Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 852: Túc địch. (1)

Tùy Qua bỗng nhiên chỉ lên đầu Đường Vũ Khê nói. Lời ấy quả nhiên hữu hiệu, nàng lập tức dồn sự chú ý lên tóc, vội vàng vạch ra xem xét: - Tóc bạc ở đâu? Sao đã đạt đến Tiên Thiên kỳ mà vẫn còn tóc bạc chứ? - Hết rồi, anh lừa em thôi. Tùy Qua ôm chặt lấy thân hình đầy đặn của nàng, giải thích: - Nha đầu ngốc, Tiểu Ngân Trùng chỉ nói lung tung thôi mà. Lạc Thanh Liên là tổ trưởng tổ chín Long Đằng, trong lòng cô ấy dường như có hảo cảm với đại boss Tang Thiên Long Đằng, còn đối với anh thì chỉ có ác cảm thôi. - Hừ! Sao anh biết người ta có ác cảm với anh chứ? Anh chẳng phải cũng giống như lời Tiểu Ngân Trùng nói, đi theo đuổi người ta sao? Cái gì mà khí chất vương giả phát ra, hừ, em thấy anh là khí chất "sắc lang" phát ra thì đúng hơn, có mỹ nữ ở đâu là anh sà vào đó! - Anh đã nói không phải mà. Tùy Qua nghiêm mặt nói: - Có lẽ có việc thật, em đừng có ghen tuông vớ vẩn. - Sao nào? Giận à? Đường Vũ Khê thấy giọng điệu hắn không còn nhẹ nhàng như trước, tưởng hắn giận thật, liền nói: - Em chỉ đùa chút thôi mà. Em biết từ lần trước về Đế Kinh, khi ngự kiếm phi hành nghe anh nói những lời ấy, em đã hiểu anh trưởng thành rồi, không còn là gã lãng tử thấy mỹ nữ là sán lại nữa. - Thế mà em vẫn còn hiểu lầm anh. Tùy Qua cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. - Vợ chồng mà, nói đùa chút cũng có tình thú chứ. Đường Vũ Khê cười nói: - Anh càng căng thẳng càng chứng tỏ trong lòng anh có người ta, em đư��ng nhiên là vui rồi. Lạc Thanh Liên gì đó em không hứng thú, nhưng Thanh Đế Mộc Hoàng giáp trụ của anh đâu, cho em xem thử có đúng là mang khí chất vương giả, khiến mấy cô gái nhìn thấy là không nhịn được sán lại không. - Đường đại tiểu thư, đó là Mộc Hoàng giáp trụ, chân khí vương giả hệ Mộc, nghe em nói cứ như thể nó là thuốc kích dục vậy. Tùy Qua dở khóc dở cười nói. - Kệ nó chứ, cho em xem đi! Đường Vũ Khê kéo áo Tùy Qua: - Cởi áo ra, để em xem Mộc Hoàng giáp trụ của anh rõ ràng nào! Tùy Qua bất đắc dĩ, nhưng lại càng yêu Đường Vũ Khê, đành chiều theo ý nàng. Chứng kiến trên người Tùy Qua xuất hiện vân gỗ màu xanh, sau đó tỏa ra ánh sáng xanh lam, quả thực mang khí chất vương giả. Nhưng Đường Vũ Khê ngoài miệng lại nói: - Nghe Trầm Quân Lăng nói mơ hồ lắm, em cứ tưởng giáp trụ ghê gớm lắm, hóa ra lại chỉ là một khúc gỗ! Khúc gỗ ư? Tùy Qua đang định phản bác, bỗng nhiên cảm thấy một luồng thần niệm cường đại ập tới, vì thế liền dùng thần niệm đáp trả, hừ lạnh một tiếng: - Kẻ nào tới? - Kẻ sẽ giết ngươi để ch��ng đạo! Đối phương dùng thần niệm truyền lời: - Đến đây đi, ta đã chọn sẵn nơi an nghỉ cho ngươi rồi! Tùy Qua hôn lên má Đường Vũ Khê, rồi bay vút qua cửa sổ, biến mất hút. Đường Vũ Khê bĩu môi nói: - Anh mặc quần vào đã rồi hẵng đi chứ! Hai luồng kim quang và tử quang bay vút trên bầu trời Đông Giang, nhanh chóng đi xa, tựa hồ còn nhanh hơn cả sao băng. Hơn một tiếng sau, hai người đã bay xa hơn ngàn cây số. Tốc độ cực nhanh là điều dễ hiểu. Cuối cùng, hai đạo nhân ảnh bay vào bên trong một dãy núi non, đáp xuống hai đỉnh núi. Dãy núi này thuộc phạm vi của giới tu hành, bốn phía có trận pháp che giấu nên người thường không thể đặt chân tới. Dù vậy, linh khí ở đây cũng chẳng dồi dào hơn thế tục là bao. Tuy nhiên, cây cối lại cao lớn hơn nhiều, hiển nhiên do giới tu sĩ không đụng tới nên những cây cổ thụ nơi đây mới thoát khỏi kiếp nạn. Hai đạo nhân ảnh, một người là Tùy Qua. Tất