[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 563: Khiêu khích. (2)
Lúc này, Tùy Qua đang trên lầu theo dõi tình hình, nghe Phương Thiểu Văn nói những lời đó, chỉ hận không thể lập tức xuống đó tát cho hắn hai cái.
Phương Thiểu Văn, Tùy Qua cũng không xa lạ gì.
Khi Tùy Qua và Thẩm Quân Lăng đến thành phố Minh Phủ để giải quyết Lâm Thập, họ từng chạm trán Phương Thiểu Văn trong một quán rượu. Tên này vừa xuất hiện đã có ý tán tỉnh Thẩm Quân Lăng, kết quả bị cô ấy chế nhạo một trận. Lúc ấy, nếu không có Triệu Tam gia, Tùy Qua đã sớm động thủ dạy dỗ tiểu tử này rồi. Không ngờ, giờ đây hắn lại xuất hiện ở thành phố Đông Giang, còn kiêu ngạo đến thế.
Phải biết rằng, cường long không áp được đầu xà.
Cho dù Tam Giang đường là đệ nhất bang hội ở thành phố Minh Phủ, nhưng dẫu sao thành phố Đông Giang vẫn là địa bàn của Cuồng Hùng bang, tên Phương Thiểu Văn này quả thực quá đỗi kiêu ngạo.
– Phương Thiểu Văn, ngươi định làm gì, mà đòi đại diện cho cả Tam Giang đường sao!
Đúng lúc này, một giọng nói sắc sảo vang lên.
Giọng nói của phụ nữ luôn thu hút sự chú ý của mọi người.
Ngay cả Tùy Qua cũng không ngoại lệ.
Tùy Qua nhìn về phía tiếng nói, chỉ thấy một cô gái mặc áo da màu đen, đi giày cao gót, tết tóc đuôi ngựa, thân hình thanh thoát xuất hiện giữa sân, dưới ánh mắt của mọi người, nàng ngạo nghễ bước về phía Phương Thiểu Văn.
– Ồ, đây chẳng phải Mục Ngọc Thiền của Độc Giao bang sao.
Tùy Qua thầm nhủ.
Mục Ngọc Thiền chính là cháu gái Triệu Tam gia, lúc trước Tùy Qua từng hứa với Triệu Tam gia sẽ chiếu cố cô bé này. Thế nên, khi tỉ võ với Mục Ngọc Thiền, Tùy Qua cũng hạ thủ lưu tình.
Mục Ngọc Thiền đi tới trước mặt Phương Thiểu Văn, khinh thường nói:
– Phương Thiểu Văn, ngươi nhìn cho rõ đây, nơi này là thành phố Đông Giang, không phải là thành phố Minh Phủ. Ngươi muốn giương oai ở chỗ này, thì ngươi đến nhầm chỗ rồi!
– À, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Mục Ngọc Thiền, Mục tiểu thư.
Phương Thiểu Văn bình thản nói:
– Mục tiểu thư, ta nghe nói ngươi vẫn cứ lăn lộn ở thành phố Đông Giang, thậm chí ngay cả một thành phố nhỏ bé như Đông Giang, ngươi cũng không thể thống nhất được, vậy mà còn đòi đến tiếp quản nhị đường khẩu của Tam Giang đường, ngươi đúng là ngốc nghếch như A Kiều vậy!
Mục Ngọc Thiền nghe thấy lời này, giận tím mặt, quát lên:
– Phương Thiểu Văn, ngươi chẳng phải tự xưng công phu cao cường lắm sao, dám thử đấu với ta không!
Nữ A Phi này quả nhiên là bản tính ngang ngược, vừa đến đã lớn tiếng đòi đánh đòi giết.
Tùy Qua vốn không muốn quan tâm đến chuyện này, nhưng đã hứa với Triệu Tam gia sẽ chiếu cố cô bé này, thật sự không thể trơ mắt nhìn nàng chịu thiệt. Thế là, hắn vận dụng Tiên Thiên chân khí, cất tiếng nói:
– Bọn tiểu bối phía dưới, không nên ồn ào.
Giọng Tùy Qua không cao, nhưng lại mang theo một luồng uy nghiêm vô cùng mạnh mẽ.
Tùy Qua vừa lên tiếng, mọi người phía dưới chỉ cảm thấy màng nhĩ ong ong, lập tức im lặng như tờ.
Phương Thiểu Văn và Mục Ngọc Thiền, dường như đồng thời nhìn về phía Tùy Qua.
Mục Ngọc Thiền vừa nhìn thấy Tùy Qua, mắt nàng liền tóe lửa giận, hiển nhiên lại nhớ tới cảnh tượng lần trước bị Tùy Qua “đùa giỡn”.
Còn trong mắt Phương Thiểu Văn lại hiện lên vẻ oán độc.
Tùy Qua biết, tên tiểu tử Phương Thiểu Văn chắc hẳn cũng đã nhận ra hắn.
Nhưng, đối với loại nhân vật như Phương Thiểu Văn, Tùy Qua hoàn toàn không coi ra gì, bình thản nói:
– Phương Thiểu Văn, nể mặt Triệu Tam gia, ta không chấp nhặt với ngươi, mau rời khỏi thành phố Đông Giang.
– Ngươi lấy quyền gì mà lên mặt!
