[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 562: Khiêu khích. (1)
Nói mấy lời khách sáo này làm gì.
Tùy Qua cười nói:
– Anh khách sáo quá rồi. Hơn nữa, hai cánh tay của anh ban đầu cũng vì tôi mà ra nông nỗi ấy…
– Tùy huynh đệ, ngàn vạn lần đừng nói những lời ấy.
Sơn Hùng nói:
– Quan trọng nhất là giờ tôi đã có một đôi tay mới rồi. Sau này, gặp đám cừu nhân ngoài đường, bọn chúng cũng chẳng dám gọi lão đây là “Hùng cụt tay” nữa.
Tùy Qua nói:
– Đúng rồi, gọi Mắt Kiếng và Dao Găm tới ăn mừng đi.
– Ăn mừng cái quái gì, thằng Mắt Kiếng này, lúc này còn chưa mang rượu tới, để tôi đi giục nó.
Sơn Hùng bước ra khỏi phòng.
Dao Găm đang gác ngoài cửa, nhìn thấy Sơn Hùng, hớn hở hỏi:
– Hùng ca, tay anh… thật sự mọc lại rồi?
– Mọc lại rồi.
Sơn Hùng rất đắc ý nói:
– Cánh tay Tùy huynh đệ ban cho tôi còn mạnh hơn tay thật nhiều!
– Thật sao?
Dao Găm tựa hồ không dám tin.
– Tới đây, nắm tay cái mày sẽ biết.
Sơn Hùng cười gian một tiếng, vươn tay nắm chặt tay Dao Găm.
– A!
Sơn Hùng khẽ siết tay, Dao Găm lập tức hét lên.
– Thế nào, tin chưa?
Sơn Hùng cười ha ha:
– Mắt Kiếng đâu rồi? Bảo nó đi chuẩn bị ít rượu, sao mãi chưa thấy đâu?
– Để tôi đi xem.
Dao Găm bước nhanh đi. Chỉ chốc lát sau, Dao Găm quay trở lại, nói với Sơn Hùng:
– Mẹ kiếp, có kẻ tới gây sự, lại còn kiếm chuyện với Mắt Kiếng nữa!
– Khốn kiếp! Sơn Hùng này lâu rồi không ra tay, người khác tưởng lão đây là mèo bệnh chắc!
Sơn Hùng gào thét một tiếng, theo Dao Găm xông ra ngoài với vẻ hùng hổ.
Thính lực của Tùy Qua nhạy bén đến mức nào, nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện giữa Sơn Hùng và Dao Găm, bèn lặng lẽ đi theo.
Mắt Kiếng bị người ta đánh.
Kể từ ngày Mắt Kiếng theo Sơn Hùng, nương tựa vào Tùy Qua, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác đánh.
Điều khiến Mắt Kiếng uất ức và tức giận hơn là, hắn lại bị đánh ngay tại “Nhân Gian Tiên Cảnh”.
Khắp thành phố Đông Giang, ai mà chẳng biết: “Nhân Gian Tiên Cảnh” chính là địa bàn của Cuồng Hùng Bang.
Dù biết lão đại Sơn Hùng của Cuồng Hùng Bang đã “rửa tay gác kiếm”, cánh tay cũng bị chặt đứt, nhưng uy danh của hắn vẫn còn đó. Nhìn khắp thành phố Đông Giang, chưa có bang phái nào dám công khai tới vuốt râu hổ của Cuồng Hùng Bang.
Nhưng sự việc lại trùng hợp thay, khi Mắt Kiếng đến quầy bar lấy rượu, hắn đụng độ một đám công tử nhà giàu đang vào uống. Vừa mở miệng, bọn họ đã đòi uống sạch toàn bộ số rượu trong quầy. Nếu là ngày thường, Mắt Kiếng mừng rỡ còn không kịp khi có khách giàu chịu chi như vậy. Nhưng hôm nay phải chúc mừng đại ca Sơn Hùng, rượu ngon đương nhiên phải giữ lại cho Sơn Hùng và lão bản, làm sao có thể đưa cho kẻ khác?
Chính vì lẽ đó, Mắt Kiếng và đám người kia mới nảy sinh tranh chấp.
Đám công tử nhà giàu này cũng chẳng phải loại dễ động vào.
Một trong số chúng còn là cao thủ võ thuật. Mặc dù Mắt Kiếng cũng luyện võ, nhưng còn lâu mới sánh được với sự chăm chỉ của Dao Găm và Sơn Hùng. Kết quả, hắn bị tên kia đấm một quyền trúng ngực, miệng phun máu tươi.
Dù sao đây cũng là địa bàn của Cuồng Hùng Bang, vậy nên khi đại ca Mắt Kiếng bị người khác ức hiếp, đám tiểu đệ của Cuồng Hùng Bang lập tức xông lên.
Đám công tử bột này cũng chẳng phải loại hiền lành, chúng lập tức gọi tới mấy chục tên tiểu đệ, xem ra là đã có sự chuẩn bị.
Mắt Kiếng đương nhiên không phải hạng người chịu thiệt, nhưng vì Dao Găm, Sơn Hùng và Tùy Qua đều không có mặt ở đây, lại lo lắng làm phiền Tùy Qua đang trị liệu cho Sơn Hùng, nên hắn cố gắng kiềm chế tình hình. Nhân mã hai bên chưa giao chiến, nhưng không khí căng thẳng đến tột độ.
