệu bộ chẳng ra cao nhân, chẳng ra người thường của hắn, sắc mặt lộ vẻ khó coi, phải cố kìm lại ý muốn ra tay đánh người.
Mặc dù động tác của Lý Lục không khác mấy so với lời miêu tả, nhưng thực tế hắn lại làm nó một cách vô cùng khác người: quay người vèo một cái như chong chóng.
Lưng hắn cong rạp xuống, tựa như một lão nhân đạp trúng phân, vậy mà vẫn tưởng đó là bóng lưng hiu quạnh.
Huynh đệ ơi, không được đánh, không được đánh hắn...
Tự nhủ một câu, Trần Trường Xuân hít sâu thở dài, rồi lại gần vỗ vai Lý Lục:
"Thôi được rồi, ngươi muốn gì thì cứ nói thẳng ra đi. Làm cái bộ dạng còn xấu xí hơn cả sáu con chó cộng lại để làm gì hả?"
Trần Trường Xuân hiểu Lý Lục quá rõ. Từ lúc nối khố chơi với nhau đến lớn, mấy chục năm giao hảo, còn có chuyện gì của Lý Lục mà hắn không biết sao?
Tám phần là lại mắc chứng ham chơi ham bời rồi. Dù sao ở cái đan các nhỏ bé này, người ra kẻ vào chẳng mấy, quả thật có chút buồn chán.
Hơn nữa, Lý Lục mười ba tuổi đã xem kỹ viện là nhà, một tuần không đến thì như kiến bò chảo nóng, đứng ngồi không yên.
Hôm nay đã tròn một tháng kể từ khi Lý Lục đến đây. Vì đóng cửa đan các để trở về tính toán đống sản nghiệp của mình, hắn không có thời gian bén mảng đến câu lan kỹ phường. Bởi thế, tâm trí Lý Lục hiện giờ toàn là Tiểu Hồng, Tiểu Cúc, nào có tâm tư mà ở đây.
Biết rõ Trần Trường Xuân đã đoán được tâm tư của mình, Lý Lục liền quay người vèo một cái, với vẻ mặt đáng thương nắm lấy tay hắn:
"Đại ca, đại ca, ngươi ngưng luyện đan một ngày được không?"
Trần Trường Xuân nhìn vẻ mặt của Lý Lục, ghét bỏ nói:
"Cút!"
Bị đuổi nhưng Lý Lục lại vô cùng vui mừng, như được đại xá, liên tục nói "phải, phải", rồi ba chân bốn cẳng lao ra khỏi đan các, hướng về kỹ phường mà chạy biến.
"Cầu cho ngươi mắc bệnh giang mai, sùi mào gà mà về gặp bà nội ngươi!"
Đưa mắt nhìn kẻ vừa làm trò hề bỏ đi, Trần gia chủ thầm rủa một câu, rồi đi lại quầy ngồi xuống, ngóng ra cửa chờ khách.
...
Chín tháng mười ngày, đúng kỳ hạn.
Đêm khuya tại Trần gia.
Trần Trường Xuân đi đi lại lại trước một gian phòng, ánh mắt và thần sắc tràn ngập vẻ mong chờ.
Bỗng nhiên một tiếng "oe, oe" vang lên, bước chân Trần Trường Xuân chợt khựng lại. Mừng rỡ và tò mò, hắn đưa tay thọc vào giấy cửa sổ, áp sát mắt nhìn vào bên trong gian phòng.
Hắn thấy Tô Minh Nguyệt nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm trán, đôi môi nhợt nhạt, nhưng lại nở một nụ cười hạnh phúc.
Trước mặt nàng là một bà thím tầm năm mươi tuổi, khuôn mặt phúc hậu, đang bế đứa bé đưa về phía nàng, nói:
"Chúc mừng phu nhân có thêm một vị công tử."
Nghe vậy, Tô Minh Nguyệt mỉm cười, ra hiệu cho Võ Túc Hân và Võ Túc Y đưa bao lì xì cho bà đỡ, đồng thời bảo hai nàng bế đứa nhỏ đến cho mình xem.
Nhìn đến đây, Trần Trường Xuân tủm tỉm cười, đi đến cửa chính, kéo cửa bước vào. Bà đỡ vừa bước ra, thấy hắn liền mỉm cười chúc mừng thêm lần nữa.
Trần Trường Xuân cũng thưởng thêm bà đỡ một bao lì xì, sau đó lập tức đi đến bên cạnh Tô Minh Nguyệt, nói:
"Nương tử, nàng đã vất vả rồi."
Lắc đầu nhẹ, Tô Minh Nguyệt mỉm cười đáp:
"Không khổ cực đâu chàng. Phu quân, đứa bé này chúng ta nên đặt tên gì bây giờ?"
Vuốt nhẹ trán cùng mái tóc ướt sũng vì mồ hôi của nàng, Trần Trường Xuân đáp:
"Đã có Đông thì phải có Tây, thôi thì đặt là Vân Tây đi, nương tử thấy thế nào?"
"Cũng được, thiếp theo chàng. Vậy thì gọi là Trần Vân Tây."
Nghe vậy, Tô Minh Nguyệt đọc thầm hai chữ Vân Tây, sau đó gật đầu mỉm cười đồng ý.
Trần Trường Xuân bế bồng Trần Vân Tây, cùng Tô Minh Nguyệt cười nói một hồi lâu. Sau đó, hắn đặt tiểu tử vừa chào đời nằm cạnh nàng, dặn dò Tô Minh Nguyệt nghỉ ngơi cho tốt, rồi ra ngoài báo tin mừng cho ba đứa con trước đó của mình.
Một tháng sau, Trần gia tổ chức tiệc thôi nôi cho Trần Vân Tây. Cả nhà cười nói vui vẻ, ăn uống linh đình.
Đặc biệt là Lý Lục, kẻ chuyên ăn chực, lại càng cao hứng. Vừa được ăn uống thả cửa, lại có thêm một đứa cháu (nghĩa tử) để bế bồng, hắn ta cứ thế mặc kệ rượu rót vào dạ dày, say mèm gục tại bàn lúc nào không hay.
Trần Trường Xuân thì tiết chế hơn một chút, vẫn còn tỉnh táo. Thấy Lý Lục say mèm, hắn đành giao cho đám đàn em của Lý Lục xử lý.
Bản thân hắn thì cùng Tô Minh Nguyệt đi ngủ, mặc kệ mọi sự đời, tính sau.
Những ngày tháng sau đó, Trần Trường Xuân sống trong bình yên, hết luyện đan lại tu luyện. Thấm thoát, ba năm cứ thế trôi qua.
... Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.