Phương Thiểu Văn bị Tùy Qua từ trên cao răn dạy như thế, bất mãn hừ lạnh nói:
– Ngươi muốn dùng danh tiếng Tam thúc dọa ta, lão tử…
Bốp!
Phương Thiểu Văn còn chưa nói xong, đã ăn một cái tát vào mặt.
Cái tát này khiến nửa bên mặt Phương Thiểu Văn sưng vù lên.
Phương Thiểu Văn lảo đảo, ôm mặt nhìn Tùy Qua, trong mắt sát khí chợt lóe, nhưng dường như hắn nghĩ tới điều gì đó, mắt hắn lộ rõ vẻ hoảng sợ:
– Cách không vận kình... Tiên Thiên bí cảnh, chuyện này... làm sao có thể?
Phương Thiểu Văn cũng là kẻ luyện võ, hơn nữa tu vi đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ, thế nên hắn mới dám lớn lối như thế.
Nhưng, cái tát này của Tùy Qua lại khiến Phương Thiểu Văn hoàn toàn tuyệt vọng.
Tiên Thiên bí cảnh, đó là cảnh giới chỉ có trong truyền thuyết. Phương Thiểu Văn từng nghe phụ thân nói, Tiên Thiên chân khí có thể cách không vận kình, gọt sắt gãy ngọc, thực sự kinh người. Nếu chưa từng chứng kiến thủ đoạn của Tiên Thiên cường giả, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết một cường giả Tiên Thiên kỳ đáng sợ đến mức nào.
Hôm nay, Phương Thiểu Văn nằm mơ cũng không ngờ tới, mình lại đụng phải một Tiên Thiên cường giả, hơn nữa còn trẻ như vậy.
Phương Thiểu Văn lẩm bẩm rất khẽ, nhưng vẫn bị Tùy Qua nghe được.
Tùy Qua nói:
– Nếu ngươi đã biết tu vi của ta, vậy thì mau mang theo đám bằng hữu chó má của ngươi cút đi! Nhớ kỹ, cút thật xa khỏi thành phố Đông Giang. Nếu trước hừng đông, ngươi còn vương vấn ở đây, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt!
Phương Thiểu Văn còn chưa kịp trả lời, tên công tử bột bên cạnh đã lên tiếng, mắng Tùy Qua:
– Con mẹ nó, ngươi cho mình là ai chứ………
Bốp!
Lại là một cái tát, cả người tên công tử bột bị tát bay ra ngoài, miệng sùi bọt mép, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhưng, lần này người ra tay không phải là Tùy Qua, mà là người hầu của hắn, Ngưu Duyên Tranh.
Ngưu Duyên Tranh hiện giờ đã có giác ngộ làm một người hầu, hắn học được không ít mánh khóe từ Tống Văn Hiên. Mặc dù công phu nịnh nọt còn kém xa Tống Văn Hiên, nhưng hắn vẫn biết cách quan sát sắc mặt, biết lúc nào nên thay chủ ra tay. Thế nên, dù Tùy Qua không phân phó, Ngưu Duyên Tranh vẫn tự động ra tay giải quyết vấn đề cho chủ nhân.
Sau khi Ngưu Duyên Tranh tát bay tên công tử bột, hắn cũng chẳng thèm để ý tới đám người Phương Thiểu Văn, trực tiếp đưa tay, lần lượt ném những kẻ còn lại ra ngoài.
Phương Thiểu Văn nhận thấy tình thế không ổn, không đợi Ngưu Duyên Tranh ra tay, hắn liền cuống quít mang theo một tên tùy tùng xông ra ngoài, tránh khỏi việc bị ném đi.
Mục Ngọc Thiền nhìn cảnh tượng trước mắt, có chút ngớ người ra.
– Cô bé, sao suốt ngày chỉ biết đánh nhau vậy.
Giọng Tùy Qua chợt vang lên bên tai Mục Ngọc Thiền. Lúc này Mục Ngọc Thiền mới phát hiện, không biết từ lúc nào Tùy Qua đã đứng trước mặt nàng.
– Ai cần ngươi lo chứ!
Mục Ngọc Thiền hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi cho mình là ai vậy chứ! Còn nữa, đừng có lôi Tam thúc ra dọa ta. Hừ, sẽ có một ngày, ta sẽ đánh bại ngươi, thống nhất thành phố Đông Giang này cho xem!
Sau khi nói xong, Mục Ngọc Thiền nghênh ngang rời đi.
– Nha đầu này thật cứng đầu!
Sơn Hùng nói với Tùy Qua:
– Tùy huynh đệ, tôi khó khăn lắm mới luyện được hai cánh tay này, cậu chẳng cho tôi một cơ hội thể hiện nào sao?
– Bây giờ anh còn chưa kiểm soát tốt lực đạo, tôi sợ anh đánh chết đám nhãi nhép đó.
Tùy Qua cười nói.
– Hắc hắc, thì ra là vậy. Vậy chúng ta tiếp tục uống rượu ăn mừng chứ?
Sơn Hùng nói.
– Mọi người cứ đi ăn mừng đi, tôi e rằng không có phúc uống rượu rồi, lại sắp chọc phải phiền toái rồi.
Vừa nói, Tùy Qua vừa liếc nhìn về phía cửa. Toàn bộ nội dung của chương này được độc quyền phát hành trên truyen.free.