Cuối cùng, Mắt Kiếng cũng thấy Dao Găm và Sơn Hùng xuất hiện.
– Hùng ca… Tay anh không sao rồi chứ?
Mắt Kiếng đi tới trước mặt Sơn Hùng, thấp giọng hỏi.
Sơn Hùng gật đầu, sau đó nói với Mắt Kiếng:
– Đúng là cái đồ vô tích sự, bảo cậu bớt chút thời gian tán gái, dành thời gian luyện võ, nhưng cậu cứ không nghe. Giờ thì hay rồi, bị người ta đánh cho ra bã, ngay cả lão đây cũng thấy mất mặt.
– Lão đại, anh đã đến rồi, không phải để trút giận giúp tôi sao?
Mắt Kiếng cười nói:
– Mẹ kiếp, chỉ là phun một ngụm máu thôi, có gì đáng ngại đâu.
Miệng thì nói không sao, nhưng thực ra Mắt Kiếng đúng là bị thương không hề nhẹ. Tuy nhiên, nhờ có linh dược của Tùy Qua trong tay, chút vết thương này hoàn toàn chẳng đáng gì.
– Yên tâm đi, Mắt Kiếng, tên nào đánh mày một quyền, tao sẽ đánh hắn ba quyền!
Dao Găm đứng bên cạnh tiếp lời.
– Dao Găm, mày đúng là huynh đệ tốt.
Mắt Kiếng mỉm cười nói với Dao Găm.
Sơn Hùng trừng mắt nhìn Mắt Kiếng một cái đầy hung hãn, rồi mới bước lên trước, cất lời:
– Ta là Sơn Hùng, vừa rồi đứa nào động tay đánh huynh đệ của lão, lăn ra đây mau!
– Sơn Hùng? Ngươi chính là Sơn Hùng của Cuồng Hùng Bang?
Một tên công tử cười cợt nói:
– Trước kia, ta nghe nói Cuồng Hùng Bang là bang phái mạnh nhất Đông Giang. Đáng tiếc, sau đó lại nghe nói Sơn Hùng ngươi biến thành “Hùng cụt tay”. Hắc, được thôi, bổn thiếu gia không thích ức hiếp người tàn tật. Sơn Hùng, ngươi mở rượu và nói lời xin lỗi, chuyện này coi như bỏ qua.
– Khốn kiếp, nơi này đến lượt mày nói chuyện chắc!
Dao Găm hừ lạnh một tiếng, một cước đạp tới, trực tiếp đá văng tên kia bay ra ngoài.
Dao Găm thừa biết, tên vừa nói không phải kẻ cầm đầu đám người này. Đã thế thì hắn căn bản không có tư cách nói chuyện với Sơn Hùng.
Quả nhiên, sau khi tên kia bị Dao Găm đá văng, tên công tử cầm đầu nhíu mày nói:
– Phương Thiểu Văn, giao cho ngươi xử lý. Đánh nhau với lũ lưu manh côn đồ các ngươi thật là vô vị.
Nói rồi, tên cầm đầu quay người, đi thẳng đến quầy bar lấy rượu, bắt đầu thưởng thức.
Một tên công tử khác, lên tiếng với Sơn Hùng:
– Ta là Phương Thiểu Văn. Sơn Hùng, ngươi có lẽ đã từng nghe danh ta rồi chứ?
Tên công tử này thoạt nhìn có vẻ có chút khí phách, Dao Găm cũng không dám một cước đá bay hắn.
– Phương Thiểu Văn cái gì, lão đây chưa từng nghe nói!
Sơn Hùng khinh miệt nói:
– Trừ lão bản của lão, kẻ nào trước mặt lão đây cũng chẳng coi ra gì!
– Thật sao?
Phương Thiểu Văn cười nhạt:
– Vậy thì, Tam Giang Đường, ngươi có coi trọng không?
– Tam Giang Đường!
– Mả mẹ nó, không xong rồi, Tam Giang Đường muốn vào thành phố Đông Giang rồi!
– Gió tanh mưa máu nữa sao!…
Ba chữ “Tam Giang Đường” vừa thốt ra, rất nhiều tên lưu manh lập tức kinh hãi hô lên.
Lại có không ít kẻ lập tức bỏ chạy, hiển nhiên là e ngại danh tiếng của Tam Giang Đường, không muốn bị vạ lây.
Phương Thiểu Văn dường như rất hài lòng khi thấy cảnh tượng đó, hắn nói với Sơn Hùng:
– Thế nào, Hùng ca. Ta hỏi ngươi, Tam Giang Đường chúng ta ngay trước mặt đây, ngươi có coi ra gì không?
Sắc mặt Sơn Hùng biến đổi, nhưng hắn vẫn lạnh nhạt đáp:
– Lão đây đã nói rồi, trừ lão bản của lão, kẻ nào trước mặt lão đây cũng chẳng coi ra gì!
Đến lúc này, sắc mặt Phương Thiểu Văn mới thay đổi. Hắn hiển nhiên không ngờ Sơn Hùng lại ngông cuồng đến mức ngay cả Tam Giang Đường ngay trước mắt cũng chẳng coi ra gì, hắn tức giận nói:
– Sơn Hùng! Ngươi cố tình muốn đối đầu với Tam Giang Đường sao!
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.