[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 560: Quyết định. (2)
- Nói thật, chuyện này rất khó nói.
Dương Chấn Thanh nói:
- Nếu là người khác nói ra ý nghĩ như vậy, anh tuyệt đối sẽ không để em tham gia. Bởi vì trong mắt anh, phục hưng trung y căn bản là điều không thể. Chưa nói đến những nơi khác, chỉ riêng trường Đông Đại chúng ta, kinh phí nghiên cứu quốc gia hàng năm trong lĩnh vực sinh vật y dược cao hơn mấy chục lần so với kinh phí nghiên cứu trung y. Có tài chính mới có sản xuất, nếu cứ tiếp tục như vậy, trung y sẽ chỉ càng ngày càng bị tây y bỏ xa. Cái gọi là phục hưng trung y, là điều bất khả thi!
- Vậy ý của anh là, chúng ta không nên quăng tiền vào?
Ninh Bội nói.
- Anh cũng không có ý đó.
Dương Chấn Thanh nói:
- Anh còn chưa nói hết. Những người khác mà có ý nghĩ như vậy, còn dám tới tìm anh bàn chuyện hợp tác, anh khẳng định sẽ bác bỏ thẳng thừng; nhưng thằng nhóc Tùy Qua thì khó nói, cho dù nó không thể phục hưng trung y, thì ít ra với những loại thảo dược của nó, dù không kiếm được tiền thì cũng sẽ không lỗ vốn. Dù sao, em cũng đừng quên, thằng nhóc này là người cung cấp thuốc men cho quân đội.
- Đúng vậy, làm sao em lại quên mất chuyện này chứ.
Ninh Bội chợt nói:
- Thằng nhóc này có mối quan hệ như vậy, chắc chắn sẽ không làm chúng ta hao tốn vốn. Vậy thì, chúng ta cứ đổ vào hai trăm vạn đi?
- Để anh suy nghĩ thêm.
Dương Chấn Thanh nói:
- Hai trăm vạn, đây cũng là vốn quan tài của chúng ta rồi.
- Phì, vốn quan tài gì chứ, lão nương còn trông cậy vào anh để thăng quan phát tài đấy.
Ninh Bội cười mắng.
- Ninh Bội, rốt cuộc cha nuôi của Đường Đường là ai vậy, tại sao một học sinh thôi mà ngay cả đại thị trưởng cũng không nể mặt?
Ninh Nghiên vừa làm xong việc nhà, đang trêu chọc Đường Đường thì bất chợt hỏi.
- Dù sao cũng là người rất lợi hại.
Ninh Bội nói:
- Chị à, chị đừng thấy cậu ta chỉ là một thằng nhóc học sinh, nhưng người ta đã là ông chủ của công ty dược phẩm rồi, hơn nữa công ty dược phẩm của cậu ta còn giành được quyền cung cấp thuốc men cho quân đội. Cho nên, Đường Đường đúng là có phúc khí, tìm được một cha nuôi như vậy, còn lợi hại hơn việc nhận thị trưởng làm cha nuôi nữa. Đúng rồi, nhân tiện nói mới nhớ, Tùy Qua bảo, cậu ta sẽ cho Đường Đường mười phần trăm cổ phần.
- Cái gì. . . Mười phần trăm cổ phần?
Ninh Nghiên đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thở dài nói:
- Hiện tại chị làm gì có tiền để góp cổ phần chứ.
- Chị coi thường Tùy Qua rồi.
Ninh Bội nói:
- Cậu ta cho Đường Đường chính là cổ phần danh nghĩa, hai người không phải mất một đồng nào đâu!
- Thật sao?
Ninh Nghiên ngạc nhiên hỏi:
- Số phần trăm cổ phần này rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền vậy?
- Theo tính toán của cậu ta, ước chừng cũng khoảng một trăm vạn.
Ninh Bội nói.
Ninh Nghiên hít một hơi khí lạnh:
- Một trăm vạn? Tùy Qua thật đúng là hào phóng.
- Chứ gì nữa. . .
Dương Chấn Thanh vốn đang do dự, nghe chị em Ninh Bội và Ninh Nghiên nói đến đây, đột nhiên lên tiếng:
- Ninh Bội, anh thấy thế này đi, chúng ta cứ góp mười phần trăm cổ phần trước. Nói với Tùy Qua là tiền mặt của chúng ta đang hơi eo hẹp...
Trong lúc nói những lời này, Dương Chấn Thanh ra hiệu bằng mắt cho Ninh Bội.
Ninh Bội hiểu ý gật đầu.
Ý của Dương Chấn Thanh là, thằng nhóc Tùy Qua vừa mở miệng đã đưa ra mười phần trăm cổ phần, như vậy rất có thể ngụ ý rằng mười phần trăm cổ phần này thực ra không đáng giá nhiều tiền.
Nếu quả thật như vậy, Dương Chấn Thanh đương nhiên phải suy nghĩ thật kỹ về việc sử dụng số tiền của mình.
