Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 853: Túc địch. (2)

Tùy Qua thản nhiên nói, trực tiếp đánh thẳng vào nỗi đau thầm kín nhất trong lòng Ngu Kế Đô:

– Trong giới tu hành hiện giờ, cảnh giới Kết Đan Kỳ quả thực rất cao, nhất là với tuổi của ngươi, e rằng tiền đồ vô lượng. Thế nhưng, dù giới tu hành có suy yếu, số lượng người đạt cảnh giới Kết Đan Kỳ vẫn chẳng hề ít đi. Còn chiếc Thanh Đế Mộc Hoàng Giáp Trụ ta đang mặc, trên đời này có mấy ai? Ngu Kế Đô, ngươi dù có đạt tới Kết Đan Kỳ thì đã sao chứ, trước mặt ta, ngươi đừng hòng tỏ ra uy phong dù chỉ một chút! Bởi ta mang khí chất đế vương của trời đất, còn ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ tầm thường nhỏ bé!

Nhỏ bé tầm thường!

Nghe được bốn chữ này, Ngu Kế Đô như một dã thú bị đánh trúng tử huyệt, giận dữ hét:

– Tùy Qua! Hôm nay ta muốn giết chết cái kẻ tự xưng hoàng giả như ngươi, ta muốn cho cả giới tu hành biết, Ngu Kế Đô mới là thiên tài chân chính! Mà ngươi chỉ là tiểu bạch kiểm gặp vận may chó ngáp phải ruồi mà thôi! Trên trời dưới đất không ai có thể cứu được ngươi! Cho dù là các trưởng lão phường hội cũng không ngăn cản được quyết tâm của ta. Để giết chết cái tên hoàng giả mộc hệ tương lai như ngươi, ta thà chống lại lệnh của trưởng lão, từ bỏ địa vị trong phường hội! Vì ta tuyệt đối không cho phép, một tên tiểu bạch kiểm như ngươi có thể lấn át ta! Tuyệt đối không bao giờ!

Cùng với tiếng gầm giận dữ, khí thế Ngu Kế Đô dường như tăng vọt lên đến đỉnh điểm, thiên địa linh khí hình thành một lốc xoáy cực lớn. Ngay khi hắn chuẩn bị ra tay, Tùy Qua lại lớn tiếng nói:

– Ngu Kế Đô! Ta bội phục ngươi!

Ngu Kế Đô nghe xong lời này không khỏi thoáng ngây người.

Tùy Qua tiếp tục nói:

– Ngu Kế Đô, ta thực sự bội phục ngươi! Vì quyết chiến với ta, vì giết ta, ngươi lại từ bỏ địa vị trong phường hội, buông bỏ tất cả chỉ để giao chiến với ta một trận, cũng coi như ngươi có dũng khí, là một đấng nam nhi!

– Ca ngợi… cũng chẳng khiến ta nương tay với ngươi đâu!

Ngu Kế Đô hừ lạnh nói.

Nhưng lời của Tùy Qua làm trong lòng Ngu Kế Đô cảm thấy đôi chút dễ chịu, bởi đối với hắn mà nói, đưa ra quyết định như vậy quả thực không hề dễ dàng. Đó là lý do vì sao hắn phải suy nghĩ suốt ba ngày đêm, rồi bế quan tu luyện, dồn toàn bộ tu vi và khí thế lên đến đỉnh điểm mới dám xuất hiện để tìm Tùy Qua quyết chiến.

Điều này cũng quả thật chứng minh hắn là một người cao ngạo đích thực. Hắn có thể cho phép Tùy Qua đánh bại hắn trong kinh doanh, có thể khoan dung Tùy Qua tùy ý đối đáp trong thế tục, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép thực lực Tùy Qua áp đảo hắn!

Thiên tài, không thể bị làm nhục!

Trớ trêu thay, Tùy Qua cũng nhìn ra ý đồ và suy nghĩ của Ngu Kế Đô, và đã tính toán để lợi dụng.

– Đây không phải ca ngợi, đây chỉ là tinh tinh tương tích.

Tùy Qua tiếp tục nói:

– Ngu Kế Đô! Tuy rằng ta cảm thấy ngươi có chút cuồng vọng quá đáng, nhưng ngươi vẫn có những phẩm chất cơ bản của một cường giả. Ví như ngươi không tự mình ra tay với phụ nữ và người nhà của ta.

– Ta vốn khinh thường làm những việc như thế!

Ngu Kế Đô càng thêm ngạo nghễ.

– Đúng vậy.

Tùy Qua cười nói:

– Cho nên ta rất bội phục ngươi. Thế nhưng, so với ngươi, ta lại không có đạo đức tốt như vậy đâu. Khổng Bạch Huyên, động thủ đi…

Vẻ mặt Ngu Kế Đô biến sắc, kinh hãi tột độ. Ngay khoảnh khắc hắn phân tâm, Tùy Qua động thủ!

Trong khoảnh khắc Tùy Qua động thủ, hắn đột phá vận tốc âm thanh, xé toạc không gian. Thoáng chốc, hắn đã xuất hiện trước mặt Ngu Kế Đô, Chấn Linh Sừ vẽ một đường cong vô cùng huyền diệu trên không, mang theo uy thế sắc bén cùng Mộc Hoàng Cương Khí, giáng thẳng xuống đầu Ngu Kế Đô!