nhiên, lúc này hắn đã mặc lại y phục chỉnh tề. Tùy Qua đứng trên đỉnh núi, nhìn người thanh niên trên đỉnh núi đối diện, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Người đứng đối diện thoạt nhìn chừng hơn ba mươi tuổi, nhưng tuổi thật thì không thể xác định. Chân khí cường đại tỏa ra từ hắn, khói mù xung quanh không ngừng bị hắn hấp thụ vào cơ thể, rồi chuyển hóa thành nguyên khí của bản thân. Đối phương cho Tùy Qua cảm giác như thể toàn bộ lỗ chân lông trên người hắn mỗi thời mỗi khắc đều đang hấp thu, thổ nạp linh khí thiên địa với số lượng khổng lồ, tựa hồ cơ thể hắn chính là một cái động không đáy, có thể hấp thu linh khí thiên địa không giới hạn. Tùy Qua đánh giá đối phương, đồng thời người nọ cũng đang đánh giá Tùy Qua, sau đó dùng giọng điệu ngạo nghễ nói: - Tùy Qua, ngươi nên tự hào. Đây là lần đầu tiên ta nhìn một đối thủ bằng ánh mắt này. - Ồ, khẩu khí ngông cuồng ghê nhỉ? Tùy Qua hỏi: - Vậy thì, đối thủ của ta, xin xưng danh tính! - Ngu Kế Đô! Đối phương thốt ra ba chữ. Hắn vốn tưởng rằng Tùy Qua sẽ kinh ngạc, đáng tiếc hắn không hề thấy chút biến đổi biểu cảm nào, điều này khiến hắn thất vọng, lại càng thêm phẫn nộ: - Bất kỳ kẻ nào khinh thư���ng ta đều đã chết dưới tay ta! Tùy Qua, ngươi chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì nữa, nhưng hy vọng hôm nay ngươi đừng làm ta quá thất vọng! Lúc này Tùy Qua mới biết đối phương là Ngu Kế Đô. Đối với người này Tùy Qua cũng không xa lạ. Hắn biết "đại quân thảo phạt" của phường hội là do kẻ này âm thầm ra lệnh và thao túng, nhưng không ngờ tu vi cảnh giới của hắn lại cao đến vậy. Với cảnh giới của kẻ đó, trước khi Tùy Qua đột phá Âm Dương cảnh, hắn hoàn toàn có thể diệt sát Tùy Qua. Nhưng không hiểu vì sao đối phương lại không tự mình ra tay, mà lại ra lệnh cho người khác đối phó Tùy Qua, còn bản thân thì chỉ đứng sau lưng. Hiện tại kế hoạch thất bại, ngược lại hắn lại tự mình xuất thủ. Nhưng Tùy Qua cũng không nghĩ nhiều, chỉ bình tĩnh nói: - Không biết phải làm thế nào ngươi mới không thất vọng? - Hãy để ta thấy ngươi đủ tư cách làm đối thủ của ta! Ngu Kế Đô lạnh lùng nói: - Ta đã xem ngươi là đối thủ ngang tài ngang sức. Vì thế, ngươi nhất định phải thể hiện thực lực ngang tầm, để ta cảm thấy việc tự tay diệt sát ngươi không làm ô danh chính mình! Cuồng vọng! Ngông cuồng! Đây là nhận định của Tùy Qua về Ngu Kế Đô. Nhưng Tùy Qua cũng phải thừa nhận đối phương có đủ tư cách để kiêu ngạo như vậy. Một cao thủ Kết Đan kỳ, quả thực có thể làm như vậy. Cho dù Tùy Qua có được Thanh Đế Mộc Hoàng giáp trụ, nhưng Tùy Qua chỉ là Âm Dương cảnh mà thôi. Vì thế, đối phương cho rằng với cảnh giới tu vi Kết Đan kỳ, hắn tất nhiên có thể áp chế triệt để, trấn áp hoàn toàn Tùy Qua! Nhưng Tùy Qua hiển nhiên không nghĩ như vậy. - Có vẻ như thời gian vẫn còn nhiều, ta sẽ nói chuyện phiếm với ngươi thêm vài câu. Tùy Qua nói: - Trước tiên, ta nói rõ cho ngươi biết, ngươi chắc chắn sẽ thất vọng! Thất vọng không phải vì thực lực của ta yếu kém, mà là vì ta sẽ thịt ngươi! - Thịt ta ư? Ngu Kế Đô tựa hồ nghe được một chuyện cười lớn: - Ngươi chỉ là một con côn trùng bé nhỏ! Ngươi có biết Kết Đan kỳ là gì không! Ngươi vĩnh viễn sẽ không biết một cao thủ Kết Đan kỳ lợi hại đến nhường nào! - Vậy sao? Có lẽ ta lại cảm thấy ngươi còn chưa hiểu rõ Thanh Đế Mộc Hoàng giáp trụ có ý nghĩa như thế nào thì đúng hơn!

Toàn bộ nội dung biên tập này là công sức của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free