Sau đó, Dương Chấn Thanh lại nói với Ninh Bội:
- Đúng rồi, Tùy Qua tính xây dựng nhà kính trồng dược liệu ở đâu?
- Hình như ở xung quanh khu trường Phát Phong.
Ninh Bội nói.
- Được rồi! Chuyện này coi như quyết định!
Dương Chấn Thanh nói.
Trong phòng VIP của “Nhân Gian Tiên Cảnh”, không chỉ có Tùy Qua, Sơn Hùng, Dao Găm mà còn có Mắt Kính.
Mặc dù Sơn Hùng không còn đôi tay, nhưng gần đây có tình yêu làm chỗ dựa, hơn nữa lại kiếm được rất nhiều tiền từ công ty dược, cho nên tâm trạng cũng rất tốt. Nhưng, khi nghe Tùy Qua có cách chữa lành đôi tay của mình, Sơn Hùng quả thực vui mừng đến phát điên.
Nhục Bạch Cốt.
Loại linh dược này Sơn Hùng không phải là chưa từng nghe nói đến, nhưng cũng chỉ là nghe kể trong truyền thuyết.
Đây chính là thuốc thần tiên trong truyền thuyết.
Nếu như người khác nói cho Sơn Hùng chuyện này, hắn khẳng định sẽ tát cho một cái, bởi vì chuyện này nghe quá hoang đường. Nhưng lời này lại do Tùy Qua nói ra, trong cảm nhận của Sơn Hùng, Tùy Qua là ai chứ, thằng nhóc này quả thực không gì là không làm được. Từ nhỏ Sơn Hùng đã là kẻ ngông cuồng, chưa từng khuất phục ai, nhưng Sơn Hùng lại kính phục Tùy Qua. Thứ nhất vì Tùy Qua có công phu cao cường, thứ hai là cậu ta rất hào hiệp, thứ ba chính là nói lời giữ lời.
- Tùy huynh, đôi cánh tay của tôi thật sự có thể mọc lại ư?
Tiếng nói của Sơn Hùng cũng đang run rẩy.
Dao Găm và Mắt Kính, lộ vẻ hơi căng thẳng.
Dù sao Sơn Hùng cũng là đại ca của cả hai, thân thiết như huynh đệ, đương nhiên họ rất quan tâm đến tình trạng của Sơn Hùng.
- Anh nghĩ tôi có cần thiết phải nói dối không?
Tùy Qua hơi mỉm cười nói.
- Nhìn Tùy huynh tự tin như vậy, tôi tin.
Mắt Kính nói:
- Vậy thì tốt rồi. Dao Găm, cậu đi chuẩn bị hai chai rượu ngon nhất mang tới đây, đợi lát nữa chúng ta ăn mừng một bữa.
- Hai chai làm sao đủ!
Dao Găm cười nói:
- Mẹ kiếp, lát nữa phải lôi hết toàn bộ rượu ngon ra!
- Được rồi, để lát nữa tôi lấy.
Mắt Kính nói:
- Dao Găm, công phu của cậu giỏi, lát nữa canh cửa cho Hùng ca và ông chủ, đừng để người khác ảnh hưởng đến việc ông chủ trị liệu cho Hùng ca.
- Được.
Dao Găm đáp:
- Mắt Kính, vậy anh đi chuẩn bị rư��u, tôi gác cửa. Kẻ khốn khiếp nào dám tới quấy rầy, tôi sẽ cho hắn biết tay!
Lúc này, Tùy Qua lại nói với Sơn Hùng:
- Lát nữa khi cánh tay mới mọc ra, tình hình có thể sẽ hơi máu me, và cũng sẽ rất đau. Cho nên, anh nhất định phải chuẩn bị tinh thần trước.
- Tùy huynh, cậu đang chê cười tôi đó sao? Sơn Hùng này là ai chứ, trước kia từng lăn lộn với dao kiếm, đổ máu như cơm bữa, tôi còn sợ đau à?
- Anh không sợ là tốt rồi.
Tùy Qua cười cười, lấy từ trên người ra một cái hộp ngọc, sau đó lấy ra một mầm đậu màu đỏ trông giống giá đỗ nhưng to hơn gấp mấy lần. Sau khi lấy ra, Tùy Qua không nói nhiều, duỗi đầu ngón tay, điểm vào vết thương trên đoạn tay cụt của Sơn Hùng.
Vù!
Tiên Thiên chân khí để lại một lỗ nhỏ bằng ngón tay trên đoạn tay cụt của Sơn Hùng.
Vì Tùy Qua hành động quá nhanh, Sơn Hùng thậm chí còn chưa kịp cảm thấy đau đớn.
Nhưng, ngay sau đó, khi Tùy Qua đặt mầm đậu màu đỏ vào trong lỗ nhỏ, Sơn Hùng lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. Không chỉ vậy, Sơn Hùng thậm chí suýt chút nữa đau đến bất tỉnh.
- Được lắm!
Vài giây sau, Sơn Hùng mới cắn răng thốt lên một tiếng. Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, vui lòng đọc tại nguồn chính thức.