Nhanh không thể tưởng tượng nổi.

Trong hai mắt Ngu Kế Đô lóe lên tia điện. Dù vừa rồi bị lời nói của Tùy Qua làm cho phân tâm, mất đi tiên cơ, nhưng hắn vẫn không lùi bước. Khi Chấn Linh Sừ xuất hiện trên đỉnh đầu, trên người hắn đột nhiên bắn ra một chiếc đỉnh nhỏ màu đen. Chiếc đỉnh nhỏ lóe lên, biến lớn tựa một căn phòng, đón lấy Chấn Linh Sừ, đồng thời, từ trong đỉnh đen vươn ra một bàn tay tối đen, chụp lấy Chấn Linh Sừ đang giáng xuống!

– Linh khí!

Tùy Qua hừ lạnh một tiếng. Bàn tay trong đỉnh đen kia chính là khí linh. Dù biết rõ điều đó, Tùy Qua vẫn không hề có ý định thu hồi Chấn Linh Sừ. Bởi đây là cú đánh hắn đã dồn hết sức lực để phát động. Nếu cú đánh đầu tiên còn chưa thi triển mà đã thu hồi, sẽ khiến khí thế suy yếu, tiên cơ cùng lợi thế vất vả lắm mới xây dựng được cũng sẽ biến mất không còn chút gì.

– Chém!

Cho nên Tùy Qua không hề lùi bước, Chấn Linh Sừ hung hăng giáng xuống.

Bàn tay cùng Chấn Linh Sừ va chạm vào nhau, phát ra một tiếng va chạm trầm đục, như thể bàn tay đó được làm từ hắc thiết chứ không phải bằng xương bằng thịt. Thế nhưng Tùy Qua chợt hiểu ra, khí linh cũng không phải thân thể huyết nhục, mà là một phần của pháp bảo. Chém vào khí linh cũng chẳng khác nào chém vào chính pháp bảo.

Nhưng Hắc Ngục Vương Đỉnh quả thực rất lợi hại, đối chọi trực diện mà vẫn có thể giữ chặt Chấn Linh Sừ, hơn nữa từ trong đỉnh truyền ra tiếng cười khẩy:

– Chỉ là một món bảo khí cỏn con mà dám ra tay với bổn tòa, ta sẽ biến ngươi thành đống sắt vụn!

– Chấn!

Tùy Qua hét lớn một tiếng, Mộc Hoàng Cương Khí rót vào Chấn Linh Sừ. Trong thoáng chốc, phù văn trên Chấn Linh Sừ đại phóng quang mang, đem đặc tính "chấn" của nó phát huy đến cực hạn, cưỡng ép chấn văng bàn tay đó. Sau đó, Tùy Qua thuận thế vung vẩy, Chấn Linh Sừ hung hăng bổ xuống miệng đại đỉnh.

Hai món pháp bảo va chạm, vang lên tiếng động lớn.

– Ngao!

Đại đỉnh màu đen đột nhiên thu nhỏ, sau đó bay về phía đỉnh đầu Ngu Kế Đô. Chấn Linh Sừ cũng bay về vai Tùy Qua.

Không ngờ lại là một cục diện bất phân thắng bại!

Nhưng Tùy Qua lại biết lần này hắn đã rơi vào thế hạ phong.

Pháp bảo cấp bậc linh khí có một đặc tính ưu việt, chính là khi chủ nhân bị công kích sẽ tự động bảo vệ chủ nhân, nên việc đánh lén sẽ vô ích, trừ phi có thể miểu sát cả linh khí lẫn chủ nhân trong nháy mắt.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trong tay Ngu Kế Đô có linh khí cũng là điều hiển nhiên. Dù sao Ngu Kế Đô cũng là một trong những thiếu chủ của phường hội, nếu trong tay hắn không có món vũ khí đủ sức uy hiếp thì chẳng phải phường hội quá vô năng sao?

Thế nhưng, điều khiến Tùy Qua thực sự đau lòng chính là cú đánh vừa rồi đã làm lưỡi cuốc của Chấn Linh Sừ xuất hiện một vết sứt mẻ.

Dù sao Chấn Linh Sừ cũng chỉ là bảo khí, quả nhiên không thể liều mạng đối đầu với linh khí.

Ngu Kế Đô hiển nhiên cũng nhận ra điều này, thản nhiên nói:

– Trộm gà không thành, lại còn mất nắm gạo. Không biết ngươi có cảm nghĩ gì?

– Vừa rồi chỉ là khởi động mà thôi.

Tùy Qua đem Chấn Linh Sừ thu vào trong Hồng Mông Thạch, những đường vân gỗ màu xanh bắt đầu hiện rõ khắp toàn thân. Theo đó, khí thế lẫn tinh thần của hắn cũng tăng vọt:

– Hiện tại mới chính thức bắt đầu!

– Hắc Vương! Thập Phương Hắc Ngục!

Ngu Kế Đô đột nhiên hét lớn một tiếng, tay cầm Hắc Ngục Vương Đỉnh, phi thân lên không trung, lao thẳng về phía Tùy Qua. Rõ ràng hắn cũng có cùng suy nghĩ với Tùy Qua, rằng sẽ không cho đối thủ có cơ hội đưa khí thế lên đến đỉnh điểm.

Nội dung này được trích dẫn từ bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free